Những người có công việc ổn định thì vẫn ham những công việc trồng rau cỏ, chăn nuôi... tận dụng mọi thứ có thể, từ những cái nhỏ như mảnh đất để trồng cây, rau... đến những đồng tiền kiếm được. Vậy mà có nhiều người học ít, lại cứ thích kiểu làm thuê ngày đôi trăm, lấy tiền ngay để tiêu sài, rồi than nghèo, kể khổ. Trong khi đó, nhà có đất rộng, ao sâu thì bỏ trống hoặc bán đi để lấy tiền mua sắm các kiểu... mà những người ở vế sau trong xã hội thì nhiều nhiều lắm... quê ta nghèo vì đâu...???
Những ngày này, Điện Biên đang rậm rịch tổ chức lễ hội Hoa Ban (hay tên gọi là cái gì đấy). Từ bao năm nay, quê mình vẫn nghèo, lấy đâu ra lễ hội, lấy đâu ra chuyện cúng bái... mà bây giờ...
Đến ngay như đền Hoàng Công Chất, nơi duy nhất được coi là nơi có ý nghĩa tâm linh của tỉnh. Vậy mà bây giờ có rất rất nhiều người đến xin quẻ, rồi bói toán, mà đền đâu phải nơi như vậy. Tôi dám chắc rằng, nếu Điện Biên có một ngôi chùa được xây dựng, không biết số người đi chùa sẽ nhiều như thế nào, nhất là các ngày rằm, mùng một, các ngày lễ. Ừ thì "Phú quý sinh lễ nghĩa", những người đến đây, phần nhiều là những người có tiền, quyền... Cần nhắc lại, đây cũng chỉ là một trong những thói xấu của người Việt, sự tùy tiện, bám theo đám đông, sự nhỏ nhặt trong suy nghĩ, thói a dua và xu nịnh.... ừ thì đến cái cây mới trồng trong đền được đôi năm,người ta cũng cắm hương vào được cơ mà...
Tôi cũng chẳng bảo cái chủ nghĩa Mác - Lê nin nó đúng hay sai, cứ cho rằng nó không sai đi, nhưng cũng đừng mong nó đúng hoàn toàn. Chuyện đấy bàn sau. Bao nhiêu người là Đảng viên biết về Mác, Lê nin, Ăng-ghen (viết thế cho dễ đọc, lẽ ra viết là: Marx, Lenin, Engels). Bao nhiêu người là Đảng viên đã làm những điều Đảng viên không được làm, như đã ghi trong điều lệ đảng.
Có lẽ là do định kiến chủ quan, nhưng tôi vẫn ủng hộ cho cái thể chế một đảng hiện giờ, nên nhớ, một đảng chứ không phải độc đảng. Hai cái ấy khác nhau xa lắm. Nhưng một đảng thì phải có sự thay đổi về bản chất của cái đảng đấy. Hay nói cách khác, là đa nguyên về chính trị. Giống như câu trích ở bài đăng trước của tôi, đại ý là không thể lôi kéo quân chúng xuống đường biểu tình để rồi không biết làm thế nào để vận hành một đất nước, vốn bị lật đổ bởi những cuộc xuống đường đó. Thế giới có nhiều ví dụ, Ai Cập, Ucraina,... Đó mới là vấn đề, lật đổ một chính phủ, rất dễ, nhưng tạo ra một chính phủ được lòng nhiều nhiều người dân thì không hề dễ. Có khi không bằng được chính phủ vừa sụp đổ kia đâu.
Trở lại vấn đề như đoạn đầu đề cập: Dân ta nghèo vì đâu? Tôi nói luôn: nghèo là vì lười và ngu. Ai bảo không phải thì cứ thử chứng minh xem. Cuộc sống đã chứng minh, làm giàu thì không phải ai cũng làm được, nhưng để thoát nghèo thì ai cũng làm được. Nhưng vì sao nước ta nhiều người nghèo thế, tỉnh ta nhiều người nghèo thế? Vì sao? Lười và vô học (nói vô học có phần chính xác hơn là từ ngu). Ai cũng biết Việt Nam tiêu thụ quá nhiều bia, chúng ta biết vậy là do bia còn thống kê được, còn rượu thì sao, chẳng ai thống kê được mỗi năm người dân VN uống hết bao nhiêu rượu cả, rượu công nghiệp còn chẳng nắm được, huống chi rượu người dân tự chưng cất... Đi đâu cũng nhậu, làm gì cũng nhậu, nhậu triền miền... từ quan lớn đến thường dân... nhậu nhiều vậy thì còn sức đâu mà làm việc, rượu chèn ép hết các ý tưởng thoát nghèo rồi còn đâu.
Vậy làm sao để thoát nghèo?
tôi có 3 gợi ý nhỏ:
làm việc, làm việc và làm việc
Dĩ nhiên, không chỉ bằng tay chân, mà còn cả đầu óc nữa.