Triết Lý, để làm gì ?

Khi ta bế tắc tư tưởng, chân thật công nhận rằng những kiến thức và phương pháp suy luận của ta không cho phép ta sống, tư duy và hành động khớp với khao khát làm người của ta, ngoài vô vàn cách ứng xử khác, ta có thể:

a) Tiếp tục sống, tư duy và hành động như cũ vì, dù sao, ta cũng sống được, không đến nỗi nào

b) Lột áo cũ, khoác áo mới, một tấm áo coi lành lặn đẹp đẽ hơn nhưng cũng hàm hồ không thua gì. Điều ấy luôn luôn khả thi bằng ngôn ngữ.

c) Đi tới cùng bế tắc của chính mình. Nếu không giải quyết được nó, ta ôm nó xuống suối vàng, để lại ở đời chỉ một câu hỏi. Câu hỏi của một con người. Đích thực. Có gì nhục đâu?

Nếu ta tưởng ta đã tìm ra một phần của giải pháp, ít nhất là cho riêng mình, thì cứ viết đi, chẳng cần trích cao nhân nào cả: họ đã là một phần của ta và ta đã phải “vượt” họ để nên mình.

Thế thôi.

(Chungta.com)

Góc nhỏ của Noby Vui Vẻ

Lục lọi, tìm tòi, đọc, cóp nhặt, chia sẻ, ... OK hay không tùy bạn ! ! !

“Nước độc lập mà dân chưa tự do thì độc lập cũng không có ý nghĩa”- Hồ Chí Minh.

16 thg 4, 2012

Bàn chân nổi giận


Tương Lai

Những người nông dân "đòn gánh tre chín rạn hai vai" (Nguyễn Du), mà phải bỏ việc đồng áng kéo nhau lên Trung ương, tụ tập cả ngàn người trước cổng Thanh tra Chính phủ tại Hà Nội, thì cũng là chuyển chẳng đặng đừng. Nông dân phải rời làng quê kéo lên Hà Nội, vì họ tin, gần Trung ương tức là "gần mặt trời", chắc là những bức xúc kéo dài của họ sẽ được giải quyết.
Thì chính ông Tổng Thanh tra Chính phủ cho biết, sau "sự kiện Tiên Lãng", số lượt người đi khiếu nại tăng tới 50%, chủ yếu là các vụ khiếu kiện liên quan tới đất đai với tính chất rất phức tạp, gay gắt. Số lượt người khiếu nại tố cáo tăng 50% so với tháng 2, số đoàn đông người tăng 30%. Trong số này chủ yếu vẫn là các vụ khiếu kiện liên quan tới đất đai với tính chất rất phức tạp, gay gắt. Mà việc khiếu nại tố cáo tăng đột biến không phải do nhất thời mà kéo dài từ nhiều năm. "Một số địa phương chưa tập trung giải quyết tới nơi tới chốn, còn né tránh đùn đẩy nên người dân bức xúc. Một số trường hợp còn kết luận không chính xác nên dân không đồng tình". Liên quan tới vụ cưỡng chế thu hồi đất ở Tiên Lãng, sáng 5/4, ông Tổng thanh tra Chính phủ chỉ rõ: "chính quyền địa phương sai nhiều vấn đề từ quản lý, sử dụng tới thu hồi đất, hậu quả dẫn tới vụ án hình sự". (theo Dân Việt).
Theo báo "Nông thôn Ngày nay" nguyên Phó Thủ tướng Nguyễn Ngọc Trìu từng nhận xét: "Vừa qua, một số nơi thu hồi đất của nông dân giá rất rẻ, sau đó chuyển đổi mục đích sử dụng, cho doanh nghiệp chia lô, bán nền là giá tăng gấp 10- 15 lần. Chính sách như vậy sẽ làm giàu cho một số người mà làm nghèo nông dân. Tôi về nông thôn, có nông dân nói tại sao lại lấy đất của nông dân chia cho người giàu. Đến dự khởi công một công trình tại Hà Nội, trong khi bên trong là lễ khởi công, bên ngoài là những nông dân khiếu kiện". Vậy là ở đây có vấn đề về chính sách và cái gọi là "cơ chế" tạo điều kiện cho sự tước đoạt khôn khéo hoặc trắng trợn nói trên.
Thế nhưng, khi đã có quyền trong tay, người ta cưỡng chế dân vào cả ngày giáp Tết như ở huyện Thanh Hà, Hải Dương, chính bà Phó Chủ tịch UBND huyện Thanh Hà, người ký cấp GCNQSDĐ cho gia đình người nông dân khổ nọ đã tuyên bố ráo hoảnh “Việc cấp đất là sai. Đúng là tôi có ký vào GCNQSDĐ, nhưng ông Phạm Quý Lại mới là người làm sai, nhưng ông này đã nghỉ hưu mất rồi! Vì vậy:“Cưỡng chế vào cuối năm là hợp lý, sang năm mới, lằng nhằng những việc này là mệt lắm”. Công bộc của dân nói thế, làm sao dân không nổi giận?
Vậy là, người nông dân bao đời nay "việc cuốc, việc cày, việc bừa, việc cấy, tay vốn quen làm" (Nguyễn Đình Chiểu) đâu có muốn chuyện khiếu kiện đông người làm gì! Họ cũng đã từng thấm thía chuyện "sinh sự" thì "sư sinh", không thiếu người đã sứt đầu mẻ trán, tan gia bại sản vì những chuyện họ "vốn không quen làm " này. Chỉ có điều, con giun xéo lắm cũng quằn, họ không thể cứ lầm lũi ngậm miệng than trời, sao trời ở không cân, kẻ ăn không hết người lần không ra. Trong thời buổi "internet nối mạng", những chuyện nơi thôn cùng xóm vắng có thể hiện rõ mồn một trước mắt công luận. Bàn chân nổi giận của họ đưa họ đến trước công đường ở nơi cao nhất với hy vọng tìm thấy công lý.
Hình như V.Hugo có nói: "Cái thứ cát ô uế mà bạn xéo dưới chân, hãy ném nó vào lò nấu, hãy để nó chảy ra, hãy để nó sôi lên, nó sẽ thành pha lê rực rỡ"!

T. L.

Bài đã đăng trên Thế Giới Mới 14.4.2012


Nền tảng văn hóa



Nhiều người sẽ phải giật mình khi nghe chuyện hai ông bà cụ muốn đến với nhau ở tuổi 91. Đó là những người biết trân trọng cuộc sống và có tình người thật sự. Ở phía ngược lại, chúng ta lại lạnh lưng  với những thông tin chém giết man rợ của nhóm côn đồ trên đê sông Đáy. Xa hơn nữa là chuyện cô bé xinh đẹp bị xăm hình rết lên mặt, ba thanh niên trẻ tuổi vô cớ dội nước người đi đường. Điều gì đáng giật mình hơn? Nên bước ra với cuộc đời mỗi sớm mai hay thu mình giữ lấy thân?

Một câu hỏi mà nhiều người đã không nghĩ tới: Sao các nước phát triển lắm tiền nhiều của người ta vẫn đầu tư rất nhiều vào văn hóa? Đương nhiên, họ không thích chơi trội như đám cưới đình đám của một số đại gia Việt. Với họ, danh tiếng luôn đi trước tiền bạc. Danh tiếng tự nuôi sống mình bằng chữ tín chứ không cậy nhờ vào đồng tiền để đánh bóng tên mình. Tôi đã chứng kiến nhiều người nước ngoài sang trọng vuốt thẳng từng đồng lẻ tiền Việt khi trả tiền một tách cà phê. Đương nhiên, trước đó ông ta không quên xin chút nước sôi để khuấy đều và uống nốt những hạt đường dưới đáy tách. Một ứng xử văn hóa. Anh bạn ngồi cạnh tôi khi đó đã thốt lên như vậy…

Giờ đây, khi đời sống tiêu dùng đã phần nào bão hòa thì nhiều người mới thấm thía: tiền bạc và công nghệ không thể làm thay phần việc của bà mẹ văn hóa. Dường như càng hiện đại về phần xác, người ta càng vô cảm phần hồn.
Giờ đây ra đường, bị cho là nhìn đểu, va quệt xe là thanh niên vác dao xử nhau như thời trung cổ. Trong khi phải mất hàng triệu năm, từ đôi mắt, từ tiếng kêu của dã thú con người mới có được cái nhìn đồng loại và tiếng nói thân thiện. Tuy chỉ là một bộ phận trong xã hội nhưng ung nhọt đó đủ làm tê tái một cơ thể cộng đồng.


Vượt lên trên vật chất, kiểm soát được nhân tính hơn bất kỳ sức mạnh, luật lệ nào thì chỉ có văn hóa. Ở vào thời điểm cuộc sống còn đơn giản, kinh tế, công nghệ chưa phát triển, vai trò của văn hóa dường như không đậm nét. Bởi lẽ, con người có ít cái để tính, ít ham muốn và kiêng nể nhau. Thế nhưng, khi tất cả đã phát triển, tư duy lợi nhuận, sức mạnh công nghệ... dễ làm người ta lóa mắt. Một chiếc ti vi công nghệ mới, mạng internet tốc độ cao đủ tạo nên một thế giới ảo khiến bạn coi thường tình cảm với người hàng xóm. Ngồi trong xe sang trọng không còn cảm giác chạm mặt người qua đường. Kéo, thả màn hình cảm ứng có thể tâm sự không giới hạn thay vì đến tận nhà thăm một người thân và cảm nhận cuộc sống của họ... Chúng ta tạo ra chúng nhưng rồi chính ta bị vây hãm giữa bầy “quái vật” công nghệ đó. Ta nâng niu chúng nhưng lại quay lưng vô cảm với đồng loại. Đó là mặt trái của công nghệ hay đó là một câu trả lời thật đơn giản: Nếu không lấy văn hóa làm nền tảng con người sẽ ngày càng mất tính người.


Tổng số lượt xem trang

free counters