Triết Lý, để làm gì ?

Khi ta bế tắc tư tưởng, chân thật công nhận rằng những kiến thức và phương pháp suy luận của ta không cho phép ta sống, tư duy và hành động khớp với khao khát làm người của ta, ngoài vô vàn cách ứng xử khác, ta có thể:

a) Tiếp tục sống, tư duy và hành động như cũ vì, dù sao, ta cũng sống được, không đến nỗi nào

b) Lột áo cũ, khoác áo mới, một tấm áo coi lành lặn đẹp đẽ hơn nhưng cũng hàm hồ không thua gì. Điều ấy luôn luôn khả thi bằng ngôn ngữ.

c) Đi tới cùng bế tắc của chính mình. Nếu không giải quyết được nó, ta ôm nó xuống suối vàng, để lại ở đời chỉ một câu hỏi. Câu hỏi của một con người. Đích thực. Có gì nhục đâu?

Nếu ta tưởng ta đã tìm ra một phần của giải pháp, ít nhất là cho riêng mình, thì cứ viết đi, chẳng cần trích cao nhân nào cả: họ đã là một phần của ta và ta đã phải “vượt” họ để nên mình.

Thế thôi.

(Chungta.com)

Góc nhỏ của Noby Vui Vẻ

Lục lọi, tìm tòi, đọc, cóp nhặt, chia sẻ, ... OK hay không tùy bạn ! ! !

“Nước độc lập mà dân chưa tự do thì độc lập cũng không có ý nghĩa”- Hồ Chí Minh.

6 thg 7, 2010

Một bản HIẾN PHÁP mới: Lựa chọn duy nhất và khôn ngoan của dân tộc Việt Nam chúng ta lúc này


Hà Trí Anh

Một điều quan trọng hơn hết mọi điều mà hầu hết người Việt Nam chúng ta, gần như ai cũng hiểu, cũng biết. Điều đó là: Để Việt Nam hóa rồng, trở thành một nước công nghiệp mới với những thành tựu về kinh tế – văn hóa – xã hội – chính trị được cả cộng đồng quốc tế ghi nhận như Hàn Quốc, Đài Loan, Singapore (và tất nhiên là cả Nhật Bản – nước phát triển hàng đầu châu Á, hàng thứ hai thế giới; nhưng tầm của Nhật Bản là quá cao đối với Việt Nam chúng ta; chúng ta chỉ ước mơ được như Nhật Bản sau khi Việt Nam chúng đạt được tầm của Hàn Quốc), thì chỉ có một cách duy nhất là Việt Nam chúng ta nhất thiết phải kiến tạo được một bản HIẾN PHÁP mới thực sự là của toàn thể nhân dân Việt Nam, do toàn thể nhân dân Việt Nam tham gia xây dựng, và biểu quyết thông qua.

Có thể khẳng định rằng, đây là lựa chọn duy nhất, tối hậu mà Việt Nam không thể không làm nếu muốn tiếp tục đưa đất nước đi lên. Chúng ta không còn lựa chọn nào khác.

Tôi tin tưởng rằng, ngay khi bản HIẾN PHÁP mới này được toàn dân lập ra & thông qua thì hiệu ứng kích thích tinh thần dân tộc của nó không hề thua kém gì hiệu ứng tinh thần mà ngày Tuyên ngôn độc lập 2-9-1945 mang lại cho toàn thể nhân dân ta.

Về tinh thần của bản Hiến pháp mới, và các nội dung chi tiết, cụ thể của nó được xây dựng như thế nào sẽ là bổn phận, trọng trách của các nhà luật học, các nhà lãnh đạo quốc gia, các chính khách, các tầng lớp học giả – trí thức, và của toàn thể nhân dân ta.

Ở phần tiếp theo của bài viết này, tôi xin nêu ra một câu chuyện cũ cách đây hơn 200 năm: PHƯƠNG PHÁP LẬP RA NƯỚC MỸ tại Hội nghị Lập hiến năm 1787.

Tại Hội nghị Lập hiến năm 1787, câu hỏi tối hậu, quan trọng nhất không phải là “Ai sẽ là Tổng thống Mỹ”, “Ai sẽ lãnh đạo”, “Ai là người khôn ngoan nhất”. Không, Hội nghị Lập hiến 1787 không hề quan tâm đến những câu hỏi này.

Ngược lại, những con người sáng lập ra nước Mỹ tại Hội nghị Lập hiến lịch sử đó (trong đó có Thomas Jefferson – người có đóng góp rất quan trọng tại Hội nghị, sau này trở thành Tổng thống Mỹ; có James Madison, và John Adam là những nhà lãnh đạo hàng đầu lúc đó của nước Mỹ) chỉ tập trung vào câu hỏi:“Cần phải có những quá trình như thế nào để nước Mỹ luôn có được những Tổng thống tốt sau khi tất cả chúng ta ngồi đây đều đã qua đời? Chúng ta muốn kiến tạo một đất nước lâu dài như thế nào? Quốc gia dựa trên những nguyên tắc nào để vận hành? Cần xây dựng những bản hướng dẫn và một cơ chế như thế nào để đặt nền móng lâu dài cho đất nước mà chúng ta mong ước?”

Và, kết quả là: Họ – những người tham gia Hội nghị Lập hiến 1787 đã tạo ra một bản HIẾN PHÁP, theo đó họ và tất cả những người lãnh đạo quốc gia trong tương lai phải phụ thuộc vào nó. Họ tập trung vào việc xây dựng đất nước bằng một cơ chế vận hành mới theo tinh thần HIẾN PHÁP là tối hậu, và từ bỏ hình mẫu về một quân vương – một hình mẫu quốc gia đang thịnh hành ở châu Âu lúc bấy giờ.

Tôi xin nhắc lại, nhấn mạnh:

“Cần phải có những quá trình như thế nào để nước Mỹ luôn có được những Tổng thống tốt sau khi tất cả chúng ta ngồi đây đều đã qua đời? Chúng ta muốn kiến tạo một đất nước lâu dài như thế nào? Quốc gia dựa trên những nguyên tắc nào để vận hành? Cần xây dựng những bản hướng dẫn và một cơ chế như thế nào để đặt nền móng lâu dài cho đất nước mà chúng ta mong ước?”

Và:

một bản HIẾN PHÁP, theo đó họ và tất cả những người lãnh đạo quốc gia trong tương lai phải phụ thuộc vào nó. Họ tập trung vào việc xây dựng một đất nước bằng một cơ chế vận hành mới theo tinh thần HIẾN PHÁP là tối hậu, và từ bỏ hình mẫu về một quân vương – một hình mẫu quốc gia đang thịnh hành ở châu Âu lúc bấy giờ.

Và như bạn đã biết: Nước Mỹ chỉ cần không đầy 200 năm lịch sử để trở thành CƯỜNG QUỐC SỐ MỘT THẾ GIỚI VỀ MỌI MẶT.

Hà Nội, ngày 05/7/2010

HTA

HT Mạng Bauxite Việt Nam biên tập

va cau tra loi cua cac thay ...

Chào em,

Chia sẻ với tâm sự của em. Thầy cũng lo câu chuyện K52 ngày này năm sau như em nói đây. Lo thực sự. Sau kỳ đăng ký học này, chúng ta còn nhiều việc phải làm nhưng giờ nói chuyện hiện tại đã.

1. Ngày mai cho hết ngày 10/7/2010 em đừng đến Trường vì lúc này ngoài email thì làm việc tại văn phòng chỉ dành cho TS ĐH mà thôi.
2. Các Thầy làm phần mềm nhận định những trường hợp như em lại là lỗi ở dữ liệu (!!??) và đang hướng dẫn PĐT bên ta rà soát. Chắc chắn lại mất thời gian nữa.
3. Trong đợt 2 của kỳ ĐKMH này, lớp nào có nhu cầu tăng sĩ số sẽ xem xét. Môn nào cần bổ sung thêm lớp cũng sẽ xem xét.

Sau khi kết thúc kỳ đăng ký này, chúng ta sẽ có việc tổng rà soát tiến trình học của K52 - 1 trong nhiều việc phải làm mà Thầy nêu trên, để xác định hiện trạng vấn đề và tìm giải pháp.

Sơ bộ chia sẻ với em như vậy. Yên tâm, khó khăn chắc chắn là không tránh khỏi nhưng chúng ta sẽ cùng xử lý được thôi.

Tất nhiên, chắc em cũng hiểu rằng, trong đào tạo tín chỉ việc kéo dài khóa học là chuyện đương nhiên xảy ra ngay cả khi chỉ vì những nguyên nhân khách quan (như hết lớp, không mở môn học đúng tiến trình SV mong đợi ....) song chúng ta thì chưa quen với sự đương nhiên này ngay được (chưa kể có cái khách quan như kiểu mật khẩu chẳng hạn thì không thể coi là cái được phép tồn tại làm khó cho SV và nhà trường) nên chắc chắn lo lắng sẽ rất nhiều. Những lúc như thế này, bình tĩnh xử lý công việc hơn là lo lắng và giấu tên. Thầy nói vậy vì chẳng có lý do gì để em giấu tên cả đâu. Khi biết em học ngành nào thì đó đã là 1 dữ liệu cho Thầy tìm giải pháp và khi biết tên em thì Thầy cũng lại có thể kiểm tra ngay được độ khó của em ra sao căn cứ vào kết quả em đã học và đạt được.

Đừng giấu tên vì việc làm ấy sẽ ... gây "tổn thương" cho người nhận thư đó em ạ.

thu cua mot ban sv truong minh phan anh ve viec dang ky mon hoc

Thật không biết bây giờ phải thế nào các thầy ạh

Em là sinh viên sắp bước vào năm cuối ở trường nhân văn. Mới ngày đầu vào trường đã đăng ký môn học ngay, đến nay đã qua 3 năm, nhưng 2 năm rồi em phải sống trong tình trạng lo lắng chỉ vì một lần mất mật khẩu mà đến kỳ nào đăng ký môn học cũng nơm nớp lo là không đăng ký được và quả thật giờ đây em đang hàng ngày hàng giờ chuẩn bị đối diện với nguy cơ là sẽ ra trường muộn một năm vì còn 2 môn chưa đăng ký được…hậu quả của những lần không đăng nhập được tài khoản đăng ký môn học. Khi giải quyết được đăng nhập thì cũng là lúc các lớp cần học đã đủ sĩ số. Cố gắng mấy cũng không đủ.

Em không thể nhớ nổi là mình đã bao nhiêu lần lên phòng đào tạo để xin lại mật khẩu, xin lại được mật khẩu, đổi mật khẩu đăng nhập được thì khi nhà trường cập nhật lại giữ liệu đăng ký môn học thì lại không đăng nhập được…không hiểu lý do vì sao. Tại sao các trường khác các bạn cũng đăng ký môn học như chúng em mà sao các bạn ấy không phải lo mối lo như sinh viên trường nhân văn mỗi kỳ đăng ký môn học. Chúng em biết là các thầy đã cố gắng hết sức tạo điều kiện cho chúng em nhưng lần nào đăng ký môn học cũng rất nhiều sự cố. Nhất là chuyện các khoá dưới đăng ký các môn học của khoá trên kết quả là nhiều bạn chậm chương trình đào tạo, vậy mới có những “Lời khẩn cầu về đăng ký môn học như 7 tháng trước và bây giờ lại xảy ra trường hợp tương tự…”

Các thầy có nhắc chúng em là khi được cấp lại mật khẩu thì phải đổi lại mật khẩu để tự bảo vệ mình nhưng chúng em đã đổi lại rất nhiều lần nhưng không đăng nhập được, mãi mãi vẫn chỉ có một lý do vì lỗi phần mềm các thầy đã cố gắng nhưng chưa khắc phục được…

Cùng trang lứa đi học các bạn ra trường được mà mình lại không ra trường được vì lý do môn ấy không thể đăng ký được, chứ không phải vì mình học không qua. Tình ngay lý gian mà, làm sao giải thích được. Đã đi học ai cũng lo mình phải hoàn thành tốt chương trình học để ra trường đúng tiến độ, nhưng tín chỉ thế này thì không phải muốn là được. Học thì ít mà chơi thì nhiều, nhưng thời khoá biểu lại cứ lung tung cả lên. Cũng tại sinh viên chúng em phần nhiều…

Khổ nhất là những lần “mai phục chờ đăng ký môn học”, chưa bao giờ là hệ thống hoàn thành nhiệm vụ tốt đẹp mà đa số lần đăng nhập đầu tiên đều bị sập.

Cả khoá mới lẫn khoá cũ đều chăm chăm làm sao để đăng ký được môn học chứ không hề nghĩ là mình có đang theo đúng tiến trình đạo tạo không. K52 là khoá đầu tiên áp dụng đăng ký môn học học theo tín chỉ, mới chỉ có kết thúc 3 năm thôi mà rất nhiều chuyện đăng ký môn học làm các thầy phải đau đầu. Liệu khoá k52 tụi em có ra trường được toàn vẹn như các khoá niên chế trước?

Liệu học tín chỉ thế này có thực sự hữu ích không? em đang nghĩ đến câu trả lời tiêu cực các thầy ah và hình như có rất nhiều bạn cũng nghĩ như em.

Sự thật vẫn là sự thật, ngày mai thôi em lại lên trường xin lại mật khẩu (vì viết mail thì các thầy không thể trả lời ngay nếu có trả lời thì các thầy lại kèm theo khuyến cáo mà đây không phải lỗi của chúng em, chúng em đã cố gắng làm theo lời các thầy) đăng nhập đăng ký môn học và vẫn mang theo mối lo không biết bao giờ mới yên tâm về mật khẩu đăng ký, đăng nhập tài khoản để xem điểm, để đăng ký môn học…đến khi ra trường thì vẫn phải nhiều lần nữa.

Hôm nay là lần đầu tiên em có đủ dũng cảm để viết lên nhưng lời tâm sự như thế này, hi vọng rằng khoá sau không phải như các khoá trước, các thầy cũng sẽ có biện pháp hợp lý cho mỗi lần đăng ký môn học và tiến trình đào tạo của chúng em được đi đúng hướng.

Nếu em viết thế này là không hiểu các thầy không hiểu về tín chỉ thì em xin lỗi các thầy.Thực ra

khái niệm tín chỉ vẫn còn nhiều bạn ra trường vẫn không hiểu, nhưng dù sao cũng sắp qua rồi. Em viết để chia sẻ về suy nghĩ của mình với các thầy và xin phép được dấu tên mình với các thầy. Em chúc các thầy luôn mạnh khoẻ, công tác tốt. Em chân thành cảm ơn các thầy.

Thất bại của Arhentina: Thất bại của một đội quân không thủ lĩnh


Phúc Lộc Thọ

Chiến thắng của Đội tuyển Đức trước hết đó là chiến thắng của thể lực sung mãn, kỹ chiến thuật hoàn hảo, có chiến lược, chiến thuật dàn quân hiện đại được sắp đặt, điều binh khiển tướng của một thủ lĩnh quyền năng biết người biết việc, biết địch biết ta [...]. Thế còn đội Arhentina thì sao? Nhìn sự điều binh khiển tướng của Maradona sao mà giống với ông Nguyễn Tấn Dũng, ông Nguyễn Sinh Hùng điều hành nền kinh tế Việt Nam đến thế. Máu lên, quyết liệt lên thì lao vào bauxite, hung lên thì lao vào đường sắt cao tốc bất chấp hiệu quả, xem chừng có gỡ gạc được gì không?

Xem đội Arhentina chẳng thấy một tẹo gì gọi là chiến thuật hay sơ đồ phòng thủ hay tiến công cả. Cứ việc trao bóng vào chân các tuyển thủ và đứng ngoài hô xông lên, xông lên. Trông Maradona đứng ngoài nhảy như một con choi choi, không khác một anh hề trên sân khấu rối. Đội Arhentina thiếu hẳn một cái đầu có khả năng dàn và sắp xếp quân sĩ, khác hoàn toàn với đội tuyển Đức. Nếu có thể ví Huấn luyện viên đội Đức Joachim Loew là Tào Tháo thì Maradona lại giống như Lưu Bị, việc điều binh khiển tướng do kẻ khác giật dây; tức là hoàn toàn giống cách điều hành kinh tế của Chính phủ của ông Nguyễn Tấn Dũng – một kiểu làm chủ tập thể…

Phúc Lộc Thọ

Linh cảm trước khi vào trận đấu, Phúc Lộc Thọ đã dự cảm rằng đội Arhentina của Maradona rồi sẽ thua nhưng thua đến 4 bàn không gỡ thì có phần hơi bị bất ngờ. Đội Arhentina “troạng” (tiếng Nghệ nghĩa là thủng lưới) y như tập đoàn Vinashin của Việt Nam, quanh đi ngoảnh lại mất toi 80.000 tỷ tương đương với 4 tỷ USD?

Vậy thì nguyên nhân vì sao mà Arhentina troạng dữ vậy? Có giống với Vinashin của Việt Nam không?

Phải chăng do đội Đức quá mạnh hay do Maradona nắm trong tay một đội quân cù lần, quá tồi?

Trước hết chúng ta hãy phân tích thực lực của từng đội. Nếu đội Đức có các lão tướng như Miroslav Klose (Bayern Munich), Thomas Mueller (Bayern Munich), Lukas Podolski sắc bén dạn dày trận mạc như Triệu Tử Long, như Quan Vân Trường, như Ngụy Diên thì Lionel Messi và Javier Mascherano của Arhentina có kém gì Hứa Chử, Điển Vi…

Vậy thì vì sao Arhentina thua khổ, thua sở, thua một cách tủi nhục, không gỡ lấy một bàn nào? Nếu so sánh với đội Brazil của ông Dunga thì có ý kiến còn cho thua là do chủ quan, do non nớt về ý chí thi đấu, nhưng vào đầu trận đội còn làm được việc: đè sấp, ghì cổ đội Hà Lan trong suốt hiệp 1. Còn đằng này chỉ 3 phút đầu ra quân, đội quân của Maradona đã troạng lưới từ một cú sút xa hiểm nhưng không phải vô phương hóa giải…

Để đánh giá lại trận này trước hết chúng ta hãy đánh giá đội quân của Huấn luyện viên Joachim Loew: Đó là một đội quân đều các tuyến từ thể lực đến kỹ chiến thuật. Do vậy nên trong suốt 90 phút thi đấu chúng ta thấy dường như không có một sơ hở nào khiến cho đội Arhentina có thể chọc bóng vào lưới. Cứ một khi đội tuyển Đức mất bóng thì dường như khu vực cấm địa của Đội tuyển Đức có tới 22 cầu thủ chứ không chỉ có 11… Đội quân áo đen ken dày tới mức một ngọn gió cũng khó lòng lọt qua chứ đừng nói là trái bóng.

Để có được bức tường sắt đó, đội tuyển Đức đã bố trí lực lượng dàn quân có kỷ luật và có bài bản khiến cho đôi chân của các tiền đạo Arhentina như Messi dường như tê cứng và bị vô hiệu hoàn toàn. Người Đức đã dày công nghiên cứu khu vực 16m50 để biến nó thành một trận đồ bát quái khiến cho đối phương hoàn toàn bị lạc lối, bị xé nhỏ, mất phương hướng và bị nghiền nát khi cố tình lao vào khu vực này.

Phòng tuyến phòng ngự của đội tuyển Đức không chỉ có chiều sâu, điệp trùng chướng ngại mà đó là một phòng tuyến “dĩ bất biến ứng vạn biến”. Một trong 4 bàn thắng của đội tuyển Đức do một hậu vệ, cầu thủ khoác áo số 3 lên tham gia tấn công mang về cho đội tuyển Đức.

Như vậy sự lên xuống của các cầu thủ, chia khu vực để phòng thủ, dàn đội hình để phòng thủ theo một sơ đồ chiến thuật được sắp đặt sẵn khi mất bóng dường như được Huấn luyện viên Joachim Loew sắp đặt trước, từ bên Đức chứ không đợi đến Nam Phi mới bàn và sắp xếp.

Chiến thắng của Đội tuyển Đức trước hết đó là chiến thắng của thể lực sung mãn, kỹ chiến thuật hoàn hảo, có chiến lược, chiến thuật dàn quân hiện đại được sắp đặt, điều binh khiển tướng của một thủ lĩnh quyền năng biết người biết việc, biết địch biết ta. Sức mạnh của đội tuyển Đức bộc lộ sắc nét không chỉ trong trận gặp đội Arhentina mà cả trong trận gặp đội tuyển Anh. Thần thái của sự xuất quân, của những đòn tấn công, phòng ngự đều có sự tính toán, điều chỉnh theo một một nhịp kèn xung trận của nhạc trưởng.

Thế còn đội Arhentina thì sao? Nhìn sự điều binh khiển tướng của Maradona sao mà giống với ông Nguyễn Tấn Dũng, ông Nguyễn Sinh Hùng điều hành nền kinh tế Việt Nam đến thế. Máu lên, quyết liệt lên thì lao vào bauxite, hung lên thì lao vào đường sắt cao tốc bất chấp hiệu quả, xem chừng có gỡ gạc được gì không?

Xem đội Arhentina chẳng thấy một tẹo gì gọi là chiến thuật hay sơ đồ phòng thủ hay tiến công cả. Cứ việc trao bóng vào chân các tuyển thủ và đứng ngoài hô xông lên, xông lên. Trông Maradona đứng ngoài nhảy như một con choi choi, không khác một anh hề trên sân khấu rối. Đội Arhentina thiếu hẳn một cái đầu có khả năng dàn và sắp xếp quân sĩ, khác hoàn toàn với đội tuyển Đức. Nếu có thể ví Huấn luyện viên đội Đức Joachim Loew là Tào Tháo thì Maradona lại giống như Lưu Bị, việc điều binh khiển tướng do kẻ khác giật dây; tức là hoàn toàn giống cách điều hành kinh tế của Chính phủ của ông Nguyễn Tấn Dũng – một kiểu làm chủ tập thể…

Với cách điều hành đó thì một Messi chứ 10 Messi cũng chẳng làm nên trò trống gì và rồi sẽ thủng lưới hàng loạt nếu cứ tiếp tục đá… Một đất nước dày đặc nhân tài, ở nhà nhất mẹ nhì con chỉ mới qua vài trận mà bụng đã trắng phớ.

Thật tội cho Arhentina, một đất nước thừa cầu thủ có tài nhưng lại đang thiếu vắng các thủ lĩnh cầm quân !

PLT

Nguồn: http://vn.360plus.yahoo.com/phamvietdaonv

TÁI CƠ CẤU VINASHIN HAY HÀNH ĐỘNG" ĐỐT HÓA ĐƠN CHỨNG TỪ" -MỘT CHÍNH PHỦ VÔ TRÁCH NHIỆM.


Trong cuộc họp báo thường kỳ của chính phủ vừa rồi- phó chủ tịch văn phòng chính phủ Phạm viết Muôn :-trên thế giới việc tái cơ cấu kinh tế 1 tập đoàn lớn là chuyện bình thường ,tái cơ cấu để tập đoàn phát triển mạnh hơn . Đúng là trên thế giới là chuyện bình thường ! Nhưng trường hợp VINASHIN quyết không phải là bình thường .
Không bình thường ở những điểm sau :
--Số nợ VAS ( VINASHIN) là quá lớn 80.000 tỉ đồng và đều là ngân sách nhà nước.
--VAS chưa có kết luận của thanh tra chính phủ và kiểm toán nhà nước - chưa có danh sách những người phải chịu trách nhiệm.
--AI vẫn tiếp tục cấp vốn cho VAS sau khi đã có rất nhiều lời cảnh báo "VAS là cái thùng rỗng" ( thậm chí cả trong QH ). AI đã tác đông để trì hoãn thanh tra và kiểm toán VAS.
Cơ cấu lại VAS vội vã như vậy không có lý do nào khác ngoài những lý do sau đây :
--Chia nhỏ ,hợp lý hóa số tiền và số nợ "không minh bạch" của VAS .
--Chia nhỏ trách nhiệm để không phải giải trình trước dân ( người chủ của những đồng tiền thất thoát ).
--Tìm cách làm "chìm xuồng " vụ này càng nhanh càng tốt.
Qua vụ VAS ta lại một lần nữa thấy sự thiếu trách nhiệm của chính phủ.
MỘT LẦN NỮA NHÓM LỢI ÍCH LẠI CHIẾN THẮNG NHÂN DÂN.

kĩ sư
vi toan nghĩa
0962412242

Hòn đá sù sì Giả Bình Ao

Tôi thường tiếc cho hòn đá sù sì trước cửa nhà mình: Nó đen sì sì nằm sấp ở đó như con trâu, chẳng ai biết nó có từ bao giờ, chẳng ai để ý đến nó. Mỗi mùa gặt hái, phơi rơm rạ trước cổng, bà nội lại bảo: "Hòn đá vướng qua bao giờ mới vần nó đi được".

Vậy là, bác tôi làm nhà muốn lấy đá xây tường, nhưng khổ một nỗi nó chẳng ra hình thù gì cả, không bằng phẳng, không góc cạnh, dùng búa đục thì tốn sức quá, chẳng bằng ra bãi sông gần đó thả sức chọn vác về còn tốt hơn chán vạn. Nhà xây xong, làm bậc hè, bác tôi cũng không chọn đến nó. Năm ấy, có bác thợ đá về làng, đục đẽo cho gia đình tôi chiếc cối đá. Bà nội bảo: “Lấy quách hòn đá này, khỏi phải vần từ xa”. Bác thợ đá ngắm nghía mãi, rồi lắc đầu, chê chất đá mịn quá không dùng được.

Nó không thể khắc chữ trổ hoa như loại bạch ngọc mịn màng đời Hán, cũng không trơn nhẵn như loại đá xanh to có thể dùng để giặt vò quần áo. Nó nằm lặng lẽ ở đó bóng râm của cây hòe bên sân không che được nó, hoa cũng chẳng bao giờ mọc trên mình nó. Cỏ dại mọc, dây leo lan dần phủ lên nó một lớp rêu xanh màu đen lốm đốm. Bọn trẻ chúng tôi cũng ghét hòn đá, đã từng rủ nhau vần đi, song không vần nổi. Tuy luôn luôn mắng chê nó, song chẳng biết làm thế nào, đành kệ nó nằm chết gí ở đó.

Có một chút ít an ủi chúng tôi là trên thân hòn đá có một hố trũng vừa phải có thể chứa được nước mưa. Thông thường, mưa được ba hôm thì mặt đất đã khô sạch, chỉ còn nước mưa đọng trên chỗ trũng của hòn đá, đàn gà thường tìm đến uống nước. Cứ đêm rằm hàng tháng, chúng tôi mong trăng tròn mọc, lại leo lên hòn đá nhìn về phía chân trời. Bà nội cứ mắng hoài vì sợ chúng tôi ngã xuống. Quả nhiên có một lần ngã thật. tôi bị toạc đầu gối.

Ai cũng chê nó là hòn đá sù sì, xấu xí đến mức không còn chê vào đâu được. Cuối cùng một hôm, có một nhà thiên văn về làng. Ông đi qua ngõ nhà tôi, chợt phát hiện ra hòn đá này, ánh mắt cứ cuốn hút vào nó. Ông đã ở lại không đi nữa, và sau đó lại có vài người kéo đến, bảo đó là hòn đá rơi từ vũ trụ xuống đã hai ba trăm năm, là một hòn đá rất ghê gớm. Sau đó không lâu, một chiếc ô tô đến đã cẩn thận chở hòn đá đi.

Chuyện này khiến bọn tôi đứa nào cũng hết sức ngạc nhiên. Hòn đá vừa sù sì xấu xí vừa tai quái này, thì ra là từ trên trời rơi xuống. Nó đã vá trời, đã từng tỏa nhiệt, tỏa ánh sáng trên trời. Tổ tiên chúng ta có lẽ đã nhìn thấy nó, nó đã đem lại cho tổ tiên ánh sáng, lòng ngưỡng mộ và sự ước ao, song nó đã rơi xuống trong bùn đất, trong cỏ hoang, nằm ì ở đây mấy trăm năm.

Bà nội bảo:

- Thật chẳng thể nhận ra. hòn đá không bình thường, ngay đến tường cũng không xây nổi, bậc lên xuống cũng chẳng thể lát được!
- Nó xấu xí quá mà! - Nhà thiên văn bảo.
- Đúng, nó xấu xí quá.
- Nhưng đó chính là cái đẹp của nó. Nhà thiên văn nói tiếp - Nó lấy xấu làm đẹp.
- Lấy xấu làm đẹp ư?
- Đúng, xấu đến tận cùng là đẹp đến tận cùng. Chính vì thế nó không phải là hòn đá bướng bỉnh thông thường, đương nhiên không thể xây tường, lát bậc lên xuống, không thể điêu khắc và giặt vò quần áo. Nó không phải là thứ để làm nhũng trò ấy cho nên thường bị người đời chê bai.

Bà nội đã đỏ mặt. Tôi cũng đỏ mặt.

Tôi cảm thấy xấu hổ cho mình, đồng thời cảm thấy cái vĩ đại của hòn đá, thậm chí tôi còn oán giận hòn đá tại sao đã im lặng chịu đựng tất cả bao nhiêu năm nay? Song tôi lại lập tức cảm nhận sâu sắc sự vĩ đại của hòn đá đã sống âm thầm và không sợ hiểu lầm.

Câu chuyện nước đến chân mới nhảy


TP - Vào những ngày cuối tháng 6-2010, hàng loạt tập đoàn, tổng công ty nhà nước đã được quyết định chuyển thành công ty trách nhiệm hữu hạn một thành viên. Số các doanh nghiệp này không quá nhiều (trên 20) nhưng, xét về tỷ trọng tài sản, có lẽ chúng phải chiếm 70-80% tổng tài sản của tất cả các doanh nghiệp nhà nước. Đã có 4 năm để làm công việc này nhưng tại sao phải chuyển đổi dồn dập?

Vì đâu mà vội?

Bởi vì thời hạn phải chuyển đổi xong là 24h00 ngày 30-6-2010; và ngay sau đó, từ 0h00 ngày 1-7-2010, tất cả các doanh nghiệp nhà nước đều phải hoạt động theo Luật Doanh nghiệp được Quốc hội thông qua ngày 29-11-2005, có hiệu lực từ 1-7-2006.

Điều 166 của Luật Doanh nghiệp quy định việc chuyển đổi công ty nhà nước như sau: “Thực hiện theo lộ trình chuyển đổi hàng năm, nhưng chậm nhất trong thời hạn bốn năm kể từ ngày luật này có hiệu lực, các công ty nhà nước thành lập theo quy định của Luật Doanh nghiệp Nhà nước năm 2003 phải chuyển đổi thành công ty trách nhiệm hữu hạn hoặc công ty cổ phần theo quy định của luật này”.

Điều 169 của Luật Doanh nghiệp cũng quy định: “Doanh nghiệp do Nhà nước thành lập kể từ ngày Luật có hiệu lực phải được đăng ký, tổ chức quản lý và hoạt động theo quy định của luật này và pháp luật có liên quan”.

Nói cách khác, tất cả các doanh nghiệp nhà nước được thành lập sau 1-7-2006 đều phải tuân thủ Luật Doanh nghiệp và các doanh nghiệp được thành lập trước ngày đó có thời hạn 4 năm để chuyển đổi và thời hạn đó chấm dứt vào ngày 30-6-2010.

Đã có rất nhiều doanh nghiệp nhà nước được chuyển đổi thành công ty cổ phần hay thành lập dưới dạng công ty trách nhiệm hữu hạn một thành viên trong các năm qua nhưng, xét về tổng tài sản, nguồn lực của các doanh nghiệp nhà nước thì hơn 20 tập đoàn và tổng công ty vừa được chuyển đổi mấy ngày qua chiếm tỷ lệ áp đảo.

Hiểu theo nghĩa đó, có thể nói là nước đến chân mới nhảy cũng được. Nhưng đó chỉ là bề ngoài. Sẽ có người lý giải việc này là do sự chuyển đổi phức tạp, phải chuẩn bị kỹ lưỡng nên đến hạn chót mới hoàn thành. Rất có thể như vậy.

Phúc lợi của cập rập?

Nhưng phải chăng còn một lý do nữa để lý giải cho sự cập rập, “nước đến chân mới nhảy” này. Dưới Luật Doanh nghiệp Nhà nước (2003) hay dưới sự giao thời, tranh tối tranh sáng thì hoạt động của doanh nghiệp sẽ thuận lợi hơn. Và doanh nghiệp cố gắng tranh thủ sự thuận lợi đó cho đến những ngày cuối cùng. Đến hạn chót buộc phải làm thì họ mới làm; nước đến chân thì họ mới nhảy.

Theo tôi đấy là tính toán hợp lý của các doanh nghiệp. Đương nhiên là các doanh nghiệp sẽ tìm cách tác động và tận dụng chính sách để có lợi nhất cho mình. Chính sách hay luật áp dụng càng mơ hồ càng dễ bề xoay xở. Và việc thành lập các tập đoàn là một việc tạo ra cái khung khổ như vậy.

Trước khi Luật Doanh nghiệp có hiệu lực (1-7-2006), các tập đoàn (mà cho đến tận ngày nay vẫn còn bàn cãi về khung pháp lý cho chúng) được ồ ạt thành lập. Theo luật hiện hành, không có thực thể pháp lý nào là tập đoàn cả, vì thế việc chúng hoạt động theo một cái khung mơ hồ rất thuận tiện cho việc xoay sở.

Hay việc chuyển đổi của các tập đoàn được thành lập sau 1-7-2006 cũng vậy. Theo Điều 169 của Luật Doanh nghiệp, chúng phải hoạt động theo luật này ngay từ ngày đầu tiên và như thế không cần chuyển đổi gì cả. Nhưng chúng ta vẫn được thành lập và vẫn chuyển đổi trong những ngày vừa qua.

Chỉ liệt kê ngày thành lập của vài tập đoàn được thành lập sau 1-7-2006 và vừa được chuyển đổi thành công ty trách nhiệm hữu hạn một thành viên mấy ngày vừa qua để thấy sự trái khoáy rất hợp lý như vậy: Tập đoàn Dầu khí Việt Nam được thành lập ngày 29-8-2006; Tập đoàn Công nghiệp Cao su Việt Nam, 30-10-2006; Tập đoàn Viettel được thành lập (cũng có thể gọi là chuyển đổi thành hay được lên tập đoàn) ngày 12-1-2010; Tập đoàn Sông Đà được thành lập (hay nâng cấp) ngày 12-1-2010; Tập đoàn Phát triển Nhà&Đô thị ngày 12-1-2010.

Nếu không vì lý do tận dụng sự tù mù và mơ hồ của khung pháp lý lúc giao thời thì thật khó để hiểu tại sao, từ 1-7-2006, các tổng công ty này lẽ ra phải được chuyển đổi theo Luật Doanh nghiệp thì chúng đều được lên tập đoàn và vừa trở thành công ty trách nhiệm hữu hạn một thành viên vài ngày vừa qua.

Với việc Chính phủ phải ra tay cơ cấu lại Vinashin và chuyển nó thành công ty trách nhiệm hữu hạn một thành viên, phải chăng mô hình tập đoàn đã sụp đổ như cảnh báo của rất nhiều chuyên gia suốt bốn năm qua? Đã đến lúc cần nghiêm túc nhìn nhận và cải tổ tận gốc rễ các doanh nghiệp nhà nước, trước tiên bằng sự đoạn tuyệt với mô hình tập đoàn.

Nguyễn Quang A

Huyền thoại "Vua phá bom": Anh hùng và nghèo túng


- Không chỉ Hà Tĩnh, Nghệ An gọi ông ấy đi mà Quảng Bình, Quảng Trị ông ấy cũng vào. Tui nhớ thời gian ở Quảng Bình, tranh thủ những lúc không phá bom, ông ấy đi cuốc cỏ rẫy thuê. Được ít tiền, ông mua sắn gửi về cho mẹ con tui ở ngoài này ăn

Khổ

"Anh Nhỏ là người rất chịu khó. Ở với mẹ vợ khó tính, nhiều khi bà nói khó nghe nhưng anh ấy vẫn im lặng. Anh ấy thường hay dặn tui: Quan trọng là hai đứa thương nhau. Có gì đừng nói lại với mẹ, các bà thường hay nhiều chuyện..." - Bà Trần Thị Luận nhớ lại.

Có thời điểm, hai vợ chồng bà Luận chụm cái lều ở riêng. Gia sản chỉ có một chiếc giường gỗ cũ, mấy cái bát ăn cơm và một chiếc tô đựng canh. Cuộc sống khó khăn hơn khi lần lượt 6 đứa con ra đời. Thương vợ con, ông Nhỏ tất tả khắp nơi, có bánh xà phòng cũng phải cất để đưa về cho vợ giặt tã lót và quần áo cho con...

Ông Nhỏ nghỉ hưu năm 1977 với đồng lương ít ỏi. Đây cũng là thời điểm đất nước rất khó khăn nên với 13 kg gạo mỗi tháng, cả gia đình ông luôn sống trong cảnh chạy ăn từng bữa.

Bà Luận kể: "Cơm đứt bữa, chủ yếu là khoai sắn. Sức khỏe của ông ấy ngày càng giảm sút. Đặc biệt là cuối những năm 1980, bệnh sỏi thận của ông ấy tái phát. Gia đình đưa ông ấy đi viện và mổ được hòn sỏi to như củ gừng. Cũng từ đó sức khỏe của ông Nhỏ khá hơn. Khỏe ra, ông ấy lại đi phá bom...".

"Nơi nào có bom mà người ta nhờ là ông ấy đi chứ không nề hà chi cả. Ông ấy bảo, làm nghề này thì phải chấp nhận. Ruộng vườn người ta có bom thì mới nhờ, mình không giúp người ta rà thì ai dám làm ruộng nữa..." - Bà Luận nói.

Bà Luận tiếp lời: "Không chỉ Hà Tĩnh, Nghệ An gọi ông ấy đi mà Quảng Bình, Quảng Trị ông ấy cũng vào. Tui nhớ thời gian ở Quảng Bình, tranh thủ những lúc không phá bom, ông ấy đi cuốc cỏ rẫy thuê. Được ít tiền, ông mua sắn gửi về cho mẹ con tui ở ngoài này ăn".

Tự truy điệu chính mình

Cứ mỗi lần trước khi đi phá bom, ông Nhỏ và đồng đội thường làm một lễ nhỏ tự truy điệu chính mình. Gọi là lễ truy điệu sống nhưng đơn giản chỉ là thắp nén hương, treo cờ lên để coi như chấp nhận cái chết...

Hết lần này rồi đến lần khác, hơn 1.900 quả bom được ông Nhỏ và đồng đội phá thành công. Chiến tranh lùi xa, ông Nhỏ lại tiếp tục công việc của mình. Và rồi, chính ông cũng không thoát khỏi lời nguyền "sinh nghề tử nghiệp".

Bà Luận xúc động nhớ lại: "Năm 1990, tui đang ở nhà thì hay tin ông ấy mất ở Quảng Trị. Sau này tui nghe người ta nói, đó là quả bom to bằng cái chum, vỏ trắng. Đây là loại bom ông ấy chưa từng mở bao giờ. Ông ấy bảo với mọi người sẽ nghiên cứu để mở bằng được. Nhưng...".

d
Cháu nội và ngoại của "vua phá bom" Vương Đình Nhỏ.

Biên bản của UBND thị trấn Lao Bảo xác nhận: "Vào năm 1990, nhân dân ở bản Ka Tăng, xã Tân Phước (nay là thị trấn Lao Bảo) huyện Hướng Hóa, tỉnh Quảng Trị tổ chức khai hoang giải phóng mặt bằng để sản xuất. Do nằm ở vùng trước đây xảy ra chiến tranh ác liệt, vì vậy, bom đạn còn lại sau chiến tranh rất nhiều, nhân dân ở bản Ka Tăng, thị trấn Lao Bảo đã gặp nhiều khó khăn.

Trong lúc này được biết, ông Vương Đình Nhỏ, nguyên là dũng sĩ phá bom ở Ngã ba Đồng Lộc, quê quán tại xã Kỳ Thịnh, Kỳ Anh (Hà Tĩnh) là người hiểu biết nhiều về bom, nhân dân bản Ka Tăng đã đến nơi ở của ông và nhờ ông Vương Đình Nhỏ vào cùng với cán bộ và dân quân trong bản tháo gỡ một số quả bom giúp dân giải phóng diện tích để sản xuất.

Không may vào ngày 26/1/1990, trong lúc đang tháo gỡ thì một quả bom phát nổ làm cho ông Vương Đình Nhỏ cùng 2 ông Hồ Mường - Đại úy Đồn Biên phòng về hưu và ông Hồ Ka Dền - Tiểu đội trưởng dân quân chết tại chỗ. Thi hài không còn nguyên vẹn, nhân dân ở bản đã lượm lặt và chôn cất".

Nay, vườn nhà bà Luận ở Đồng Lộc (Can Lộc, Hà Tĩnh) đã có thêm một nấm mồ tượng trưng xây ngay ngắn bên cạnh khu nhà đã xuống cấp. Trong gian giữa nhà có bàn thờ và một chiếc tủ kính đơn sơ bày biện các bài báo viết về chiến công và sự hi sinh của ông Nhỏ đối với cách mạng.

Hằng ngày, dòng người vẫn về Ngã ba Đồng Lộc, túi bom một thuở trong giai đoạn chiến tranh để thắp nhang tưởng nhớ 10 cô gái thanh niên xung phong và các anh hùng, liệt sĩ đã anh dũng ngã xuống vì Tổ quốc. Ngôi nhà của bà Luận, nơi có mộ anh hùng Vương Đình Nhỏ nằm khuất ở xóm Trường Thành...

Trọng An

“Cất một tiếng nói cứu con sông Mẹ”

GS - TSKH Nguyễn Ngọc Trân - Giám đốc Trung tâm Nghiên cứu Phát triển ĐBSCL (MDDRC): “Cất một tiếng nói cứu con sông Mẹ”
Lao Động Cuối tuần số 24 Ngày 27/06/2010 Cập nhật: 7:03 AM, 27/06/2010
GS - TSKH Nguyễn Ngọc Trân. Ảnh: Trần Văn Hào.
(LĐCT) - Sinh ra trên một cù lao nằm giữa sông Tiền, gần 30 năm trong sự nghiệp khoa học của mình nghiên cứu các vấn đề của sông Mê Kông, vùng ĐBSCL, vậy mà, tới giờ, Giáo sư Trân vẫn thấy, ông chưa hiểu hết con sông Mẹ...
Trò chuyện với tôi vào ngày 21.6, ông Trân khuyên:”Trước hết, cô nên về bán đảo Cà Mau đôi bữa”. Dường như vẫn chưa yên tâm, sau buổi báo cáo chuyên đề “Đồng bằng sông Cửu Long đối mặt với thách thức kép của biến đổi khí hậu” tổ chức tại Liên hiệp Các tổ chức hữu nghị TPHCM sáng 19.6, GS Trân chuyển cho tôi xem trước hai tài liệu gần đây do ông viết.Thưa ông, “Người ta có thể học hỏi được rất nhiều điều từ một dòng sông” (lời nhà văn Đức Herman Hesse). Ông học được điều gì từ dòng Mê Kông trong 30 năm qua? - Trước khi trả lời câu hỏi, tôi muốn nhắc lại rằng, nước là yếu tố sống còn cho sự sống trên hành tinh của chúng ta. Cần thiết đến mức khi loài người thám hiểm các hành tinh khác, một trong những điều các nhà khoa học tìm kiếm đầu tiên là dấu vết của sự hiện diện của nước ở đó. Vì vậy, một vùng lãnh thổ có được một dòng sông chảy qua là một điều may mắn cho vùng đất, cho người dân sinh sống nơi đó. Nhận thức này cần được nhấn mạnh để biết quý trọng dòng sông, giữ gìn và tôn tạo để nó có thể đóng góp cho sự phát triển bền vững. Quê tôi ở Mỹ Hiệp, một trong ba xã của cù lao Giêng, huyện Chợ Mới, tỉnh An Giang, nằm giữa dòng sông Tiền. Nghiên cứu khoa học và giảng dạy đại học, từ 1980 - 1992, tôi là Phó Chủ nhiệm UB Khoa học và Kỹ thuật Nhà nước. Từ 1983 - 1990, được Phó Chủ tịch Hội đồng Bộ trưởng, Đại tướng Võ Nguyên Giáp, cử làm Chủ nhiệm chương trình khoa học cấp Nhà nước “Điều tra cơ bản tổng hợp vùng ĐBSCL”(CT 60 - 02, 60 - B), tôi càng gần gũi với con sông quê hương. Gắn bó với sự phát triển của ĐBSCL suốt 30 năm qua, chứng kiến thực tế khai thác dòng sông để phát triển của vùng đất này, tôi luôn nghĩ về nhiệm vụ phải bảo vệ sông Mê Kông, thấy nó cần được xem như một cơ thể sống, có cuộc sống của nó, với nhịp điệu và trao đổi, có quá khứ, hiện tại, tương lai mà chúng ta cần biết, càng rõ bao nhiêu càng tốt bấy nhiêu, và tuỳ thuộc vào cách con người khai thác nó ra sao mà nó sẽ đáp ứng lại.Có ý kiến cho rằng, cách gọi ĐBSCL như hiện nay là chưa chuẩn. Đúng ra, phải gọi là Đồng bằng hạ lưu Mê Kông. Gọi tên chính xác, để khi phát sinh vấn đề tìm được cách chính xác giải quyết? Quan điểm của ông với tư cách là một nhà khoa học hiện đang nghiên cứu các vấn đề biến đổi khí hậu (BĐKH), Giám đốc MDDRC? - Gọi ĐBSCL cũng có cái lý của nó, cho người dân dễ hiểu. Xưa nay, nói ĐBSCL, người ta hiểu ngay nói đến vùng đất nào. Từ góc độ khoa học, thì đó là châu thổ sông Mê Kông phần đất Việt Nam. Tôi đã gọi vùng đất này như vậy trong báo cáo của tôi tại Hội nghị thường niên lần thứ 78 của UB Quốc tế về các đập lớn vừa qua tại Hà Nội, 23 - 26.5.2010. Nói đến tình trạng của sông Mê Kông hiện nay, là nghĩ ngay tới những con đập lớn đã, đang được xây trên dòng chính của sông Lan Thương - Mê Kông, phía thượng nguồn trên lãnh thổ Trung Quốc? Tôi có tìm đọc bài báo của James Burke trên tờ Epoch Times - 22.3.2010, trong đó nói đến phim “Tan chảy ở Tây Tạng” của nhà làm phim tài liệu Canada - Michael Buckley về những con sông bắt nguồn từ Tây Tạng, ảnh hưởng của việc xây đập trên dòng Mê Kông. M.Buckley nói: “Cách tốt nhất để giết chết một con sông là xây trên đó những cái đập”… - Có ba hoạt động chính khai thác sông Mê Kông ảnh hưởng đến dòng chảy của nó. Trước tiên là việc khai thác nước cho sinh hoạt của người dân và sản xuất, đặc biệt cho tưới tiêu. Diện tích tưới tiêu ở Thái Lan, Việt Nam, Myanmar, Campuchia và Lào, năm 1998 lần lượt là 4,836, 2,767, 1,663, 0,270 và 0,167 triệu hécta. Sắp tới đây, với xu hướng khí hậu nóng lên cộng với tăng trưởng dân số, khả năng đáp ứng yêu cầu về nước sẽ ngày càng khó khăn. Thứ hai, đó là việc xây các đập thuỷ điện trên dòng chính. Số đập trên dòng chính chính thức được Trung Quốc công bố là 8. Theo Michael Buckley, số đập mà họ dự kiến xây trên hai sông Nu (Salween) và Lan Thương (Mêkong) trên lãnh thổ này lên đến 31. Việc xây dựng các đập sẽ làm thay đổi dòng chảy, chất lượng nước và tài nguyên thuỷ sinh. Đó là điều mà báo cáo của tôi đã làm chỉ ra qua kết quả mô phỏng bằng mô hình toán tại hội nghị nói trên. Thứ ba là việc chuyển nước từ lưu vực sông Mê Kông sang các lưu vực khác. Thái Lan có hai dự án chuyển nước: dự án Kok - Ing - Yom - Nan chuyển nước ra khỏi lưu vực, và dự án Kong - Chi - Mun chuyển nước trong lưu vực. Gây lo ngại lớn là dự án đồ sộ chuyển nước Nam - Bắc trên lãnh thổ Trung Quốc với ba tuyến chuyển, dự kiến đưa 44,8 tỉ m3/năm nước từ sông Trường Giang sang sông Hoàng Hà, sau đó đến Bắc Kinh, Thiên Tân. Trong 17 tỉ m3/năm từ tuyến phía Tây, có nước sông Mêkông. Việc chuyển nước sẽ gây nhiều hậu quả về môi trường và về kinh tế xã hội to lớn ở hạ lưu. Như vậy, ứng xử với dòng Mê Kông, cả sáu quốc gia nhất thiết phải tính đến những vấn đề lớn hơn, chung cho cả lưu vực ra sao? - Đầu tháng 4.2010, trước khi diễn ra hội nghị của Uỷ hội sông Mê Kông ở Huahin (Thái Lan), Trung Quốc mời một đoàn gồm một số nước trong Uỷ ban sang tham quan đập Cảnh Hồng. Động thái này, lần đầu tiên, có vẻ để đối phó lại với dư luận quốc tế về hậu quả của việc xây dựng các đập trên sông Lan Thương hơn là một sự hợp tác thực chất. Theo tôi, điều cần thiết là số liệu về thuỷ văn trên toàn lưu vực sông Mê Kông và chế độ vận hành các đập cần được chia sẻ giữa các quốc gia trong lưu vực để cùng nhau quản lý tốt các rủi ro có thể xảy ra trong lưu vực. Gần đây, phía Trung Quốc cam kết sẽ cung cấp dữ liệu tại hai đập Cảnh Hồng và Mạn Loan vào 9h mỗi sáng thứ hai và kết thúc “vào cuối mùa khô”. Dữ liệu bao gồm các thông tin về mức nước, dòng chảy, lượng mưa mỗi ngày, nghĩa là chỉ một phần nhỏ các số liệu cần thiết. Nhưng dù sao đây cũng là một bước tiến trước yêu cầu chính đáng của các nước ở hạ lưu Mê Kông. Quan điểm của ông về quyền lợi và nghĩa vụ của các quốc gia có chung dòng Mê Kông? - Tại hội nghị quốc tế nói trên đây, tôi đã trình bày quan điểm đồng thời cũng là kiến nghị của mình: Đây là một con sông quốc tế. Nước là tài nguyên có liên quan đến các quốc gia trong lưu vực. Do vậy các dự án chuyển nước cũng như các dự án xây dựng đập phải được xem xét một cách thận trọng nhất. Trong cả hai trường hợp, nhất thiết phải có báo cáo tác động môi trường đối với toàn bộ lưu vực. Lợi ích của một quốc gia trong lưu vực không thể tách rời lợi ích của các quốc gia khác cùng chia sẻ lưu vực. Hợp tác để cùng phát triển bền vững là cách ứng xử đúng đắn nhất.Ông có thể giải thích rõ hơn về từ “kép” ông dùng khi nói đến thách thức của biến đổi khí hậu đối với ĐBSCL? - Nói Đồng bằng sông Cửu Long (ĐBSCL) chịu sự thách thức kép là vì thách thức từ phía nguồn, thượng lưu sông Mê Kông, và thách thức từ phía biển không tác động riêng lẻ mà quyện vào nhau thông qua sự giao thoa không một giây ngưng nghỉ giữa quá trình sông và quá trình biển, hay nói cách khác thông qua sự tương tác giữa ba yếu tố sông, sóng và triều, ngay trên đồng bằng. 20/08/2009, Bộ Tài nguyên Môi trường công bố “Kịch bản biến đổi khí hậu, nước biển dâng cho Việt Nam”. Chính phủ dự trù chi 222 tỉ đồng cho nhiệm vụ nâng cao nhận thức trong xã hội về các tác động của BĐKH, và 921 tỉ đồng để các ngành các địa phương xây dựng, triển khai các kế hoạch hành động ứng phó với BĐKH. Ba ngày (16 - 18.6), tôi về xóm Đất Mũi - huyện Ngọc Hiển - Cà Mau, chuyện với người dân, thấy họ rất thản nhiên, hồn nhiên. Họ cười, cũng có thấy mỗi năm nước dâng cao hơn. Nhưng ông Trời dâng nước, rồi lại rút xuống. Vậy, nói chuyện “trong nhà” với nhau, thì vấn đề nâng cao nhận thức, ý thức cho người dân (cụ thể ĐBSCL) về BĐKH, ở ta, hình như đang làm sai, mang tính hình thức. Phải chăng, vấn đề mấu chốt là giáo dục tính cộng đồng - việc này chưa được quan tâm từ giáo dục trong nhà trường, gia đình? - Các tác động của biến đổi khí hậu lên mỗi vùng sinh thái - kinh tế, ngoài những điểm chung, do các đặc thù địa lý của mỗi vùng, có những đặc điểm riêng không giống với các tác động lên các vùng sinh thái - kinh tế khác.Để công tác tuyên truyền và nâng cao nhận thức cộng đồng về biến đổi khí hậu thấm sâu, nâng cao hiểu biết và tính chủ động của người dân và cán bộ trên địa bàn, theo tôi nghĩ, Ban Chỉ đạo quốc gia và Ban Chủ nhiệm CTMTQG cần tổ chức họp theo vùng (Tây Bắc, Đông Bắc, đồng bằng sông Hồng, Duyên hải bắc Trung Bộ, Duyên hải Nam Trung Bộ, Tây Nguyên, Đông Nam Bộ, và đồng bằng sông Cửu Long) giới thiệu cụ thể các tác động của biến đổi khí hậu lên vùng, các thách thức mà người dân trong vùng cần vượt qua và chương trình hành động dự kiến bước đầu để được bổ sung. Làm tốt việc này là một bước quan trọng đặt việc triển khai CTMTQG lên đúng đường ray.GS Nguyễn Ngọc Trân là đại biểu Quốc hội ba khoá IX, X, XI. Trong 10 năm, ông là PCN UB đối ngoại Quốc hội. Nghe các đại biểu chất vấn trong các kỳ họp Quốc hội, đặc biệt khoá XI, “dân gian” có câu “Nhất Ngoạn, nhì Trân, tam Lân, tứ Quốc”. Cử tri nhận xét, các vấn đề GS Nguyễn Ngọc Trân chất vấn thường thẳng thắn, gai góc, sát với mối quan tâm của cử tri. Họ thấy, ở ông song hành hai con người: Một nhà khoa học có trách nhiệm, tâm huyết với các vấn đề của đất nước, và một đại biểu Quốc hội chuyên nghiệp. Nghe tôi “học” lại điều này, GS mỉm cười:“Con người khoa học không ngừng học hỏi và dám bảo vệ cái mình cho là đúng. Phản biện là một tố chất khác của người làm khoa học. Chính nhờ phản biện và tự phản biện mà khoa học tiến lên. Tôi luôn học hỏi, học ở sách vở, học từ thực tế, học từ đồng nghiệp, từ các hội nghị, và không bao giờ tự cho rằng mình đã hiểu biết tất cả. Trước khi phát biểu hoặc chất vấn ở Quốc hội, tôi luôn tự phản biện: lập luận như vậy đã chặt chẽ chưa, cơ sở để lập luận đã đủ chưa? Ngay cả phát biểu hay không phát biểu về một vấn đề nào đó, nhất là những vấn đề nhạy cảm, tôi cũng tự vấn về động cơ của mình, vì chuyện chung hay vì chuyện riêng? Còn chất vấn gai góc ư ? Thú thật tôi chất vấn không phải để làm khó người được chất vấn mà để lập pháp và hành pháp cùng tìm ra cách làm tốt nhất cho dân, cho nước. Vậy, ông có quan tâm việc ý kiến của mình nói riêng, những đóng góp của các nhà khoa học, đại biểu nói chung, được lắng nghe không, nghe tới mức nào? - Tôi nghĩ, việc Quốc hội không thông qua chủ trương đầu tư dự án đường sắt cao tốc tại kỳ họp thứ 7 vừa qua là một ví dụ cụ thể cho thấy tiếng nói của các nhà khoa học là cần thiết và đã được lắng nghe. Ví dụ này còn cho thấy cái gì đúng, sớm hay muộn cũng sẽ có tiếng nói cuối cùng. Nói cái đúng giống như gieo hạt, khi có điều kiện thuận lợi, hạt sẽ nảy mầm. Theo tôi đây cũng là một thái độ khoa học. Xin ông nói đôi lời về Trung tâm Nghiên cứu Phát triển Đồng bằng sông Cửu Long. - Làm khoa học là cố gắng đẩy lùi ranh giới của sự dốt nát. Càng nghiên cứu ĐBSCL, tôi càng thấy còn rất nhiều điều mình chưa hiểu hết về nó! Chính vì vậy, cuối năm 1990, khi CT 60 - B chấm dứt, chúng tôi trao đổi với nhau, nên làm tiếp chương trình như thế nào. Quan điểm của tôi lúc đó và bây giờ vẫn vậy: nghiên cứu ĐBSCL là vô cùng. Cần phải tiếp tục, nhưng không thể mãi mãi dưới hình thức chương trình cấp nhà nước. Nên khai thác kết quả có được để phục vụ các tỉnh ĐBSCL và qua đó tiếp tục nghiên cứu theo phương châm: “Lấy khoa học nuôi khoa học”. Ý tưởng này đựơc lãnh đạo Uỷ Ban Khoa học Nhà nước chia sẻ và được Cố Thủ tướng Võ Văn Kiệt ủng hộ. Tháng 4.1991, Trung tâm Nghiên cứu Phát triển ĐBSCL được thành lập, có tư cách pháp nhân và tự hạch toán ngay từ khi ra đời. Không là một cơ sở hoạt động từ ngân sách nhà nước, Trung tâm tiếp tục cách làm của Chương trình 60 - B, là nơi tập hợp trí tuệ của các nhà khoa học cùng cách suy nghĩ để giải quyết các vấn đề không bao giờ dứt của vùng lãnh thổ này, nhất là trong bối cảnh thách thức kép của biến đổi khí hậu và mức nước biển dâng.
Lâm Tuyền thực hiện

cổng chào chào ai ?

Cổng chào chào ai?
Cập nhật lúc 18:37, Thứ Sáu, 02/07/2010 (GMT+7)
-Họp sáng nay (2/7) để góp ý về cổng chào, Hội Kiến trúc sư Hà Nội đặt ra hàng loạt câu hỏi.

Cuộc họp được tổ chức tại trụ sở Hội với mục đích góp ý kiến cho "Phương án thiết kế ý tưởng kiến trúc 5 cổng chào tại các cửa ngõ vào TP phục vụ Đại lễ kỷ niệm 1.000 năm Thăng Long - Hà Nội".
Các KTS bày tỏ sự bất bình khi mấy ngày trước (29/6) đã có thông tin cho rằng đã chọn được 4/5 mẫu cổng chào trên cơ sở góp ý của Hội KTS Hà Nội. Thực tế, sáng nay, các KTS mới được họp.
Không lẫn lộn cổng chào và cổng ngõ
Khác với cổng ngõ hay biểu tượng vĩnh cửu, ghi dấu ấn một địa danh, một chiến tích hay một giai đoạn, sự kiện lịch sử, cổng chào chỉ ra đời vào khoảnh khắc nhất định và khi nó qua đi thì không tồn tại nữa. Do vậy, cổng chào phải đơn giản, lắp dựng nhanh và tháo dỡ kịp thời sau ngày lễ.
Cổng chào chủ yếu làm bằng lá cây, hoa, chậu hoa, các vật liệu nhẹ như vải, gỗ dán, cót ép, giờ đây phong phú hơn có thể làm màng mỏng bơm hơi, bong bóng các cỡ… tạo được mảng khối lớn, dựng nhanh chóng , đưa lên độ cao lớn mà không tốn kém, tạo hình phong phú.
Công nghệ hiện đại có thể dùng ánh sáng (đèn pha, đèn laser..), nhiều lễ hội còn dùng diều, khí cầu, cờ phướn…
Chính vì vậy, nhiều KTS cho rằng không thể góp ý và nói đồng ý hay không đồng ý trên cơ sở 5 mẫu đã đưa ra. Phó Chủ tịch Hội Lê Văn Lân cho rằng tất cả đều sơ lược, "lẩn thẩn" với những ý tưởng cũ kỹ xoay quanh chim Lạc, trống đồng.
KTS Lê Quang Ngọc băn khoăn: "Tại sao những hình tượng thiêng liêng như Rồng chầu - thể hiện 8 đời vua nhà Lý, đáng ra phải bay lên trong sự tôn kính thì lại quỳ lạy du khách vào ra cổng ngõ Thủ đô?". Trống đồng - biểu trưng cho lễ nghi giao tiếp với thần linh, trời, đất, đôi khi là hiệu lệnh tập hợp cộng đồng nay lại để đổ nghiêng ngả, nửa chìm nửa nổi.
Ông Ngọc cho hay từng chứng kiến các tác giả phương án này trình bày "vụng về" và tỏ ra "rất ít hiểu biết" về chính các hình tượng lựa chọn và vẽ ra.
Chủ tịch Hội Phạm Cao Nguyên đưa ra đề xuất có tính tình thế, đối phó với thời gian còn quá ngắn, đó là sử dụng biểu trưng của Hà Nội chung cho tất cả các cổng - thiết kế điển hình, tạo ấn tượng công bằng cho mọi hướng.
Trong khi đó, ông Đào Ngọc Nghiêm lại cho rằng cứ làm tạm đã, sau này nghĩ kỹ, lựa chọn công phu hơn.
KTS Nguyễn Quốc Thái nhận định làm tạm thì không nên, vì tạm mà to thì nguy hiểm: "Bảng quảng cáo trên đường Nội Bài làm cẩn thận khung bệ mà một cơn lốc làm đổ mấy chục cái, trông tỷ lệ mấy con chim Lạc to gấp 5 lần mà đổ thì nguy".
Làm kiên cố thì thời gian không kịp, lại ngược với tiêu chí chỉ dùng một dịp để "chào". KTS Trần Huy Ánh nói nên chăng Hà Nội là đất hoa, cứ dùng hoa kết lên cổng chào, lại có cờ phướn rực rỡ, hết lễ hội, cất cờ, hoa tàn là vừa… Cổng lễ hội Hoa Đà Lạt là một ví dụ hay.Chào ai, ai chào?
Các KTS đặt câu hỏi: Tại sao phải làm 5 cổng mà không là 7, hay là một phía Bắc, một phía Nam? Có thể làm 3 vì ngoài 2 hướng nên thêm một hướng về quê hương nhà Lý... Ngay số lượng vị trí đã khó lý giải.
KTS Nguyễn Trung Thanh và Đào Ngọc Nghiêm đều có chung thắc mắc "cổng chào chào ai, ai chào?", bởi nhìn các biểu tượng thì thấy là nhặt từ biểu trưng các vùng miền, không đặc trưng cho Hà Nội. Nếu như Hà Nội đón mừng bạn bè bốn phương tụ hội thì không thể lẫn với lời mời về quê tổ Hùng Vương - Phú Thọ hay vùng Hải Đông với hàng cột Bạch Đằng kiêu dũng.
Ngày đại lễ đã cận kề, các cổng ngõ Thủ đô rộng rãi cũng trở nên quý giá khi sắp bước vào đô thị đông đúc. Cây cỏ hoa lá, những hình tượng biểu trưng nhỏ, nhẹ, có thời gian tồn tại mươi ngày, thể hiện sự tinh tế là lựa chọn tốt, thay cho móng bê tông, bể phun nước kiên cố hay các khung thép nặng nề đỡ nhôm nhựa... Đó là những ý kiến khá tập trung của các KTS Hà Nội góp ý cho lời chào của Hà Nội với bạn bè bốn phương.
Trần Đông
theo vnn

Tổng số lượt xem trang

free counters