Triết Lý, để làm gì ?

Khi ta bế tắc tư tưởng, chân thật công nhận rằng những kiến thức và phương pháp suy luận của ta không cho phép ta sống, tư duy và hành động khớp với khao khát làm người của ta, ngoài vô vàn cách ứng xử khác, ta có thể:

a) Tiếp tục sống, tư duy và hành động như cũ vì, dù sao, ta cũng sống được, không đến nỗi nào

b) Lột áo cũ, khoác áo mới, một tấm áo coi lành lặn đẹp đẽ hơn nhưng cũng hàm hồ không thua gì. Điều ấy luôn luôn khả thi bằng ngôn ngữ.

c) Đi tới cùng bế tắc của chính mình. Nếu không giải quyết được nó, ta ôm nó xuống suối vàng, để lại ở đời chỉ một câu hỏi. Câu hỏi của một con người. Đích thực. Có gì nhục đâu?

Nếu ta tưởng ta đã tìm ra một phần của giải pháp, ít nhất là cho riêng mình, thì cứ viết đi, chẳng cần trích cao nhân nào cả: họ đã là một phần của ta và ta đã phải “vượt” họ để nên mình.

Thế thôi.

(Chungta.com)

Góc nhỏ của Noby Vui Vẻ

Lục lọi, tìm tòi, đọc, cóp nhặt, chia sẻ, ... OK hay không tùy bạn ! ! !

“Nước độc lập mà dân chưa tự do thì độc lập cũng không có ý nghĩa”- Hồ Chí Minh.

31 thg 10, 2010

Nước ngoài thuê đất rừng: Chưa đến 10 USD/ha

Khảo sát tình hình thực hiện dự án trồng mới 5 triệu ha rừng, Ủy ban Khoa học, công nghệ và môi trường Quốc hội cho rằng, "có một số giấy chứng nhận đầu tư được cấp ở những địa bàn trọng điểm về quốc phòng an ninh. Một số địa phương có tình trạng giao đất trên giấy, nghĩa là diện tích đất rừng đã giao hộ gia đình quản lý cũng lại được giao cho nhà đầu tư nước ngoài thuê".

Báo cáo được gửi tới các ĐBQH cùng với báo cáo về các công trình trọng điểm quốc gia như thủy điện Sơn La, Lai Châu, đường Hồ Chí Minh.

Không đủ đất rừng cho dân

Theo Ủy ban KHCN&MT, tính đến tháng 8/2010, có 14 tỉnh (báo cáo của Chính phủ mới đây cho rằng có 8 tỉnh) cấp giấy chứng nhận đầu tư trồng rừng và 5 tỉnh khác cấp giấy chứng nhận đầu tư chế biến lâm sản kết hợp trồng rừng quy mô nhỏ và các dự án có liên quan.

Tổng diện tích đất lâm nghiệp cho nhà đầu tư nước ngoài thuê để trồng rừng theo hình thức 100% vốn nước ngoài được cấp giấy chứng nhận đầu tư là 288.974 ha.

Trong đó, diện tích đã cho thuê là 18.571 ha, diện tích đã đưa vào sử dụng 15.268 ha, diện tích đã triển khai trồng thực tế 13.871 ha, diện tích đã cho xây dựng nhà xưởng, công trình 1.397 ha.

Diện tích đất nhà đầu tư nước ngoài liên doanh liên kết với nhà đầu tư trong nước để trồng rừng là 21.657,51 ha, trong đó đã triển khai hợp tác trồng rừng 6.058,21 ha.

Có công ty đã được cấp giấy chứng nhận đầu tư quy mô lớn như Công ty InnovGreen (Hồng Kông) với diện tích là 274.848 ha, chiếm 87% diện tích đất của các doanh nghiệp nước ngoài được cấp phép đầu tư trồng rừng.

Về giá cho thuê, trong trường hợp InnovGreen với 8.123 ha đã được cấp, công ty này nộp ngân sách 77.946 USD, trung bình 9,58 USD/ha (khoảng 180 ngàn đồng/ha).

Mức giá này, theo Ủy ban KHCN&MT là quá thấp.

Trong khi hiện nay, nhu cầu được giao đất, giao rừng của hộ nông dân là rất lớn.

Do ứng dụng các tiến bộ khoa học kỹ thuật về giống cây rừng, kỹ thuật canh tác cho năng suất trồng rừng cao, rồi giá gỗ rừng tăng khoảng 4 lần so với trước đây cho nên thực tế không đủ đất rừng giao cho nhu cầu hộ gia đình.

"Vì vậy, cần xem xét việc giao đất cho nhà đầu tư nước ngoài để việc giao đất, giao rừng đảm bảo quyền lợi của hộ gia đình, cá nhân tại địa phương và việc giao đất, giao rừng tuân thủ đúng pháp luật, bảo đảm an ninh quốc phòng", Ủy ban khuyến cáo.

Dân quản lý, rừng ít cháy hơn

Cũng theo khảo sát của Ủy ban, năm nay, tình trạng cháy rừng gia tăng.

Tính đến tháng 7/2010, diện tích rừng bị cháy của cả nước 5.327,79 ha, trong đó rừng tự nhiên là 1.948,68 ha (rừng đặc dụng 930,06 ha, rừng phòng hộ 287,93 ha, rừng sản xuất 730,69 ha), gấp 4 lần cùng kỳ năm ngoái.

Mặc dù, các địa phương đã có phương án chủ động ứng phó, đầu tư trang thiết bị, một số nơi xây dựng đường ranh cản lửa, đầu tư nhân lực cho phòng cháy, chữa cháy rừng… nhưng do diễn biến bất thường của thời tiết, tình trạng hạn hán kéo dài nên công tác phòng, chống cháy rừng còn gặp nhiều khó khăn.

"Một số tỉnh như Cao Bằng, Sơn La cho thấy nơi nào rừng được giao cho hộ gia đình quản lý, nơi đó diện tích cháy rừng thấp hơn", Ủy ban KHCN&MT đánh giá.

Ngoài ra, tình trạng chặt phá rừng, khai thác, sử dụng đất lâm nghiệp... trái phép tuy có giảm so với cùng kỳ năm 2009 nhưng ở nhiều nơi vẫn diễn ra gay gắt, đặc biệt ở các địa phương còn nhiều rừng tự nhiên.

Nguyên nhân chủ yếu là do diện tích rừng phòng hộ, rừng đặc dụng được giao quá lớn so với năng lực quản lý, bảo vệ của Ban quản lý, lâm trường, lực lượng kiểm lâm mỏng, việc xử lý vi phạm pháp luật về bảo vệ rừng thường kéo dài, chế tài xử lý còn nhẹ.

2010 là năm cuối cùng thực thực hiện dự án trồng mới 5 triệu ha rừng. Trong thời gian chuẩn bị tổng kết dự án, đề nghị Quốc hội cho phép Chính phủ được tiếp tục bố trí vốn để trồng và bảo vệ rừng trong năm 2011 theo mức đầu tư hằng năm của dự án (tương đương 1.425 tỷ đồng).

  • Lê Nhung


    theo vietnamnet.vn

Việt Nam đang là mục tiêu của tin tặc

2010-10-30

Trong những ngày vừa qua, khảo sát của hãng bảo mật McAfee cho ra thông cáo rằng Việt Nam được coi là đích ngắm của tội phạm trên mạng internet.

Photo courtesy of bkav.com.vn

Thạc sĩ Nguyễn Tử Quảng, Giám đốc Trung tâm An ninh mạng Việt Nam.


Thêm vào đó, hãng SecureWorks, một công ty an ninh mạng, cho rằng chính phủ Việt Nam có thể đứng sau những cuộc tấn công này. Sự thật của sự việc ra sao?

Liên quan chính quyền Việt Nam?

Hãng bảo mật McAfee cho biết theo những thống kê mới nhất, Việt Nam là đích đến của các tên tội phạm trên mạnh internet trong năm 2010, trong khi năm ngoái Việt Nam chỉ đứng hạng thứ 39 trên danh sách này.

Năm ngoái cũng theo phân tích của McAfee thì Việt Nam đứng thứ 39, năm nay nhảy vọt lên thứ nhất như vậy thì đấy là một sự rất là đột biến thì nó phải có một lý do gì rất là đặc biệt.

Nguyễn Tử Quảng

McAfee chỉ ra nhiều cách khác nhau mà những người sử dụng mạng có thể bị tấn công như các trang dược phẩm giả hoặc quảng cáo pop-up có chứa virus, hay là các loại hình lừa gạt người sử dụng khi họ đăng nhập mã độc vào máy tính cá nhân.

Thạc sĩ Nguyễn Tử Quảng, Giám đốc Trung tâm An ninh Mạng Việt Nam, cho biết ông cũng đã xem qua các thống kê của McAfee nhưng còn nhiều điểm chưa thật sự thuyết phục. Ông trình bày thêm:

“Hiện nay chúng tôi cũng nghiên cứu kết quả phân tích của McAfee, nhưng chưa có kết quả cuối cùng. Tuy nhiên, tôi cũng có một vài nhận định tổng quát như thế này. Thứ nhất tôi nghĩ rằng bản báo cáo này có vấn đề gì đó về số liệu, vì nếu 58% có nghĩa là hơn một nửa số tên miền có chứa mã độc như thế thì với những gì chúng tôi nắm được thì khó có thể xảy ra. Thứ hai, dù mới nhìn sơ bộ nhưng bản báo cáo nói là có 24.000 tên miền nhưng ở Việt Nam, thực tế có 170 nghìn tên miền chấm vn và chúng tôi thấy là số liệu đó chưa đủ để đại diện. Thứ ba nữa là năm ngoái cũng theo phân tích của McAfee thì Việt Nam đứng thứ 39, năm nay nhảy vọt lên thứ nhất như vậy thì đấy là một sự rất là đột biến thì nó phải có một lý do gì rất là đặc biệt.”

Trang mạng xã hội go.vn - AFP photo / Hoang Dinh Nam.
Trang mạng xã hội go.vn - AFP photo / Hoang Dinh Nam.
Ông Paula Greve, giám đốc nghiên cứu bảo mật web của McAfee, cho rằng hoạt động tội phạm trên mạng ngày càng gia tăng là do Việt Nam là một trong những quốc gia có chi phí thấp và rất dễ để đăng ký tên miền; thêm vào đó, tên miền có thể an toàn năm nay nhưng năm tới sẽ là đích nhắm của hackers.

Tuy nhiên, theo SecureWorks, một công ty an ninh mạng cho rằng Việt Nam có nguy cơ là mục đích của các tay hackers không đơn thuần là vì tên miền nhưng còn có lý do chính trị.
Công ty này nêu ra thí dụ các bloggers của Việt Nam đã bị tấn công trên các trang mạng của họ và có thể chính quyền Việt Nam đứng sau những vụ việc này.

Cần cẩn trọng

Chị Mạc Việt Hồng, chủ nhiệm trang Đàn Chim Việt, cho biết trang mạng nhà của chị thường xuyên bị đánh phá và còn mất luôn cả tên miền.

Trả lời đài Á Châu Tự Do, chị Hồng chia sẻ về kinh nghiệm này:

“Chừng 6 tháng trở lại đây, hầu như không có ngày nào chúng tôi không bị đánh bằng DDOS, tức là họ làm cho trang web của chúng tôi chậm lại và nhiều khi bị ngưng trệ, độc giả không thể truy cập được. Khi bấm vào www.danchimviet.com thì nó hiện lên cái thông báo của tin tặc là trang web đã đóng cửa vĩnh viễn vì lý do này, lý do kia, xong phía dưới nó còn cài cái link có virus vào đó. Bây giờ tên miền của Đàn Chim Việt là do một bọn bên Anh làm chủ.”

Chừng 6 tháng trở lại đây, hầu như không có ngày nào chúng tôi không bị đánh bằng DDOS, tức là họ làm cho trang web của chúng tôi chậm lại và nhiều khi bị ngưng trệ.

Mạc Việt Hồng

Ông Joe Sewart, Giám đốc nghiên cứu thuộc bộ phận chuyên trách chống việc đột nhập hay lấy cắp dữ liệu trên computer trong công ty SecureWorks, nói rằng nhóm hackers phá hoại này chỉ nhắm mục đích ngăn chận sự phát tán tư tưởng chính trị của các bloggers chứ không để ăn cắp tiền như những hackers khác trên thế giới.

Ông Stewart còn cho rằng chủ đích của việc phá hoại này là để đàn áp các tiếng nói của những ý kiến trái ngược với chính phủ Việt Nam khi những ý kiến này có thể được nghe đến nhiều hơn, vượt khỏi biên giới của quốc gia này.

Tin tức của hãng thông tấn AP tập hợp lại tất cả các trường hợp bloggers của Việt Nam bị đàn áp với nhiều tội danh trong thời gian qua, nhưng tất cả họ đều có một điểm chung là đã nói lên ý kiến của mình vể những sự việc mắt thấy tai nghe về nhà nước và chính quyền Việt Nam.

Thạc sĩ Nguyễn Tử Quảng, khi được hỏi ý kiến của ông về điều SecureWorks suy luận, ông cho rằng ông chỉ nghiên cứu theo lĩnh vực chuyên môn và không bày tỏ ý kiến về vấn đề chính trị tại Việt Nam.

McAfee và SecureWorks, cả hai công ty đều đưa ra một thống kê tương tự nhau khi nói Việt Nam có thể là đích nhắm của tin tặc, duy chỉ có bản kết quả không liên quan đến nhân quyền hay chính trị thì được quan tâm đến, điều đó cho thấy nhà nước Việt Nam đang bao bọc dân chúng của họ trong một thế giới luôn bị kiểm soát.

Không chỉ những bloggers mà những sinh viên, học sinh hay tất cả những người nối mạng internet nên cẩn thận khi sử dụng các trang mạng nhằm tự bảo vệ mình và người thân vì chúng ta không biết ai đang là tin tặc và họ đang nhắm đến thông tin cá nhân, tiền tài hay chính tư tưởng của chúng ta.


theo rfa

đảng có cần tri thức không ?



TRI THỨC RÕ RÀNG KHÔNG CẦN ĐẢNG (KHONG CÓ ĐẢNG TRI THỨC VẪN LUÔN PHÁT TRIỂN ).

THẾ ĐẢNG CẦN TRI THỨC KHÔNG ?.

RẤT CẦN ! đảng đang cần 100% đảng viên là phó tiến sĩ .Thế mới là truyện đáng nói .

Hôm qua qua đài truyền hình HÀ NỘI tôi mới biết một chức danh khoa học mới mà bây giờ tôi mới biết (thật lạc hậu ) .đó là :

THẠC SĨ XÂY DỰNG ĐẢNG

ÔI CÁI GÌ THẾ NÀY ? TỐT NGHIỆP ĐẠI HỌC NÀO ĐÂY -CÁI BẰNG NÀY CÓ PHẢI ÔNG PHẠM VŨ LUẬN KÝ KHÔNG ?Ô ! Ô! .....?.

Thôi rồi !tri thức VIỆT NAM bây giờ có hai loại :

1- tri thức thật (toán ;lý ;hóa ;xh học ; vật lý ...)

được thế giới công nhận (NGUYỄN VĂN HIỆU , NGÔ BẢO BẢO CHÂU, TRẦN ĐẠI NGHĨA, TÔN THẤT TÙNG........).

2-tri thức -không biết có thật hay không (bản thân người viết bài này cũng không dám khẳng định- khẳng định sẽ rất "dách việc").

Chỉ biết loại này là "cử nhân luật -y tá - hộ lý bậc cao " - lại ký QUYẾT DỊNH 97 -04 .(mọi người tự tìm hiểu 2 quyết định này.

Để mọi người biết "đảng viên - tri thức " là thế nào :đây là 2 đồ án tốt nghiệp cái gọi là :" cao cấp lý luận chính trị "- chắc nó tương đương phó tiến sĩ chăng ? -ta cứ tạm công nhận thế chứ biết hỏi ai.

Nếu chưa nói về lượng tri thức trong đó ,mà chỉ nhìn qua "lượng chữ " viết trong đó - hẳn ta xẽ rất ngạc nhiên - làm sao một luận án cỡ phó tiến sĩ lại "ngắn gọn" thế được ? - bên trong là giấy khổ a4 - lại đánh máy có 1 mặt -42 trang .Gỉa sử nó chỉ là những công thức cô đọng nhất như của Anh -sờ -tanh : E=m.c2 thì cũng không thể ngắn thế được. Chiều dầy luận án bằng một nửa quyển "ngữ văn lớp 1" (xem ảnh) -TÀI THẬT !. Tôi mà biết thế này thì tôi đã chẳng thèm học ĐẠI HOC BÁCH KHOA -5 năm chổng mông làm đồ án -đến khi bảo vệ lại được mấy chữ "TỐT NGHIỆP LOẠI TRUNG BÌNH " tức ghê ! .Thề rằng kiếp sau sẽ học "chính trị"- gieo 1 gặt 10 cho nó bõ !.

Còn nội dung bên trong tôi đã tò mò xem vài cuốn -HAY LẮM ! - VÀ LẠI BUỒN CƯỜI NỮA !nhưng khi gập lại đã" vận hết khả năng vốn có"- mà tôi không hiểu "tác giả" muốn nói gì? vì trong đó phần lớn là trích dẫn từ "RẤT NHIỀU NGƯỜI TUYỂN TẬP".

Dẫu sao qua tham khảo này tôi cũng rút ra rất nhiều điều bổ ích :

1- thấy mình dốt do" không bỏ vốn vào chính trị"

2 - tìm được lời giải đáp vì sao đất nước này có nhiều :

-vinashin.

-boxit tây nguyên.

-lọc dầu dung quất.

-1000 năm thăng long.

-tàu cao tốc.

.......

đến thế.

3- biết cách phân loại tri thức (riêng tôi pl)

:TRI THỨC CHÂN CHÍNH :

-loại này có tri thức thật nhưng có yếu điểm :

+CHỊU KHỔ ĐƯỢC nhưng CHỊU NHỤC RẤT KÉM nên bọn này có thể làm lợi cho đất nước nhưng không cho làm chính trị được. Suốt đời nghèo và bị vợ trì chiết (đã nhiều thằng bị vợ bỏ ).

TRI THỨC LƯU MANH :

-Loại này cũng có tri thức thật nhưng có đăc điểm :KHÔNG CHỊU KHỔ ĐƯỢC nhưng có khả năng CHỊU NHỤC VÔ ĐỊCH .Loại này có thể sử dụng làm chính trị (tùy giai đoạn - nhất là khi cần biểu quyết).Bọn này kinh tế khá (kt cá nhân ).Cũng có tên bị vợ bỏ khi mất chức.

TRI THỨC GIẢ HIỆU :

-loại này chỉ thể hiện tri thức qua cái bằng THẬT (vì họ còn lãnh đạo cả thằng kí băng).

- loại này không bao giờ CHỊU KHỔ , CHỊU NHỤC CŨNG VÔ ĐỊCH tương đương loại trên.

Riêng loại này là khôn nhất (tôi không nói là thông minh). Tri thức bằng THẬT được đem ra làm chính trị nên hiệu quả RẤT CAO - kinh tế cá nhân rất khá - vợ được sử dụng như "MÁY GẶT" nên vợ rất trung thủy.

Tôi mới nghĩ được đến đây thôi - ai có ý kiến xin bổ sung.

NÓI TRƯỚC LÀ TÔI KHÔNG ĐỤNG ĐẾN AI ĐÂU ĐẤY!

viết ngày "gió mùa đông bắc"

mời bạn xem qua bài "thế là tôi ra khỏi bài hát"

kĩ sư

vi toàn nghĩa

0962412242






tác giả gửi trực tiếp cho kienhoxuan

Lộc “giáo sư” hay chuyện "Estein" không chịu luồn cúi

Ngu Ngơ nói nhiều nơi, “giáo sư” đâu phải học hàm, nó là cái lộc để cho người ta ban phát. Einstein nếu không chịu cúi thì ai người ta phát lộc cho, còn lâu!



Mũm Mĩm ngồi đọc báo, chợt kêu to, nói Ngơ ơi Ngơ ơi, bác Phó lại trật giáo sư rồi. Ngu Ngơ ngửa cổ cười khơ khơ, nói em cứ đùa dai, bác Phó mà trật giáo sư hỏi còn ai trúng. Tiêu chuẩn phong giáo sư bác ý có thừa, bác ý còn giỏi hơn cả mấy ông hội đồng xét tuyển giáo sư, trật làm sao được mà trật. Mũm Mĩm chìa tờ báo, nói đây này, danh sách phong hàm giáo sư đợt này có tên bác ý đâu nào.

Ngu Ngơ cầm tờ báo đọc, rà lên rà xuống, rà đi rà lại rồi đập đùi kêu to, nói quái lạ, đúng là bác Phó lại trật nữa rồi. Lần trước bầu trật, lần này lại bầu trật, chả hiểu làm sao. Mũm Mĩm thở hắt ra, nói tại tiêu chuẩn đề ra cao quá, hết ngoại ngữ đến công trình khoa học, hết hướng dẫn khoa học đến giờ dạy giờ thuyết trình. Lại còn các tiêu chuẩn về đạo đức, chính trị nữa chứ! Ai mà theo nổi.

a
Có người nói nếu Einstein làm hồ sơ xin phong GS ở Việt Nam có lẽ cũng bị đánh trượt. Ảnh minh họa


Ngu Ngơ nói tiêu chuẩn kiểu gì thì bác Phó cũng không thể trật. Bác ý không chỉ một ngoại ngữ mà ba ngoại ngữ, tiếng Anh tiếng Pháp tiếng Tàu tiếng nào cũng đọc thông viết thạo. Bác ý không chỉ có một công trình mà có cả chục công trình khoa học có giá trị. Còn giờ dạy, giờ thuyết trình thì có thừa, ba chục năm dạy đại học, cả ngàn học trò, hướng dẫn cả chục cả trăm thạc sĩ tiến sĩ thạc sĩ, không lẽ không đủ tiêu chuẩn sao. Mũm Mĩm nói hay đạo đức, chính trị bác ý có vấn đề. Ngu Ngơ nói hoàn toàn không, bác ý có hơn hai chục năm tuổi Đảng, trên quý dưới yêu, người như thế không thể nói đạo đức, chính trị có vấn đề được.

Mũm Mĩm nói thế thì vì sao nhỉ. Em nghe nói bác Phó bầu hai lần, lần nào cũng vậy, trước khi bỏ phiếu kín, tất cả thành viên Hội đồng đều bày tỏ ủng hộ, người nói ông Phó quá xứng đáng, người nói ông ấy không được giáo sư thì ai vào đây nữa. Nhưng khi kiểm phiếu thì hỡi ôi, người ta nói một đằng làm một nẻo. Bầu lần thứ nhất 4/11 thành viên Hội đồng phản đối. Bầu lần thứ hai 3/11 thành viên Hội đồng phản đối. Buồn cười, khi bầu xong, các thành viên hội đồng ngơ ngác nhìn nhau, nói ơ sao thế nhỉ.

Ngu Ngơ trợn mắt há mồm, nói thế a thế a. Ối giời ơi sao mà đạo đức giả ở đâu ra mà lắm thế. Mà nghĩ cũng kì khôi, 8/11 người bầu mà cũng trật. Mũm Mĩm nói luật bầu giáo sư phải có 3/4 số phiếu ủng hộ mới được, 8/11 phiếu không được 3/4, khổ thế. Luật gì lại có luật 3/4, chả biết ai nghĩ ra thế không biết. Ngu Ngơ nói lý do gì người ta ra luật 3/4 nhỉ, sao không dùng luật quá bán nhỉ. Chắc là người ta nghĩ luật quá bán thì quá dễ, nếu dùng luật quá bán thì vào cả làng, còn đâu là lộc trời ban phát.

Mũm Mĩm vỗ tay đập bàn, nói a, em nhớ ra rồi. Khi bác Phó nộp hồ sơ lên hội đồng để xét giáo sư. Có ông thành viên hội đồng bắn tin qua vợ bác Phó, nói này, năm nay cậu Phó nộp hồ sơ xét giáo sư mà không thấy nói năng gì cả là sao nhỉ? Bác Phó nghe vợ nói thế thì nổi khùng, nói nói năng cái gì, chúng nó đòi ăn của đút à, còn lâu nhé. Hu hu, hèn gì bác Phó trật là phải.

Ngu Ngơ ngửa mặt kêu trời, nói sao mà nhục thế không biết. Bữa trước thấy ông dốt đặc cán mai vừa được phong giáo sư. Hỏi ra mới biết ông này là đàn em của ông hội đồng viên. Ông hội đồng viên này đánh tiếng với các ông hội đồng viên khác, nói người thân của tôi mà các anh chơi xấu, tôi không để cho các anh yên đâu. Thế là lập tức ông này trúng 10/11 phiếu.

Mũm Mĩm khóc hu hu hu, nói có người nói nếu Einstein làm hồ sơ xin phong GS ở Việt Nam có lẽ cũng bị đánh trượt. Ngu Ngơ nói nhiều nơi, “giáo sư” đâu phải học hàm, nó là cái lộc để cho người ta ban phát. Einstein nếu không chịu luồn cúi thì ai người ta phát lộc cho, còn lâu!

Nguyễn Quang Lập


theo bee.net

Tại Việt Nam, tấn công tin tặc chủ yếu nhằm ngăn chặn tiếng nói đối lập

Thanh Phương

clip_image002

Những trang mạng có tiếng nói đối lập thường xuyên bị virus tấn công . ( Hình chỉ mang tính minh họa) (Photo : AFP)

Theo tờ Financial Times hôm nay (29/10), các nhà nghiên cứu thuộc công ty dịch vụ an ninh mạng SecureWorks, ở bang Atlanta, Hoa Kỳ, hôm 28/10 vừa công bố một bài phân tích cho thấy một virus tin học có tên là Vecebot đã lây nhiễm hơn 10 ngàn máy tính và đã hướng các máy này nối vào các diễn đàn trên mạng có nội dung chỉ trích Đảng Cộng sản Việt Nam, nhằm đánh sập các diễn đàn này.

Kết quả phân tích cho thấy là ở Việt Nam các virus tin học này ngày càng được sử dụng trong các vụ tấn công nhằm ngăn chận những tiếng nói đối lập trên mạng. Nhưng các nhà nghiên cứu không thể xác định được virus Vecebot là do chính phủ Việt Nam hay những người làm việc cho chính phủ tung ra, vì hiếm khi nào có thể truy tìm được tác giả của những virus đó.

Tuy nhiên, họ đã ghi nhận một sự trùng hợp thời điểm đáng chú ý : Ngày 19/10 vừa qua, blogger Điếu Cày trên nguyên tắc được thả ra sau khi mãn án 30 tháng tù. Theo các nhà nghiên cứu của SecureWorks, virus Vecebot có thể đã được tung ra trước thời điểm đó nhằm mục đích phá sập những trang web hay trang blog nào mà có thể sẽ ăn mừng ngày blogger này được tự do. Nhưng cuối cùng, blogger Điếu Cày đã bị giam tiếp tục với một tội danh khác.

Tờ Financial Times nhắc lại là đã từng xảy ra những vụ tấn công tương tự nhắm vào những trang web ở vùng Kapkaz có xu hướng chống Nga, cũng như những trang web của các chính khách đối lập với điện Kremlin.

Trong thời gian qua một loạt những trang web hoặc trang blog có nội dung chỉ trích chính quyền Việt Nam đã bị phá rối hoặc đánh sập. Chính quyền Hà Nội cũng vừa bắt giữ thêm hai blogger là Anh Ba Sài Gòn, tức Phan Thanh Hải và Cô Gái Đồ Long, tức nhà báo Lê Nguyễn Hương Trà.

Nguồn: RFI


theo boxitvn

Phận dân và luật nước

Sáu Nghệ

clip_image001

Dân khiếu kin Tin Giang biu tình ti tr s văn phòng quc hi ti Sài Gòn

TP - Quốc hội kỳ họp này thảo luận Luật Khiếu nại, một nội dung được dân chúng kỳ vọng. Trước đây, khiếu nại và tố cáo đặt chung trong một luật, qua nhiều lần sửa đổi, nay tách riêng. Người dân kỳ vọng luật được thiết kế sao cho dễ dàng thực thi, giải quyết được tình trạng khiếu nại bức xúc kéo dài nhiều năm qua.

Xấp xỉ bốn năm trước, ngày 1-11-2006, tại kỳ họp thứ 10 Quốc hội khóa XI, Tổng Thanh tra Chính phủ đã cảnh báo: "Tình hình khiếu nại, tố cáo trên địa bàn cả nước diễn biến không bình thường". Câu nói này đến nay vẫn nóng bỏng tính thời sự.

Năm 2007, tăng đột biến với con số: 240.584 lượt người khiếu nại. Những năm tiếp theo, số lượt người khiếu nại tiếp tục tăng lên. Mới đây, ngày 27-9-2010, báo cáo của Chính phủ tại cuộc họp của Ủy ban Thường vụ Quốc hội cho biết, số lượt công dân đến các cơ quan nhà nước khiếu nại tố cáo năm 2010 tăng 23,7% so với năm 2009.

Khó tính hết những thiệt hại về kinh tế khi hàng trăm nghìn người quanh năm đi khiếu nại. Thiệt hại về tinh thần còn lớn hơn. Phó Thủ tướng Trương Vĩnh Trọng, sau chuyến thị sát tình hình khiếu nại nhiều nơi, trả lời báo chí tháng 8-2007, đã nói: "Trong số các giải pháp thì đối thoại với dân là cực kỳ quan trọng".

"Quyền kêu đau" là một quyền tự nhiên của con người, phải được tôn trọng. Nên thời gian qua, những quy định hạn chế "quyền kêu đau" của dân chúng không đưa tới kết quả tốt đẹp. Để giải quyết khiếu nại, phải đối thoại và nền móng của đối thoại là sự trung thực và minh bạch.

Triết gia Socrates (khoảng 470 - 399 trước công nguyên) đã chỉ ra, đối thoại muốn thành công phải: "Lắng nghe một cách lễ độ, trả lời một cách rõ ràng, cân nhắc một cách hợp pháp, quyết định một cách vô tư".

Giữa cơ quan đại diện cho Nhà nước giải quyết khiếu nại và người khiếu nại, trong tình hình hiện nay luật cần chú trọng điều chỉnh bên nào nhiều hơn?

Luật pháp nói chung có mục tiêu tối thượng là kiểm soát công quyền. Bản chất của luật pháp, bên cạnh việc điều chỉnh các quan hệ xã hội, còn nhằm mục tiêu là hạn chế, kiểm soát bằng được quyền lực của Nhà nước.

Theo đó, Luật Khiếu nại muốn giải quyết được tình trạng khiếu nại hiện nay, phải có những quy định kiểm soát được quyền và trách nhiệm của các cá nhân, tổ chức trực tiếp làm việc với dân.

Trong bài trả lời phỏng vấn nêu trên, Phó Thủ tướng Trương Vĩnh trọng đã phân tích: "Về phía người dân khiếu nại, tố cáo họ cũng rất cực, rất vất vả, không phải bà con có ý xấu muốn chống lại chủ trương chính sách của Đảng và Nhà nước. Cực chẳng đã vì quá bức xúc nên họ phải đội nắng, đội mưa đi khiếu nại".

Dân chúng không muốn nhưng vẫn phải làm, nhiều nơi lại vì quan chức thiếu trách nhiệm, kém năng lực, đặc biệt nhiều người đã mất đi khả năng tôn kính, khiêm nhường với dân.

Rõ ràng vấn đề hiện nay, không phải công dân mà là quan chức, phải tìm hiểu và nghiêm túc thi hành những giá trị cao cả luật pháp: Bảo vệ tự do, dân chủ, nhân quyền. Giá trị của luật pháp không nằm trên giấy hay ở lời nói mà đúng bằng giá trị của sự thực hiện luật ấy trong cuộc sống.

Với giá trị hiện thực ấy, luật pháp tạo nên niềm tin của dân chúng và được dân chúng thừa nhận. Niềm tin của dân chúng làm nên sức mạnh của bộ máy chính quyền.

S. N.

Nguồn: Tienphong


theo Boxitvn



29 thg 10, 2010

Bauxite và Vinashin Nguyễn Vạn Phú

(TBKTSG) - Giữa hai dự án bauxite ở Tây Nguyên và Vinashin có điểm gì chung?

Trước khi trả lời câu hỏi này, chúng ta thử xem thông lệ quốc tế (và phần nào cũng đã được thể hiện trong dự thảo Luật Khoáng sản sửa đổi của Việt Nam) thường ứng xử như thế nào với nguồn khoáng sản của đất nước. Giả sử phát hiện ở một vùng đất có trữ lượng bauxite dồi dào, Nhà nước sẽ tổ chức đấu thầu thăm dò, việc thăm dò có thể gắn với quyền lợi khai thác sau này. Sau khi thăm dò, biết trữ lượng xong, Nhà nước sẽ cân nhắc coi có nên cho khai thác không với những yếu tố đặt lên bàn cân như môi trường, hiệu quả kinh tế, hiệu quả xã hội... Nếu quyết định khai thác, Nhà nước cũng sẽ tổ chức đấu thầu với đề bài là những yếu tố này, trong đó có thể bù đắp hiệu quả tài chính thấp bằng ưu đãi thuế nếu muốn phát triển vùng đất đó hay ấn định phần nộp cho Nhà nước cao nếu việc khai thác dễ dàng. Doanh nghiệp nào thỏa mãn tốt nhất những yêu cầu đặt ra sẽ trúng thầu và được quyền khai thác. Lúc đó, các cơ quan của Nhà nước sẽ đóng vai trò giám sát xem doanh nghiệp có tuân thủ cam kết, như cơ quan môi trường phải theo dõi chặt việc tuân thủ bảo vệ môi trường, ngăn ngừa thảm họa.

Việt Nam lại làm khác và yếu tố tập đoàn Công nghiệp Than - Khoáng sản Việt Nam (TKV) là một doanh nghiệp nhà nước, lại là một tập đoàn kinh tế, đóng vai trò rất lớn trong chuyện làm khác này. Trong quyết định mới nhất chuyển TKV thành công ty TNHH một thành viên, Thủ tướng Chính phủ (và các bộ theo ủy quyền của Chính phủ) thực hiện các quyền, nghĩa vụ của chủ sở hữu nhà nước đối với tập đoàn này hay nói cách khác Thủ tướng Chính phủ là “ông chủ” trực tiếp của TKV và các bộ trưởng là “ông chủ” trong một số trường hợp. Trong một cơ chế như vậy, lúc kinh doanh, gặp trục trặc gì TKV sẽ được làm việc trực tiếp với Thủ tướng, liệu các bộ có còn đóng được vai trò cơ quan quản lý nhà nước một cách bình thường không? Các bộ khi đóng vai ông chủ có còn khách quan với doanh nghiệp “của mình” không? Vì thế không lạ gì khi ông Phạm Khôi Nguyên, Bộ trưởng Bộ Tài nguyên và Môi trường, lại đi khẳng định giùm chủ đầu tư hồ chứa bùn đỏ ở các dự án khai thác bauxite là bảo đảm an toàn.

Trường hợp Vinashin cũng vậy nhưng tình hình còn phức tạp hơn với hàng trăm công ty con, công ty cháu của Vinashin. Cứ tạm thời cho rằng đây là hai trong số 12 tập đoàn kinh tế của Nhà nước, được hưởng đặc quyền này, nhưng thế thì ứng xử ra sao với các công ty con, công ty cháu của họ? Công ty mẹ Vinashin đẻ ra tổng cộng 435 công ty con và công ty hạch toán phụ thuộc, 30 công ty liên kết và liên doanh. Chính vì cơ chế chủ sở hữu nhập nhằng giữa vai trò nhà quản lý hành chính và người đại diện vốn nhà nước nên các công ty này có vay mượn lung tung, có xin đất làm dự án trên giấy thì các bộ, các địa phương cũng e dè không dám làm gì, không dám lên tiếng phản đối. Thậm chí các công ty kiểu này còn tận dụng vị thế đặc quyền trong nhiều thương vụ để cuối cùng toàn bộ tập đoàn Vinashin gánh một khoản nợ khổng lồ như chúng ta đã biết. Chính Bộ trưởng Giao thông - Vận tải Hồ Nghĩa Dũng cũng thừa nhận trên báo Tiền Phong: “Chúng tôi chỉ được góp ý”. Trong bối cảnh như thế, Vinashin không báo cáo gian dối mới là chuyện lạ.

Nhiều người đã lên tiếng về nguy cơ tàn phá môi trường của các dự án bauxite ở Tây Nguyên. Cũng có nhiều người khác phân tích rạch ròi về tính kém hiệu quả kinh tế của chúng. Nhưng bài học quản lý Vinashin đang nóng hổi, nên áp dụng những điều có thể rút ra vào các dự án bauxite. Có lẽ thoạt tiên việc xây dựng ngành đóng tàu Việt Nam cũng là nhiệm vụ được Chính phủ giao cho Vinashin như hiện đang giao cho TKV khai thác tài nguyên bauxite. Việc bảo lãnh cho Vinashin vay vốn quốc tế cũng nhằm tạo sức mạnh tài chính cho Vinashin để nhanh chóng thực hiện nhiệm vụ như hiện nay đang rót vốn cho TKV, nơi này cũng đang chuẩn bị phát hành trái phiếu quốc tế như Vinashin. Cách đây mấy năm, TBKTSG cũng đã đăng tải ý kiến của các chuyên gia phân tích lợi hại của việc phát triển ngành đóng tàu trong bối cảnh lúc đó. Những cảnh báo đưa ra vào thời điểm đó chỉ nhấn mạnh thiệt hơn mà chưa tính đến yếu tố cố ý làm sai của Vinashin.

Ngày nay chúng ta đang bàn về những điểm bất cập của các dự án bauxite (và chúng cũng đã đủ để ngưng các dự án này đến một thời điểm khác trong tương lai) nhưng liệu với cơ chế chủ sở hữu như trên, làm sao chúng ta có thể tin vào sự khách quan của Thứ trưởng Bộ Công Thương khi ông đồng thời là Chủ tịch Hội đồng thành viên TKV? Sự thiếu vắng giám sát đang là bài học của Vinashin, vậy nó có là bài học cho các dự án bauxite khi Bộ Tài nguyên và Môi trường xem như đứng chung với TKV để đưa ra những lý lẽ “trên lý thuyết” để ủng hộ dự án? Rồi đây TKV có chạy thẳng lên Thủ tướng hay lên bộ, bỏ qua các quy định quản lý mà luật pháp phân công cho địa phương, chẳng hạn? Và nếu thảm họa môi trường xảy ra, ai sẽ là người chịu trách nhiệm? Nếu giả sử quản lý kém để gây ra thua lỗ, ắt TKV vẫn sẽ yên tâm vì biện bạch là đang thực hiện nhiệm vụ do Nhà nước giao.

Nhìn rộng ra, đã đến lúc phải xem lại cơ chế chủ sở hữu các tập đoàn kinh tế để làm sao phân định rạch ròi chuyện quản lý nhà nước và chuyện kinh doanh, cho dù là kinh doanh theo định hướng chiến lược của Nhà nước. Nếu không rồi đây chúng ta sẽ còn phải than như đang than: không có một đầu mối nào chịu trách nhiệm cả. Và Thủ tướng sẽ còn phải giải quyết núi công việc do các tập đoàn đưa lên - một chuyện thực tế đã cho thấy là không khả thi và đã không diễn ra.


theo TBKTSG

BỐ TÔI BẢO THẾ - NƯỚC MÌNH OÁCH THẬT


Trường Nhân

Tôi trẻ người non dạ nên cái gì cũng hay hổi bố tôi. Ông cụ như nhân vật Biết tuốt mà hồi trẻ tôi hay đọc trên báo Thiếu niên tiền phong.
Vào mạng đọc báo thấy các nước họ từ chức tì tì không hiểu ra làm sao mà họ từ bỏ ngôi cao chức trọng đơn giản thế. Tôi mang chuyện hỏi bố tôi:
- A lô, bố à, bố mẹ vẫn khỏe chứ ?
- A lô, cám ơn anh Cù Là Buồn quý tử, hôm nay lại hỏi thăm phụ huynh kia đấy.
- Vâng thì con lâu không về được nên gọi điện về thăm bố mẹ. Hai nữa có chuyện hỏi bố tí.
- Lại chuyện vay tiền đầu tư, tái cơ cấu gì chăng ?
- Không đâu bố ơi. Tái cơ cấu chỉ có nhà nước lấy tiền dân cứu mấy anh phá sản thôi chứ con của bố chỉ thích tái nạm, tái gầu, tái dê. Con hỏi bố là vì sao các nước họ cứ từ chức dễ như bỡn thế?
- A, anh này quan tâm đến chính trị đây. Muốn làm quan hả ?
- Chết chết bố cứ nói thế. Con thấy lạ hỏi bố thôi. Ông thủ tướng Nhật lên ngôi 8 tháng rồi tuyên bố từ chức vì ông không thực hiện lời hứa với cử tri là chuyển căn cứ quân sự của Mỹ gì đó. Một ông Bộ Ngoại giao ở Hàn quốc từ chức vì để con gái vào làm công chức tại bộ mình phụ trách. Mấy ông Ủy ban olimpich Nga từ chức vì đội nhà thua bét nhè… Ôi nhiều lắm bố ạ.
- Đơn giản thôi vì các nước ấy họ trọng danh dự, họ thấy mình không làm được hoặc quản lí không tốt để xảy ra vụ việc là từ chức ngay..
- A lô, bố ơi ở nước mình bao nhiêu việc tầy đình nào Vinashin, nào PMU, nào đường Đông Tây, nào tiền poryme..rồi nổ đánh đoàng bao nhiêu người thiệt mạng, rồi xả lũ tùm lum ngập lụt mà chả thấy ông nào từ chức cả…
- Ấy cái nước mình tập thể
lãnh đạo mà có mấy ai chịu trách nhiệm đâu. Cái nào thắng lợi thì có lãnh đạo, cái nào thất bại đều do bọn vô trách nhiệm làm cả. Ngay cả mấy thằng phạm pháp toàn quần chúng vớ vẩn… Hà hà… làm chủ tập thể mà con…
- Bố nói lạ thế, quần chúng thì không quyền không chức phạm pháp gì đâu ?
- Thế tôi hỏi anh trước khi ra tòa mấy cha ấy là công an, quân đội là tước quân tịch, là đảng viên thì khai trừ tức là trả họ về quần chúng thế có đúng toàn quần chúng phạm tôi không ?
- Bố lại lạc đề rôi, con hỏi cái vụ từ chức kia mà. Bố nói lãnh đạo tập thể hóa ra cha chung không ai khóc, hóa ra không ai biết xấu hổ hả bố ?
- Đúng là anh con tôi còn ngây thơ lắm nhỉ. Cái nước mình nó thế, kiên cường phục vụ nhân dân sao lại từ chức thì tính chiến đấu mất hết à. Khối ông còn chơi tái hai, tái ba ấy chứ…
- Tái hai, tái ba là sao hả bố ?
- Là tái trúng cử hai ba khóa liền, họ phục vụ đến hơi thở cuối cùng mà con. Nước mình oách thật !

theo trannhuong.com

28 thg 10, 2010

Đôi lời với ông Lê Dương Quang


Dân Thường

imageTôi không có chuyên môn gì về bauxite nhưng những điều ôngLê Dương Quang quả là lẩm cẩm và có quá nhiều mâu thuẫn, vào đầu lại còn lên giọng trịch thượng.

Thứ nhất, ông nói: “Rất tiếc là đơn kiến nghị này chỉ được gửi cho lãnh đạo Đảng, Nhà nước, Quốc hội, Chính phủ mà không gửi tới Bộ Công Thương, TKV”. Thật buồn cười. Những người kiến nghị đã chứng tỏ họ sáng suốt, ít ra là hơn ông. Khai thác bauxite là chủ trương lớn của Đảng và Nhà nước. Làm hay không là do Đảng và Chính phủ quyết định, Bộ Công thương chỉ được phép làm theo chỉ đạo chứ đâu có được tự tung tự tác. Vì vậy kiến nghị phải gửi cho những người chỉ đạo. Gửi cho ông làm gì! Ông cứ ngồi chờ đấy. Khi nào Đảng và Chính phủ gọi, ông hãy báo cáo.

Thứ hai, ông nói: “Bởi khi dự án đưa vào sử dụng càng sớm thì càng phát huy được hiệu quả của đồng vốn bỏ ra. Nếu sớm đưa vào sử dụng chúng ta có sản phẩm xuất khẩu, thu hẹp được nhập siêu, phát triển đời sống của đồng bào”. Ông quên rằng để làm dự án này toàn dân đã phải chi hết bao nhiêu tiền. Cứ cho là năm 2011 có được sản phẩm để bán. Thu được bao nhiêu chưa biết nhưng vốn bỏ ra cả đống, lại còn phải mua thêm xăng dầu phục vụ cho việc vận chuyển và bao nhiêu thứ khác nữa. Vậy thu hẹp nhập siêu bao nhiêu? Còn phát triển đời sống đồng bào? Chính Bộ ông cũng tính toán phải 50-70 năm thậm chí hơn nữa mới có lãi. Vậy thì ông phải nói lại là “đồng bào thế hệ này tạm chịu khổ để 2-3 đời sau may ra có chút lãi từ bauxite mang lại”. Có lẽ chỉ có mang vàng đi bán mới có quyền nói thu tiền nhanh.

Thứ ba, ông nói sẽ “xem xét lại dự án Tân Rai đang thi công để bảo đảm an toàn”, rồi “thuê đơn vị tư vấn độc lập về phương án thiết kế hồ bùn đỏ”, rồi “xét lại các vấn đề về động đất ở Tây Nguyên”, rồi đi sang các nước để học tập. Những lời này chúng tôi đã quen lắm rồi. Nhiều công trình trọng điểm các loại, đủ thứ tư vấn giám sát nhưng không hiểu sao mọi sự cố vẫn xảy ra, từ cầu đường đến nhà máy, xí nghiệp. Không hiểu khi xây mấy cái nhà máy điện có tư vấn giám sát không mà ì ạch mãi không xong để đến nỗi thiếu điện triền miên. Nhà máy đồng Sinh Quyền tốn bao nhiêu tiền mà vẫn lỗ, càng sản xuất càng lỗ không biết, ông có biết không? Chắc khi xây dựng những nhà máy này không có “phương án thiết kế” và không được “xem xét”, giám sát! Còn chuyện đi tham quan các nước học tập thì thành thực khuyên các ông đừng tiêu tốn thêm tiền dân lại kéo dài thêm cảnh khổ của dân Tây Nguyên do phải chi thêm một khoản tiền tính vào giá thành làm chậm có lãi. Chưa đi nhưng kết quả chuyến tham quan ra sao chẳng nói ai cũng rõ. Sẽ đắp thêm đất vào đập, xẻ vài cái rãnh và sẽ chẳng có gì thay đổi lớn vì nhà máy đã xây, công nghệ đã định, chuyên gia nước bạn đã làm việc. Tất cả chỉ chờ ngày khánh thành. Làm sao mà có chuyện thay đổi? Nếu như vụ bùn đỏ ở Hungary xảy ra từ 1,2 năm trước các ông đi tham quan còn có lý. Nhưng thôi, các ông là “đơn vị trực tiếp liên quan đến dự án” nên nhân dịp này đi cho biết đó biết đây.

Thứ tư, ông nói hồ bùn đỏ được chia làm nhiều ngăn để nếu vỡ, ngăn này chảy sang ngăn khác. Tôi không hiểu thiết kế ra sao nhưng nghe ông đưa ra ví dụ “khi có một chiếc bát to chứa nhiều ngăn, vỡ các ngăn nhỏ thì còn có ngăn to”. Vậy xin hỏi nước đầy quá tràn ra khỏi bát hoặc cả cái bát vỡ, tức là cái ngăn to vỡ hoặc tràn thì ra sao?

Thứ năm, nói đến chuyện động đất, ông nói: “Nếu ai nói rằng vẫn có thể nguy hiểm thì hãy gửi các con số kỹ thuật để chứng minh, chúng tôi sẵn sàng lắng nghe”. Vậy ông hãy đưa con số để chứng minh hoàn toàn không nguy hiểm để khỏi phải nói “không ai nói trước được rủi ro”!

Thứ sáu, về việc bán alumina, tuy chưa có sản phẩm ông đã nói đến “phương án phải đấu giá vì nhu cầu quá lớn”. Đúng là nhu cầu lớn cũng như đồng vậy. Và Bộ ông đã bán đồng thành đồng… nát. Nghe ông nói làm ta lại nhớ đến chuyện cô bé bán sữa của La Phôngten.

Thứ bảy, ông nói “kế thừa kết quả nghiên cứu của nhiều quốc gia. Tiêu biểu trong đó là Nga, Hungary, Nhật Bản, Hàn Quốc…”. Xin nói thẳng, trong công nghệ hiện nay chỉ có ai làm chủ được công nghệ hoàn toàn mới nói đến chuyện học mỗi nơi một ý để tiếp tục sáng tạo, còn những ai không làm chủ được công nghệ, phải mua, phải nhập, phải thuê tư vần, phải thuê thi công, thậm chí phải vay mượn cả vốn để làm thì chẳng kế thừa được cái gì cả. Vì khi đã nhập máy móc ở đâu thì công nghệ là của anh bán máy giao cho chứ đâu có thay đổi được. Nếu ông nói là kế thừa của các nước, vậy xin hỏi với toàn bộ dây chuyền và máy móc thiết bị của nước ngoài và do nước ngoài lắp đặt, những kinh nghiệm ông “kế thừa” từ các nước khác được đặt vào đâu trong cái dự án này? Mà không biết kỹ sư, công nhân ta đã biết gì về các thiết bị đã lắp đặt hay phải chờ bàn giao?

Thứ tám, chuyện bùn khô, bùn ướt tôi thấy ông Nguyễn Thành Sơn giải thích cặn kẽ và có lý hơn ông nhiều.

Đáng lẽ tôi chấm dứt ở đây nhưng thấy ông quàng vào chuyện luyện thép nên tôi phải thêm đoạn này. Cũng xin nói, không chỉ công nghệ luyện thép mà nhiều công nghệ khác cũng có từ đời nảo đời nào. Nhưng thép cũng có nhiều loại. Có thép của Ý, của Nhật , của Mỹ và cả thép của… phong trào toàn dân làm gang thép ở bên láng giềng. Còn ta cũng có thép Thái Nguyên, thép liên doanh và có thời cả thép Bắc Ninh. Không biết ông định nói thép nào?

Mong ông Lê Dương Quang, với trách nhiệm được giao hãy đối thoại và trả lời cụ thể ý kiến của những nhà trí thức. Xin đừng nói cho có lệ.

D. T.

Tác giả gửi trực tiếp cho BVN

theo boxitvn

"Dự án bô-xít: Thà không vận hành còn hơn"


Phạm Huyền (thực hiện)

clip_image001

Ông Nguyễn Văn Ban, Nguyên Trưởng ban dự án Nhôm, Tổng công ty Khoáng sản (ảnh: Phạm Huyền)

(VNR500) - “Nếu bây giờ làm thì sang năm, hồ bùn đỏ cũng không vỡ ngay đâu. Nhưng có thể một ngày nào đó, con cháu chúng ta sẽ lĩnh đủ”, ông Nguyễn Văn Ban, nguyên Trưởng ban dự án Nhôm, Tổng công ty Khoáng sản, bày tỏ về dự án bô-xít Tây Nguyên.

- Thưa ông, trước kiến nghị dừng dự án bô-xít Tây Nguyên của các nhân sĩ, lãnh đạo Tập đoàn Than - Khoáng sản (TKV), Bộ Công Thương, Bộ Tài nguyên môi trường đã khẳng định về tính hiệu quả dự án và độ an toàn của hồ chứa bùn. Ông có suy nghĩ thế nào về các câu trả lời đó?

- Ông Nguyễn Văn Ban: Tôi nghĩ rằng, các nhân sĩ, trí thức có ý kiến nên dừng dự án bô-xít, đó là một điều băn khoăn bức bối trong giới trí thức, khoa học, lo cho vận mệnh đất nước vào thời điểm quan trọng này.

Họ trăn trở những dự án như thế này không biết có mang lại được kinh tế hay không, nếu có là bao nhiêu nhưng mà rủi ro xảy ra thì thiệt hại vô cùng lớn. Băn khoăn ấy là đúng.

Trước sự cố vỡ hồ bùn đỏ ở Hungary, tôi thấy lãnh đạo TKV, Bộ Công Thương lo lắng và rất quan tâm đến.

Tuy nhiên, Thứ trưởng Bộ Công Thương Lê Dương Quang nói hay Bộ trưởng Bộ Tài nguyên Môi trường Phạm Khôi Nguyên nói, hay bất cứ ai ở TKV phát biểu, thì người dân sẽ đều ghi nhận các cam kết ấy.

Nhưng khi các ông là nhà quản lý, dù người dân có nghe thì họ cũng vẫn cứ băn khoăn, không biết ông nói thế thì cơ sở nào để hiểu, để tin?

Trong khi, lũ miền Trung vừa xảy ra, có ai lường trước rằng miền Trung sẽ bị như vậy, cuốn cả nhà máy thủy điện, cả đập? Không ai dám chắc được, địa điểm xây dựng các hồ bùn đỏ, trong tương lai không xảy ra một trận bão lũ như ở miền Trung! Mà nếu bão lũ xảy ra, các hồ bùn đỏ này không vỡ thì cũng bị tràn. Trên thế giới cũng đã xảy ra điều ấy như Canada, Ukraina.

Thực sự mà nói, theo tôi, để yên lòng dư luận xã hội, không gì bằng việc có một hội đồng khoa học thẩm định bao gồm các chuyên gia đầu ngành đánh giá. Kết luận của hội đồng sẽ trả lời được tất cả. Như vậy, TKV được lợi, Chính phủ được lợi và dư luận yên tâm.

Còn giờ, cho dù vị lãnh đạo TKV hay quan chức nào hứa, khẳng định thì dư luận vẫn cứ nghi ngờ.

- Thưa ông, xin ông nói rõ quan điểm của ông về việc nên tiếp tục hay dừng các dự án bô-xít Tây Nguyên?

Theo tôi, Chính phủ nên thành lập một Hội đồng khoa học độc lập.

Với dự án Tân Rai, nếu kết quả thẩm tra của Hội đồng này cho thấy an toàn thì cho nhà máy Tân Rai họat động, nếu không an toàn thì bắt phải làm sao cho an toàn.

Tuy nhiên, xem xét kỹ lưỡng thì tôi thấy dự án sẽ rơi vào tình trạng: để tăng độ an toàn thì sẽ phải đầu tư rất nhiều tiền, tổng mức đầu tư dự án tăng lên và như vậy, hiệu quả kinh tế tụt xuống và có khi, không có hiệu quả.

Mà trong trường hợp ấy, vận hành nhà máy là “dở”, vì càng vận hành sẽ càng lỗ. Thà không vận hành còn hơn!

Đối với dự án Nhân Cơ, chính TKV đã cho biết rằng, rủi ro kinh tế là lớn. Chính Trưởng ban Dự án nhôm hiện nay khi trình Chủ tịch HĐQT TKV, bấy giờ là ông Đoàn Văn Kiển, đã nêu rằng, chỉ cần một vài chi phí thay đổi, thì dự án này đã không có hiệu quả.

Thế mà so với Tân Rai, dự án Nhân Cơ này có nhiều vấn đề hơn như đường sá xa xôi, nằm ở Tây Nguyên, rồi môi trường… Dự án tính đến nay gần như chưa bắt đầu, mới chỉ san gạt mặt bằng thôi. Nếu thế, nên dừng dự án này.

Dừng dự án Nhân Cơ ở thời điểm này thì sẽ cứu vãn được nhiều về mặt kinh tế, còn để thi công rồi mà lại dừng thì thiệt hại rất lớn.

Bô-xít của mình, có nhiều ưu điểm nhất định, nhưng đồng thời cũng có những nhược điểm nhất định. Có lẽ, những người làm dự án chỉ biết đánh giá về những cái “ưu” mà về nhược điểm, chưa chú ý và đánh giá hết.

clip_image002

Dự án bô xít Tân Rai bị chậm tiến độ (ảnh minh họa: vustar)

- Trước đây, tính hiệu quả kinh tế của dự án bô-xít đã gây tranh cãi nhiều như đặc điểm mỏ có khai trường lớn, chất lượng quặng, phương án vận chuyển phức tạp… Đến nay, những yếu tố nào cho thấy nhìn rõ rủi ro về mặt kinh tế ở dự án, thưa ông?

Nói tới dự án Tân Rai, ban đầu, chỉ số hiệu quả kinh tế IRR là tương đối tốt. Tuy nhiên, mức đầu tư hiện tăng lên rất nhiều.

Lúc đầu, TKV tính chỉ khoảng trên 600 triệu USD rồi sau đó, chính ông Đoàn Văn Kiển Chủ tịch TKV tại cuộc họp ở Văn phòng Trung ương Đảng có báo cáo, là tổng mức đầu tư đã tăng lên 714 triệu USD.

Nhưng khi thông báo cho đoàn chuyên gia của Liên hiệp Hội khoa học kỹ thuật rằng, ban dự án của TKV đã cho biết, con số này đã lên tới khoảng 800 triệu USD.

Qua theo dõi, tôi được biết rất nhiều chi phí ở dự án này đã đều tăng lên, ví dự như chi phí đền bù trước đây là 300 triệu đồng/ha, nay, chính TKV đã thông báo đã lên 1,2 tỷ đồng/ha. Mỏ có khai trường lớn nên phạm vị ảnh hưởng lớn, diện tích đền bù nhiều.

Khâu vận tải tính bằng ôtô, dự án tính giá 1.300 đồng/tấn/km mà thực tế hiện nay cước vận tải đó đã tăng gấp đôi và sẽ càng ngày càng tăng theo giá xăng dầu.

Rõ ràng khi tổng mức đầu tư tăng lên thì hiệu quả kinh tế sẽ giảm đi và rủi ro là rất lớn.

Bên cạnh đó, dự án chậm tiến độ.

Theo hợp đồng EPC với Trung Quốc, nhà máy alumin Tân Rai giờ đã phải hoàn thành. Và đáng lẽ, khâu mỏ tuyển ít nhất cũng phải hoàn thành trước 5-6 tháng để tuyển ra tinh quặng và dùng tinh quặng ấy chạy thử nhà máy alumin.

Rất tiếc rằng, đến nay, nhà máy alumin vẫn chưa xong, dự kiến phải 1-2 tháng nữa mới xong. Nhưng đặc biệt, khâu đáng lẽ phải xong sớm là mỏ tuyển cũng chưa xong và có khả năng còn chậm hơn cả nhà máy alumin.

Và như vậy, nhà máy alumina xong trước, sẽ phải nằm chờ và cứ mỗi một tháng chờ, với tổng số tiền đầu tư lớn, phải trả lãi, mất ít nhất 6-7 triệu USD/tháng.

Tất cả những việc ấy làm cho dự án mất tính khả thi. Tất nhiên là, đến thời điểm này, không ai cho biết rõ chính xác con số là bao nhiêu. Có lẽ, phải chờ đến một ngày, người ta thẩm định, kiểm toán dự án, mới có thể biết chắc chắn tổng mức đầu tư và hiệu quả là ra sao. Nhưng khả năng rủi ro là rất lớn.

- Lợi nhuận là yếu tố hàng đầu đối với một doanh nghiệp. Như ông nói, chính TKV đã cho hay dự án Nhân Cơ có rủi ro về kinh tế, thế mà TKV vẫn quyết tâm làm. Ông có đánh giá thế nào về sự mâu thuẫn khó hiểu này?

Đó là một câu hỏi phức tạp hiện nay. Nó cũng giống như Vinashin tại sao lại đổ vỡ, lại chìm như hiện nay? Bài toán kinh tế là quan trọng nhất của một tập đoàn nhưng tập đoàn ấy có coi như vậy không?

Theo tôi, cái “quy tắc” trên thì chỉ đúng với Tập đoàn kinh tế tư nhân, tiền vốn do họ bỏ ra thì họ lo đồng tiền ấy sử dụng sao cho hiệu quả. Đồng tiền đi liền với khúc ruột, khi tiền vốn không phải của anh thì sẽ khác.

Với doanh nghiệp nhà nước thì rất phức tạp. Báo chí hay gọi là lợi ích nhóm.

Không chỉ nước mình, kể cả Anh, Mỹ hay các nước tư bản phát triển, nếu là một tập đoàn Nhà nước sau một thời gian vận hành không tốt thì cuối cùng họ đành phải bán đi, tư nhân hóa đi.

Nguồn: Vnr500


ĐƠN KHỞI KIỆN THỦ TƯỚNG CHÍNH PHỦ NGUYỄN TẤN DŨNG VỀ HÀNH VI BAN HÀNH NGHỊ ĐỊNH CẤM CÔNG DÂN KHIẾU NẠI TẬP THỂ TRÁI HIẾN PHÁP VÀ PHÁP LUẬT

CỘNG HÒA XÃ HỘI CHỦ NGHĨA VIỆT NAM

Độc lập – Tự do – Hạnh phúc

———————————————————–

Hà Nội ngày 21/10/2010

ĐƠN KHỞI KIỆN

THỦ TƯỚNG CHÍNH PHỦ NGUYỄN TẤN DŨNG

VỀ HÀNH VI BAN HÀNH NGHỊ ĐỊNH CẤM CÔNG DÂN

KHIẾU NẠI TẬP THỂ TRÁI HIẾN PHÁP VÀ PHÁP LUẬT

Kính gửi: TÒA ÁN NHÂN DÂN TỐI CAO

NGƯỜI KHỞI KIỆN: Cù Huy Hà Vũ, công dân Việt Nam, Tiến sĩ Luật,

24 Điện Biên Phủ – Hà Nội.

NGƯỜI BỊ KIỆN: Thủ tướng Chính phủ Nguyễn Tấn Dũng

1 Hoàng Hoa Thám – Hà Nội

NỘI DUNG

Căn cứ Khoản 1 Điều 1 Luật Khiếu nại, tố cáo (Công dân, cơ quan, tổ chức có quyền khiếu nại quyết định hành chính, hành vi hành chính của cơ quan hành chính nhà nước, của người có thẩm quyền trong cơ quan hành chính nhà nước khi có căn cứ cho rằng quyết định, hành vi đó là trái pháp luật, xâm phạm quyền, lợi ích hợp pháp của mình),ngày 11/9/2010, tôi đã gửi Thủ tướng Chính phủ Nguyễn Tấn Dũng Đơn khiếu nại về hành vi của Thủ tướng ban hành Nghị định số 136/2006/NĐ-CP ngày 14 tháng 11 năm 2006 của Chính phủ cấm công dân khiếu nại tập thể trái Hiến pháp và Pháp luật như trình bày sau đây.

Ngày 26/8/2010 Thanh tra Chính phủ ra Thông tư số 04/2010/TT-TTCP Quy định Quy trình xử lý đơn khiếu nai, đơn tố cáo, đơn phản ánh, kiến nghị liên quan đến khiếu nại, tố cáo. Điều 8 Thông tư quy định: “Đơn khiếu nại có họ, tên, chữ ký của nhiều người thì cán bộ xử lý đơn đề xuất Thủ trưởng cơ quan chuyển trả đơn và toàn bộ tài liệu kèm theo (nếu có) cho người gửi đơn và hướng dẫn người khiếu nại,viết đơn khiếu nại riêng của từng người, gửi đến cơ quan, đơn vị, người có thẩm quyền để được giải quyết theo quy định của pháp luật. Việc trả lại đơn được thực hiện theo mẫu số 05 ban hành kèm theo Thông tư này”.

Mẫu số 05 ban hành kèm theo Thông tư có nội dung: “Căn cứ nội dung đơn khiếu nại, theo quy định tại Điều 6 Nghị định số 136/2006/NĐ-CP ngày 14 tháng 11 năm 2006 của Chính phủ quy định chi tiết và hướng dẫn thi hành một số điều của Luật khiếu nại, tố cáo và các Luật sửa đổi, bổ sung một số điều của Luật khiếu nại, tố cáo, trả lại đơn khiếu nại của ông (bà). Đề nghị ông (bà) viết đơn khiếu nại riêng của từng người, gửi đến …để được giải quyết theo quy định của pháp luật.”

Sau khi đọc Thông tư số 04/2010/TT-TTCP ngày 26/8/2010 của Thanh tra Chính phủ, tôi tìm đọc Điều 6 Nghị định số 136/2006/NĐ-CP ngày 14 tháng 11 năm 2006 của Chính phủ quy định chi tiết và hướng dẫn thi hành một số điều của Luật khiếu nại, tố cáo và các Luật sửa đổi, bổ sung một số điều của Luật khiếu nại, tố cáo do chính Thủ tướng – Nguyễn Tấn Dũng – ký thì thấy Khoản 1 Điều này quy định: Cơ quan Nhà nước khi nhận được đơn khiếu nại thì xử lý như sau: Đối với đơn khiếu nại thuộc thẩm quyền giải quyết và có đủ các điều kiện quy định tại Điều 2 Nghị định này thì phải thụ lý để giải quyết; trong trường hợp đơn khiếu nại có chữ ký của nhiều người thì có trách nhiệm hướng dẫn người khiếu nại viết thành đơn riêng để thực hiện việc khiếu nại.

Tóm lại, Điều 6 Nghị định số 136/2006/NĐ-CP ngày 14 tháng 11 năm 2006 của Chính phủ do Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng trực tiếp ký cấm khiếu nại tập thể.

Tôi – Cù Huy Hà Vũ – khẳng định việc Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng ban hành Nghị định số 136/2006/NĐ-CP ngày 14 tháng 11 năm 2006 của Chính phủ quy định cấm khiếu nại tập thể là hành vi hành chính hoàn toàn trái Hiến pháp và pháp luật với những căn cứ pháp luật sau đây:

- Điều 74 Hiến pháp quy định: “Công dân có quyền khiếu nại, quyền tố cáo với cơ quan Nhà nước có thẩm quyền về những việc làm trái pháp luật của cơ quan Nhà nước, tổ chức kinh tế, tổ chức xã hội, đơn vị vũ trang nhân dân hoặc bất cứ cá nhân nào. Việc khiếu nại, tố cáo phải được cơ quan Nhà nước xem xét, giải quyết trong thời hạn pháp luật quy định. Mọi hành vi xâm phạm lợi ích Nhà nước, quyền và lợi ích hợp pháp của tập thể và của công dân phải được kịp thời xử lý nghiêm minh. Người bị thiệt hại có quyền được bồi thường về vật chất và phục hồi danh dự. Nghiêm cấm việc trả thù người khiếu nại, tố cáo để vu khống, vu cáo làm hại người khác”.

- Điều 32 Luật Khiếu nại, tố cáo quy định: “Khiếu nại thuộc một trong các trường hợp sau đây không được thụ lý để giải quyết:

1. Quyết định hành chính, hành vi hành chính bị khiếu nại không liên quan trực tiếp đến quyền, lợi ích hợp pháp của người khiếu nại;

2. Người khiếu nại không có năng lực hành vi dân sự đầy đủ mà không có người đại diện hợp pháp;

3. Người đại diện không hợp pháp;

4. Thời hiệu khiếu nại, thời hạn khiếu nại tiếp đã hết;

5. Việc khiếu nại đã có quyết định giải quyết khiếu nại lần hai;

6. Việc khiếu nại đã được Toà án thụ lý để giải quyết hoặc đã có bản án, quyết định của Toà án."

- Điều 2 Luật ban hành văn bản quy phạm pháp luật số 17/2008/QH12 ngày 03/06/2008 của Quốc hội quy định: Hệ thống văn bản quy phạm pháp luật:

1. Hiến pháp, luật, nghị quyết của Quốc hội.

2. Pháp lệnh, nghị quyết của Uỷ ban thường vụ Quốc hội.

3. Lệnh, quyết định của Chủ tịch nước.

4. Nghị định của Chính phủ.

5. Quyết định của Thủ tướng Chính phủ…

- Điều 3 Luật ban hành văn bản quy phạm pháp luật số 17/2008/QH12 ngày 03/06/2008 của Quốc hội quy định: Nguyên tắc xây dựng, ban hành văn bản quy phạm pháp luật: 1. Bảo đảm tính hợp Hiến, hợp pháp và tính thống nhất của văn bản quy phạm pháp luật trong hệ thống pháp luật.”

Do Hiến pháp, Luật Khiếu nại, tố cáo không quy định cấm cơ quan Nhà nước thụ lý đơn có chữ ký của nhiều người nên Khoản 1 Điều 6 Nghị định số 136/2006/NĐ-CP ngày 14 tháng 11 năm 2006 của Chính phủ là trái Hiến pháp và Luật Khiếu nại, tố cáo hay không hợp Hiến, hợp pháp và vì vậy phải bị hủy bỏ!

Bên cạnh đó, căn cứ Khoản 2 Điều 83 Luật ban hành văn bản quy phạm pháp luật về áp dụng văn bản quy phạm pháp luật (Trong trường hợp các văn bản quy phạm pháp luật có quy định khác nhau về cùng một vấn đề thì áp dụng văn bản có hiệu lực pháp lý cao hơn) thì cơ quan Nhà nước áp dụng Điều 74 Hiến pháp và Điều 32 Luật Khiếu nại, tố cáo chứ không áp dụng Khoản 2 Điều 6 Nghị định số 136/2006/NĐ-CP ngày 14 tháng 11 năm 2006 của Chính phủ.

Không những thế, quy định cấm khiếu nại tập thể tại Khoản 1 Điều 6 Nghị định số 136/2006/NĐ-CP ngày 14 tháng 11 năm 2006 của Chính phủ còn trái với các quy định khác của Hiến pháp và pháp luật:

1. Điều 69 Hiến pháp quy định: “Công dân có có quyền hội họp, lập hội, biểu tình theo quy định của pháp luật.” Điều này có nghĩa nhiều công dân có quyền tập hợp nhau lại để có tiếng nói chung về một hoặc nhiều vấn đề, đồng nghĩa nhiều công dân có quyền cùng ký tên vào một văn bản dù đó là kiến nghị, đơn khiếu nại hay đơn tố cáo để yêu cầu một hay nhiều cơ quan Nhà nước có thẩm quyền giải quyết một hay nhiều vấn đề vì quyền và lợi ích hợp pháp của họ.

2. Điều 39 Luật Khiếu nại, tố cáo quy định: “Trong thời hạn 30 ngày, kể từ ngày hết thời hạn giải quyết quy định tại Điều 36 của Luật khiếu nại, tố cáo mà khiếu nại không được giải quyết hoặc kể từ ngày nhận được quyết định giải quyết khiếu nại lần đầu mà người khiếu nại không đồng ý thì có quyền khiếu nại đến người có thẩm quyền giải quyết khiếu nại lần hai hoặc khởi kiện vụ án hành chính tại Toà án”.

3. Khoản 2 Điều 163 Bộ Luật tố tụng dân sự quy định: “Nhiều cá nhân, cơ quan, tổ chứccó thể cùng khởi kiện một cá nhân, một cơ quan, một tổ chức khác về một quan hệ pháp luật hoặc nhiều quan hệ pháp luật có liên quan với nhau để giải quyết trong cùng một vụ án.”

Như vậy, Luật Khiếu nại, tố cáo và Bộ Luật tố tụng dân sự cho phép nhiều người khiếu nại cùng ký đơn khởi kiện vụ án hành chính thì Nghị định là văn bản dưới Luật không thể cấm nhiều công dân khiếu nại cùng ký đơn khiếu nại!

Ngoài ra, việc cơ quan Nhà nước, cá nhân có thẩm quyền trong cơ quan Nhà nước ban hành văn bản tác động đến nhiều người, thậm chí đến rất nhiều người như quyết định cho phép khai thác, cho thuê tài nguyên, quyết định thu hồi đất…được coi là hợp pháp thì không có lý gì lại cấm nhiều người cùng ký đơn khiếu nại khi những người này có căn cứ cho rằng việc ban hành văn bản đó xâm phạm quyền và lợi ích hợp pháp của họ.

Điều nghiêm trọng không kém là quy định cấm khiếu nại tập thể hoàn toàn đi ngược lại Cải cách hành chính mà Nhà nước tuyên bố đang tiến hành, gây tốn kém vô cùng lớn cả về thời gian lẫn vật chất cho cơ quan Nhà nước đồng thời gây ách tắc trong giải quyết khiếu nại bởi thay vì giải quyết một vụ khiếu nại thì cơ quan Nhà nước phải giải quyết hàng chục, hàng trăm vụ khiếu nại, thậm chí gấp nhiều lần hơn tương ứng với số lượng người khiếu nại nạn nhân của cùng văn bản, hành vi hành chính trái pháp luật trong khi nhân sự của cơ quan Nhà nước là có hạn.

Bởi những lẽ trên, căn cứ:

- Điều 52 Hiến pháp: “Mọi công dân đều bình đẳng trước pháp luật”;

- Khoản 1 Điều 36 Luật Khiếu nại tố cáo: “Thời hạn giải quyết khiếu nại lần đầu không quá 30 ngày, kể từ ngày thụ lý để giải quyết; đối với vụ việc phức tạp thì thời hạn giải quyết khiếu nại có thể kéo dài hơn, nhưng không quá 45 ngày, kể từ ngày thụ lý để giải quyết”;

- Điều 39 Luật Khiếu nại, tố cáo: “Trong thời hạn 30 ngày, kể từ ngày hết thời hạn giải quyết quy định tại Điều 36 của Luật khiếu nại, tố cáo mà khiếu nại không được giải quyết hoặc kể từ ngày nhận được quyết định giải quyết khiếu nại lần đầu mà người khiếu nại không đồng ý thì có quyền khiếu nại đến người có thẩm quyền giải quyết khiếu nại lần hai hoặc khởi kiện vụ án hành chính tại Toà án”;

- Cho đến nay tôi – Cù Huy Hà Vũ – không nhận được quyết định giải quyết khiếu nại của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng;

Tôi – Cù Huy Hà Vũ – bằng Đơn này khởi kiện Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng về hành vi ban hành Nghị định số 136/2006/NĐ-CP ngày 14 tháng 11 năm 2006 của Chính phủcấm công dân khiếu nại tập thể trái Hiến pháp và Pháp luật.

YÊU CẦU

Không một tổ chức, cá nhân nào – dù đó là Đảng cộng sản Việt Nam hay Thủ tướng Chính phủ – có thể đứng trên Hiến pháp và Pháp luật, không bị Pháp luật nghiêm trị khi xâm phạm quyền và lợi ích hợp pháp của công dân Việt Nam!

Là cơ quan quyền lực Nhà nước đại diện cho Tư pháp, Tòa án phải độc lập với Chính phủ đại diện cho Hành pháp. Chỉ có như thế thì mới có được Nhà nước Pháp quyền của Dân, do Dân, vì Dân!

Do đó tôi – Cù Huy Hà Vũ – yêu cầu Quý Tòa thụ lý Đơn khởi kiện này của tôi để đưa Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng ra xét xử công khai nhằm huỷ bỏ Nghị định số 136/2006/NĐ-CP ngày 14 tháng 11 năm 2006 của Chính phủ do Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng trực tiếp ký cấm công dân khiếu nại tập thể trái Hiến pháp và Pháp luật, xâm phạm nghiêm trọng quyền và lợi ích hợp pháp của công dân!

Tôi chân thành cảm ơn và đề nghị Quý Tòa hồi âm sớm.

NGƯỜI KHỞI KIỆN

ĐT: 0904350187

Email: havulaw@yahoo.com CÙ HUY HÀ VŨ

clip_image002

theo bauxite.blogspot.com


Tổng số lượt xem trang

free counters