Triết Lý, để làm gì ?

Khi ta bế tắc tư tưởng, chân thật công nhận rằng những kiến thức và phương pháp suy luận của ta không cho phép ta sống, tư duy và hành động khớp với khao khát làm người của ta, ngoài vô vàn cách ứng xử khác, ta có thể:

a) Tiếp tục sống, tư duy và hành động như cũ vì, dù sao, ta cũng sống được, không đến nỗi nào

b) Lột áo cũ, khoác áo mới, một tấm áo coi lành lặn đẹp đẽ hơn nhưng cũng hàm hồ không thua gì. Điều ấy luôn luôn khả thi bằng ngôn ngữ.

c) Đi tới cùng bế tắc của chính mình. Nếu không giải quyết được nó, ta ôm nó xuống suối vàng, để lại ở đời chỉ một câu hỏi. Câu hỏi của một con người. Đích thực. Có gì nhục đâu?

Nếu ta tưởng ta đã tìm ra một phần của giải pháp, ít nhất là cho riêng mình, thì cứ viết đi, chẳng cần trích cao nhân nào cả: họ đã là một phần của ta và ta đã phải “vượt” họ để nên mình.

Thế thôi.

(Chungta.com)

Góc nhỏ của Noby Vui Vẻ

Lục lọi, tìm tòi, đọc, cóp nhặt, chia sẻ, ... OK hay không tùy bạn ! ! !

“Nước độc lập mà dân chưa tự do thì độc lập cũng không có ý nghĩa”- Hồ Chí Minh.

20 thg 5, 2013

Vài ý kiến về lịch sử Việt Nam



        Dưới đây là một vài ý kiến về lịch sử Việt Nam. Sẽ phát triển thêm.

1. Việt Nam 1: 4000 năm phong kiến cho vào 1 gói, vì ngoài cái chuyện dời đô đi dời đô lại thì, nói vô phép, các cụ chẳng làm được gì, vẫn cứ lạc hậu, vẫn cứ con trâu với cái cày ngoài đồng, vẫn cứ trẫm trẫm với nàng nàng như bên Tàu. Ờ thì Tàu thế nào ta thế ấy ấy mà.

2. Việt Nam 2: Từ 1858- 1954 (toàn dân học sử chắc biết nên gọi nó là thời gì rồi chứ?). Thời này, tuy là khai thác thuộc địa thật, tuy là có bóc lột thật, nhưng mà cũng phải cảm ơn "nước mẹ đại Pháp" nhiều nhiều vì đã làm cho Việt Nam hiện đại hơn, công nghiệp hơn (đúng ra là lần đầu tiên biết đến công nghiệp và hiện đại). Khi mà Hà Nội nhà mình có Nhà hát lớn thì Băng-cốc chưa có điện đâu, thậm chí Sing hồi ấy vẫn còn "mọi" lắm. Rồi thì nhờ ai mà Sài Gòn trở thành "The Oriental Pearl"- Hòn ngọc Viễn Đông nổi tiếng thế chứ. Hồi ấy, trong con mắt của phương Tây, ĐNA chỉ có Hà Nội và Sài Gòn thôi. Tiếc là mình không biết phát triển trên cơ sở những điều kiện ấy, lại còn phá nó đi.

3. Việt Nam 3: 1954-1989: Chiến tranh Việt Nam đến trước Đổi mới. Cái thời này thì có nhiều điều rất là buồn cười, mà nói ra thì khác quan điểm của nhiều người quá nên thôi. Ta sẽ bàn cái này sau vậy.

4. Việt Nam 4: từ 1989 đến nay: hội nhập và đổi mới, rất đáng tự hào và rất may mắn khi ta được sinh ra vào thời này.

 

Bàn về sự đầu độc - đầu độc qua đường ăn uống



Sáng đi ăn sáng, thấy một bác nói chuyện về nghề trồng rau. Rằng tại sao mà người ta cứ mang rau ra gầm cầu Hà Nội bán, rồi thì rẻ và rất nhiều. Là bởi vì, bác ấy nghe một kỹ sư từ dưới Hà Nội lên nói rằng, người trông rau ấy, họ phun thuốc kích thích và chỉ trong 2-3 ngày mà không mang đi bán hết, thì sau sẽ hỏng. Và như thế chúng ta đang ăn chất độc chứ không phải là chất dinh dưỡng của rau. Thêm nữa, người ta còn mang cả lên Điện Biên nữa. Còn hoa quả, bác ấy cũng kể rằng, nhà hàng xóm của bác hôm qua, đứa bé ăn quả cam sành xong, bị “đi ngoài liền”. Đó là còn chưa kể đến những loại hoa quả khác, như dưa hấu, cam quýt thì nhiều vô kể… Nhưng chúng ta vẫn ăn hàng ngày…

Và tôi thấy điều đó chẳng sai tý nào. Nó rõ rành rành ra, nhưng không ai quản lý cả. Thứ nhất, khi về quê ở Phú Thọ, bố tôi thấy người ở đó phun thuốc cho rau mà chẳng dám ăn. Về nhà kêu thèm rau vì dưới đó chẳng dám ăn gì cả. Thứ hai, khi lên Tam Đảo chơi, rõ là không khí mát mẻ, nhưng nhìn rau tươi mơn mởn, nõn nà (su su, bí…) cũng thấy ghê ghê. Hỏi ra mới biết là nhờ thuốc kích thích cả. Thứ ba, trong một lần tình cờ gặp mấy tay cán bộ ở Vĩnh Phúc xuống Hà Nội học ở quán rượu trên đường Dương Quảng Hàm, họ bảo rằng, rau sạch Mê Linh người trồng rau chẳng dám ăn đâu.

Thêm ví dụ nữa, một bác ở cơ quan, nói rằng cá đông lạnh ở Điện Biên, và có lẽ cá đông lạnh nói chung (gà chắc cũng thế), bác ý không dám ăn. Vì người ta đã ướp thuốc gì đó vào cá rồi.

Chưa hết, trên báo chí đấy rẫy những thông tin về sự an toàn vệ sinh thực phẩm, nào là cá, rau, hoa quả từ Trung Quốc (không phải tin đồn về đỉa đâu nhé!) và cả những vụ ngộ độc, những khuyến cáo thì rất rất nhiều. Nhưng ngoài chợ, hàng hóa Trung Quốc cũng nhiều như sự khuyến cáo đó vậy. Và người bán sẽ có kẻ mua, chúng ta đang ăn, uống thuốc độc.

Nhưng cũng trên báo, chính quyền và cơ quan chức năng nói gì ngoài những lời hứa. Nhà nước sinh ra là để bảo vệ nhân dân, nhưng trong khi người dân đang bị đầu độc, thì sự trông chờ vào nhà nước là quá xa vời. Tôi vẫn thấm thía câu danh ngôn rằng: chúng ta phải tự cứu mình trước khi trông chờ vào sự giúp đỡ của người khác.

 

KHX, 5-2013 

 

Một vài suy nghĩ ...


Nhân dịp kỷ niệm 123 năm ngày sinh của Hồ Chí Minh, người đã có công lao rất lớn trong công cuộc bảo vệ và gìn giữ nền đôc lập dân tộc cho nước Việt Nam.

KHX có một vài suy nghĩ về sự kiện này.

1. Đồng ý rằng Hồ Chí Minh là một người vĩ đại, một vĩ nhân của Việt Nam, một cá nhân kiệt xuất. Và KHX cũng rất ngưỡng mộ Cụ Hồ. Nhưng với cách tuyên truyền của Đảng hiện nay, thì KHX không hề đồng ý chút nào. Nhưng kệ thôi, đó là việc của Đảng, điều này không ảnh hưởng đến sự quý trọng và ngưỡng mộ Cụ Hồ theo cách của KHX.

2. Việc tổ chức sinh nhật cho một người, là điều hoàn toàn bình thường, chẳng có gì lạ cả. Và kỷ niệm ngày sinh cho một người (dù đã mất) thì cũng chẳng có gì để nói. Nhưng với cách kỷ niệm ngày sinh của Cụ Hồ, ngày 19/5, như hiện nay, KHX thấy rằng có rất nhiều sự khiên cưỡng, hay nói cách khác là bị ép buộc phải tổ chức. Những buổi mít – tinh, những buổi giao lưu văn nghệ,… tất cả đều là sự giả dối, dối trá đến mức thô thiển… nhưng mọi thứ vẫn diễn ra. Như trong một đêm văn nghệ mà KHX được biết, mọi người tự hát những bài “hát suốt trong mọi lần kỷ niệm”, rồi tự mua hoa, rồi tự tặng nhau. Nhưng vẫn cứ rất là vui, vẫn có tiếng vỗ tay rào rào… Thế đấy!

3. Nhưng điều quan trọng là, những lễ kỷ niệm mang tính hình thức ấy, đâu chỉ riêng gì ngày 19-5 đâu. Ngành nào, tỉnh nào cũng muốn có một ngày lễ kỷ niệm. Rồi chưa kể đến địa phương, cơ quan cụ thể nữa; rồi cả những lễ hội đang ngày một nhiều. Trong khi đó, Nhà nước luôn mồm kêu gọi tiết kiệm, vậy sao nhiều lễ hội đến vậy. Phải chăng cái kế sách của các chính trị gia nước Nam ta là, muốn cuốn nhân dân vào các lễ hội, các trò vui để quên đi tình hình hiện thực của đất nước. Một nền kinh tế khủng hoảng nặng nề (vì lãnh đạo yếu kém), với Vinashin, Vinalines và con số nợ khủng khiếp; với tần xuất hàng Trung Quốc chất ngập thị trường, lạm phát tăng cao, giá cả tăng ngập trời, và cả sự độc quyền trong những nhu yếu phẩm cần thiết nhất như điện, xăng, và hàng cơ số loại phí, thuế… Một nền chính trị bị lạm quyền quá mức, người dân đã mất đi cái quyền công dân cơ bản nhất của mình: quyền bầu cử. Với chủ quyền lãnh thổ bị đe dọa, Biển Đông vẫn đang dậy sóng mỗi ngày, và sóng ngày một lớn hơn.

4. Nói thêm về vấn đề chính trị. Bản thân KHX thì nhận định rằng, Hồ Chí Minh, Chủ nghĩa Mác – Lê nin và Đảng cộng sản là 3 vấn đề khác nhau, dù có liên quan chút ít. Như đã nói, HCM là một cá nhân, một người anh hùng kiệt xuất, nhưng HCM không phải thánh thần, do đó, không nên và không được đánh đồng HCM với Đảng và Mác – Lê nin. Đảng cộng sản, về lý thuyết khoa học, hay thực tế… thì vẫn chỉ là một đảng cầm quyền, và khi là đảng duy nhất cầm quyền, thì nó là độc đảng – điều hiển nhiên không thể chối cãi. Nói thêm về Đảng CS, yêu đảng không phải là yêu nước, và yêu nước không phải là yêu đảng. Vì, (1) nước ta có khoảng 5 triệu đảng viên, thế phần còn lại thì sao. (2) số lượng đảng viên mà tin vào đảng bây giờ còn lại là bao nhiêu, có ai vào đảng vì niềm tin chính trị, hay chỉ vì đó là đường thăng quan tiến chức.

5. Chúng ta bao giờ cũng sẽ hi sinh vì gia đình mình, chứ không vì đảng CS hay lý tưởng của nó. Nhưng sẽ đặt lợi ích của Tổ Quốc lên trên hết, trên cả gia đình và người thân. Lý do ư, nếu không có Tổ Quốc sẽ không có gia đình, không có gia đình sẽ không có bản thân ta, nhưng không có Đảng, chẳng sao cả. Tôi vẫn tồn tại.

6. Trên đây là những suy nghĩ của KHX về một vài vấn đề hiện nay. Nhất là sau phiên tòa xử Phương Uyên, sau phiên tòa xử ở Tiên Lãng – Hải Phòng, và sau hàng loạt sự kiện diễn ra gần đây, rất nhiều.

Tổng số lượt xem trang

free counters