Triết Lý, để làm gì ?

Khi ta bế tắc tư tưởng, chân thật công nhận rằng những kiến thức và phương pháp suy luận của ta không cho phép ta sống, tư duy và hành động khớp với khao khát làm người của ta, ngoài vô vàn cách ứng xử khác, ta có thể:

a) Tiếp tục sống, tư duy và hành động như cũ vì, dù sao, ta cũng sống được, không đến nỗi nào

b) Lột áo cũ, khoác áo mới, một tấm áo coi lành lặn đẹp đẽ hơn nhưng cũng hàm hồ không thua gì. Điều ấy luôn luôn khả thi bằng ngôn ngữ.

c) Đi tới cùng bế tắc của chính mình. Nếu không giải quyết được nó, ta ôm nó xuống suối vàng, để lại ở đời chỉ một câu hỏi. Câu hỏi của một con người. Đích thực. Có gì nhục đâu?

Nếu ta tưởng ta đã tìm ra một phần của giải pháp, ít nhất là cho riêng mình, thì cứ viết đi, chẳng cần trích cao nhân nào cả: họ đã là một phần của ta và ta đã phải “vượt” họ để nên mình.

Thế thôi.

(Chungta.com)

Góc nhỏ của Noby Vui Vẻ

Lục lọi, tìm tòi, đọc, cóp nhặt, chia sẻ, ... OK hay không tùy bạn ! ! !

“Nước độc lập mà dân chưa tự do thì độc lập cũng không có ý nghĩa”- Hồ Chí Minh.

11 thg 12, 2013

có những câu thơ ghép mãi cũng thành vần


có những câu thơ ghép mãi cũng thành vần
nhiều nỗi nhớ góp lại hóa mến yêu
anh đi lang thang trong buổi chiều
ngắm quán vỉa hè cổng trường sư phạm
ngắm những người lạ để tìm quen
tìm quán bia hơi thời rẻ mạt
cốc bia đầy mà quá ít mùi bia
tìm quán cà phê trong ngập tràn nỗi nhớ
tìm chút âm nhạc thủa khi xưa: Cuối Ngõ
nhưng rừng núi cao quá
đàn chẳng lên dây

anh lại đi như chưa một lần biết
gương mặt khắc khổ những người bán hàng đêm
tiếng rao bánh mỳ như đứt quãng
xe ngô nướng lầm lũi giữa đêm đông

anh trở về thực tại đời anh
giữa bốn vách ngăn dù đã cũ
tự nhìn mình bằng chai nước lạnh
để giảm bớt tâm tư
anh quên mất là mình cần tìm đến
một người để nhớ, để đợi chờ
anh lại đi như chưa một lần biết
những con đường phố xá mùa đông
cứ kệ hạt sương với đèn đường

buông lơi 

Tổng số lượt xem trang

free counters