“Thế giới thuộc về những ai sống có nhiệt huyết, say mê và có khát vọng cháy bỏng”. Ralph Waldo Emerson
Triết Lý, để làm gì ?
Khi ta bế tắc tư tưởng, chân thật công nhận rằng những kiến thức và phương pháp suy luận của ta không cho phép ta sống, tư duy và hành động khớp với khao khát làm người của ta, ngoài vô vàn cách ứng xử khác, ta có thể:
a) Tiếp tục sống, tư duy và hành động như cũ vì, dù sao, ta cũng sống được, không đến nỗi nào
b) Lột áo cũ, khoác áo mới, một tấm áo coi lành lặn đẹp đẽ hơn nhưng cũng hàm hồ không thua gì. Điều ấy luôn luôn khả thi bằng ngôn ngữ.
c) Đi tới cùng bế tắc của chính mình. Nếu không giải quyết được nó, ta ôm nó xuống suối vàng, để lại ở đời chỉ một câu hỏi. Câu hỏi của một con người. Đích thực. Có gì nhục đâu?
Nếu ta tưởng ta đã tìm ra một phần của giải pháp, ít nhất là cho riêng mình, thì cứ viết đi, chẳng cần trích cao nhân nào cả: họ đã là một phần của ta và ta đã phải “vượt” họ để nên mình.
Thế thôi.
(Chungta.com)
Góc nhỏ của Noby Vui Vẻ
“Nước độc lập mà dân chưa tự do thì độc lập cũng không có ý nghĩa”- Hồ Chí Minh.
13 thg 11, 2010
Thư phản ánh ý kiến cử tri gửi Quốc hội: NÊN DỪNG VIỆC KHAI THÁC BÔ-XIT TÂY NGUYÊN
Nguyễn Văn Tuyến
Đại tá, CCB phường Thanh Xuân, Hà Nội
(Thay mặt nhiều cử tri)
Vụ tràn bùn đỏ do khai thác bôxit làm chết người, ô nhiễm một tỉnh ở nước Hungari khiến nhiều cử tri và đại biểu Quốc hội đề xuất việc Quốc hội cần bàn thảo lại và sáng suốt có quyết định dừng khai thác, chấp nhận bồi hoàn cho chủ đầu tư.
Rất nhiều lý do để nhất thiết phải dừng:1/ Nói chung, lòng người không thuận. Phải nói ngay tại kỳ họp Quốc hội lần trước cũng không được quyền dân chủ thảo luận, chỉ được nghe thông báo Bộ Chính trị đã quyết định. Trong thực tế, Tổng Bí thư Nông Đức Mạnh đã ký kết khai thác bôxit Tây Nguyên với Trung Quốc từ lâu. Vậy Quốc hội tuy danh nghĩa là cơ quan quyền lực cao nhất, liệu có quyết định được gì đối với vấn đề quyền lợi của dân tộc? Mặt khác, thực chất nhà thầu Trung Quốc đã đưa hơn 1200 kỹ sư, công nhân người Trung Quốc sang làm việc tại khu mỏ Tân Rai.
2/ Về công nghệ khai thác bôxit của Trung Quốc thì nhiều ý kiến cho rằng đó là công nghệ lạc hậu.
Về khả năng tác hại của bùn đỏ đối với môi trường,thì chưa được tính toán kỹ. Nếu có chuyện xảy ra như ở Hungari thì cái gì bảo đảm cho cuộc sống của dân cư vùng bị ảnh hưởng?
Vừa qua đang họp Quốc hội, để khẳng định việc khai thác bôxit, một đoàn cán bộ của Quốc hội và Chính phủ vẫn phải đến hiện trường để nghiên cứu và để khẳng định cứ tiếp tục làm. Tuy có “chuyên viên luyện kim” Trần Văn Trạch mạnh miệng tuyên bố nếu có sự cố thì xin vào tù, nhưng nếu quả thật sự cố xảy ra, thì đáng vào tù trước hết không phải là cán bộ cấp thấp cỡ ông Trần Văn Trạch!
Bộ Công thương và TKV - chủ đầu tư cần tổ chức hội nghị để các chuyên gia nhiều nguồn khác nhau có dịp trao đổi thông tin nhiều hơn. Trước mắt chưa thể khẳng định bất cứ điều gì “như đinh đóng cột” về sự an toàn của công trình này.
3/ Một vướng mắc mọi người chưa thông là tại sao ngay tại đất nước Trung Quốc có khá nhiều mỏ bôxít họ phải đóng cửa? Thông tin biết được nguyên nhân đóng cửa là do nhân dân đấu tranh bảo vệ môi trường nơi họ sinh sống.
4/ Cuối cùng là vấn đề an ninh, quốc phòng: rất nhiều ý kiến đề xuất rằng các vị lãnh đạo hãy thử tính toán tại sao 18 tỉnh biên giới 70% các nhà thầu Trung Quốc, Đài Loan trúng thầu và các nơi đó họ đều đưa người sang danh nghĩa trồng rừng mới; nhiều địa phương bán cho nhà thầu cả yếu địa an ninh, quốc phòng!
Vùng bôxit Tây Nguyên, được khẳng định là “nóc nhà Đông Dương”, có gọi là vùng yếu địa chiến lược không? Chúng tôi cho rằng đây là vấn đề cốt lõi, các đồng chí cần đọc lại lời nhắn nhủ của vua Trần Nhân Tông và nên đọc bản Tổng kết “Sự thật 30 năm quan hệ của ta với Trung Quốc” thời đồng chí Nguyễn Cơ Thạch làm ngoại trưởng để suy ngẫm, xử lý.
Cũng cần nói thêm là vừa họp khối ASIAN + 8 nước, bản tuyên bố chung còn chưa ráo mực thì mới đây Trung Quốc lại tuyên bố vùng biển Đông bao gồm cả Hoàng Sa, Trường Sa là của họ.
Đó chính là những vấn đề khiến chúng tôi thấy việc khai thác bôxit nên dừng lại.
Đề nghị các đại biểu Quốc hội nên biểu thị thái độ kiên quyết dứt khoát về việc này.
Hà Nội, 12- 11-2010
N. V. T.
Tác giả gửi trực tiếp cho BVN“ĐƯỜNG SẮT…” ĐÙA DAI, VÀ NỔI BUỒN TIẾN SỸ!
Lời dẫn:
Một dân tộc “ Ra ngõ gặp Anh hùng – vào nhà gặp Tiến sỹ “ (số lượng GS Tiến sỹ hiện nay lớn gấp nhiều lần số lượng các Anh hùng Lao Động và Anh hùng LLVT) vậy mà nước ta vẫn đang nằm vào các quốc gia nghèo và tụt hậu , về khoa học công nghệ đang lệ thuộc quá nặng nề vào chuyên gia nước ngoài , đặc biệt trong ngành GTVT.
Sau khi Bộ GTVT tái khởi động lại dự án ĐSCT tuyến Hà Nội – Vinh và TPHCM – Phan Thiết để tiếp tục trình Quốc Hội , TS Trần Đình Bá – Hội kinh tế vận tải ĐSVN đã có bài viết chia sẽ quan điểm về vấn đề này!
Để rộng đường dư luận , tòa soạn xin đăng bài viết của chính tác giả !
Không phải bây giờ mà từ những năm 2005 đến nay “hết ngày dài lại đêm thâu “, nhân dân ta từ trong nước và kiều bào ở nước ngoài , từ miền xuôi đến miền ngược …đã nhàm chán với “món ăn ĐSCT “luôn được phát đi đều đặn từ Tổng Công ty ĐSVN trên các phương tiện thông tin đại chúng :“ Đã khởi động 4 tuyến ĐSCT 30,8 tỉ USD Hà Nội - Vinh, Nha Trang - TP.HCM, TP.HCM - Vũng Tàu và Hà Nội - Hải Phòng . Đã khởi động dự án ĐSCT Bắc
Những dự án “siêu quốc gia” –“ siêu quốc tế “ 600 ngàn tỷ VND , 30.8 tỷ USD , 33 tỷ USD . 6.5 tỷ USD, rồi 56 tỷ USD ….biến thành “ bong bóng “ đã làm giảm lòng tin của nhân dân vào ĐS . Hành khách bắt đầu hoài nghi và quay lưng với ĐS , số lượng đi tàu hiện nay giảm rõ rệt thể hiện sự tụt lùi thê thảm của ĐSVN.
Thực tế là từ 2004 đến nay, đã có nhiều nhóm chuyên gia nước ngoài như Pháp , Hàn Quốc (KOICA) … đến VN để nghiên cứu về ĐSCT song họ cũng đành bỏ cuộc vì VN là một đất nước chưa phát triển công nghiệp nên các thành phố cách nhau 300 đến 500 km như Nha Trang – Đà Nẵng – Huế - Vinh – Hải Phòng – Vũng Tàu đều dưới 1 triệu dân thì không đủ lượng khách cho tàu vận hành nên không thể thể tính được việc thu hồi vốn .Vì vậy , hai nhóm nghiên cứu của Hàn Quốc về tuyến Hà Nội – Vinh và TPHCM Nha Trang đã hoàn toàn thất bại và bỏ cuộc vào năm 2007 sau khi sử dụng “ viện trợ không hoàn lại của chính phủ Hàn Quốc”.
Ý tưởng mới tái khởi động lại dự án ĐSCT trên 2 tuyến ngắn là Hà Nội – Vinh , TP HCM- Phan Thiết bằng vốn vay “ODA không hoàn lại của chính phủ Nhật Bản ” theo bộ GTVT công bố sẽ dẫm lên “vết xe” của hai nhóm nghiên cứu của Hàn Quốc . Đó là điều mà các đại biểu Quốc Hội mà nhân dân đều biết đến!
Một câu hỏi lớn đặt ra : Dự án ĐSCT bằng “viện trợ 6.5 tỷ USD không hoàn lại của Chính phủ Hàn Quốc” đã triển khai đến đâu , tại sao lại phải chuyển hướng qua đối tác Nhật Bản !? Những dự án mà Chính phủ Hàn Quốc đã lựa chọn để đầu tư bằng “viện trợ không hoàn lại “ sẽ giải quyết như thế nào !? . Tại sao không dùng “viện trợ không hoàn lại của Chính phủ Hàn Quốc” mà lại chọn vốn “ ODA không hoàn lại “ của chính phủ Nhật Bản để làm ĐSCT , “ Viện trợ không hoàn hoàn lại “ và “ Vốn vay ODA không hoàn lại “ khác nhau như thế nào , bên nào lợi hơn …!, sự phân biệt đối xử trong quan hệ kinh tế đối ngoại như vậy liệu có trong sáng , lành mạnh!?
Về đối nội , dự án ĐSCT đó đã bộc lộ một sự thiên vị về “ vùng – miền “ . Tại sao lại cứ phải đầu tư ĐSCT một cách trùng lặp lãng phí đến kỳ lạ như vậy vì trên tuyến Bắc Nam khi hiện đã có rất nhiều tuyến giao thông là 1A , đường Hồ Chí Minh , Đường sắt hiện tại , hệ thống sân bay cảng biển tỉnh nào cũng có …Tại sao lại không đầu tư ĐS cho Đồng bằng Sông Cửu Long , một vùng bằng phẳng rộng lớn , là vựa lúa của cả nước , nơi tập trung 25 triệu dân cư chiếm tới 35% dân số cả nước và tiềm năng lớn về kinh tế lại chưa hề có lấy một mi-li-mét ĐS.
Nên nhớ rằng nước ta mới chỉ có 31/65 tỉnh thành có ĐS đi qua mà thôi , vậy những Chiến lược gia về giao thông , các nhà Quy hoạch giao thông cùng những Tiến sĩ đường sắt sẽ nghĩ gì và trăn trở như thế nào trước một hệ thống ĐS què quặt lạc hậu nhất thế giới. Tại sao Bộ GTVT lại không quan tâm định hướng đầu tư quy hoạch xây dựng ĐS vào khu vục này , vừa mở rộng được mạng lưới , vừa giải quyết khâu giao thông cho một vùng dân cư rộng lớn.
Nhật Bản là nước có ĐSCT từ rất sớm trong khi 93% chiều dài đường sắt còn lại chỉ rộng 1,067m. Năm 2004 đã xảy ra liên tiếp hai vụ lật tàu làm 500 trăm người chết và bị thương, cả nước Nhật bàng hoàng và uất hận vì một nước giàu thứ nhì thế giới lại có ĐS lạc hậu đến thế , chủ tịch tập đoàn đường sắt phải từ chức. Cho đến nay họ chưa tìm ra lối thoát cho 22 000 km ĐS lạc hậu . Đó là bài học cho chúng ta trong việc lựa chọn công nghệ cho ĐS để có được sự bền vững. Để cả một hệ thống đường sắt lạc hậu khổ một mét già cỗi rệu rã lật tàu xẩy ra như cơm bữa mà tham vọng lao theo ĐSCT chẳng khác nào lao theo vết xe đổ của ĐS Nhật Bản.
Nước ta được thế giới xếp vào những quốc gia “đang phát triển “ , cần hiểu thấu đáo ngôn từ tế nhị để chỉ những nước “đang nghèo” để mà cố gắng vươn lên. Xin đừng lạc lối vào con đường xa xỉ học đòi , đừng để nhân dân quanh năm “bội thực “ và tốn thời gian , giấy mực với món “ mầm đá ĐSCT “ để có cái nhìn đúng mức về thực trạng ĐS nước ta đang đứng trước sự rệu rã phá sản ! Nhìn thẳng vào sự thật , ĐSVN đang lạc hậu hơn cả thời kỳ nô lệ ( trước 1945).
Thảm họa ĐS ngày 8/2010 tại Nam Hà làm lật nhào liên tiếp 3 toa tàu khách và đầu máy gây thương vong đầu tiên cho nhân viên nghành ĐS cùng thảm họa lật tàu tại Yên Bái gần đây làm nhiều người chết và bị thương đã liên tiếp cảnh báo cảnh báo nguy cơ lớn , đe dọa tính mạnh nhân dân cũng như cán bộ công nhân viên nghành ĐS . Thật đáng buồn là bộ GTVT có một hàm lượng trí tuệ cao nhất trong tất cả các nghành kinh tế kỹ thuật với 1000 Giáo sư - Tiến sỹ mà không chịu nghiên cứu để mở rộng được ĐS mà lại chạy theo “chiếc bánh vẽ “ ĐSCT bằng trí tuệ của các chuyên gia nước ngoài dựng nên.
Thiết nghĩ , chúng ta cần phải có lòng tự trọng và tự tôn dân tộc để “biết mình biết ta” giữa “ Hội chợ Phù hoa ĐSCT “ để không bị cuốn hút vào những cuộc chơi phù phiếm hoang tưởng. Dự án 1570 km ĐSCT kỷ lục dài nhất thế giới là “ ý tưởng của những người thích đùa “ đã được Quốc hội sáng suốt ngăn chặn để tránh được hàng chục vụ “ tính cua trong lỗ “ theo kiểu Vianashin .Nay bộ GTVT lại tái khởi động lại dự án ĐSCT khác nào “ đùa dai “ với Quốc Hội và nhân dân ! Đã đến lúc phải sử dụng tri thức khoa học của một dân tộc vốn ngoan cường thông minh sáng tạo và tinh thần tự lực tự cường để chấm dứt ý tưởng “ đi thẳng vào hiện đại “ , “ tư duy đi tắt đón đầu “ và chấm dứt chuyện “ đùa dai “ với ĐSCT để tập trung cho sự nghiệp mở rộng và hiện đại hóa ĐS nhằm hướng tới mục tiêu CNH- HĐH Đất nước!
TS Trần Đình Bá
Hội Kinh tế vận tải ĐSVN !
*Bài đã đăng báo, do TS Trần Đình Bá gửi trực tiếp cho Nguyễn Xuân Diện-Blog.
Xin chân thành cảm ơn tác giả!
Theo blog Nuyễn Xuân Diện
Việt Nam quyết tâm làm đường sắt cao tốc.
Việt
Nhật Bản vừa đề xuất với Việt
| TIN LIÊN QUAN |
| · Quốc hội bác dự án đường sắt cao tốc |
Theo Tổng Công ty Đường sắt Việt Nam, ngày 2/11, Đại sứ quán Nhật Bản tại Việt Nam đã có Công hàm số J.D.128/2010 gửi Bộ Kế hoạch và Đầu tư Việt Nam, đồng gửi Văn phòng JICA Việt Nam đề cập đến những thảo luận gần đây giữa các đại diện của Bộ Ngoại giao Nhật Bản và Bộ Kế hoạch và Đầu tư Việt Nam.
Phía Nhật Bản đề xuất bổ sung chương trình hợp tác kỹ thuật Nghiên cứu lập Dự án đường sắt cao tốc đoạn Hà Nội-Vinh và Thành phố Hồ Chí Minh-Nha Trang vào các Chương trình trong năm tài khóa 2010 của nước này.
Ngày 5/11/2010, Bộ Kế hoạch và Đầu tư Việt Nam cũng có Công hàm số 7946/BKH-KTDN gửi Đại sứ quán Nhật Bản tại Việt Nam đồng ý tiếp nhận hỗ trợ kỹ thuật bổ sung được đề nghị trong công hàm trên.
(Theo TTXVN)
Nguồn Bee.net.
Trời ơi lẽ nào chúng ta cứ nhất thiết phải làm đường sắt cao tốc.
Chống tham nhũng thế nào khi xã hội không biết xấu hổ?
VNN - Với chủ đề "Khôi phục lòng tin: Hành động toàn cầu vì sự minh bạch", Hội nghị chống tham nhũng quốc tế đang diễn ra tại
Diễn ra trong 4 ngày (10 - 13/11) với 4 phiên họp toàn thể và khoảng 40 phiên thảo luận nhóm, những người muốn học hỏi kinh nghiệm chống tham nhũng tha hồ loay hoay, bởi ngày làm việc nào cũng kéo dài đến tối muộn. Cùng một thời điểm, có đến 5, 7 phiên thảo luận nhóm về đủ mọi vấn đề chính trị, kinh tế, xã hội, giáo dục... Tất cả đều được soi chiếu ở lăng kính của tham nhũng.
Bởi thế, hoàn toàn vắng bóng những "thành tựu" kinh tế đáng tự hào, những lợi nhuận khổng lồ, những mức thu nhập bình quân đầu người đứng nhất, nhì thế giới. Mọi người có mặt ở hôi nghị dù đến từ những nền kinh tế lớn nhất như Mỹ, Nhật Bản, nền kinh tế đang nổi như Trung Quốc, hoặc những nước đang phát triển ở châu Á, châu Phi đều chia sẻ những bất an, với ít điểm sáng trong công cuộc phòng chống tham nhũng của quốc gia mình.
| |
| |
Điểm nhấn của hội nghị lần này là cách tiếp cận đa chủ thể, đa quốc gia, khi tham nhũng không thể chỉ giải quyết do nỗ lực của chính phủ, trong nội bộ của từng quốc gia được nữa.
Ở góc độ mỗi quốc gia, đã thưa dần những tiếng trách móc chính phủ thiếu nỗ lực trong công cuộc chống tham nhũng, khi các tổ chức xã hội sẵn sàng đóng vai trò quyết định cùng với khu vực tư nhân và cộng đồng, nỗ lực trong việc tạo áp lực cho hệ thống chính trị thừa nhận mức độ tham nhũng và cam kết chống tham nhũng.
Nói như GS Pakdee Pothisiri (Ủy ban chống tham nhũng quốc gia - Thái Lan), trong những vụ hối lộ xuyên quốc gia đang bị phanh phui ngày càng nhiều, quan chức chính phủ của các nước đang phát triển là người nhận hối lộ, còn các công ty của các nước phát triển là người đưa hối lộ để lấy được những hợp đồng, dự án quan trọng. "Một vụ hối lộ cụ thể sẽ không thể được điều tra, vấn nạn hối lộ đa quốc gia sẽ không thể được giải quyết nếu thiếu sự bắt tay của hai chính phủ, vượt qua sự khác biệt trong hệ thống pháp luật", ông nói.
Chính phủ các nước phát triển nhất - kể cả Mỹ - bị "buộc tội" ủng hộ tham nhũng bên ngoài đất nước khi không phản đối, thậm chí khuyến khích các công ty của họ kiếm lợi nhuận khổng lồ, dù điều đó đồng nghĩa với tham nhũng, với việc tàn phá nguồn tài nguyên thiên nhiên của các nước nghèo.
Tuy đa số đại biểu tham dự đều rất quyết tâm thúc đẩy sự minh bạch và trách nhiệm giải trình như những công cụ chống tham nhũng hiệu quả, nhưng dường như không có nhiều bước tiến, khi nhiều phiên thảo luận nhóm vẫn là cơ hội chia sẻ kinh nghiệm của các diễn giả trong những dự án bước đầu thành công. Một dự án hỗ trợ minh bạch trong hoạt động xây dựng đang được tiến hành tại Việt Nam, dự án xếp hạng ngẫu nhiên 42 trường đại học công tại Romania từ 0 đến 5 sao theo mức độ tham nhũng vừa kết thúc (trong đó chỉ có 3 trường đạt 4 sao, 6 trường bị 0 sao)...
Nhưng đó vẫn chỉ là "Hãy làm điều tốt nhất có thể".
Một đại biểu đến từ
Một trong những "phía" ấy có thể từ chính những người trẻ tuổi trong mỗi quốc gia, như thông điệp của Thủ tướng Thái Lan Abhisit Vejjajiva trong phát biểu khai mạc hội nghị: "Những người trẻ tuổi sẽ có hệ giá trị riêng của họ. Hãy cùng họ tạo ra hệ giá trị đúng, trong đó không có chỗ cho tham nhũng".
· Khánh Linh (từ
Nguồn: VietNamnet.
Chia sẻ:


