“Thế giới thuộc về những ai sống có nhiệt huyết, say mê và có khát vọng cháy bỏng”. Ralph Waldo Emerson
Triết Lý, để làm gì ?
Khi ta bế tắc tư tưởng, chân thật công nhận rằng những kiến thức và phương pháp suy luận của ta không cho phép ta sống, tư duy và hành động khớp với khao khát làm người của ta, ngoài vô vàn cách ứng xử khác, ta có thể:
a) Tiếp tục sống, tư duy và hành động như cũ vì, dù sao, ta cũng sống được, không đến nỗi nào
b) Lột áo cũ, khoác áo mới, một tấm áo coi lành lặn đẹp đẽ hơn nhưng cũng hàm hồ không thua gì. Điều ấy luôn luôn khả thi bằng ngôn ngữ.
c) Đi tới cùng bế tắc của chính mình. Nếu không giải quyết được nó, ta ôm nó xuống suối vàng, để lại ở đời chỉ một câu hỏi. Câu hỏi của một con người. Đích thực. Có gì nhục đâu?
Nếu ta tưởng ta đã tìm ra một phần của giải pháp, ít nhất là cho riêng mình, thì cứ viết đi, chẳng cần trích cao nhân nào cả: họ đã là một phần của ta và ta đã phải “vượt” họ để nên mình.
Thế thôi.
(Chungta.com)
Góc nhỏ của Noby Vui Vẻ
“Nước độc lập mà dân chưa tự do thì độc lập cũng không có ý nghĩa”- Hồ Chí Minh.
1 thg 7, 2010
ĐÂY LÀ CHIẾN THẮNG CỦA LÒNG YÊU NƯỚC.
BÁC TRỌNG LẦN NỮA NÓI SAI .
CÁC BÁC ƠI IQ CỦA CÁC BÁC PHÁT TRIỂN BẰNG TỐC ĐỘ TẦU CAO TỐC RỒI.
đây là bài của bác nghĩa. không hiểu sao bác lại có mail của mình mà gửi đến nữa. quả thật bây giờ cháu mới biết bác đấy. chúc bác luôn mạnh khỏe và thành công
cần lắm một quốc hội chuyên nghiệp
Hiện nay đại biểu Quốc hội có đến 75% kiêm nhiệm, tức ba phần tư đại biểu đều là những người đang rất bận rộn ở các cương vị chủ yếu khác nhau. Sự kiêm nhiệm ấy khiến đại biểu Quốc hội khó hoàn thành trách nhiệm toàn dân giao phó, nhất là đến mỗi kỳ họp thì hầu như mọi chuyện đều phó thác cho những người chuyên trách.
Một nhà đầu tư nước ngoài mới đến nước ta tìm cơ hội làm ăn khoảng vài ba tháng nay tỏ ra ngạc nhiên thấy báo chí trong nước đồng loạt bày tỏ sự vui mừng khi Quốc hội không thông qua dự án đường sắt cao tốc quá nhiều tốn kém. Với anh, chuyện chẳng có gì mà ầm ĩ. Quốc hội nói không với chính phủ trong một số chương trình, mục tiêu là điều bình thường ở bất cứ nước nào. Hay là lần này báo chí vui mừng vì trươc đó đã có nhiều bài viết phê phán dự án "vung tay quá trán" này.
Khi được giải thích rằng Quốc hội của chúng ta hoạt động trong điều kiện thiếu tính chuyên nghiệp, không chỉ làm luật theo đơn đặt hàng của chính phủ mà ngay cả khi cần có quyết định về những vấn đề hệ trọng cũng thường "đồng thuận" với phía hành pháp, cho nên quyết định lần này của Quốc hội là chuyện hiếm hoi có được, thì anh vẫn chưa hết ngạc nhiên. Theo anh, ở đâu cũng vậy, Chính phủ có quyền vận động hành lang để tìm sự đồng tình của Quốc hội và nếu vận động không thành công thì cũng là chuyện bình thường. Không có gí phải ầm ĩ.
Đúng là như vậy, nhưng vấn đề của chúng ta lại khác. Cái sự không chuyên nghiệp ở đây là số đông đại biểu không được thông tin đầy đủ để đưa ra một quyết định. Điều này giải thích tại sao Quốc hội chỉ họp xuân thu nhị kỳ mà vẫn có thể làm được rất nhiều việc. Chẳng hạn như kỳ họp vừa qua chỉ 25 ngày ngắn ngủi, ngoài việc phải hết sức cân nhắc để đưa ra quyết định về dự án đường sắt cao tốc, thảo luận sâu để cho ý kiến về dự án quy hoạch thủ đô đang gây nhiều tranh cãi, các đại biểu vẫn có thì giờ cho ý kiến sáu dự án luật khác bên cạnh công tác lập pháp với 10 dự án luật được thông qua.
Ở nước ta, qui trình làm luật của Quốc hội hiện nay chưa có được tính chuyên nghiệp. Để có tính chuyên nghiệp thì các đại biểu phải là người dành toàn bộ thời gian và năng lực của mình cho hoạt động của Quốc hội và khi ấy sẽ không còn khái niệm "chuyên trách" trong hoạt động.
| Ở nước ta, qui trình làm luật của Quốc hội hiện nay chưa có được tính chuyên nghiệp. Để có tính chuyên nghiệp thì các đại biểu phải là người dành toàn bộ thời gian và năng lực của mình cho hoạt động của Quốc hội và khi ấy sẽ không còn khái niệm "chuyên trách" trong hoạt động. Ảnh: Lê Anh Dũng. |
Tất nhiên chúng ta có thể hiểu được áp lực phải hoàn chỉnh hệ thống luật pháp trong điều kiện hội nhập, nhưng làm luật như hiện nay thì luật gì chúng ta cũng có, khổ nỗi khi thực hiện lại vướng mắc, phải điều chỉnh sửa đổi thường xuyên do không theo kịp thực tế của đời sống kinh tế xã hội cũng như ý nguyện người dân được gửi gắm qua đại biểu của mình.
Qui trình xây dựng luật pháp ở một số nước có thể cho chúng ta rút tỉa ít nhiều kinh nghiệm. Một dự thảo luật thường do Ủy ban chuyên môn của Quốc hội soạn thảo với sự giúp đỡ của bộ máy chuyên viên luật pháp. Ví dụ như Ủy ban Văn hóa giáo dục soạn thảo luật Giáo dục, Ủy ban Quốc phòng soạn thảo luật Nghĩa vụ quân sự, Ủy ban Lao động soạn thảo luật Đình công...
Nhiệm vụ của ủy ban chuyên môn trong qui trình làm luật là chuyển đến Ủy ban Luật pháp Quốc hội những dự án luật cần thiết. Kèm theo đó là tất cả văn bản dưới luật được chuẩn bị chu đáo bao gồm các nghị định, thông tư liên quan để nơi đây đưa vào chương trình làm việc của Quốc hội.
Đội ngũ chuyên viên của ủy ban này sẽ nghiên cứu lại dự thảo luật ấy, đối chiếu với các luật đã và sẽ ban hành xem có điều khoản nào trùng lắp hay trái ngược hay không. Khi cần thiết, sẽ mời các cơ quan có liên hệ của Chính phủ (trong đó có cả các chuyên viên về pháp chế của hành pháp) sang tham khảo để bổ sung, lắng nghe ý kiến phản biện và đánh giá tính khả thi dưới góc độ chính quyền.
Qui trình này nhằm đảm bảo sự hoàn chỉnh và trước khi đưa ra thảo luận tại các kỳ họp, chuyên viên của Ủy ban Luật pháp phải hình thành một bản giải thích từng chi tiết, từng ngôn từ để gửi đến cho đại biểu Quốc hội nghiên cứu trước.
Dù không phải là một chuyên gia luật pháp - và không hề bắt buộc phải là như thế - nhưng với tư cách là một người hoạt động chuyên nghiệp, các đại biểu sẽ được chuyên viên của mình làm rõ nội dung của dự luật. Vậy mà đến khi được đưa ra thảo luận trước Quốc hội, Ủy ban Luật pháp cũng phải giải thích tường tận các thắc mắc của đại biểu.
Tại sao phải như thế? Đơn giản chỉ vì với nguyên tắc biểu quyết theo đa số thì một quyết định thiếu thận trọng của đại biểu - do chưa am tường vấn đề - có thể dẫn đến tai hại không lường được bởi sự chọn lựa của lá phiếu có sức nặng về trách nhiệm.
Ở nước ta, qui trình làm luật của Quốc hội hiện nay không có được tính chuyên nghiệp như vậy. Để có tính chuyên nghiệp thì các đại biểu phải là người dành toàn bộ thời gian và năng lực của mình cho hoạt động của Quốc hội và khi ấy sẽ không còn khái niệm "chuyên trách" trong hoạt động của cơ quan quyền lực này.
Hiện nay đại biểu Quốc hội có đến 75% kiêm nhiệm, tức ba phần tư đại biểu đều là những người đang rất bận rộn ở các cương vị chủ yếu khác nhau. Sự kiêm nhiệm ấy khiến đại biểu Quốc hội khó hoàn thành trách nhiệm toàn dân giao phó, nhất là đến mỗi kỳ họp thì hầu như mọi chuyện đều phó thác cho những người chuyên trách. Một đại biểu Quốc hội là bí thư tỉnh ủy từng than vãn: "Từ địa phương đầu tắt mặt tối, khi tới đây các đồng chí đưa cho cả đống tài liệu bảo nghiên cứu ngay thì chúng tôi không thể hình thành cơ sở lý luận để tham gia ý kiến được".
Lời than vãn này biết đến bao giờ chúng ta mới không phải nghe thêm nữa?
Thêm dân chủ khi sửa Hiến pháp?
2010-06-14
Hiến pháp hiện hành của Việt Nam có thể được sửa đổi từ cuối năm nay. Những nỗ lực để tu chính hiến pháp 1992 liệu có giúp Việt Nam có thêm dân chủ hay không. Nam Nguyên trình bày vấn đề này.
Hội trường Ba Đình - nơi diễn ra các kỳ họp quốc hội cho đến năm 2007
Trong quá trình chuyển đổi sang nền kinh tế thị trường, hội nhập sâu với thế giới, thể chế chính trị và hệ thống pháp luật của Việt Nam có nhu cầu cải tổ sâu rộng. Tuy nhiên Hiến pháp 1992 của Việt Nam phải được tu chính thì việc cải cách mới có thể thực hiện được.
Sắp tới có đại hội đảng, đảng thì phải theo lòng dân nên cũng phải sửa đổi cho nó vui vẻ, nếu cứ giữ nguyên như cũ thì hóa ra không có hiểu biết. Quan điểm của tôi là sẽ có tiến bộ nhưng không thay đổi.
Luật sư Trần Lâm
Vấn đề sửa Hiến pháp 1992 được đặt ra từ năm 2007, nhưng đã rộ lên trong kỳ họp Quốc hội hiện nay. Ngày 9/6/2010 thảo luận tại hội trường, nhiều đại biểu đã đề nghị sửa một cách cơ bản, căn cơ một số điều của Hiến pháp 1992 để có thể cải cách các Luật Tổ chức Quốc hội, Luật tổ chức Chính phủ, Luật tổ chức Tòa án nhân dân, Luật tổ chức Viện kiểm sát nhân dân. Cuối năm nay, Quốc hội đương nhiệm có thể tiến hành sửa nội dung Hiến pháp liên quan đến việc thôi không tổ chức Hội đồng nhân dân cấp huyện, quận, phường. Theo lời ông Nguyễn Văn Thuận, Chủ nhiệm Ủy ban Pháp luật, những sửa đổi lớn sẽ do Quốc hội nhiệm kỳ sau xem xét từ sang năm 2011.
Tiến bộ nhưng không thay đổi
NongDucManh29052007-200
Tổng Bí Thư Nông Đức mạnh, người ký ban hành hiến pháp năm 1992. Photo courtesy of wikipedia
Trả lời chúng tôi, Luật sư Trần Lâm nguyên thẩm phán Tòa án Nhân dân Tối cao nhận định rằng, trong nhân dân đang có hai khuynh hướng, một bên cho rằng Hiến pháp này là tiến bộ rồi, còn một bên đòi hỏi dân chủ bằng những khẩu hiệu rất ghê gớm như Hiến pháp phải bỏ điều qui định nhà nước toàn trị, đảng cộng sản lãnh đạo đất nước. Thể chế mới sẽ là nhân dân tự quyết, nhiều bên hợp tác với nhau cùng xây dựng đất nước. Vướng mắc lớn nhất là ở chỗ này và đây là vấn đề không thể động tới được.
Luật sư Trần Lâm nhấn mạnh: “Cái gốc bây giờ là một đảng hay nhiều đảng, người ta đang thắc mắc ở chỗ đó. Bây giờ phải hiểu như thế này, hiện nay nhân dân đang đòi hỏi dân chủ, đòi hỏi được dễ thở hơn. Sắp tới có đại hội đảng, đảng thì phải theo lòng dân nên cũng phải sửa đổi cho nó vui vẻ, nếu cứ giữ nguyên như cũ thì hóa ra không có hiểu biết. Tôi sợ rằng chưa có triệt để, nhưng một vài khía cạnh thì có thể có. Quan điểm của tôi là sẽ có tiến bộ nhưng không thay đổi.”
Hiến pháp năm 1992:
- Do Quốc hội ban hành.
- Do Chủ Tịch Nông Đức Mạnh ký.
- Ngày ban hành: 15/4/1992.
- Ngày có hiệu lực: 15/4/1992.
Ông Cù Huy Hà Vũ, Tiến sĩ luật ở Hà Nội, một người nhiều kinh nghiệm thực tiễn, từng đề xuất nhiều ý kiến về việc luật hóa quyền khiếu kiện của người dân với chính quyền, nhấn mạnh tới vấn đề ưu tiên nhất mà bản Hiến pháp tu chính cần cụ thể hóa:
“Những ngươi không cộng sản, người dân bị áp bức và cá nhân tôi là một trong những trí thức yêu nước thì chúng tôi mong phải có sự khẳng định là Việt Nam thực hiện chế độ đa đảng, tức đảng cộng sản Việt nam cũng như các đảng khác đều có quyền tồn tại, phải được cạnh tranh một cách sòng phẳng với nhau, đó là nền tảng cho dân chủ. Cần thể chế hóa cơ chế trưng cầu dân ý, chỉ qua hình thức này mới có thể đặt ra những vấn đề lớn của đất nước.”
Để cải cách hệ thống tư pháp sao cho hiệu quả và hợp lý hơn, bớt lạm dụng dẫn đến bản án chỉ định bản án bỏ túi, các đề án nói tới việc tổ chức tòa án khu vực thay vì theo địa giới hành chính, chuyển Viện Kiểm Sát thành Viện Công tố. Sửa Hiến pháp để cải cách tư pháp, nhưng giới chuyên gia cho rằng muốn tư pháp độc lập thực sự phải có thể chế tam quyền phân lập, nghĩa là hành pháp, lập pháp, tư pháp độc lập với nhau.
Cho rằng thuyết tam quyền phân lập là thành tựu khoa học pháp lý của nhân loại, và đến một lúc nào đó chúng ta phải chấp nhận và vận dụng nó vào thực tiễn chính trị ở Việt Nam.
Luật sư Bùi Quang Nghiêm
Luật sư Bùi Quang Nghiêm, Phó chủ nhiệm Đoàn Luật sư TP.HCM nhận định:
“Tôi hoàn toàn ủng hộ thuyết tam quyền phân lập, nhưng thể chế chính trị ở Việt Nam và truyền thống tổ chức nhà nước hiện nay có thể chưa đủ điều kiện để áp dụng thuyết tam quyền phân lập. Nhưng tôi cho rằng thuyết tam quyền phân lập là thành tựu khoa học pháp lý của nhân loại, và đến một lúc nào đó chúng ta phải chấp nhận và vận dụng nó vào thực tiễn chính trị ở Việt Nam.”
Có lẽ Việt Nam sẽ phải trải qua một chặng đường rất dài để tiến tới tam quyền phân lập. Ngay trong lúc này như lời đại biểu Nguyễn Văn Thuận, Chủ nhiệm Ủy ban Pháp luật thì nếu muốn sửa Hiến pháp ngay cuối năm nay, chỉ với nội dung liên quan đến bỏ hội đồng nhân dân quận huyện phường thì Quốc hội phải đồng ý, nhưng trước hết phải được sự cho phép của Ban chấp hành Trung ương Đảng Cộng sản Việt Nam.
Giáo dục Việt Nam thiếu nhà sư phạm?
Khánh An, phóng viên RFA
2010-06-22
Tiếp theo câu chuyện của hai nhà giáo nổi tiếng: nhà giáo Phạm Toàn và thầy Đỗ Việt Khoa về giáo dục Việt Nam, Café Wifi kỳ này mời thêm hai giáo viên trẻ khác cũng tham gia từ Việt Nam.
Photo courtesy of baoanhdatmui.vn
Học sinh lớp 9 ở Cà Mau đang luyện thi để chuẩn bị cho kỳ tuyển sinh vào lớp 10.
Khánh An rất vui được tái ngộ với quý vị và các bạn trong chương trình Café Wifi. Khánh An xin mời hai vị tự giới thiệu ạ.
Giáo viên Dương: Mình tên Dương, giáo viên dạy trường cao đẳng ở Nha Trang. Mình dạy toán cũng được gần 10 năm.
Cô Xuân Mai: Dạ. Con kính lời thăm Bác Phạm Toàn.
Nhà giáo Phạm Toàn: Dạ.
Cô Xuân Mai: Có phải bác Phạm Toàn là người đứng ra lập trang mạng Bauxite Việt Nam không?
Nhà giáo Phạm Toàn: Thưa, phải ạ.
Cô Xuân Mai: Với giáo sư Nguyễn Huệ Chi phải không bác?
Nhà giáo Phạm Toàn: Vâng. Nhưng, tôi xin lỗi cắt một tí. Cái bauxite đấy là 1% của đời tôi, còn 90% đời tôi là giáo dục và văn chương.
Cô Xuân Mai: Dạ. Con xin phép bác Phạm Toàn. Con tên là Xuân Mai, dạy ở một trường làng ven đồng bằng sông Cửu Long, gần cầu Mỹ Thuận. Con dạy môn hóa.
Giảm tải cho học sinh
Khánh An: Xin cảm ơn cô Xuân Mai. Trở lại với chương trình Cafe Wifi, lần trước, sau ý kiến của nhà giáo Phạm Toàn bàn về phương cách chống tiêu cực trong giáo dục thì chúng ta đang tạm dừng lại ý kiến của thầy giáo Đỗ Việt Khoa về những vướng mắc mà nhiều giáo viên Việt Nam hiện đang hàng ngày gặp phải như sau:
Giảm tải bằng thay đổi cách học chứ không phải giảm tải bằng giảm tiết. Anh giảm tiết mà anh không thay đổi được cách học của trẻ con thì anh không giảm được.
Nhà giáo Phạm Toàn
Thầy Đỗ Việt Khoa: …Đặc biệt là đầu ra của học sinh của chúng cháu bị khoán, nghĩa là học xong phải để thi cái này thi cái kia và các cháu phải làm thế nào giải được bài thi tốt nghiệp và giải được bài thi đại học mà có ngần này dạng thôi nên cuối cùng nó sinh ra bị gò bó, không thoát được. Cho nên, cải cách rất là khó vì chúng ta trở thành một cái mẫu chung từ hàng chục năm nay rồi. Mọi người rất khó mà thoát ra được điều đó! Cháu cũng xin hầu bác thêm một ý, lúc nãy Bác có nói về biên soạn sách giáo khoa, thực ra các bộ môn khác cháu không nắm được hết, nhưng mà bộ môn của cháu, cháu dạy THPT hiện nay thì cháu có thể thấy cái môn Địa ở THPT của cháu người ta viết sách tương đối tốt, cũng cập nhật nhiều cái mới, mới hơn nhiều, rộng hơn nhiều so với cái cũ ngày xưa. Tuy nhiên, cháu chỉ phê bình là thời lượng ở phổ thông như thế là hơi nhiều, không cần thiết. Cái này nếu trên có ý kiến giảm bớt, giảm tải chương trình thì là hợp lý đấy, dồn một số tiết không cần thiết lại với nhau hoặc là những tiết nào vô giá trị thì bỏ bớt đi.
Nhà giáo Phạm Toàn: Tôi sợ là về phương diện nghiệp vụ, chỗ này anh cũng lại mắc sai lầm. Giảm tải bằng thay đổi cách học chứ không phải giảm tải bằng giảm tiết. Anh giảm tiết mà anh không thay đổi được cách học của trẻ con thì anh không giảm được cái gì hết; nhưng nếu như anh thay được cách học thì ngay từ Lớp Một, trẻ đã có đầu óc của một người Đại Học rồi.
Khánh An: Dạ vâng. Thưa Bác, Khánh An có thể nói được không? Vì anh Khoa đã đặt đến một vấn đề là học với khối lượng hơi nhiều, thì thưa bác Phạm Toàn, Khánh An cũng đã nghe có nhiều người bạn khác cũng nói rằng dạo gần đây, giáo dục của mình có coi lại chương trình và thấy rằng chương trình trước đây không hợp lý. Họ thấy thiếu nhiều quá cho nên đã rút ngắn thời gian bằng cách mà người bạn này dùng từ là "dội bom". Họ "dội bom" vào trong chương trình, họ dồn rất nhiều. Việc dồn và dội bom đó rất phi lý đối với một đưa trẻ mà trước giờ nó học như thế này, bây giờ bỗng dưng một lúc nó phải tống một khối lượng gấp mấy lần trước đây vào đầu óc vốn đã quen cách học ít thôi. Bác nói rằng thay đổi cách học, nhưng cái thay đổi này mình có thể làm được trong một sớm một chiều không, thưa bác? Hay là khối lượng kiến thức như thế liệu có hợp lý không ạ?
Bảng thông báo "Nghỉ học thêm phải mời phụ huynh" ở trường THPT Vân Tảo, nơi thầy Khoa giảng dạy trước đây. Photo courtesy of edu.net.vn
Thay đổi cách học
Nhà giáo Phạm Toàn: Vâng. Thế tôi định nghĩa “thay đổi cách học” nghĩa là thế này nhé, không phải học là thu thập kiến thức mà là học cái cách thu thập kiến thức. Hiện nay ta nghĩ đến bao nhiêu tiết, tăng tiết là vì ta nghĩ đến khối lượng kiến thức. Thế nhưng nếu bây giờ ta nghĩ đến làm thế nào để có khối lượng kiến thức thì lúc ấy nó sẽ thay đổi về cách nghĩ. Bây giờ, khối lượng kiến thức cũng giống như là ta phải đi từ đây sang Mỹ, giống như cái chặng đường dài đấy. Thế bây giờ ta nghĩ phải đi hết bao nhiêu tháng? Nếu nghĩ theo lối đi bộ thì phải một đời người, nếu nghĩ theo lối đi thuyền thì phải độ nửa đời người, nhưng nếu đi theo máy bay thì nó khác. Thế cho nên là nghĩ ở đời này trong giáo dục là nghĩ về cái cách làm giáo dục chứ không phải là nghĩ về làm những gì.
Thầy Đỗ Việt Khoa: Vâng ạ. Cảm ơn bác Toàn. Cháu có quan điểm như thế này. Thưa bác, những giáo viên đang đứng trên lớp như bọn cháu đây này đang chịu một áp lực rất là khó, buổi hôm nay phải dạy tiết gì này, dạy bài gì, phải dạy đúng sách giáo khoa, bọn cháu trở thành cái máy nói theo sách giáo khoa.
Tôi định nghĩa “thay đổi cách học” nghĩa là thế này nhé, không phải học là thu thập kiến thức mà là học cái cách thu thập kiến thức.
Nhà giáo Phạm Toàn
Nhà giáo Phạm Toàn: Tức là chúng ta bị kẹt nhé.
Khánh An: Đúng. Chính xác.
Nhà giáo Phạm Toàn: Chúng ta bị trên đe dưới búa mà cái bộ phận nó phải làm cái cải cách giáo dục đấy thì nó không biết cách làm.
Thầy Đỗ Việt Khoa: Đúng rồi.
Nhà giáo Phạm Toàn: Đấy, tình hình là như thế. Thế thì phải nói đúng cái bệnh là như thế. Đúng cái bệnh là thế này, đáng nhẽ ra nó phải nghiên cứu cải cách giáo dục thì nó lại nghĩ chuyện nghiên cứu đi thăm nước ngoài để xem cải tổ quản lý… tiêu không biết bao nhiều triệu đô la. Thế thì, đáng nhẽ ra phải có một cái trường thực nghiệm, phải có những người tâm huyết để nghiên cứu từ Lớp 1 đến Lớp 12, nghiên cứu cách học ở từng lớp, từng môn, nó thay đổi như thế nào, nó đi theo cái hướng nào. Thế thì cái đó, cả cái Bộ Giáo dục có nơi nào thực nghiệm đâu? Tôi đố anh tìm được cái Bộ Giáo dục có một trường thực nghiệm. Thế mà tất cả các trường đại học sư phạm chả có trường nào có trường thực nghiệm cả. Thế nghĩa là là họ không nghiên cứu. Thế thì chúng tôi có cái trường thực nghiệm của anh Hồ Ngọc Đại thì họ lại đòi giải tán.
Cô Xuân Mai: Cho cháu xin phép hỏi. Cháu thấy rằng cháu dạy hai mươi mấy năm rồi, cứ cải cách giáo dục, rồi cứ thay sách giáo khoa hoài, mà thực tế cháu thấy sách giáo khoa càng thay đổi thì nó càng cồng kềnh, mà nó không phù hợp với thực tế gì hết đó, bác ơi! Cho nên cháu nghe bác nói là sẽ cải cách nữa, sẽ thay sách nữa, tự nhiên cháu cảm thấy không còn lòng tin vì quá nhiều lần thay sách rồi, quá nhiều lần cải cách.
Làm sao để thích học?
Giáo viên Dương: Cháu xin có một số ý kiến. Nhiều khi chúng ta quan tâm đến chương trình chúng ta dạy là gì, rồi dạy như thế nào, mà chúng ta không quan tâm chuyện người học ra sao? Người học có chịu học hay không? Người học có chịu đọc sách, có chịu học, đó là chuyện quan trọng nhất. Chúng ta thay đổi phương cách dạy, rồi thay đổi chương tình mà người học thì người ta không chịu học thì cũng như không thôi. Nói chung mọi thứ bàn vấn đề là ngay chỗ người học. Trường công, hoặc là trường chuyên hoặc trường thực nghiệm gì đó chọn gà đá, chọn gà chọi, chọn đứa ngon hết trơn rồi, học chương trình nào mà nó học chẳng giỏi, cần gì phải thực nghiệm chương trình mới chương trình cũ? Đó, đó là cái sai của chúng ta.
Nhà giáo Phạm Toàn: Tôi chỉ xin bổ sung cho anh một tí thôi. Đúng là phải có người học thích học, nhưng nếu ta có cái cách học mà người ta thấy có kết quả thì người ta mới thích học. Chứ anh không thể dùng cái gì để làm cho người ta thích cả, không thể tiêm thuốc mê mà cũng không thể thuê nó học, chỉ có một cách làm cho nó thấy hứng thú trong việc đi tìm trí tuệ. Thế mà cái đó là vấn đề phương pháp, chứ anh không được tách phương pháp và nội dung ra làm hai. Nếu bây giờ ta có một phương pháp đúng thì trẻ con sẽ đến với nhà trường một cách hào hứng.
Vừa rồi anh nói vấn đề là phải thích học chứ gì? Đấy là cái động cơ đấy, thì cái động cơ học của trẻ con là do việc học có kết quả hay không tạo thành.
Chúng ta thay đổi phương cách dạy, rồi thay đổi chương tình mà người học thì người ta không chịu học thì cũng như không thôi.
Giáo viên Dương
Giáo viên Dương: Nhưng mà trẻ con nó nhắm vô kết quả gì? Chẳng hạn như mình là người lớn rồi thì tất nhiên mình biết được mục tiêu của mình học là gì, nhưng mà còn trẻ con thì nó chỉ đi học thôi. Trẻ con chẳng có mục đích gì cả! Còn mục đich con ngoan, trò giỏi gì gì đó là do ba mẹ nói ra thôi chớ nó gần như nó không tưởng tượng ra được đâu.
Nhà giáo Phạm Toàn: Nói luôn với anh ở chỗ mục đích của trẻ con. Mục đích của trẻ con là nằm ở cái "không mục đích" đấy, tức là ta làm cho nó cứ tưởng như là không có bài học gì cả mà nó lại có một trí tuệ thì chính đấy là tạo thành cái mục đích cho nó.
Khánh An: Vâng ạ. Khánh An cũng đồng ý với bác Toàn. Như bạn Dương mới nói đó thì cũng đâu có khác gì đâu với bác Toàn đâu! Thật ra khi bạn nói rằng trẻ con khi đi học đâu có mục đích gì đâu, chính vì vậy cho nên khi nó đi học cái quan trọng là anh phải làm sao cho nó thích, tạo cho nó cái động lực, tạo cho nó niềm đam mê...
Nhà giáo Phạm Toàn: …Tức là cái động lực của trẻ con không thể như người lớn được như “tôi tăng lương cho anh”, “tôi tăng chức cho anh”, “ tôi giảm thuế cho anh”... Đối với trẻ con, cùng là việc học mà nó cứ như đùa vậy. Bây giờ, về Tiếng Việt, tự nó - nó ghi được Tiếng Việt chứ không phải bắt nó phải ghi, bắt nó phải học, bắt nó phải vớ vẩn như "Nào, viết chính tả!". Cái đó chả có nghĩa lý gì cả.
Thế bây giờ phải có cái cách khác, cái cách đó là của chúng tôi đấy. À, thế bây giờ tất cả mọi người đều bảo là Lớp 1 không thể học văn được thế mà Lớp 1 lại phải học văn, thế thì làm thế nào? Tại sao mọi người ăn mà nó không ăn, mọi người nghịch mà nó không nghịch, mọi người uống mà nó không uống, mọi người học văn lại cấm nó học văn, thế là thế nào?
Hôm mùng 3 tháng 6 vừa rồi, tôi có một buổi thuyết trình ở Trung Tâm Pháp ở Hà Nội là phải dạy triết học cho trẻ con. Tại sao người lớn có triết học mà trẻ con không có là thế nào? Vấn đề là cách đưa triết học vào với trẻ con. Nếu chúng ta có được cái hấp dẫn được trẻ con thì nó sẽ theo chúng ta, còn nếu chúng ta không hấp dẫn dược nó thì nó sẽ phản đối bằng cách là bỏ học, bằng cách là không thích học. Thế là những nhà giàu thì bắt đầu cho đi học thêm, bắt đầu tăng giờ, tăng buổi, tăng tiết, tăng cái phải gió phải dây gì đấy, phải không nào?
Vấn đề tất cả là thế này, nước ta có rất nhiều giáo viên nhưng chưa có nhà sư phạm. Tôi nói lại nhé và tôi chịu chịu trách nhiệm về điều đó, nước ta có rất nhiều giáo viên nhưng chưa có nhà sư phạm. Thế bây giờ phải có nhà sư phạm, mà nhà sư phạm đó phải được tự do nghiên cứu, tự do phát triển sức sống sư phạm của mình. Tất cả vấn đề là ở chỗ đó.
Khánh An: Thưa quý vị và các bạn, vừa rồi là nhận định của nhà giáo Phạm Toàn. Cafe Wifi đã đến lúc phải chia tay với quý vị rồi. Hẹn gặp lại quý vị và các bạn trong chương trình kỳ tới để tiếp tục câu chuyện về giáo dục nhưng ở những khía cạnh khác liên quan đến vấn đề cải cách sách giáo khoa.
ảnh gia đình
Một nền sư phạm thiếu lý luận?
Khánh An, phóng viên RFA
2010-06-30
Café Wifi tiếp tục câu chuyện của các nhà giáo Phạm Toàn, Đỗ Việt Khoa ở Hà Nội, thầy Dương ở Nha Trang và cô Xuân Mai ở Long An về nền giáo dục Việt Nam, kỳ này liên quan đến vấn đề sách giáo khoa.
Khánh An xin chào tái ngộ với quý vị và các bạn trong chương trình Café Wifi. Khánh An xin mời nhà giáo Phạm Toàn tiếp tục với ý kiến hôm trước:
Phải được tự do nghiên cứu
Nhà giáo Phạm Toàn: Tôi nói lại nhé và tôi chịu trách nhiệm về điều đó, nước ta có rất nhiều giáo viên nhưng chưa có nhà sư phạm. Thế bây giờ phải có nhà sư phạm, mà nhà sư phạm đó phải được tự do nghiên cứu, tự do phát triển sức sống sư phạm của mình. Tất cả vấn đề là ở chỗ đó. Chúng ta bây giờ phải hô hào được một sự đa dạng trong nghiên cứu giáo dục thì mới có các nhà sư phạm được. Hiện nay cứ như tình hình bây giờ thì không có nhà sư phạm được. Là vì sao? Vì nhà sư phạm cần có đất thực nghiệm, nhà sư phạm phải có đất để thí nghiệm cách dạy của mình, cách học của trẻ em, thế nhưng bây giờ chỉ được theo mấy cái anh ngốc thôi thì làm sao mình có thể giỏi được!
Thế bây giờ phải có nhà sư phạm, mà nhà sư phạm đó phải được tự do nghiên cứu, tự do phát triển sức sống sư phạm của mình.
Nhà giáo Phạm Toàn
Giáo viên Dương: Tôi xin góp ý kiến. Dạ, đó là vấn đề sách giáo khoa của mình nó không hợp với đối tượng học, nguyên nhân là do những người soạn...
Nhà giáo Phạm Toàn: À đúng, người soạn thì giỏi.
Giáo viên Dương: Là thạc sĩ và tiến sĩ quá giỏi và người ta chẳng bao giờ đứng xuống dạy phổ thông hoặc là dạy ở cơ sở.
Nhà giáo Phạm Toàn: Đúng rồi! Anh nói cái đấy là rất đúng đấy.
Giáo viên Dương: Do đó người ta soạn ra rồi chỉ có người ta học thôi chứ thực tế học sinh học không nổi, còn giáo viên muốn viết sách thì viết không được, phải không ạ?
Nhà giáo Phạm Toàn: Thế tôi nói cái chỗ này nhé, cái quyển sách mà mình soạn lại cho học sinh bây giờ phải là quyển sách để mà nó tự học. Các anh chị mở trang mạng hiendai.edu.vn mà chúng tôi vừa mới ra đấy, đặc biệt các anh chị đọc lại bài "Các hình thái khác nhau của sách giáo khoa", hiện nay người ta chỉ hiểu sách giáo khoa như quyển sách đề là "sách giáo khoa" bán ở hiệu sách. Sự thực thì nó có 3 hình thái. Hình thái quan trọng nhất là cái hình thái ở trong tinh thần, thầy và trò tìm ra trong giờ học và cái đó nằm ở trong đầu trẻ con. Cái quyển sách kia chỉ là cái gợi ý ghi lại những cái nó đã đọng ở trong đầu. Tất cả những cái đó, hiện nay, nền giáo dục của chúng ta không có định nghĩa đúng cái khái niệm.
Cải cách như thế nào?
Khánh An: Dạ vâng. Bây giờ Khánh An xin đặt một câu hỏi. Thật ra câu hỏi này do một bạn sinh viên trong những kỳ thảo luận trước đã nói rằng giáo dục của mình sau một thời gian cải cách thì bây giờ người ta không biết đường nào mà lần. Nội bây giờ cải cách làm sao cho nó quay trở lại như hiện trạng ban đầu thì cũng là một việc rất khó rồi. Bác nghĩ làm sao? Bác là người rất có tâm huyết, đang là người làm về sách giáo khoa thì bác nghĩ sao?
Nhà giáo Phạm Toàn: Bây giờ tất cả những cái đó phải có những nhà sư phạm làm.
Cô Xuân Mai: Vậy từ xưa tới nay sách giáo khoa không phải là sư phạm làm sao bác?
Nhà giáo Phạm Toàn: Phải tin vào nhà sư phạm chứ không thể tin vào mấy anh quản lý vớ vẩn, dốt. Tức là hiện nay ở nước ta những nhân tài bị dưới quyền chỉ huy của những anh dốt, thế thành ra đâm ra không làm việc được.
Khánh An: Thế thì làm sao?
Hiện nay ở nước ta những nhân tài bị dưới quyền chỉ huy của những anh dốt, thế thành ra đâm ra không làm việc được.
Nhà giáo Phạm Toàn
Cô Xuân Mai: Đúng rồi. Bác nói đúng rồi.
Nhà giáo Phạm Toàn: Mình không nói thì thôi, còn nói thì phải nói thẳng.
Cô Xuân Mai: Đúng, đúng! Bác nói đúng.
Nhà giáo Phạm Toàn: Thế cho nên bây giờ thế này, mình biết mình có năng lực mà bây giờ mình cứ kêu thì đâm cãi nhau. Bây giờ phải ngồi lẳng lặng mà làm. Có một cái luật: Muốn thắng một cái xấu thì mình phải thắng trên thế mạnh chứ không thắng trên thế cầu may. Bây giờ một đội bong ở World Cup đấy, đội thắng phải là đội mạnh chứ không phải là hôm bên kia nó đau bụng thì mình thắng thì thắng làm cái gì! Mình thắng thì mình phải thắng trên cái thế mình là giỏi.
Thế bây giờ mình phải xem là mình giỏi ở chỗ nào, có những chỗ mình dốt, có những chỗ mình giỏi thì mình giỏi ở chỗ nào, thì phải kết hợp những người giỏi với nhau để thành một tập hợp và bổ sung cho nhau, thế rồi sau đó có một hướng đi. Mình phải tự tin là mình giỏi và mình nên đem cái giỏi của mình để phục vụ cho dân tộc chứ không phải để tham nhũng. Không phải giả vờ giỏi để tham nhũng! Thế thì phải làm những việc lớn nhưng mà những việc lớn bắt đầu từ cái nhỏ. Giả dụ như thế này, học sinh lớp một học như thế nào? Thế rồi làm sao dạy đạo đức cho nó bây giờ nào? Mà không dạy đạo đức thì không được, thế vậy phải dạy như thế nào? Thế thì cái này phải nghiên cứu.
Thế xong rồi trẻ con nó phải biết yêu thương, làm thế nào cho nó biết yêu thương? Hai tháng nữa các bạn mua sách Lớp Một của tôi mà đọc. Sang năm sẽ in sách Lớp Hai, Lớp Ba.
Khánh An: Bác nói rằng bắt đầu từ Lớp Một, thế thì các thầy cô dạy các bé đó thì sao? Họ có cần phải thay đổi từ các thầy cô không?
Nhà giáo Phạm Toàn: À, thế này nhé, vấn đề là mình phải soạn được quyển sách để các thầy cô dễ thực hiện, không đánh đố các thầy cô. Phải không nào? Thế rồi có một anh bộ trưởng vớ vẩn lại bảo phải bắt đầu từ lớp mẫu giáo, cái đó cũng lại vớ vẩn nốt, bởi vì mẫu giáo và phổ thông lớp một là hai cách học khác nhau. Lớp mẫu giáo là cái lớp để củng cố các giác quan, củng cố các cơ bắp. Nhưng bắt đầu từ lớp một là lớp bắt đầu học bằng trí tuệ, bằng tinh thần. Thế thì hai cái khác nhau chứ!
Sau đó từ 4-5 tuổi là tập cho nó xã hội hóa dần đi, tập luyện các giác quan, tập cho cơ bắp của nó cứng lên. Phải không nào? Mắt thì phải biết nhìn cho nó tinh, cho nó đúng. Bảo bên trái là bên trái, bảo bên phải là bên phải. Chứ bảo viết từ bên trái sang bên phải nhé, thế mà để mắt lác sạch, viết từ bên phải sang bên trái như người Tàu, thế thì mẫu giáo là cái đó. Nhưng mà lên đến lớp một rồi thì lớp đó phải học về khoa học, phải học những khái niệm khoa học. Tất cả những cái đó đòi hỏi những nhà sư phạm làm chứ không thể để cho những thằng lang băm nó làm. Hiện nay những anh lang băm nó chạy được dự án rồi nó chia nhau nó làm.
Nhập khẩu văn hóa giáo dục?
Thầy Đỗ Việt Khoa: Thưa bác Toàn, cháu có ý kiến như thế này bác ạ. Thiếu người sư phạm thì nên xem nước nào tiên tiến nhất về giáo dục trên thế giới....
Nhà giáo Phạm Toàn: Không! Không! Không phải theo nước nào cả! Cứ theo nước Việt Nam thôi, không phải theo nước nào cả.
Thầy Đỗ Việt Khoa: Để dịch ra cho chúng cháu tham khảo.
Nhà giáo Phạm Toàn: Không! Không! Tôi nói lại với các anh là về văn hóa giáo dục thì không được đi nhập khẩu cái gì cả. Tôi nói một chuyện vui như thế này để giải thích.
Thầy Đỗ Việt Khóa: Văn hóa thì không nhập nhưng mà cái kiến thức thì...
Nhà giáo Phạm Toàn: Không! Không! Ăn rau má thì lá rau muống cuộn rau đay, nó phải hợp với thuông thổ của người Việt Nam. Bây giờ tôi nói thế này, chúng tôi đã có câu đùa, bây giờ nước ta không có kỹ sư trồng rừng thì có thể thuê Tây đến làm, không ai mắng mày là bọn đồ vô lâm nghiệp cả. Bây giờ nước mình không có bác sĩ nhờ người ta về đỡ đẻ cho, không ai gọi đồ mày là đồ vô hộ sinh cả. Thế nhưng mà nếu bây giờ bảo nó về nó dạy học thay thì sẽ mắng là đồ vô gì, anh đoán coi?
Cô Xuân Mai: Vô giáo dục!
Thầy Đỗ Việt Khoa: Không. Ý cháu muốn nói rằng là ....
Nhà giáo Phạm Toàn: Không phải. Về văn hóa và giáo dục là phải cực đoan, dân tộc thôi, không phải học ai cả.
Thầy Đỗ Việt Khoa: Cháu muốn diễn đạt như thế này cho đúng. Vừa rồi rất nhiều người nói nên có nhiều bộ sách giáo khoa để chọn lựa....
Nhà giáo Phạm Toàn: Cái đó thì tôi đồng ý. Phải dân chủ.
Thầy Đỗ Việt Khoa: Hiện nay cháu và đa số anh em giáo viên như cháu tiêu chuẩn chỉ có một bộ sách giáo khoa thôi.
Cuộc sống có nhu cầu mà lại có cái đáp ứng thì nó vẫn tìm được đến với nhau. “Vườn khuya xăm xăm băng lối đường vườn khuya một mình”, phải không nào?
Nhà giáo Phạm Toàn
Nhà giáo Phạm Toàn: Tôi lại nói lại với anh Khoa chỗ này nhé, bây giờ người ta vẫn chủ trương ép như thế thì tôi không đưa sách của tôi cho Nhà xuất bản Giáo Dục, tôi đưa cho nhà xuất bản khác làm. Tôn Tử dạy trong binh pháp là không có tình huống nào là không có lối thoát. Anh có tài thì anh có được hết. Phải không nào?
Cô Xuân Mai: Cho cháu xin hỏi bác điều này nhé. Theo cháu biết là nhà nước mình quy định sách giáo khoa là pháp lệnh, giáo viên phải dạy theo sách giáo khoa của nhà nước ban hành.
Nhà giáo Phạm Toàn: Đúng rồi! Khổ lắm! Ai cấm bạn bán cho người ta những sách gọi là tham khảo?
Cô Xuân Mai: Bây giờ sách của bác Phạm Toàn soạn ra đi rồi nhà nước có cho giáo viên sử dụng không?
Nhà giáo Phạm Toàn: Người ta sẽ có cách sử dụng, miễn đấy là sách tốt. Tự giáo viên người ta biết cách. Có nhiều cách lắm. Cách thứ nhất là người ta dùng phương pháp ấy. Sách của bộ vẫn cứ để trên bàn nhưng người ta dạy sách khác kệ người ta.
Cô Xuân Mai: Bác ơi, thí dụ bây giờ người ta bắt buộc mình phải dạy y như sách giáo khoa, dạy khác thì không được, rồi bác nghĩ thế nào? Tại vì bác không thực tế đứng lớp, bác không biết những tình huống đó đâu. Có nhiều khi sách giáo khoa viết dở lắm, dở ẹc à nhưng mà bắt buộc giáo viên phải hoàn thành y như vậy đó, không được đổi.
Nhà giáo Phạm Toàn: Đúng rồi. Nhưng mà thế này, những chỗ này mình phải làm dần dần, mình không thể làm nhanh được. Trước hết, mình phải soạn được những sách tốt đã, sách tốt thật đấy, tức là sách đó khác hẳn sách của cái bộ gọi là Bộ Giáo dục đấy đi. Nó khác như thế nào thì tháng 8 này ...
Cô Xuân Mai: Nhưng mà người ta không cho, người ta không cho phổ biến thì làm sao? Người ta không cho giáo viên sử dụng thì làm sao?
Nhà giáo Phạm Toàn: Sẽ có cách. Đấy, chờ mà xem. Nó hệt như là những bà già cấm con gái đi lấy chồng, nhưng mà nó vẫn có cách. Cấm đủ thứ thế mà nó vẫn thì thọt nó đi được. Cái đó người ta gọi là nhu cầu của cuộc sống. Cuộc sống có nhu cầu mà lại có cái đáp ứng thì nó vẫn tìm được đến với nhau. “Vườn khuya xăm xăm băng lối đường vườn khuya một mình”, phải không nào?
Khánh An: Vâng. Thưa quý vị và các bạn, ý kiến của nhà giáo Phạm Toàn vừa rồi đã kết thục chương trình Cafe Wifi kỳ này. Tuần tới chúng tôi sẽ tiếp tục trò chuyện xung quanh đến vấn đề lương giáo viên.
theo rfa
http://tuoitre.vn/Chinh-tri-Xa-hoi/387508/Cat-dien-du-khach-bo-di.html
đã đến lúc ko thể chấp nhận được sự độc quyền về điện.
Thôi đừng cố chọn Quốc hoa!
GS.TS Ngô Đức Thịnh - Giám đốc Trung tâm bảo tồn văn hoá tín ngưỡng UNESCO: Đừng thấy nước ngoài có quốc hoa mà Việt Nam cũng phải có
Nếu chọn được quốc hoa để làm đất nước giàu lên, tốt đẹp hơn, theo tôi mới có ý nghĩa. Thế nhưng, tôi thấy, sự lựa chọn này chưa thể hiện được mục đích ý nghĩa gì cả. Trong khi đó, có rất nhiều vấn đề văn hóa cần phải bàn và giải quyết sớm hơn.
Ngoài ra, văn hóa Việt Nam rất đa dạng, nhiều dân tộc, nhiều vùng miền, nếu chọn được hoa phù hợp với vùng này mà chưa phù hợp với vùng kia thì cũng chưa xứng đáng. Đấy là chưa kể có nhiều loài hoa hiện đang được bầu chọn nhiều không đạt được tiêu chí đưa ra.
Cụ thể, hoa sen không phải có nguồn gốc Việt Nam mà có nguồn gốc ở Ấn Độ, gắn với Phật giáo. Dù ở Việt Nam, hoa sen được trồng nhiều từ khá lâu nhưng đó chỉ là ảnh hưởng văn hóa chứ không phải bản chất.
Còn hoa đào chỉ có ở miền Bắc, hoa mai chỉ có ở miền Nam. Đừng vì thấy nước ngoài có quốc hoa mà Việt Nam cũng phải có.
Nhà tạo mẫu hoa Việt Anh: Chọn một loài hoa làm quốc hoa thì... phí
Trong các loài hoa, quả thật hoa sen vẫn đi vào lòng người dân hơn cả. Khi làm các bữa tiệc dành cho người nước ngoài, chúng tôi vẫn thường dùng hoa sen để bài trí. Tuy nhiên để chọn hoa sen làm quốc hoa thì cần cân nhắc kỹ.
Hiện nay hoa sen gần như không còn nhiều mà chỉ có hoa quỳ, loài hoa tương tự hoa sen khiến nhiều người nhầm lẫn. Ngoài ra, hoa sen không đáp ứng được các yếu tố phục vụ đời sống.
Trong khi đất nước Việt Nam có rất nhiều loài hoa khác nhau, mỗi hoa đều có mỗi dáng vẻ riêng thể hiện cho niềm tự hào, niềm tin và thẩm mỹ của mỗi địa phương, mỗi dân tộc. Nếu chọn một loài hoa làm Quốc hoa thì sẽ… phí.
GS.TS Nguyễn Xuân Kính - Viện trưởng Viện Nghiên cứu văn hóa, Viện Khoa học Xã hội Việt Nam: Chưa nên bàn chuyện Quốc hoa
Hà Nội nói riêng và Việt Nam nói chung vẫn còn nhiều vướng mắc cần giải quyết lắm. Sắp đến đại lễ 1000 năm Thăng Long Hà Nội mà người dân vẫn có cảm tưởng mọi việc chưa đâu vào đâu. Ví dụ làm công trình cổng chào còn nhiều tranh cãi, lát đá hay làm đường vẫn còn khúc mắc. Thậm chí các việc lớn hơn như chống tham nhũng, tiết kiệm, chống lãng phí… hàng ngày vẫn đang diễn ra. Vì thế, hãy làm tốt các vấn đề này đi rồi hãy nghĩ đến Quốc hoa.
Cũng đừng đặt nặng vấn đề phải có Quốc hoa mới thể hiện được bộ mặt của đất nước, là yếu tố tạo nên thành công của ngoại giao. Từ trước đến nay đất nước mình làm tốt vẫn được các nước kính nể. Nếu đất nước mình có Quốc hoa nhưng kinh tế đi xuống, cuộc sống nhân dân gặp bế tắc thì Quốc hoa vẫn không có ý nghĩa gì. Thời điểm này chuyện chọn quốc hoa chưa nên bàn tới.
theo bee.net
xem thêm : đừng đua đòi kiểu phong trào ; cơ sở để chọn quốc hoa việt nam ;
Chia sẻ:





