Triết Lý, để làm gì ?

Khi ta bế tắc tư tưởng, chân thật công nhận rằng những kiến thức và phương pháp suy luận của ta không cho phép ta sống, tư duy và hành động khớp với khao khát làm người của ta, ngoài vô vàn cách ứng xử khác, ta có thể:

a) Tiếp tục sống, tư duy và hành động như cũ vì, dù sao, ta cũng sống được, không đến nỗi nào

b) Lột áo cũ, khoác áo mới, một tấm áo coi lành lặn đẹp đẽ hơn nhưng cũng hàm hồ không thua gì. Điều ấy luôn luôn khả thi bằng ngôn ngữ.

c) Đi tới cùng bế tắc của chính mình. Nếu không giải quyết được nó, ta ôm nó xuống suối vàng, để lại ở đời chỉ một câu hỏi. Câu hỏi của một con người. Đích thực. Có gì nhục đâu?

Nếu ta tưởng ta đã tìm ra một phần của giải pháp, ít nhất là cho riêng mình, thì cứ viết đi, chẳng cần trích cao nhân nào cả: họ đã là một phần của ta và ta đã phải “vượt” họ để nên mình.

Thế thôi.

(Chungta.com)

Góc nhỏ của Noby Vui Vẻ

Lục lọi, tìm tòi, đọc, cóp nhặt, chia sẻ, ... OK hay không tùy bạn ! ! !

“Nước độc lập mà dân chưa tự do thì độc lập cũng không có ý nghĩa”- Hồ Chí Minh.

12 thg 1, 2011

Tự ứng cử vào Ban CH TƯ Đảng, tại sao dụt dè, e ngại ?

TS Nguyễn Xuân Kiên: Ít người dám tự ứng cử có lẽ do tâm lý e ngại

Là đại biểu duy nhất đã tự ứng cử vào Ban chấp hành Trung ương Đảng Cộng sản Việt Nam khoá XI, TS Nguyễn Xuân Kiên – Phó Chủ tịch Hội Trí thức KH&CN Trẻ Việt Nam, Uỷ viên BCH Hội Liên hiệp Thanh niên Việt Nam cho biết, lý do khiến anh quyết định tự ứng cử vào BCH T.Ư thứ nhất vì muốn đóng góp cho Đảng và Nhà nước những ý tưởng về quản lý kinh tế, những kiến thức đã dày công nghiên cứu 20 năm qua. Thứ hai là cũng muốn có gì đó đổi mới trong hoạt động bầu cử, ứng cử của Đảng, vì trong Điều lệ của Đảng cho phép đảng viên tự ứng cử. Theo anh, thực ra thì cơ chế hiện nay trong Điều lệ Đảng đã cho phép cơ hội tự ứng cử, và cơ hội đó là bình đẳng. Thế nhưng, có lẽ do tâm lý người ta vẫn cảm thấy ngại. Để khắc phục tâm lý e ngại tự ứng cử, công tác cổ vũ tuyên truyền cần được làm kỹ hơn. Mặt khác, dũng khí của đảng viên cần được trui rèn, đảng viên phải dám chịu trách nhiệm trước những công việc lớn. Anh nói: “Đây là lần đầu tiên tôi nộp đơn ứng cử. Tôi thấy quyết định tự ứng cử thời điểm này là phù hợp. Cơ hội của hôm nay, vận hội của đất nước đang đặt ra và thực sự có thể tạo điều kiện để cho những người mạnh dạn, có năng lực và điều kiện để có thể nắm bắt và nghĩ đến việc phải rèn luyện kiến thức, phương pháp làm việc để có thể đảm nhận được vai trò quản lý nhà nước ở nhiều góc độ khác nhau.Hơn nữa, tâm lý của mọi người dân, mỗi đảng viên và các cấp lãnh đạo Đảng, Nhà nước rõ ràng đã có những đổi mới so với trước. Chính điều đó thôi thúc tôi tự tin hơn khi quyết định tự ứng cử. (Thanh Niên 11/1/2011)

Bình luận: Cái thể chế dân chủ "có lãnh đạo" vừa qua tại các nước XHCN, thực chất là dân chủ hình thức, chỉ đảm bảo quyền dân chủ thật sự cho các cấp ủy đảng, lâu ngày dẫn đến một thói quen được coi là bình thường: Cấp ủy không giới thiệu, thì ai dám bầu ? Chính phủ đã đề xuất, ai dám bàn lui, thậm chí phản đối ? Bộ Chính trị đã quyết, chỉ có thực hiện, ai mà bàn lui là khuyết điểm, chưa vũng vàng, thậm chí vi phạm nguyên tắc đảng !

Tất cả những biểu hiện nghiễm nhiên, đời thường rất quen thuộc đó làm thui chột hết mọi sáng kiến, mọi tư duy và hành động sáng tạo. Cho nên đến nay Đ/C Tổng Bí thư đã phải mấy lần nhấn mạnh: phải dân chủ thật sự, dân phải được phát biểu, đóng góp ý kiến với đảng, để đảng lãnh đạo cho tốt hơn. Đảng viên được và nên tự ứng cử vào các cấp lãnh đạo, nếu thấy mình có thể đảm đương được công việc chung ở vị trí ấy.

Đấy mới là dân chủ thật sự.

XYZ

theo vids

Buốt lòng với mảnh chăn đơn ở hành lang bệnh viện

Buốt lòng với mảnh chăn đơn ở hành lang bệnh viện

Đêm đông, nhiệt độ ngoài trời có lúc xuống đến 8 độ C, vậy mà các bệnh viện như Bạch Mai, bệnh viện K (Tam Hiệp), bệnh viện Nhi... vẫn thấy rất nhiều bệnh nhân và người nhà phải ngủ ngoài hành lang trong chiếc chăn mỏng và manh chiếu rách.

Vẫn biết các bệnh viện vẫn đang bị quá tải, nhưng những điều trông thấy mà buốt lòng

Trải chiếu xuống nền... thành giường

Cuối buổi chiều đông lạnh giá, chúng tôi có mặt tại Bệnh viện K - cơ sở 2 (Tam Hiệp), trong khuôn viên, ngoài hành lang bệnh viện vẫn la liệt giường bệnh. Trong số đó, không chỉ có người nhà mà cả bệnh nhân cũng phải oằn mình chống lại cái lạnh.

Dưới một tán cây, bác N.V.H co ro trên chiếc giường xếp. Bác H. quê ở Quảng Xương - Thanh Hóa, năm nay 60 tuổi bị bệnh ung thư vòm họng. Nhà nghèo, đổ bệnh cách đây đã hơn một năm nhưng đến giờ bác mới có tiền điều trị. Tay run run mở chiếc cặp lồng đựng cháo, bác ngậm ngùi: “Tôi được bệnh viện ưu tiên phát sổ người nghèo, nhận cơm và cháo từ thiện. Nhà đông con lại chỉ trông vào mấy sào ruộng nên nghèo lắm, ra Hà Nội chữa bệnh phải bán cả đàn lợn mới đủ tiền...”.


Bác N.V.H vừa ăn cháo vừa xuýt xoa trong cái lạnh

Theo đợt, mỗi ngày bác H. đều phải làm hóa trị, không có tiền thuê nhà trọ nên truyền xong bác H. thuê luôn chiếc giường xếp, ngả lưng tạm với giá 15.000 đồng/ngày. Ban ngày thì kê ra ngoài cho thoáng, còn đêm đến thì bác H. chuyển vào trong hành lang bệnh viện. Giọng run run, Bác H. kể: “Đêm xuống chùm kín khăn mà gió vẫn thốc xuyên thấu cả xương. Mấy hôm nay, tôi phải trải áo mưa lên trên cho đỡ gió...”.

60 tuổi nhưng mái đầu bác đã bạc trắng, những vết nhăn trên khuôn mặt co lại thành vệt rõ ràng. Trong cái lạnh tê tái của chiều Đông, nước da ấy như xạm hẳn lại, tím tái đến khổ sở.

Chăn nhường cho người bệnh

Nằm sát bên đó, chị N.T.T cũng trùm chăn kín mít. Nói là chăn nhưng thực chất đó chỉ là một mảnh vải rèm mà chị xin được của người bán tạp hóa tốt bụng trước cổng bệnh viện. Mỗi lần có cơn gió thổi qua, cả người chị T lại run lên vì lạnh. Vừa lấy tay giữ chặt miếng vải cho khỏi rét, chị vừa xuýt xoa: “Như thế này còn may chán đấy, chứ đầy người còn phải trải chiếu xuống nền đất ẩm để ngủ, làm gì có tiền thuê giường”.




Co ro trong khuôn viên Bệnh viện K

Chồng chị T. bị ung thư phổi, điều trị ở đây đã được ba tháng nên so với mọi người xung quanh chị T. có khá nhiều kinh nghiệm: “Trời lạnh thế này cũng không bằng mấy hôm nọ mưa. Cả người, quần áo cứ bê bết bẩn thỉu bùn đất. Đêm, mưa còn hắt thẳng vào mặt, khổ sở lắm...”. Xung quanh chiếc giường xếp ọp ẹp, cả hành lý của chị chỉ có vài bộ quần áo cũ, hai chiếc chậu và một mảnh áo mưa. Chị ngậm ngùi: “Có hai chiếc chăn thì nhường cho chồng cả rồi, bao nhiêu quần áo thì mặc hết vào người... nên cũng chẳng có gì cồng kềnh”.

Tuy đã muộn nhưng trong khuôn viên Bệnh viện Bạch Mai vẫn có vẻ đông đúc. Trên ghế đá, khuôn viên, hành lang đâu cũng thấy ngổn ngang, la liệt người nằm. Ngồi thu mình trên chiếc ghế đá, vừa xuýt xoa, bác L. (Thanh Ba - Phú Thọ) vừa trải lòng: “Con trai tôi bị tai nạn đang điều trị ở khoa chấn thương chỉnh hỉnh. 9h là hết giờ trông nom nên phải tá túc ngoài này...”. Đây là đêm thứ hai bác L. ngủ ngoài hành lang bệnh viện. Nói là ngủ chứ cũng chỉ nằm đấy cho đỡ mỏi lưng. Trời lạnh thế này, trong nhà còn khó ngủ chứ đừng nói là ngoài trời.

Cách đấy không xa, bác H. bán nước chè dạo trong bệnh viện cũng run lên vì lạnh. Bác H. quê Hưng Yên là bệnh nhân chạy thận. Hoàn cảnh khó khăn, nên cứ mỗi tối bác lại tranh thủ bán vài ấm nước kiếm đồng ra đồng vào. Người bác H. nhỏ thó, già hơn nhiều so với cái tuổi 45 của mình. Bác kể: “Mọi hôm tôi còn bán đến một, hai giờ sáng. Mấy hôm nay trời lạnh chỉ dám bán đến 11 giờ là không chịu được nữa phải dọn hàng...”. Bệnh tật, ốm yếu là thế nhưng bác H. chỉ mặc độn mấy chiếc áo mỏng, bác ngậm ngùi tâm sự: “Làm gì có tiền hở cô, một tháng tiền thuốc men, nhà trọ ăn uống đã mất 3 đến 4 triệu rồi. Nhà làm nông, làm gì có nhiều. Lạnh nhưng tiết kiệm được đồng nào hay đồng đấy...”.


Bên hành lang Bệnh viện Bạch Mai, la liệt
những người co ro trong chiếc chăn mỏng

Ở mãi... thành quen

Anh N. được cho là người có “thâm niên ngủ ngoài hành lang”, chia sẻ: “Mới đầu thì cũng lạnh lắm, phải lang thang hết hành lang, khuôn viên bệnh viện cho hết đêm nhưng sau vài hôm mệt quá thì cũng ngủ được hết mà. Đêm qua, chỉ có mỗi cái chăn mỏng mà tôi cũng đánh được một giấc ngon lành đến tận sáng...”.

Một số người còn phát minh ra nhiều cách để chống chọi với cái lạnh. Trên hành lang, tận dụng những xe đẩy của bác sĩ không dùng đến họ quây lại để chắn gió. Thậm chí, có người còn sử dụng cả áo mưa, chiếu dựng thành những chiếc lán di động cho chắc chắn.

Giọng ngậm ngùi, bác H. tâm sự: “Ở mãi trong cái khổ nên cũng quen rồi. Mới đầu, đi bán nước chè thế này, tôi bị viêm họng suốt. Bây giờ, cơ thể chai dần với cái lạnh rồi...”.

Càng về khuya, trời càng lạnh. Gió ào ạt thổi tê buốt, những chiếc lán dựng tạm nghiêng ngả trông thật khổ sở. Trên hành lang, nhiều người thi nhau trở mình, co người lại cho đỡ lạnh. Tiếng ho khản đặc của ai đó vang lên từng cơn đứt quãng, không đủ để át lại tiếng gió mỗi lúc một mạnh rít lên ngoài trời.

Hà Trang

Theo báo thể thao văn hóa


Tổng số lượt xem trang

free counters