Triết Lý, để làm gì ?

Khi ta bế tắc tư tưởng, chân thật công nhận rằng những kiến thức và phương pháp suy luận của ta không cho phép ta sống, tư duy và hành động khớp với khao khát làm người của ta, ngoài vô vàn cách ứng xử khác, ta có thể:

a) Tiếp tục sống, tư duy và hành động như cũ vì, dù sao, ta cũng sống được, không đến nỗi nào

b) Lột áo cũ, khoác áo mới, một tấm áo coi lành lặn đẹp đẽ hơn nhưng cũng hàm hồ không thua gì. Điều ấy luôn luôn khả thi bằng ngôn ngữ.

c) Đi tới cùng bế tắc của chính mình. Nếu không giải quyết được nó, ta ôm nó xuống suối vàng, để lại ở đời chỉ một câu hỏi. Câu hỏi của một con người. Đích thực. Có gì nhục đâu?

Nếu ta tưởng ta đã tìm ra một phần của giải pháp, ít nhất là cho riêng mình, thì cứ viết đi, chẳng cần trích cao nhân nào cả: họ đã là một phần của ta và ta đã phải “vượt” họ để nên mình.

Thế thôi.

(Chungta.com)

Góc nhỏ của Noby Vui Vẻ

Lục lọi, tìm tòi, đọc, cóp nhặt, chia sẻ, ... OK hay không tùy bạn ! ! !

“Nước độc lập mà dân chưa tự do thì độc lập cũng không có ý nghĩa”- Hồ Chí Minh.

7 thg 7, 2012

Mắng con - 1 bài thơ của nhà văn, dịch giả Thái Bá Tân

MẮNG CON

Mày láo, dám khuyên bố
Mai không đi biểu tình.
Chuyện ấy có nhà nước,
Không liên quan đến mình.

Mày nói y như đảng.
Không liên quan thế nào?
Nước là của tất cả,
Của mày và của tao.

Biểu tình chống xâm lược,
Chứ có lật ai đâu.
Không lẽ mày không biết
Cái dã tâm thằng Tàu?

Mày bảo có nhà nước.
Nhà nước hèn thì sao?
Mà ai cho nhà nước
Quyết việc này thay tao?

Xưa đánh quân Mông Cổ,
Vua còn hỏi ý dân.
Sao không thấy nhà nước
Xấu hổ với vua Trần?

Đành rằng thế mình yếu,
Phải thế nọ, thế này.
Nhưng ở đời, con ạ,
Mềm nắn, rắn buông ngay.

Bố biết con thương bố,
Lo cho bố, cảm ơn.
Con “biết sống”, có thể.
Xưa bố còn “biết” hơn.

Chính vì khôn, “biết sống”,
Tức ngậm miệng, giả ngây,
Mà thế hệ của bố
Để đất nước thế này.

Ừ, bố già, lẩn thẩn,
Nhưng vẫn còn là người.
Mà người thì biết nhục,
Biết xấu hổ với đời.

Mai biểu tình, thế đấy.
Bố không bắt con đi,
Nhưng cũng đừng cản bố.
Cản cũng chẳng ích gì.

Hà Nội, 7. 7. 2012


bài thứ 2 là: 




GIẢ DỐI

Có một tên đồ tể
Nói một câu hùng hồn
 
Thuộc vào loại triết lý,
Ngẫm đúng, thế mới buồn,

Rằng một điều giả dối
 
Được nhắc lại hàng ngày,
Nhắc đi nhắc lại mãi,
Thì điều giả dối này

Sẽ trở thành sự thật,
Thành chân lý, bấy giờ
Ai cũng tôn thờ nó,
 
Hoặc phải vờ tôn thờ.

Chán viết thơ bay bướm,
Uốn éo đủ lắm rồi.
Giờ xin phép nói thật
Về hiện tình nước tôi.

Có những thứ rác rưởi
Người ta rước về nhà,
Tôn lên thành lý tưởng
Rồi làm khổ dân ta.

Có những thằng lãnh đạo
Độc ác và ngu si,
Làm hàng vạn người chết,
Coi như không có gì.

Một đất nước độc đoán
Lại “dân chủ tuyệt vời”,
Hơn triệu lần tư bản,
Nghe không thể không cười.
 

Thế giới không ai khổ
Bằng thằng dân nước ta,
Thế mà thằng dân ấy
Lại là “chủ” nước nhà.

Hắn bị đạp vào mặt,
Cướp ruộng, cướp miếng ăn.
Yêu nước cũng bị cấm.
Thật khốn khổ thằng dân.

Trẻ con vừa nứt mắt,
Bị nhồi nhét đủ điều,
Để chúng thành người máy,
Giả dối và giáo điều.

Tóm lại, toàn giả dối,
Giả dối từ bên trên
Cho xuống tận dưới đáy
Rồi lan sang hai bên.

Quan nói dối chính phủ.
Chính phủ nói dối dân.
Dân buộc phải nói dối,
Đạo đức băng hoại dần.

Thằng Tàu đánh đến đít.
Ai cũng biết nó gian.
Thế mà vẫn “bốn tốt”,
“Đất nước vẫn bình an”.

Cả mấy thằng thơ thẩn,
Trong đấy có thằng tôi,
Cứ giả câm giả điếc.
Thôi, đủ rồi, đủ rồi!

Xưa, thắng quân Nam Tống
Nhờ “Nam Quốc Sơn Hà”.
Nay thì sao? Không lẽ
Cứ vớ vỉn trăng hoa.
 

Xin phép được nói thật,
Cảnh dầu sôi bây giờ,
Nhà thơ không phẫn nộ,
Thì éo phải nhà thơ.

Hà Nội, 6. 7. 2012
 

NAM QUỐC SƠN HÀ

Bài thơ tứ tuyệt ấy
Vang vọng mãi lòng người.
Bốn câu thơ ngắn gọn
Xuyên suốt đã bao đời.

Nước Nam người Nam ở.
Trời định thế từ lâu.
Đừng có mà xâm phạm,
Kẻo lại bị đánh đau.

Không gì đúng hơn thế.
Cũng không gì hay hơn.
Đó là lời cảnh cáo
Nhằm bảo vệ giang sơn.

Đến nay vẫn chưa biết
Ai viết bài thơ này.
Điều ấy không quan trọng.
Quan trọng là nó hay.

Nó nói đúng khí phách
Của con cháu Lạc Rồng,
Bản tuyên ngôn đôc lập,
Lời thề với non song.

Thái úy Lý Thường Kiệt
Đã đọc vang bài thơ
Trong đền thờ Trương Hống,
Huyện Yên Phong bây giờ.

Tuyến phòng thủ Như Nguyệt
Đứng sừng sững bên sông.
Binh sĩ nghe tướng đọc
Mà thấy náo nức lòng.

Rồi vạn người như một
Tiến lên theo tiếng thơ.
 
Khiến quân Tống bỏ chạy,
Ô nhục tận bây giờ.

Nhà thơ không xung trận
Trong trận ấy bên sông,
Nhưng với bài tứ tuyệt
Đã góp phần lập công.

Hà Nội, 10. 6. 2012

Tổng số lượt xem trang

free counters