Triết Lý, để làm gì ?

Khi ta bế tắc tư tưởng, chân thật công nhận rằng những kiến thức và phương pháp suy luận của ta không cho phép ta sống, tư duy và hành động khớp với khao khát làm người của ta, ngoài vô vàn cách ứng xử khác, ta có thể:

a) Tiếp tục sống, tư duy và hành động như cũ vì, dù sao, ta cũng sống được, không đến nỗi nào

b) Lột áo cũ, khoác áo mới, một tấm áo coi lành lặn đẹp đẽ hơn nhưng cũng hàm hồ không thua gì. Điều ấy luôn luôn khả thi bằng ngôn ngữ.

c) Đi tới cùng bế tắc của chính mình. Nếu không giải quyết được nó, ta ôm nó xuống suối vàng, để lại ở đời chỉ một câu hỏi. Câu hỏi của một con người. Đích thực. Có gì nhục đâu?

Nếu ta tưởng ta đã tìm ra một phần của giải pháp, ít nhất là cho riêng mình, thì cứ viết đi, chẳng cần trích cao nhân nào cả: họ đã là một phần của ta và ta đã phải “vượt” họ để nên mình.

Thế thôi.

(Chungta.com)

Góc nhỏ của Noby Vui Vẻ

Lục lọi, tìm tòi, đọc, cóp nhặt, chia sẻ, ... OK hay không tùy bạn ! ! !

“Nước độc lập mà dân chưa tự do thì độc lập cũng không có ý nghĩa”- Hồ Chí Minh.

10 thg 4, 2013

Chuyện bé Nhật Nam và giáo dục Việt nam

Hồi bé tôi cũng không đọc truyện tranh, nhưng không phải vì tôi sợ nó sẽ "đục khoét tâm hồn" tôi, mà vì làm gì có truyện tranh mà đọc.

Nhưng chúng ta không thể đòi hỏi các bé lúc nào cũng phải theo cái ý thích của người lớn tuổi, hoặc cái mà mọi người gọi là truyền thống được. Chính vì người lớn muốn các bé làm theo ý mình, thì mới có cái chuyện "xé đề cương lịch sử". 

 

Chúng ta cần phải nhìn vào thực tại nền giáo dục Việt Nam hiện nay. Chúng ta sẽ dễ dàng nhận ra khiếm khuyết của nó. Căn bệnh quá nặng về thành tích. Biểu hiện của nó thì ai cũng thấy, nhưng cái giải pháp thì chưa thấy đâu cả. Ngay cả Bộ giáo dục và đào tạo, cơ quan chức năng cao nhất cả nước, cũng chỉ biết nêu ra những cải cách, mà càng cải cách thì cái nên giáo dục của ta càng loạn.

Trở lại với chuyện của cậu bé Nhật Nam, chắc chắn rằng việc đạt điểm thi tiếng anh cao như vậy là hiếm, song nếu như ai cũng có ý thức học tiếng anh và được học tiếng anh tử tế, thì những sinh viên đại học đã chẳng chật vật với môn học này như vậy.

Còn về cách cư xử, tôn trọng người khác trong mọi cuộc nói chuyện. Thì chúng ta hãy để ý rằng, trong cuộc sống thực tế, được bao nhiêu bạn trẻ "không xấc". Nhất là trong các trường học phổ thông hiện nay, các thành phố lớn càng dễ nhận biết, các cô cậu học sinh ứng xử như thế nào? Đừng nói rằng đó chỉ là một bộ phận nhỏ - như vậy là không đúng, như thế là ngụy biện.

Chúng ta hãy đóng vai là các bậc cha mẹ, có ai là không vui mừng hạnh phúc khi con mình học giỏi, thông minh. Nhưng có mấy ai chịu đầu tư "thời gian", hi sinh "gánh nặng" về sức ép điểm cao, và cả những đống sách cùng lịch học ở trường dày đặc để con mình được chơi thể thao, chơi nhạc, viết tự truyện… hay phát triển năng khiếu của con trẻ???

Sẽ rất khó để các bé được như Nhật Nam, nhưng chỉ với một phần tiếng anh, một phần tư duy, một phần thôi về điều kiện như thế, thì có lẽ, cái nền giáo dục của ta nó đã không ảm đạm như vậy.

 


-- 
Hồ Xuân Kiên
01697719211
http://kienhoxuan.blogspot.com/

Tổng số lượt xem trang

free counters