Tác
giả: HOÀNG PHƯƠNG LOAN
Bàn
về đổi mới tư duy để có thể tái cấu trúc nền kinh tế, nguyên Thường trực Ban Bí
thư Phan Diễn cho hay, nhận thức của chính ông về kinh tế nhà nước đã khác so
với hơn 1 năm trước.
"Nhận
thức đã khác"
Ông
cho hay, đầu năm 2010, thảo luận về vị trí của kinh tế Nhà nước, ông cho rằng,
nói kinh tế nhà nước là chủ đạo vẫn đúng. Bởi lẽ chúng ta cần một lực lượng
trong tay nhà nước, giúp nhà nước thực hiện các ý đồ, định hướng nền kinh tế,
làm những việc mà các thành phần kinh tế khác không làm được.
Thế
nhưng, qua những chuyến đi khảo sát ở các nước, "nhận thức của tôi
(Phan Diễn - pv) về vị trí của kinh tế Nhà nước đã khác".
"Vai
trò của Nhà nước trong nền kinh tế rất quan trọng nhưng kinh tế Nhà nước thì
chưa chắc", nguyên Thường trực Ban Bí thư nói.
Hàn
Quốc là bài học thực tế tạo nên bước chuyển nhận thức ấy.
Đánh
giá cao vài trò của Chính phủ trong việc định hướng phát triển kinh tế, đề ra
nhiều chủ trương, chính sách, nhưng Hàn Quốc thực hiện được những ý định không
phải dựa vào lực lượng kinh tế quốc doanh mà chính là vào lực lượng tư nhân.
Ngay
cả tư nhân, nhà nước cũng không quá o bế đối với lĩnh vực cần ưu đãi, và cũng
không nên nuông chiều, ưu đãi quá lâu. Hàn Quốc đã từng trả giá khi o bế các
cheabol.
Nguyên
Phó Thủ tướng Vũ Khoan cho rằng "Gốc gác của vấn đề là nhiều tư duy không
ổn mà ta ít nhắc tới.
Tư
duy của vị trí nhà nước trong nền kinh tế thị trường của ta còn khác nhau và
chưa rõ, kể cả nhà nước trung ương và nhà nước địa phương. Ở các nước, chính
quyền chủ yếu lo quản lý hành chính nhà ước, không ai đi làm kinh tế cả.
Ông
nêu vấn đề: Với các nước GDP là câu chuyện của DN, đâu phải là của nhà nước lo.
Ở ta thì khác. Các địa phương được đánh giá qua thành tích tăng trưởng, qua các
con số như GDP, và hệ quả tất yếu là họ chạy, xin đầu tư, là chạy theo tư duy
nhiệm kì. Mỗi tỉnh là một pháo đài, một đơn vị kinh tế hoàn chỉnh. Không gian
kinh tế quốc gia vì thế bị chia cắt thành không gian kinh tế tỉnh, nền kinh tế
bị xé lẻ.
Trách
nhiệm lo phúc lợi xã hội của Nhà nước cũng thông qua DNNN, tức là vẫn là nhà
nước làm kinh doanh, bởi tiền ngân sách rót qua DNNN tới dân.
Thực
tế, nền kinh tế VN đang phải trả giá cho những bất cập trong phân vai giữa nhà
nước và tư nhân trong kinh tế.
Theo
Ban đổi mới và phát triển doanh nghiệp, khu vực này hiện đang sở hữu 70% tổng
tài sản cố định của nền kinh tế, chi phối 20% vốn đầu tư của toàn xã hội, 60%
tín dụng của hệ thống ngân hàng thương mại, 50% vốn đầu tư nhà nước và 70%
nguồn vốn ODA.
Được
bảo hộ lớn và ưu đãi nhiều, thế nhưng, khu vực này chỉ tạo ra 25% doanh thu,
37% lợi nhuận trước thuế và 20% giá trị sản xuất công nghiệp.
Hơn
nữa, khu vực này dựa vào vay nợ lớn để đầu tư. Không kể 9 tập đoàn, tổng công
ty nhà nước chưa có số liệu, con số nợ của các DNNN đã lên tới 54,2% GDP, TS
Phan Thanh Hà, Vụ phó Vụ tài chính và tiền tệ, Bộ Kế hoạch đầu tư dẫn lại thống
kê của Ban đổi mới và phát triển DN.
"Khi
một quốc gia đưa phần lớn vốn đầu tư nhưng lại không đưa được lực lượng lao
động vào một khu vực, và khu vực này lại không thể tự tạo ra được ngân lưu hay
không duy trì được tỷ phần đóng góp của mình vào sản lượng của nền kinh tế dù
đó được bảo hộ và những lợi thế khác, thì đó không phải là biểu hiện của quản
lý kinh tế tốt", GS David Dapice từng cảnh báo như vậy trong một nghiên
cứu của ông năm 2003.
"Một
khi tư duy không thay đổi, chúng ta sẽ chứng kiến kế hoạch mà Chính phủ đang trình,
Quốc hội đang bàn sẽ không thể thay đổi được...Sẽ chẳng có tái cấu trúc
đâu", ông Vũ Khoan nói.
Cưỡng
lại "xu thế"?
Bàn
về chuyện tái cấu trúc, các chuyên gia đều nhấn mạnh nhu cầu xác định rõ chức
năng, nhiệm vụ kinh tế của nhà nước trong nền kinh tế thị trường: cái gì cần
nhà nước đầu tư, cái gì tư nhân đầu tư. Vốn đầu tư nhà nước sẽ không đổ vào
những ngành nghề mà khu vực tư nhân làm được.
Nhà
nước không nên sử dụng doanh nghiệp nhà nước như một công cụ điều tiết vĩ mô,
điều tiết thị trường hay thực hiện chính sách xã hội.
Điều
nghịch lí là, ở Việt Nam,
khi tư nhân hào hứng đầu tư thì nhà nước cũng lao vào cạnh tranh, và ngược lại.
Việc đầu tư ở cảng Thị Vải - Cái Mép là một ví dụ, khi có tới 3 dự án cảng
thuộc liên doanh của Tân Cảng Sài Gòn.
Theo
TS Vũ Thành Tự Anh, chương trình kinh tế Fulbright, nên giới hạn hoạt động của
DNNN ở mấy lĩnh vực: an ninh, quốc phòng; độc quyền tự nhiên; hàng hóa, dịch vụ
thiết yếu và công nghiệp trụ cột. Chỉ cần nêu rõ những ngành ấy là có thể loại
bỏ một loạt DNNN hiện nay đang chèn lấn khu vực tư nhân, triệt tiêu cạnh tranh
của nền kinh tế.
Chúng
ta cần buộc DNNN cạnh tranh bình đẳng; đẩy mạnh cổ phần hóa, kể cả các tập đoàn
lớn; chấm dứt DNNN đầu tư tràn lan ra ngoài ngành.
Hơn
nữa, "cần hạn chế bắt DNNN phải gánh trách nhiệm phi kinh tế", TS Tự
Anh nhấn mạnh. Chúng ta không nên xem việc trách nhiệm ấy là mặc định DNNN phải
gánh. Hiện nay, đó là cái cớ để họ vin vào mỗi khi bị thổi còi về tính kém hiệu
quả. Những trách nhiệm chính trị - xã hội nếu có, sẽ được áp dụng bằng một hợp
đồng riêng với nhà nước với những ràng buộc cụ thể.
Vấn
đề là, "chúng ta có dám rũ bỏ chuyện nhà nước kinh doanh không?",
nguyên Phó Thủ tướng Vũ Khoan nêu câu hỏi.
TS
Vũ Thành Tự Anh lấy ví dụ, ngay cả khi cơ quan tham mưu như Bộ KH-ĐT đã nhận
diện ra vấn đề, thì việc thay đổi cũng khôn dễ. Chuyện các khu kinh tế ven biển
là một ví dụ.
Khi
thảo luận, chính Bộ KHĐT cho rằng, con số 15 khu kinh tế ven biển là quá nhiều,
mà chưa có khu nào đáng gọi là khu kinh tế. Đến lúc VN phải xem lại, chọn lựa
một vài khu kinh tế biển để "làm cho ra hồn"
Thế
nhưng, cũng chính Bộ KHĐT lại không cưỡng được xu thế, ít lâu sau lại trình
thêm 3 khu kinh tế biển nữa, thành 18 khu, mà mỗi khu chỉ cách nhau 40-50km.
Sự
thay đổi ấy, "phải dũng cảm mới có thể thực hiện được", TS Tự Anh nói.
Nguồn: