Triết Lý, để làm gì ?

Khi ta bế tắc tư tưởng, chân thật công nhận rằng những kiến thức và phương pháp suy luận của ta không cho phép ta sống, tư duy và hành động khớp với khao khát làm người của ta, ngoài vô vàn cách ứng xử khác, ta có thể:

a) Tiếp tục sống, tư duy và hành động như cũ vì, dù sao, ta cũng sống được, không đến nỗi nào

b) Lột áo cũ, khoác áo mới, một tấm áo coi lành lặn đẹp đẽ hơn nhưng cũng hàm hồ không thua gì. Điều ấy luôn luôn khả thi bằng ngôn ngữ.

c) Đi tới cùng bế tắc của chính mình. Nếu không giải quyết được nó, ta ôm nó xuống suối vàng, để lại ở đời chỉ một câu hỏi. Câu hỏi của một con người. Đích thực. Có gì nhục đâu?

Nếu ta tưởng ta đã tìm ra một phần của giải pháp, ít nhất là cho riêng mình, thì cứ viết đi, chẳng cần trích cao nhân nào cả: họ đã là một phần của ta và ta đã phải “vượt” họ để nên mình.

Thế thôi.

(Chungta.com)

Góc nhỏ của Noby Vui Vẻ

Lục lọi, tìm tòi, đọc, cóp nhặt, chia sẻ, ... OK hay không tùy bạn ! ! !

“Nước độc lập mà dân chưa tự do thì độc lập cũng không có ý nghĩa”- Hồ Chí Minh.

4 thg 9, 2010

Thể diện quốc gia

Trần Thị Thanh Hương

Thời báo Kinh tế Sài Gòn

Có khá nhiều câu chuyện cho thấy chúng ta khi ra nước ngoài hay tiếp xúc với những cơ quan, cá nhân hay đoàn thể nước ngoài, trong các dịp nghiêm túc hẳn hoi lại bộc lộ những yếu kém và sơ suất trong ứng xử ngoại giao, tạo ra nhiều tình huống dở khóc dở cười, và xấu hổ cho những ai còn có thể diện dân tộc.

Một trong những ví dụ, cách đây vài tháng có chương trình giao lưu âm nhạc giữa ban nhạc thính phòng của một trường đại học Nhật Bản do cựu thủ tướng Nhật dẫn đầu, với một trường phổ thông khiếm thị ở thành phố. Giao lưu âm nhạc giữa hai bên khá cảm động.

Đến lúc cựu thủ tướng Nhật ngỏ ý muốn dành tặng cho trường một số tiền mà đoàn đã gây quỹ được trước khi sang Việt Nam, hiệu trưởng vui vẻ đưa một em nhỏ trường khiếm thị lên nhận phong bì từ tay cựu thủ tướng. Nhưng khi tiếng vỗ tay còn chưa kịp dứt, ngay khi em nhỏ vừa quay người chậm rãi bước đi được một bước, ông hiệu trưởng đã vội đưa tay giật cái phong bì lại.


Em nhỏ, có lẽ do phản xạ của người khiếm thị, không biết ai giật nên nắm chặt lại, và thầy hiệu trưởng tiếp tục giật mạnh hơn cho đến khi tước được cái phong bì khỏi tay em, đút vào túi áo mình và tiếp tục tươi cười phát biểu tiếp với cử tọa.

Tôi chỉ biết xấu hổ kinh người, vội nhìn quanh, thấy các thành viên đoàn Nhật đang cố giấu nụ cười khi chứng kiến cảnh tượng khôi hài trên sân khấu.

Có lẽ thầy hiệu trưởng đã quen với môi trường khiếm thị, nên nghĩ rằng chẳng ai nhìn thấy những gì mình làm (quen đến nỗi quên là hôm nay có rất nhiều người sáng mắt đang nhìn lên chăm chú), chứ chẳng lẽ không có cách nào khá hơn để lấy lại cái phong bì, như nói nhỏ với em: con đưa thầy giữ cho, hoặc chờ cho đến khi em xuống khỏi sân khấu, chứ ai lại giật đi thô bạo thế?

Lúc đó tôi cứ nghĩ, các em thì khiếm thị nên không nhìn thấy, còn thầy thì rõ ràng không khiếm thị, nhưng lại không thấy xấu hổ!

Một người bạn của tôi nói anh hiểu cảm giác xấu hổ này. Bạn tôi là một tiến sĩ y khoa đang làm việc cho một viện nghiên cứu tại Washington DC, Mỹ. Bạn kể chuyện cơ quan này vừa đón đoàn cán bộ y tế từ Việt Nam sang. Người phụ trách cơ quan thảo ngay chương trình làm việc chi tiết và nhờ bạn dịch luôn ra tiếng Việt, rồi đích thân đem đến khách sạn cho đoàn, còn ghi ra các số điện thoại và ghi chú cẩn thận là muốn đi chơi ở đâu, lúc nào cứ gọi sẽ có người đưa đón và hướng dẫn.

Nhưng đến ngày, giờ họp (11 giờ), mọi người chờ mãi chẳng thấy ai, kể cả người của Cục Dân số sang chờ hơn một tiếng đồng hồ cũng đành bỏ về. Gọi đến khách sạn thì được biết họ đã đi đâu không rõ. Bạn tôi hy vọng do họ còn kẹt một cuộc họp ở đâu đó chưa đến kịp, liền gọi điện thoại đến cơ quan khác mà đoàn cán bộ Việt Nam chắc chắn sẽ đến họp cùng ngày, cũng nghe bên kia nói đã hẹn lúc 9 giờ thậm chí cho người và xe đến tận khách sạn đón (như đã hẹn trong thư gửi trước) mà không đón được và cũng chẳng ai đến họp.

Chưa hết, bạn kể đến khi liên lạc được thì họ lại viện lý do là “thư không nói rõ” mặc dù thư ghi rõ ngày giờ cụ thể, lại còn được gửi kèm một bản tiếng Việt và cẩn thận gửi cho cả 4 thành viên trong đoàn! Rồi đến khi có thể sắp xếp đến họp, theo anh bạn tôi, họ nghe một cách thụ động, lờ đờ và hỏi những câu hỏi trời ơi đất hỡi chẳng biết muốn hỏi về điều gì. Bạn tôi kể đúng là xấu hổ kinh người với mọi người vì mình cũng là người Việt Nam.

Điều đáng buồn là những gì tôi kể chẳng có gì mới, chẳng có gì lạ. Nhiều người nói: chuyện thường ngày ấy mà. Người ta nói chuyện không ít cán bộ, quan chức đi ra nước ngoài chỉ chú tâm mua sắm, tham quan, hay chạy theo các nghi thức xã giao bề ngoài, chung chung, còn nội dung làm việc và cung cách làm việc với quốc tế lại lơ là cẩu thả... là chuyện rất bình thường phổ biến.

Như đã nói, căn cơ lâu dài là chính mỗi con người phải phát triển nội lực và cái nền văn hóa, kiến thức trong ứng xử và giao tiếp, nhưng điều cơ bản là cần biết lắng nghe và tìm đến công tác cố vấn trong ngoại giao. Chúng ta không hề thiếu các chuyên gia, các cá nhân có tầm hiểu biết rộng về ngoại giao và văn hóa quốc tế, cũng như kiến thức và thông tin sâu sắc về các lãnh vực như kinh tế, y tế, giáo dục... hoàn toàn có thể và sẵn sàng tư vấn để những chuyến viếng thăm có ý nghĩa và đạt được kết quả ngoại giao tốt nhất, đem lại niềm tự hào và thể diện cho quốc gia.

Nếu không thì chẳng những ngân sách quốc gia phải tốn kém cho những chuyến công du vô bổ mà thể diện quốc gia cũng đang bị phung phí một cách không thương tiếc.

Nguồn: Thời báo Kinh tế Sài Gòn

Chó và quan tham, xưa và nay…

Nguyễn Khắc Phê

Vào thời có vụ “Pờ-mu-mười-tám” đến kỳ sôi động, ở nhiều quán nước, quán cà phê hay bên bàn trà ở khắp các cơ quan có nhiều cuộc luận bàn rất… vui, nhưng ngẫm ra lại buồn. Xin ghi thử một cuộc:

Mở đầu, một chàng thạo thông tin, vừa bước vào quán đã oang oang, vẻ hớn hở:

- Các vị biết chưa? Bắt thêm 2 “Dũng” nữa! Chúng nó tạp ăn như chó…

Một ông lão, đeo kính cận, hình như là một thầy giáo về hưu ngắt lời, giọng buồn buồn:

- Làm gi mà cậu vui như Tết thế! Nghe những chuyện ấy, tôi chỉ thấy buồn…

Đến lượt anh chàng thạo tin ngắt lời:

- Ơ!... Bọn sâu mọt ấy bị còng tay mà bác buồn thì lạ thật!

- Vậy thì tôi phải kể cho cậu nghe một câu chuyện ngày xưa…

Chuyện xưa kể rằng; Có một vị Hoàng Giáp làm quan đầu tỉnh, tuy tính tình nghiêm nghị, không mấy khi la mắng om sòm, nói năng thường cân nhắc từng lời từng chữ; ví như khi nghe con bảo: “Đồng hồ chết rồi!”, ông liền chữa lại: “Phải nói là đồng hồ đứng chứ…”; ngay đối với người giúp việc trong nhà (xưa gọi là “đầy tớ”), ông cũng dạy con cháu phải gọi là “o”, “chú” và xưng “em” hoặc “tôi” chứ không được mày tao chi tớ. Vậy mà một hôm, ông lớn tiếng quát tháo trên công đường, lại hình như có dùng từ “chó má” gì đó. Tối, quan bà hỏi: “Ông có chuyện chi tức giận mà mắng người ta là chó má thế?...”. Ông bảo: “Tôi đâu có mắng ai là hạng chó má. Tôi chỉ bảo tên ấy rằng: Ông xem tôi là hạng chó má hay sao mà tính chuyện hối lộ với tôi?...”

Ấy là thời phong kiến mạt vận và của hối lộ chỉ là món quà nhỏ, chứ thời vua Minh Mạng hay thời Lê Thánh Tôn thì cửa quan còn nghiêm hơn nhiều.Vậy mà nay… Nghĩ mà buồn!

Bà hàng nước bỗng chậc lưỡi và góp chuyện:

- Ối! Ông mà buồn như thế thì buồn cả đời! Đâu chỉ Pờ - mu, ngay ở phố này thôi, ngay Tết vừa rồi…

Chuyện nay xẩy ra ở phố “Trần Dư’ (tức là đường phố “trừ dân” ra, chỉ dành cho các quan) – một dãy phố thuận tiện cho mọi sinh hoạt ở đô thị. Hễ thấy ai hỏi đường đến dãy phố đó là bà hàng nước ở góc ngã tư nhíu mắt, nhếch môi dặn dò: “Cẩn thận! Phố ấy chó nhiều lắm đó. Nhà nào cũng nuôi chó Tây to dữ như cọp, nó mà đớp cho một miếng thì què suốt đời!”.


Ấy vậy mà Tết vừa rồi, mặc cho Đảng và Chính phủ chỉ thị cấm đi lễ cấp trên bằng tiền công quỹ, hàng đoàn người ăn mang rất sang trọng vẫn nối đuôi nhau tìm tới “phố quan” dâng lễ vật để thực hiện đạo lý “uống nước nhớ nguồn”, bất chấp lũ chó dữ chồm hổm chong tai trực bên cổng. Bà hàng nước thì lừ mắt, giọng bực tức và khinh bỉ: “Chúng nó giàu nứt đố đổ vách mà tạp ăn như chó!”…


Nghe chuyện, anh chàng thạo tin bình phẩm:

- Mụ đến là vô duyên! Họ “ăn” của dân, của nước chứ mụ mất gì? Có khi mụ còn được lợi. Họ xếp hàng chờ vào cửa quan, quán của mụ thêm đông khách, đúng không? Mà họ không “ăn” như thế thì lấy tiền đâu mua thịt, mua trứng vỗ béo những con chó to như cọp kia.

Ông giáo về hưu thì chậm rãi:

- Khá khen thay những vị quan tham thời nay luôn giữ được bình tĩnh không nổi nóng khi bị hạ cấp xem như “hạng chó má”!

Có điều, người chép câu chuyện này phải nói thêm cho đúng “lập trường”: hạng “chó má” như thế chỉ là “con sâu làm rầu nồi canh” thôi, chứ cán bộ ta nói chung là tốt! Nhưng hình như loại sâu mọt thời nay không xem luật pháp ra gì. Thì đã có bao nhiêu vụ tày đình mà chúng chỉ bị “khiển trách” hay “từ chức” để rồi vẫn ôm cả đống tài sản ăn cướp của nhân dân, con cháu ăn mấy đời cũng không hết! Nếu không “chạy án” được thì cũng chịu khó ngồi vài năm, có đệ tử cơm bưng nước rót, rồi “cải tạo tốt”, được ra tù sớm lại tha hồ… Biết đâu, lời lẽ sắc nhọn trong câu chuyện này đâm thủng lỗ tai bọn chúng, đánh thức chút lương tâm và lòng tự trọng mà con người ta ai cũng có, nếu không tự nguyện làm kiếp chó má suốt đời.

Ý kiến bạn đọc:

Bài viết hay, ngôn ngữ dùng có phần châm biến đả kích, phần nhiều đổ lỗi cho "tham quan", nhưng sáng nay cô giáo mình bảo để chống tham nhũng giữa bên đưa - nhận thì theo Lý Quang Diệu thì chúng ta phải trị từ bên "đưa".

Vậy thì đã khi nào chúng ta nghĩ đến điều đó chưa? hay chỉ đỗ lỗi cho tại "quan tham" thôi? (Trần Mạnh Chiến - Email: tranmanhchien91@gmai.com)


theo chungta.com


Tổng số lượt xem trang

free counters