DCV Online
13 & 21/1/11
“Chào mừng” Đại hội đảng XI:
Cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng
làng báo
Trềnh A Sáng
1.
Buổi sáng không bình yên của Phạm Đức Hải
“Một chiều, anh Ba Đua tê lê phôn
cho anh Đức Hải…”
Đã nhiều ngày trôi qua nhưng ông
Phạm Đức Hải vẫn còn nguyên cảm giác sởn gai ốc khi nhớ về buổi sáng hôm ấy.
Trong sự nghiệp “bỗng dưng làm tổng biên tập” của mình, ông đã không ít lần đối
mặt với tình huống éo le, thậm chí nguy nan, nhưng chưa bao giờ sự thể lại đi
tới một tầm mức kinh khiếp đến thế.
Đó là buổi sáng ngày 02/11/2010, buổi sáng mà tờ báo Tuổi Trẻ do ông đứng đầu
đã có một nội dung khá chấn động. Trên trang nhất là hình ông nghị Nguyễn Minh
Thuyết to đùng cùng dòng tít lớn: “Cần thành lập ủy ban điều tra vụ
Vinashin”.
Điều tra Vinashin ở đây là điều tra Thủ tướng, tức là một kiểu luận tội Thủ
tướng kiểu như đám dân chủ phương Tây!
***
Bối cảnh lúc bấy giờ là cuộc họp Quốc hội đang đến hồi nóng bỏng. Phe Thủ tướng
Nguyễn Tấn Dũng dường như đang bị dồn đến chân tường. Uy tín của ông cựu y sĩ
quân đội lung lay tận gốc.
Sau khi bác dự án đường sắt cao
tốc do phe ông Dũng đệ trình, Quốc hội còn xới tung vụ bauxite Tây Nguyên và vụ
đổ vỡ của Vinashin. Một trận bùn đỏ đâu đó tận bên Hungary tưởng đã nhấn chìm tiền đồ
của “3D đệ nhị”.
Ở Thành phố Hồ Chí Minh - thủ đô kinh tế, tài chính, thương mại của cả nước –
một hiệu ứng “anti-3D” đã xuất hiện rầm rộ, với đỉnh điểm là Đại hội đảng bộ IX
của thành phố.
Tại đây, Nguyễn Thanh Nghị - con
trai của ông Nguyễn Tấn Dũng, đang làm lãnh đạo tại một trường đại học địa
phương – chỉ được 15/400 phiếu bầu thành ủy viên. Đặc cách ra Bộ Chính Trị để
đề cử ủy viên dự khuyết Trung ương Đảng, ông Nghị cũng chỉ được 2/15 phiếu của
các thành viên chóp bu. Chống lại người con Thanh Nghị tức là một cách nói
“không” với ông bố Tấn Dũng.
Báo chí - phần lớn được ông Trương Tấn Sang tiết lộ những thông tin này - dường
như đoan chắc rằng Thủ tướng đã đến hồi mạt vận, nên các bài tường thuật họp
quốc hội cũng chăm chắm vào những vấn đề “anti-3D”, vốn được coi là những đề tài
ăn khách, hay như nhà báo trong cuộc Hồ Thu Hồng – tức blogger Beo – từng nói
đó là “đề tài sang”.
Sang mà bà Beo nói có nghĩa là
“sang trọng”, là “ăn khách”; nhưng “sang” cũng có nghĩa là “Tư Sang”, tức là
những chuyện này do ông Trương Tấn Sang xì ra để “đánh” ông Nguyễn Tấn Dũng
trong một cuộc chiến quyền lực đang đến hồi gay cấn, không thể khoan nhượng, ai
cũng muốn tung chiêu độc hạ địch thủ ở đất kinh đô.
Dông dài một tí để thấy rằng cái
trang bìa của báo Tuổi Trẻ vào sáng 02/11 là chấn động, nhưng cũng có những cơ
sở vững chắc để nó xuất hiện, chứ không phải là chuyện “bỗng dưng nổi giận đùng
đùng” như báo Thanh Niên trước đây với cái tít dại dột và bốc đồng (tất nhiên
là lịch sử): “Hãy trả tự do cho các nhà báo chân chính”.
***
Buổi sáng hôm ấy, sau cuộc chạy bộ, một cú tắm nước ấm và một bữa sáng nhẹ
nhàng, Phạm Đức Hải cầm tờ báo Tuổi Trẻ còn thơm mùi mực in lên, lòng thấy vui
vui.
Trong sự nghiệp chuyển ngoặt từ
cán bộ Đoàn, Đảng, tuyên giáo sang nắm đầu một tờ báo, ông chưa bao giờ thấy được
một khí thế hừng hực như thế ngay tại tờ báo do ông làm CEO. Thậm chí có lúc,
báo của ông làm rất tốt nhiệm vụ của một anh tuyên huấn và công an, chẳng hạn
như với bài “Chuyện không bình thường” do một nhân viên an ninh văn hóa chấp
bút và đề tên một độc giả rồi chỉ đạo báo Tuổi Trẻ đăng cách đây chưa
lâu.
Giờ thì báo Tuổi Trẻ - dưới bàn
tay của ông – đang tạo một ấn tượng ngoạn mục. Lòng ông hân hoan khi nghĩ rằng
ấn tượng đó, bản lĩnh đó chắc chắn sẽ được đặt kèm tên ông.
Một cụm từ kiểu “ấn tượng Phạm
Đức Hải”, “dấu ấn Phạm Đức Hải” không tệ chút nào. Tuổi Trẻ xưa nay luôn được
gắn liền với tên tuổi Kim Hạnh và Lê Văn Nuôi. Lê Hoàng hoàn toàn không làm nên
cơm cháo gì. Thế nên, một “ấn tượng Phạm Đức Hải” được thốt lên giữa lòng độc
giả và đồng nghiệp là một viễn cảnh đầy cảm xúc.
Nhưng giữa cơn hân hoan, lòng ông
cũng có chút gợn sóng. Báo Tuổi Trẻ đang đi một nước cờ mà tính chất mạo hiểm
của nó thật là khó lường. Phe Ba Dũng đang xụ xuống, nhưng nếu một mai, ông ấy
“rũ bùn đứng dậy sáng lòa” thì sao?
Chính trị thật khó lường. Năm xưa
Nguyễn Việt Tiến đã xộ khám, tưởng chết đến nơi, ấy vậy mà một mai lại đĩnh đạc
trở về, kéo theo bao án tù của nhà báo và công an đối thủ. Nguyễn Việt Tiến chỉ
là con tép mà có thể làm được vậy thì giờ đây, một Ba Dũng vốn đầy thủ đoạn,
nắm trong tay lực lượng công an, lật ngược thế cờ có gì là bất ngờ.
Mường tượng đến đây, ông Hải thấy
chột dạ. Một cơn ớn lạnh chạy dọc cột sống, lên đến đỉnh đầu. Cảm giác bất an
lúc ban sơ mơ hồ, nhưng càng rõ rệt hơn sau mỗi phút qua đi.
***
Giữa lúc ông Hải đang chìm trong mớ xúc cảm lẫn lộn, chợt chuông điện thoại reo
lên.
Tiếng chuông quen thuộc hằng
ngày, trong buổi sáng hôm ấy, là một thách thức thần kinh thực sự. Linh tính
mách bảo ông đó là một cuộc điện đàm chẳng lành. Ông vừa muốn mở máy, lại vừa
muốn lờ đi, không dám đối diện với thực tại. Sau mấy chục giây lừng khừng, ông
dạn dĩ mở máy. Một số điện thoại lạ và một giọng nói lạ! Nhưng những lời phát
ra từ đầu bên kia thì chẳng còn nằm trong hệ quy chiếu lạ quen nữa - đó là một
thông báo thảm họa, một lời của tử thần.
Đầu bên kia, một người từ Hà Nội gọi vào, với lời lẽ trịch thượng. “Nguyễn Minh
Thuyết là nguyên thủ quốc gia hay sao ông tương hình to tổ bố lên mặt báo thế?
Báo Đoàn Thành phố muốn chống chính phủ hả?”, người kia tung ngay cú đấm chết
chóc.
Ông Hải tái mặt, hai tay run cầm
cập, đứng trân trối một hồi. Cũng may lúc đấy ông đang ở nhà, và một mình. Nếu
không, cái bộ dạng của ông – một con người có vóc dáng nho nhã và nổi tiếng
điềm đạm – sẽ là một “ấn tượng Phạm Đức Hải” – cùng tên gọi nhưng mang ý nghĩa
đối nghịch với cái ấn tượng mà ông mơ hồ hình dung ban nãy - trước mắt các
thuộc cấp tại Tuổi Trẻ vốn đang từng ngày thách thức khả năng làm báo của ông
sẽ thật là thảm hại.
Sau cú điện thoại “trời giáng”
ấy, ông Hải hối hả lên Lầu Xanh – tức tòa soạn Tuổi Trẻ ở ngã tư Phú
Nhuận.
Trên đường đi, ông tranh thủ gọi
điện cho một loạt thuộc cấp: Dương Thành Truyền, Vũ Văn Bình, Tăng Hữu Phong,
Xuân Trung, Thạch Hãn, Đình Triều, Huy Thọ… Ông đang ở giữa một cơn khủng hoảng
và ông cần đến những thuộc cấp này, để ông bớt cô đơn, và có thêm những ý kiến
nhằm giải quyết khủng hoảng.
Trong số họ, Hữu Phong là cán bộ đoàn vốn quen với hoạt động hô khẩu hiệu, xếp
hàng, nghiêm, nghỉ, tuýt còi và Huy Thọ chưa vững vàng lắm về mặt bản lĩnh, thì
những người khác là có thể trông cậy được. Thành Truyền, vốn là bậc thầy về
tuyên truyền đoàn hội, có thể đưa ra những giải pháp tháo gỡ tốt. Văn Bình dù
không dính líu tới nội dung nhưng cũng có nhiều kinh nghiệm. Xuân Trung là một
chuyên gia về nội dung. Thạch Hãn dù hơi kiệm lời nhưng đôi khi cũng có ý kiến
hay. Đình Triều dầy thâm niên.
Giữa lúc cuộc họp khẩn sắp sửa
diễn ra, Phạm Đức Hải nhận được lệnh miệng từ Ban Tuyên giáo Thành ủy triệu tập
tất cả các chủ bút các tờ báo thuộc TP.HCM quản lý lên họp.
Có nhắm mắt, bịt tai thì ông Hải
cũng biết được cuộc họp đó bàn về vấn đề gì. Có nhắm mắt, bịt tai thì ông cũng
không né tránh được nó. Thế là ông giao lại quyền điều hành cuộc họp ở Lầu Xanh
cho Thành Truyền, còn mình tức tốc trực chỉ Thành ủy.
***
Tại cuộc họp Ban Tuyên giáo Thành ủy, tinh thần lúc này không phải là bàn tới
bàn lui, là những chỉ đạo định hướng, mà là mệnh lệnh.
Mệnh lệnh được ban ra là phải
chấm dứt chỉ trích Thủ tướng, Chính phủ, chấm dứt phê phán Vinashin, bauxite…
Tường thuật họp Quốc hội là phải đa chiều, trong đó nhấn mạnh những thành tựu
đạt được của đất nước, những thành tích điều hành chính phủ của Thủ tướng, của
các bộ trưởng… Sắp tới, khi Thủ tướng và các bộ trưởng đăng đàn trả lời chất
vấn, báo chí cũng không được làm đậm những mặt tiêu cực, chưa được để làm hoang
mang lòng dân, phải nêu bật các thành tựu để lòng dân phấn chấn hướng tới Đại
hội XI…
Ông Hải không ngạc nhiên khi thấy
nhiều vị lãnh đạo Thành ủy cũng có mặt chứ không chỉ có các cán bộ tuyên giáo
như lâu nay. Đó thực sự là một cuộc họp khẩn để xử lý khủng hoảng. Các đồng
nghiệp là chủ bút các tờ báo TP.HCM như Pháp Luật TP.HCM, Người Lao Động, Sài
Gòn Tiếp Thị, Thời báo Kinh Tế Sài Gòn… cũng biết được tinh thần của cuộc họp
ấy. Đa phần nhìn ông Hải bằng những cặp mắt ái ngại và chia sẻ.
Họp xong, ông Hải vừa chạy ra xe
vừa gọi điện về tòa soạn lệnh “ban tác chiến khẩn cấp” tiếp tục ngồi đấy để ông
có thể chỉ đạo kịp thời phương hướng hành động.
Và sự chỉ đạo của ông đã được
thực hiện với một trang bìa Tuổi Trẻ xoay 180 độ vào hôm sau – tức ngày
03/11.
Đó là trang bìa với hình ảnh hai
ông nghị “pro-3D” to chình ình, không kém hình nghị Thuyết vào ngày hôm trước.
Chỉ khác ở chỗ, tít lớn và những lời nói của hai ông nghị này đều ngược lại
hoàn toàn – theo chiều hướng bác bỏ ý kiến nghị Thuyết.
Với cú ngoặt 180 độ này, Tuổi Trẻ
đã chính thức thay đổi chiến tuyến – từ Tư sang Ba – không phải từ nhân dân
sang chính phủ như nhiều người lầm tưởng.
Sáng sớm 03/11, trên blog của
mình, bà Beo – một nhân vật thuộc đám “pro-3D” – đã la toáng lên rằng “chưa bao
giờ Tuổi Trẻ có một trang bìa hay như thế”. Đó là một lời reo mừng chiến thắng
của bà Beo, khi Tuổi Trẻ quy phục Thủ tướng.
Ông Phạm Đức Hải thở hắt ra, chưa
hoàn toàn nhẹ nhõm nhưng ít ra cũng đã tháo gỡ được phần nào nguy nan.
Sáng hôm ấy, Lê Đức Dục, Hà Thạch
Hãn… lên Facebook buông những lời ai điếu, rằng làm báo thật là buồn, rằng cháu
ngoan Bác Hồ…
Các thành viên Tuổi Trẻ, đặc biệt
là những con người trẻ tuổi trong sáng, lại hát lên khúc tự giễu mình: “… Rằng
Tuổi Trẻ nó thật lập trường, lập trường hơn cả công an”… như thuở xưa, khi Tuổi
Trẻ đăng bài “Chuyện không bình thường” với giọng lưỡi sặc mùi công an.
Tuy nhiên, có một điều nằm ngoài
dự liệu của ông Hải và sự suy xét của bà Beo – cũng như nhiều người khác – đó
là một pha “xử lý kỹ thuật” của Tổng thư ký tòa soạn Xuân Trung.
Trong các bài tới, chúng tôi sẽ
đề cập tới các vị Quang Thông ở Thanh Niên, Công Huynh ở Tiền Phong, Tâm Chánh
ở Sài Gòn Tiếp Thị và nhiều người khác; chúng tôi cũng sẽ nói về ảo tưởng Hồ
Thu Hồng, số phận Nguyễn Anh Tuấn, cuộc cờ của Trần Đăng Tuấn, những nhà báo
“giả cầy” Đà Nẵng. Và tất nhiên, chúng tôi sẽ phân tích pha “xử lý kỹ thuật”
của Xuân Trung.
Loạt bài chào mừng Đại hội Đảng
XI còn tiếp tục với Phần 2 là những màn đấu đá thượng đỉnh, những cuộc thương
lượng, thỏa hiệp sau cánh gà: Chiến dịch đả Ba Dũng của Tư Sang; Quả đắng và sự
vớt vát cú chót của Năm Chi; Nông Đức Mạnh bị rút phép thông công; Bá Thanh mạt
vận; đòn thù của Nguyễn Xuân Phúc…
2. Cú đấm trong bóng đêm
Nhắc lại, buổi sáng ngày 03/11, báo Tuổi Trẻ đã quay ngoắt 180 độ so với ngày
hôm trước. Trên trang bìa, họ chạy tít lớn: “Đừng vì Vinashin mà làm rắc rối
thêm tình hình”. Bên dưới là hình hai đại biểu Quốc hội, cùng size với hình ông
nghị Thuyết của ngày hôm trước. Chỉ khác là những thông điệp của hai ông này
đối nhau chan chát với đề nghị của ông Thuyết.
Đại biểu Nguyễn Đức Kiên (Phó chủ
tịch UBND tỉnh Sóc Trăng) khẳng định Vinashin không phá sản. Còn đại biểu –
tướng Bế Xuân Trường – Tư lệnh Quân khu 1, Bắc Cạn – thì nói rằng không nên lập
ủy ban điều tra vụ Vinashin.
Thủ tướng lật ngược thế cờ ngoạn
mục!
Dưới áp lực của những cuộc điện
thoại, những lệnh chỉ đạo ngầm và nổi, Tuổi Trẻ buộc phải quay lưng lại với
chính mình, đem tới những tràng cười sảng khoái cho đối thủ, những lời than thở
của người yêu mến họ và sự chán nản của độc giả.
Trong hoàn cảnh bí bách cuối cùng
ấy, thư ký Xuân Trung chỉ có thể với vát được tí chút “chất Tuổi Trẻ”. Đó là
việc chú thích rõ ràng chức danh chính quyền và quân đội của hai vị đại biểu
“pro-3D”.
Ăn cơm thủ tướng, được thủ tướng
hoặc người của thủ tướng bổ nhiệm, thì dù là đại biểu quốc hội – mang tiếng là
đại diện cho nhân dân, thì trước hết phải phò thủ tướng. Dạng đại biểu này nhan
nhản ở Việt Nam, có lẽ nên gọi là đại biểu nằm vùng, tức là ăn cơm chính quyền,
về nằm vùng trong nhân dân để chống lại nhân dân, dù được dân bầu.
Cú ngoặt của Tuổi Trẻ đánh dấu
đỉnh điểm của cơn ớn lạnh đang chạy dọc sống lưng làng báo Việt Nam
thời kỳ tiền đại hội.
Cơn ớn lạnh này không sôi nổi
điên cuồng như thời PMU 18 với các ông Nguyễn Văn Hải, Nguyễn Việt Chiến phải
ra tòa và một loạt nhà báo bị rút phép thông công. Cơn ớn lạnh này âm thầm
nhưng dữ dội, như một hồ nước mà bề mặt tĩnh lặng còn bên dưới chấp chứa những
đợt sống ngầm quẫy đạp.
Trên thực tế, không có một cuộc bắt bớ rầm rộ với những màn buộc tội trắng trợn
như ngày nào, nhưng một cuộc bố ráp – đúng ra phải gọi là khủng bố – đang được
tiến hành đối với làng báo chí Việt Nam.
***
Buổi tối 13/10, thành phố mang tên Bác ồn ào náo nhiệt và nóng bức như mọi khi.
Trước cổng số nhà 82, đường Võ Văn Tần, quận 3, một người đàn ông vừa qua tuổi
thanh niên, và đã bắt đầu trở nên đẫy đà do những cuộc ăn nhậu tới bến, dừng xe
bước vào. Ông đi vội vã, chỉ nháy mắt đã biến vào phía sau cánh cửa nằm dưới
tấm biển “Nhà hàng Nhật Hạ”.
Bên trong, một căn phòng VIP với
máy lạnh mở sẵn và hai con người ngồi sẵn đang chờ. Ông đảo mắt liếc qua, mỉm
cười và chìa tay chào những con người đã mời ông đến nơi này. Những người kia
đon đả, coi ông là thượng khách, hỏi anh ăn gì, dùng gì.
Người đàn ông ấy không ngờ rằng
những kẻ vồ vập mình lúc ấy lại đang rắp tâm đặt dấu chấm hết cho sự nghiệp của
ông và bữa nhậu hôm nay cũng là lần cuối cùng ông được ngồi phòng VIP. Chỉ vài
mươi phút nữa, phòng VIP sẽ được thay thế bởi phòng tạm giam.
Giữa lúc cuộc nhậu đang đến hồi
cao trào, với những lời đường mật đi kèm những lời bóng gió, thì một trong hai
người kia nhảy thẳng vào vấn đề. Đó là khoản lót tay 220 triệu đồng để đổi lấy
sự im lặng của người đàn ông đối với công việc làm ăn của tổ chức mà hai người
này đại diện.
“Anh cầm tạm, có gì tụi em sẽ bổ
sung sau”, người đề nghị vừa nói vừa chìa cọc tiền ra.
Sau một thoáng ngập ngừng, người
đàn ông đưa tay hướng về phía những tờ polymer mang hình Bác Hồ đang tươi cười
vẫy gọi.
Nhưng cũng chính lúc ấy, nụ cười
Bác Hồ vụt tắt, sự vồn vã vụt tắt, thay vào đó là những khuôn mặt lạnh lùng của
các đồng chí công an mặc thường phục như từ dưới đất trồi lên. Trong tích tắc,
đôi cánh tay người đàn ông nằm gọn trong chiếc còng số 8. Ông bị bắt về tội
tống tiền doanh nghiệp.
Tên ông là Phan Hà Bình – tức nhà
báo Hà Phan – phó tổng thư ký tòa soạn báo Tiền Phong, tờ báo của tuổi trẻ, của
Đoàn thanh niên Cộng sản Việt Nam.
***
Những người ngoài cuộc không hiểu sao một nhà báo có phần kỳ cựu như Hà Phan
lại dại dột dẫn thân tới chỗ quán xá để nhận khoản tiền lớn như vầy. Đó là băn
khoăn chính đáng và dễ hiểu của những người không hiểu ngóc ngách lắt léo của
vấn đề.
Sự thực nó nằm ở chỗ, vụ bắt giữ
ở nhà hàng Nhật Hạ là kết quả của một kế hoạch được chuẩn bị từ lâu. Nếu như vụ
Hà Phan nhận tiền doanh nghiệp là chuyện “bắt tận tay day tận mặt” thì cũng có
một sự thực khác: mẻ lưới này đã được những cán bộ an ninh kỳ cựu – dưới sự
điều hành của một nhân vật được mệnh danh là “Beria của Việt Nam” – lên kế
hoạch từ trước. Vụ bắt giữ tưởng chừng là “tiểu tiết”, “cò con” này là điểm
khởi đầu của một kế hoạch phản công ở cấp cao nhất.
Ít ngày sau khi Hà Phan bị bắt,
một số nhà báo khác được mời uống trà. Qua các kênh phi chính thức, công an hé
lộ khả năng sẽ công bố các đoạn băng ghi âm lời khai của Hà Phan.
Trên blog của mình, blogger Beo –
tức Hồ Thu Hồng – Tổng biên tập báo Thể Thao Tp.HCM nhưng đồng thời cũng là
kênh phát ngôn không chính thức của công an Việt Nam – đã rêu rao về sự nhục
nhã của những người làm báo. Bà bóng gió rằng một khi băng ghi âm lời khai Hà
Phan được tung ra thì hàng loạt nhà báo đức cao vọng trọng sẽ trở thành những
tấm gương tồi.
Rốt cuộc thì bằng ghi âm không
được công an công bố, nhưng vụ việc lại có một diễn tiến hệ trọng khác.
Ngày 9/11, Cơ quan An ninh Điều
tra cơ sở phía Nam của Bộ Công An đã gửi trát mời các vị Đoàn Công Huynh, Tổng
biên tập báo Tiền Phong (nơi nhà báo Phan Hà Bình công tác), 2 trưởng ban của
báo Tiền Phong là Nguyễn Bá Kiên – Trưởng ban Kinh tế và Phùng Công Sưởng
– Trưởng ban Thời sự cùng ông Nguyễn Xuân Minh, Phó tổng biên tập báo Sài Gòn
Tiếp Thị lên làm việc – thực ra là lên để điều tra và dằn mặt.
Tại cơ quan an ninh, những con
người này được tách riêng ra làm việc với những cán bộ điều tra khác nhau. Các
nhà báo bị triệu tập rất bất ngờ và ngồi trước họ là những điều tra viên cao
cấp từ Bộ Công An, chứ không chỉ là những người ở cơ quan phía Nam
này.
Ban đầu, những bằng chứng chống
lại ông Huynh – qua lời khai của Hà Phan – được trưng ra. Đó là những lần bổ
nhiệm sai của ông với những khoản tiền mờ ám mà ông nhận.
Thế rồi câu chuyện nhanh chóng
chuyển hướng.
***
“Ai đã cung cấp cho các anh tài liệu vụ Vinashin?”
Giữa căn phòng thẩm cung đặc biệt với máy lạnh mở hết công suất, nhưng ông Đoàn
Công Huynh toát mồ hôi. Sau lần áo sơ mi của ông, những giọt nước mằn mặn rơi
thánh thót như giọt mưa thu.
Kể từ sau câu hỏi đó, trong vòng
nửa tháng liên tục, ngày nào ông Huynh cùng các nhà báo kia cũng phải lên trụ
sở cơ quan an ninh để trả lời những chất vấn xoay quanh vụ Vinashin.
Người tra vấn muốn biết ai đã
cung cấp cho báo chí thông tin về sự thua lỗ của tập đoàn này mà suốt thời gian
qua người ta đã sử dụng để chống lại Thủ tướng Dũng.
Những câu hỏi tua đi tua lại đó
cho thấy người hỏi muốn biết thế lực nào đã chống lưng cho báo chí chống lại
Thủ tướng Dũng. Thực tế, những người hỏi đã biết đích thị đó là ai, nhưng họ
muốn có thêm những lời khai làm bằng chứng để phục vụ cho trận đấu đỉnh cao ở
Bộ Chính Trị.
Đến lúc này thì ông Huynh đã biết
rõ rằng vụ Hà Phan chỉ là cái cớ, những lần ông bổ nhiệm, cất nhắc sai hoặc
những khoản tiền đen mà ông nhận chỉ là cái cớ triệu tập. Thực sự thì người ta
muốn điều tra ông về vụ Vinashin.
Một con người cực kỳ nhanh trí,
nhạy cảm như ông Huynh – người từng phụ trách mục giải đáp thắc mắc tuổi mới
lớn với bút danh Chánh Văn trên báo Hoa Học Trò ngày nào – không mất nhiều thời
gian để ngộ ra sự khủng khiếp của vấn đề. Ông thực sự đã trở thành một con tin
trong cuộc đọ sức của những gã khổng lồ đang thao túng chính trường Việt Nam.
Khi đã nhận ra sự nhỏ bé mong
manh của mình, ông buông xuôi, tuôn ra tất cả những điều mà người hỏi muốn có.
Hạ cấp của ông là các trưởng ban Kiên, Sưởng cũng thế.
Lời khai được ghi âm, tức tốc
chuyển ra Hà Nội.
***
Khi cuộc thẩm tra đối với các ông Huynh, Minh, Kiên, Sưởng đang được tiến hành
thì đồng thời phe Ba Dũng cũng tung ra những thông tin úp mở để răn đe báo chí.
Đó chính là lời giải thích cho sự quay đầu của Tuổi Trẻ cũng như các tờ báo
khác.
Với những thông tin răn đe được
tung ra một cách có chủ ý, tổng biên tập của các tờ báo hàng đầu Việt Nam như
Phạm Đức Hải của Tuổi Trẻ, Nguyễn Quang Thông của Thanh Niên, Đặng Tâm Chánh
của Sài Gòn Tiếp Thị… co rúm lại, không dám ho he điều gì bất lợi cho thủ
tướng, cho dù phe Tư Sang vẫn không ngừng bắn tin cho báo chí kèm theo những
lời trấn an quyết liệt.
Tuổi Trẻ của ông Hải từ chống Thủ
tướng Dũng ra mặt giờ trở thành một tờ báo ba phải, thậm chí làm cái loa tuyên
truyền cho ông Dũng.
Tổng biên tập Quang Thông của
Thanh Niên vốn là một cán bộ Đoàn thì giữ đường lối trung dung, tăng cường các
bài viết về Đảng, về đoàn thanh niên chứ không dám bàn đến những chuyện tiêu
cực ở tầm vĩ mô nữa. Thậm chí Thanh Niên còn nêu cao lập trường, hăng hái tố
cáo nhân viên ngoại giao Mỹ hành hung công an, tương tự như vụ scandal
Tuổi Trẻ viết bài
“Chuyện không bình thường” về ông Đại sứ Mỹ Michael
Michalak cách đây chưa lâu.
Ở Tuổi Trẻ người ta không còn
thấy chất trẻ như cách đây 3-4 năm trở về trước. Ở Thanh Niên người ta cũng
không còn thấy sự dấn thân như ngày nào họ từng thể hiện với các vụ Năm Cam,
“Hãy trả tự do cho các nhà báo chân chính”… Việc tường thuật họp Quốc hội từ
đoạn Thủ tướng Dũng và nội các lên trả lời chất vấn trở về cuối là một màn đồng
ca đơn điệu. Những bài viết tiền Đại hội XI và tường thuật Đại hội cũng là
những dàn đồng ca đơn điệu, gồm toàn những lời lẽ sáo rỗng như “phát huy tinh
thần”, “vươn lên tầm cao”, “bản lĩnh vững vàng”.
Buổi sáng thức dậy, độc giả Việt Nam cầm lên trên tay những tờ báo
Tuổi Trẻ, Thanh Niên, Người Lao Động, Hà Nội Mới… đã không tin nổi đó chính là
những tờ báo mà họ từng yêu quý.
Nếu như ngày xưa người ta từng
nói “Báo Nhân Dân là tờ báo mà không một nhân dân nào đọc” thì ngày nay người
ta lại nói “Chỉ cần đọc báo Nhân Dân là đủ” vì mọi tờ báo đều là phiên bản của
tờ Nhân Dân. Thanh Niên, Tuổi Trẻ, Người Lao Động, Hà Nội Mới, Tiền Phong… đều
là báo Nhân Dân cả.
Một tờ báo và một tổng biên tập
được Tư Sang chống lưng, thường có những bài viết đầy chất gây gổ như VNN và
Nguyễn Anh Tuấn cũng đã đầu hàng. VNN ưu tiên trang mục cho các vụ cướp giết
hiếp, còn Tuấn “nát” thì đau đầu với mấy trò hacker và những tố cáo nội bộ.
Từ một vụ bắt giữ “nhỏ lẻ” nơi
quán nhậu, các đạo diễn bên phía Ba Dũng đã làm nên một cuộc phản công ngoạn
mục, bắt báo chí phải ngoan ngoãn vâng lời, chứ không chua ngoa như ngày trước,
và qua đó có thêm bằng chứng chống lại Tư Sang trong cuộc đua quyền lực.
Đó cũng chính là lúc mà Ba Dũng
từ thế bị dồn tới bờ vực với các vụ tàu cao tốc, Vinashin, bauxite… đã bật dậy,
trở thành ông chủ của cuộc chơi.
***
Sau những cú đánh của phe Ba Dũng, bức tranh toàn cảnh báo chí ảm đạm hơn bao
giờ hết. Trong cảnh tang thương ấy, ai cũng đau buồn.
Chỉ có bà Hồ Thu Hồng là hoan
hỉ!
Ba Dũng thắng trong nỗ lực thâu
tóm báo chí, và quan trọng hơn đã thắng Tư Sang trong cuộc chiến quyền lực.
Phần tiếp theo sẽ là những khả năng đi hay ở của tổng biên tập các tờ báo lớn
Việt Nam – đặc biệt là những người đã làm công cụ cho Tư Sang chống Ba Dũng
những ngày qua.
Nguồn:
Dẫn theo: Viet–studies.info