"Tôi xem
báo chí rồi phương tiện truyền thông, truyền hình và rất nhiều người nói và
thổi câu chuyện 29.000 tỷ đồng này như một cứu cánh. Tôi cho nhận thức như vậy
trước hết là sai. Bởi nó không có cơ sở khoa học về mặt định lượng. 1% không
cứu được bất kỳ cái gì. Nó là tiền cafe, tiền trà nước của một nền kinh tế, nó
không phải là cứu cánh của một nền kinh tế"...
Xung quanh gói giải pháp 29.000 tỷ đồng để giải cứu các doanh nghiệp, chuyên
gia kinh tế Nguyễn Trần Bạt cho rằng việc không nên "thổi" câu chuyện
29.000 tỷ đồng này như một cứu cánh. Việc ông quan tâm hàng đầu là khâu phân
phối sự cứu trợ này ra sao.
Theo ông, gói cứu trợ là cần
thiết, nó có thể có ích nếu như nó được thực hiện một cách chặt chẽ và có cơ sở
khoa học.
Không có cơ sở khoa học cho con số 29.000 tỷ
PV: - Với hy vọng có thể thúc đẩy sản xuất kinh
doanh, kích thích tăng trưởng của nền kinh tế đang gặp khó khăn, vừa qua Bộ Tài
chính đã trình Chính phủ gói giải pháp 29.000 tỷ để giải cứu các doanh nghiệp.
Là một chuyên gia kinh tế, ông nhận định như thế nào về gói giải pháp này của
Chính phủ?
Ông Nguyễn Trần Bạt: - Tất cả
các gói cứu trợ trong một chừng mực nào đó đều có ích cả. Nhưng sự có ích về
mặt lý thuyết thôi, còn trên thực tế nó phải đi qua một khâu rất quan trọng đó
là khâu phân phối sự cứu trợ này.
|
|
Chuyên gia kinh tế Nguyễn
Trần Bạt
|
"Việc cho phép chiếm dụng vốn một thời gian liệu có huấn luyện một thói quen chiếm dụng vốn lâu dài không? Đôi khi để quảng bá tính nhân bản của một chính sách mà chúng ta lại huấn luyện xã hội một thói xấu thì sao?
Tôi nghĩ rằng mọi việc cần phải suy nghĩ kỹ hơn, và có lẽ các cơ quan chức năng của Chính phủ cần phải phân tích việc này một cách chuyên nghiệp hơn".
- Ông Nguyễn Trần Bạt -
|
Chúng ta đã biết ở Việt Nam
chúng ta có hàng bao nhiêu các gói cứu trợ như thế này. Từ cứu trợ tai họa
thiên nhiên, có tính chất xã hội, có tính chất từ thiện cho đến những gói cứu
trợ mà chúng ta đã từng gọi vào những năm 2008 - 2009 đó là kích cầu. Và bây
giờ chúng ta có thêm gói cứu trợ nữa.
Trước hết, chúng ta phải bàn xem gói cứu trợ này nhắm đến đối tượng nào. Nếu như
dành cho các đại công ty thì nó như voi nuốt thuốc gió thôi.
Nguyên số nợ của một tập đoàn
đã lên tới 15 - 17.000 tỷ thì 29.000 tỷ không thấm tháp gì đối với hàng trăm
ngàn doanh nghiệp. Vậy thì chúng ta đã có những phân tích, phân loại và đưa ra
thiết kế quy trình phân phối sự cứu trợ này chưa?
Trên thực tế chúng ta phải thấy rằng nền kinh tế Việt Nam đã hình thành một
khái niệm đó là các khu vực, các vùng kinh tế hay các nền kinh tế vùng.
Lâu nay chúng ta cũng đánh giá mức độ cạnh tranh của các tỉnh. Và do đó, chúng
ta vô tình đã tạo ra sự thi đua giữa các vùng kinh tế hay nói cách khác chúng
ta đã tạo ra tiền đề tâm lý, xã hội cũng như nhận thức các nền kinh tế vùng.
Vậy chúng ta cứu trợ theo vùng kinh tế hay là cách khác? Ví dụ chúng ta có các
hiệp hội doanh nghiệp vừa và nhỏ, các hiệp hội làng nghề... Chưa kể các hiệp
hội doanh nghiệp trong lĩnh vực nghề nghiệp như hiệp hội thủy sản. Vậy thì
chúng ta phân phối gói cứu trợ này theo vùng lãnh thổ như tôi nói hay theo các
hiệp hội doanh nghiệp? Đó là điều mà Chính phủ có lẽ cần phải bàn rất kỹ.
Nếu chúng ta chỉ nói chung chung, ném ra một gói cứu trợ và thường đi qua các
ngân hàng thì tôi thấy cần phải cẩn thận. Bởi các ngân hàng bây giờ đang có
điều tiếng trong dư luận xã hội, ví dụ như mức tăng trưởng lợi nhuận của các
ngân hàng lên đến 50 – 60%, còn doanh nghiệp thì chết như ngả rạ, tức là thóc
còn ở trong bồ mà người thì chết đói ở ngoài cửa.
Tiền là công cụ để khích lệ sản xuất nhưng tổ chức kinh doanh tiền tệ thì rất
có lãi, trong khi tổ chức sử dụng tiền tệ để tạo thành công cụ phát triển thì
chết hàng loạt.
Việc nghiên cứu tất cả những thực trạng xã hội như vậy để chúng ta đặt ra vấn
đề là phân phối gói cứu trợ này như thế nào? Theo hình thức các vùng kinh tế
hay theo hình thức dựa vào các hiệp hội doanh nghiệp?
Nói gì thì nói, dù sớm hay
muộn nhưng nghĩ đến xã hội cũng là được rồi. Tuy nhiên, tôi chưa thấy rõ cơ sở
khoa học của gói cứu trợ này. Vậy một gói cứu trợ bao nhiêu? Cho ai? Phân phối
như thế nào? Ai giám sát quá trình phân phối sự cứu trợ này? Các hiệp hội hay
các chính quyền địa phương? Hay chúng ta thả tiền vào trong các ngân hàng để
cho các ngân hàng phân phối theo sự đánh giá chất lượng doanh nghiệp của các
ngân hàng?
Gói cứu trợ nó là cần thiết, nó có thể có ích nếu như nó được thực hiện một
cách chặt chẽ và có cơ sở khoa học.
PV: - Theo ông, gói cứu trợ 29.000 tỷ đồng cùng với chủ trương giãn thuế,
giảm thuế mà cụ thể là giảm 30% thuế thu nhập doanh nghiệp, thuế VAT từ quý 2
được giãn thêm 6 tháng liệu có thực sự vực dậy được các doanh nghiệp này không,
thưa ông?
Ông Nguyễn Trần Bạt: - Chúng ta nên nhớ một điều chúng ta chỉ có 29.000
tỷ. Tức là chúng ta có khoảng 1,4 tỷ đô la cho một nền kinh tế vào khoảng 130
tỷ đô la. Như vậy, nó chỉ có 1% thôi. Chúng ta đừng đặt quá nhiều kỳ vọng và
đấy.
Tôi xem báo chí rồi phương tiện truyền thông, truyền hình và rất nhiều người
nói và thổi câu chuyện 29.000 tỷ đồng này như một câu chuyện để cứu cánh. Tôi
cho nhận thức như vậy trước hết là sai. Bởi nó không có cơ sở khoa học về mặt
định lượng. 1% không cứu được bất kỳ cái gì. Nó là tiền cafe, tiền trà nước của
một nền kinh tế, nó không phải là cứu cánh của một nền kinh tế.
Chúng ta cứ tưởng rằng nếu chúng ta dồn vào một chỗ thì nó trở thành lớn của
một vùng, một xí nghiệp. Nhưng không phải vậy, tiền nó khuếch tán rất nhanh.
Cho nên trong một lượng tiền đo theo tiền bạc của một nền kinh tế như vậy thì
1,4 tỷ đô la có một hiệu ứng xã hội về mặt hiệu ứng kinh tế khá thấp.
Nó có thể có một hiệu ứng chính trị, nó như một tiếng vang vọng cho nhân dân
thấy rằng Đảng và Chính phủ không bỏ quên doanh nghiệp. Cho nên khi sử dụng
chúng ta phải làm thế nào để khuếch trương cả giá trị thực về mặt tiền bạc lẫn
giá trị chính trị khác để cho nó có một hiệu quả tốt hơn.
Nếu như sử dụng cái đó không rành mạch, để cho một vài hiện tượng tiêu cực nho
nhỏ ở trong đấy thì mọi hiệu quả kể cả kinh tế lẫn chính trị đều biến mất, thậm
chí còn có hại.
Báo chí làm thế nào để xã hội không đặt quá nhiều kỳ vọng vào khoảng 1% GDP của
một quốc gia. Như thế có nghĩa là Chính phủ chúng ta nghèo, muốn cứu trợ cả một
cộng đồng doanh nghiệp như vậy mà chỉ có 29.000 tỷ.
Do đó, chúng ta phải sử dụng
nó một cách nghiêm túc để hy vọng rằng ngoài những lợi ích kinh tế cụ thể,
trong một giới hạn vừa phải nó được kết hợp với những giá trị chính trị xã hội
khác như là một nguồn động viên của Nhà nước đối với các lực lượng kinh doanh.
PV: - Vậy việc giãn thuế, giảm thuế đó có thực sự là biện pháp cần thiết
đối với mỗi doanh nghiệp?
Ông Nguyễn Trần Bạt: - Bây giờ phải nói như thế này: những doanh nghiệp
nào còn đóng thuế thì sự miễn thuế mới có giá trị, còn với những doanh nghiệp
không còn năng lực để đóng thuế (tức là trên thực tế nó không kinh doanh) thì
miễn thuế hay giảm thuế không có giá trị gì, vì đằng nào họ cũng không đóng.
Còn những doanh nghiệp vẫn còn đóng thuế thì phải đánh giá xem tại sao nó đóng
được thuế trong điều kiện kinh tế như thế này.
Để đánh giá được năng lực đóng thuế của một doanh nghiệp là một vấn đề kỹ thuật
tác nghiệp hoàn toàn không dễ dàng gì đối với cơ quan quản lý thuế. Ví dụ những
đại công ty nợ tới gần 200 tỷ tiền thuế, cái đó được xếp vào diện giãn thuế hay
giảm thuế?
Đánh giá các doanh nghiệp để ứng dụng chính sách này như là một sự cứu trợ là
việc rất khó. Nhiệm vụ của các cơ quan quản lý Nhà nước chuyên ngành trong lĩnh
vực này hoàn toàn không dễ dàng. Nó cũng tiềm ẩn những rủi ro móc ngoặc, tham
nhũng hoàn toàn không bé một chút nào.
Vì thế phải rất thận trọng,
không thì thiện chí lại trở thành đối tượng để các dư luận truyền thông chế
giễu.
Tôi nghĩ rằng giãn thuế mà chỉ khóa trong lĩnh vực giá trị gia tăng thì cũng
tạm được. Bởi thuế giá trị gia tăng là thu của khách hàng trước.
Giãn thuế giá trị gia tăng tức là hỗ trợ các doanh nghiệp chiếm dụng thêm một
thời gian 6 tháng nguồn thuế đã được thu trong các kinh doanh của mình.
Nhưng liệu việc này có gieo ra một thói quen không tích cực không? Nếu làm một
cách đại trà thì có phải là 12.000 nghìn tỷ như quy định của gói cứu trợ không,
hay nó sẽ tự động phát triển đối tượng này rộng hơn? Bởi coi số 12.000 tỷ trong
vòng 6 tháng là con số hoàn toàn quan liêu. Nó không phải là con số thực.
Liệu thực tế không thu được
thật hay thực tế trì hoãn thật ấy có phải là 12.000 nghìn tỷ không, nếu các lực
lượng tham gia vào đây cứ thế phát triển một cách âm ỉ mà chính phủ không kiểm
soát nổi?
Thứ hai, việc cho phép chiếm dụng vốn một thời gian liệu có huấn luyện một thói
quen chiếm dụng vốn lâu dài không? Đôi khi để quảng bá tính nhân bản của một
chính sách mà chúng ta lại huấn luyện xã hội một thói xấu thì sao? Tôi nghĩ
rằng mọi việc cần phải suy nghĩ kỹ hơn, và có lẽ các cơ quan chức năng của
Chính phủ cần phải phân tích việc này một cách chuyên nghiệp hơn.
|
|
"Chính phủ đưa tiền
thì Chính phủ phải xem giỏ bỏ thóc, đấy là quyền của Chính phủ, chúng ta
không được can thiệp. Không phải là anh buộc phải cứu tôi vì anh không cứu
tôi thì tôi chết, không có chuyện đấy"...
|
Tiền không đến được các xí
nghiệp một cách chắc chắn, các ngân hàng sẽ ngộ độc tiền
PV: - Xem ra gói cứu trợ này chỉ có giá trị trước mắt, còn về lâu dài cũng
không có giá trị gì, thưa ông?
Ông Nguyễn Trần Bạt: - Một nền kinh tế mà Chính phủ luôn luôn phải cứu trợ
là nền kinh tế vứt đi. Một nền kinh tế là lực lượng cơ bản để cứu trợ Chính phủ
chứ không phải Chính phủ phải cứu trợ nó, bởi toàn bộ ngân sách được thu từ sự
phát triển hay từ thực tế kinh doanh của nền kinh tế.
Bây giờ nếu chúng ta quảng bá vai trò của gói cứu trợ quá mức thì đồng thời
chúng ta cũng quảng bá sự nguy hiểm của nền kinh tế.
Hiện nay, tôi thấy báo chí đang làm ầm ĩ câu chuyện 29.000 tỷ này mà quên mất
rằng trong khi biểu dương Chính phủ để có 29.000 tỷ cứu trợ thì chúng ta cũng làm
một việc song song là bố cáo với thiên hạ rằng nền kinh tế của chúng ta là nền
kinh tế kém đến mức đang được Chính phủ cứu trợ.
Tôi không hiểu biểu dương tính nhân bản, tính lương thiện, tính nhân dân của
Chính phủ quan trọng hơn hay biểu dương sự lành mạnh, sức khỏe của một nền kinh
tế quan trọng hơn? Ngay cả cơ quan tuyên huấn hay các phương tiện truyền thông
cũng phải lưu ý cân đối liều lượng như thế nào để người ta vỗ tay cho gói cứu
trợ, nhưng không tố cáo tính chất tiêu cực của một nền kinh tế.
PV: - Vậy thì, theo ông đâu là biện pháp lâu dài thực sự cần cho nền kinh
tế, cho các doanh nghiệp đang gặp khó khăn này?
Ông Nguyễn Trần Bạt: - Tôi nghĩ thực ra là chính sách. Hiện nay song song
với gói cứu trợ 29 nghìn tỷ này có một quyết định của Ngân hàng Nhà nước về
việc giới hạn trần lãi suất cho vay là 15% cũng đang được truyền bá rất ầm ĩ.
Việc hạ lãi suất cho vay trên thực tế khoảng 20 – 30% xuống 15% là một cố gắng
khổng lồ của cả Chính phủ lẫn Ngân hàng Nhà nước.
Nhưng truyền bá, bố cáo, tuyên truyền quá rộng rãi về chuyện này đã làm tố giác
một thực tế là ở Việt Nam đồng tiền cho vay đã được Nhà nước kiểm soát rồi mà
nó vẫn còn 15%/ năm. Và lãi suất của đồng Việt Nam, mặc dù được được kiểm soát
và được hạn chế vẫn là lãi suất cao nhất trong tất cả các đồng tiền có
mặt trong nền kinh tế thế giới.
Chúng ta buộc phải buôn bán với nhân loại, cho nên thương nhân Việt Nam trong
khi phải gánh tiền lãi tới 15% thì không khỏe khoắn, bình đẳng so với bất kỳ
thương nhân nước nào trên thế giới này.
Tất nhiên nói như thế không phải là đưa ra con số 15% là không tích cực. Đấy là
cả một sự tích cực, sự cố gắng từ phía Chính phủ, từ phía Ngân hàng Nhà nước.
Tuy nhiên, đấy là một nỗi đau khổ, một sự cố gắng cần giấu kín hơn là cần tuyên
truyền.
Hiện nay, chúng ta tuyên
truyền quá to, quá rộng rãi về chuyện này, nó tố cáo với các nền kinh tế khác
trên thế giới rằng gánh nặng lãi suất của đồng tiền Việt Nam làm cho lưng của
các thương nhân Việt Nam gù đi.
PV: - Ông có cho rằng Chính phủ cần có biện pháp giải quyết nợ xấu của
doanh nghiệp và hoàn thế lại cho các doanh nghiệp như một vài ý kiến đã nêu?
Ông Nguyễn Trần Bạt: - Nhiều người phát biểu là cần giải quyết vấn đề nợ
xấu để cứu trợ các doanh nghiệp, đấy là một tham vọng rất thiếu thực tế. Trong
một nền kinh tế tư bản chủ nghĩa thì tốc độ quay của tiền quy định tài năng
quản trị của các doanh nghiệp.
Một doanh nghiệp mà không trả
được nợ thì cái đối tượng cho nó vay là ngân hàng sẽ trở thành một đối tượng tiêu
cực. Nợ xấu là tai họa của các ngân hàng.
Thế nhưng tại sao lại có nợ xấu? Bởi vì chúng ta kinh doanh không được. Nền
kinh tế của chúng ta là một nền kinh tế hoàn toàn lệ thuộc vào xuất nhập khẩu.
Chúng ta không có công nghiệp nguyên liệu cho nên chúng ta phải nhập.
Chúng ta không có công nghiệp
linh kiện, phụ kiện nên chúng ta cũng phải nhập. Và nếu không cẩn thận đến cái
kim chúng ta cũng phải nhập. Do đó chúng ta lệ thuộc vào cả xuất lẫn nhập.
Do sự trì trệ của nền kinh tế thế giới nên giá hàng nhập đắt lên. Bởi vì không
có lời người ta không làm, không làm thì khan hiếm, cho nên hàng nhập vào đắt,
hàng bán ra thì không bán được vì người ta không mua. Hầu hết các thị trường
xuất khẩu của chúng ta đều có vấn đề về kinh tế cả.
Tôi tiên lượng là phải đến giữa năm 2014 nền kinh tế thế giới mới bắt đầu có
những dấu hiệu tích cực. Từ giờ cho đến lúc ấy nền kinh tế của chúng ta vẫn
tiếp tục có vấn đề. Nền kinh tế của chúng ta có vấn đề thì không những chúng ta
không giải quyết được nợ xấu hiện có mà sẽ tiếp tục có thêm nợ xấu.
Nợ xấu sẽ phát triển. Lý do rất đơn giản là chẳng lẽ chúng ta giải tán hết các
xí nghiệp, đóng cửa hết các công ty? Chúng ta vẫn phải tiếp tục sản xuất kinh
doanh trong những điều kiện không bán được hàng. Hệ số tồn kho bây giờ càng
ngày càng tăng, mà tồn kho lớn nhất là bất động sản. Không muốn chết thì chúng
ta phải làm, lỗ cũng phải làm, mà lỗ nhiều thì nợ xấu tăng thêm.
Tôi nghe nói có một số chuyên gia phát biểu là Chính phủ phải bỏ tiền ra mua nợ
xấu, và phải giải quyết vấn đề nợ xấu. Cách nói như thế hoàn toàn không phù hợp
với điều kiện Việt Nam. Không có cách gì Chính phủ chúng ta có thể giải quyết
vấn đề nợ xấu cả.
Nếu Chính phủ ngăn chặn được
nợ xấu phát triển trong một vài năm sắp tới đã là giỏi lắm rồi. Đưa ra những
lời kêu gọi hay sự đánh giá không khoa học là dồn Chính phủ vào chỗ khó, bởi
Chính phủ không có cách nào để giải quyết vấn đề nợ xấu trong một vài năm tới.
Đấy là quan niệm của tôi.
Tiền mà không đến được các xí nghiệp một cách chắc chắn thì các ngân hàng sẽ
ngộ độc tiền. Chúng ta buộc phải đánh giá thực tế như thế, và nhiệm vụ của
Chính phủ không phải là khắc phục triệt để các hiện tượng tiêu cực mà là hạn
chế sự phát triển của các tiêu cực.
Trong một vài năm tới, tài ba
nhất thì Chính phủ cũng chỉ có thể hạn chế sự phát triển các mặt tiêu cực chứ
không phải là quét sạch các mặt tiêu cực.
PV: - Vậy còn việc hoàn lại thuế cho các doanh nghiệp thì sao, thưa ông?
Ông Nguyễn Trần Bạt: - Tôi nghĩ là Chính phủ tài đến đâu thì làm đến đấy,
có dự trữ đến đâu thì làm đến đấy, nhưng tôi nghĩ là chuyện này phải rất cẩn
thận. Hoàn thuế là xuất kho tiền, mà xuất kho tiền là gắn liền với các thao
túng, mà thao túng thì luôn dẫn đến mất uy tín chính trị của Đảng và Nhà nước.
Việc ấy phải thận trọng, không phải khía cạnh tiền mà khía cạnh chính trị.
PV: - Theo ông, những đối tượng doanh nghiệp nào thì cần phải cứu trợ
trong gói cứu trợ này?
Ông Nguyễn Trần Bạt: - Tôi sẽ không phát biểu về chuyện này, lý do rất đơn
giản là nói gì thì nói, Chính phủ là người phải bảo vệ quyền lợi xã hội và tài
sản xã hội trong tất cả các hoạt động quản lý của mình. Cho nên cứu cái gì để
có lợi cho xã hội nhất là quyền định nghĩa của Chính phủ.
Chính phủ đưa tiền thì Chính
phủ phải xem giỏ bỏ thóc, đấy là quyền của Chính phủ, chúng ta không được can
thiệp. Không phải là anh buộc phải cứu tôi vì anh không cứu tôi thì tôi chết,
không có chuyện đấy.
Chính phủ bỏ tiền ra để mua một tương lai tốt cho nền kinh tế Việt Nam chứ
không phải mua tương lai cho một xí nghiệp cụ thể nào cả. Tất cả những ai chê
trách Chính phủ là tôi chết mà anh không cứu là vô lý.
Chính phủ cứu một nền kinh tế
chứ không cứu một xí nghiệp, nhưng để cứu một nền kinh tế thì Chính phủ buộc
phải đi qua con đường cứu một số xí nghiệp.
Vậy chọn xí nghiệp nào là toàn quyền quyết định của Chính phủ, dựa vào sự tham
khảo hai trục mà tôi vừa nói, là quản trị theo hiệp hội theo vùng địa phương,
hay là quản trị theo các hiệp hội doanh nghiệp là tùy Chính phủ. Nhưng cái đấy
cũng chỉ là đối tượng tham khảo để cho chính sách gần với cuộc sống, còn cứu
trợ ai vẫn là quyền quyết định của Chính phủ.
Tuy nhiên, điều cần nói ở đây là Chính phủ không được quên cứu trợ không phải
là thiện chí chính trị, mà là một công nghệ và phải giám sát quá trình cứu trợ.
Không nên để xảy ra tình trạng chúng ta đến ngõ nào, phố nào cũng thấy ca ngợi
Chính phủ tốt bụng cho mình tiền.
Tôi đã bắt đầu thấy ở trên ti
vi có một số công ty đã ca ngợi rồi. Tôi xin lỗi là những con kền kền ấy mà đã
bắt đầu mở miệng thì Chính phủ phải coi chừng sờ nắp túi mình xem nó đã bật ra
chưa?
Chúng ta không được quên cứu trợ là một công nghệ tài chính có tiêu chuẩn phổ
biến toàn cầu, hoàn toàn không phải là hoạt động từ thiện. Cứu trợ không phải
là hoạt động chính trị. Nó có ý nghĩa chính trị chứ không phải là hoạt động
chính trị, mà là hoạt động thuần túy tài chính.
Cứu trợ không phải là thiện
chí chính trị, mà là một công nghệ và phải giám sát
|
"Chính phủ bỏ tiền ra để mua một tương lai tốt cho nền kinh tế Việt Nam
chứ không phải mua tương lai cho một xí nghiệp cụ thể nào cả. Tất cả những ai
chê trách Chính phủ là tôi chết mà không cứu là vô lý.
Chính
phủ cứu một nền kinh tế chứ không cứu một xí nghiệp, nhưng để cứu một nền
kinh tế thì Chính phủ buộc phải đi qua con đường cứu một số xí nghiệp. Vậy
chọn xí nghiệp nào là toàn quyền quyết định của Chính phủ.
Tuy nhiên, điều cần nói ở đây là Chính phủ không được quên cứu trợ không phải
là thiện chí chính trị, mà là một công nghệ và phải giám sát quá trình cứu
trợ".
- Ông Nguyễn Trần Bạt -
|
PV: - Thưa ông, ông có
nghĩ rằng số tiền 29.000 tỉ đồng này sẽ cứu được những doanh nghiệp mấp mé bên
bờ vực phá sản không?
Ông Nguyễn Trần Bạt: - Tôi nghĩ rằng các doanh nghiệp mấp mé bên bờ vực
phá sản không phải do thiếu tiền, mà nó mất tiền, bởi vì nếu thiếu tiền thì đã
không kinh doanh.
Vấn đề phải đặt ra là liệu có
mất nữa không? Cho nên xưa nay cứu trợ luôn luôn gắn liền với tái cấu trúc các
doanh nghiệp cụ thể. Người ta cứu trợ luôn kèm điều kiện.
Giống như cộng đồng châu Âu
cứu trợ Hy Lạp là kèm theo điều kiện phải thắt chặt chi tiêu. Tức là Chính phủ
ấy mất đi quyền độc lập quốc gia của mình trong lĩnh vực tài chính, trong lĩnh
vực chi tiêu công.
Tôi sợ rằng việc vung vãi tiền bạc như một biểu hiện của sự nhân văn, thương
người, cứu trợ mà không tuân thủ các công nghệ tài chính liên quan đến hoạt
động cứu trợ, có thể dẫn Chính phủ chúng ta đến chỗ mất tiền và mất cả uy tín
nữa, vì chúng ta không hiểu được bản chất của khái niệm cứu trợ.
PV: - Thưa ông, ông có quan ngại rằng số tiền 29.000 tỷ này nó sẽ đi đến
những doanh nghiệp không cần cứu, hoặc đi đến những doanh nghiệp đã chết rồi
không cần cứu không?
Ông Nguyễn Trần Bạt: - Trong cuộc sống chúng ta vẫn hay gặp những trường
hợp người chết rồi mà người ta vẫn khai còn sống để lĩnh lương.
Ngày xưa trong chính quyền Việt Nam cộng hòa, có liệt sĩ vẫn được lĩnh lương. Ở
Mỹ người ta phải tìm những người mất tích ở chiến trường để khóa sự việc lại và
để Chính phủ không phải tiếp tục chi tiền cho những người không xác định được
là đã chết một cách hợp pháp.
Vậy Chính phủ phải xem trong ngần ấy doanh nghiệp thì cái nào là liệt sĩ rồi,
cái nào đang ngắc ngoải, và trong đống ngắc ngoải ấy, cái nào thức dậy thì có
lợi cho xã hội, còn cái nào ngủ tiếp cũng được, không sao cả. Chính phủ
tuyệt đối không được nghĩ đây là thiện chí của Chính phủ, mà Chính phủ đang bỏ
tiền ra để cứu một nền kinh tế.
PV: - Đấy chính là giải pháp mà số tiền 29.000 tỷ đồng này đến được nơi
cần cứu?
Ông Nguyễn Trần Bạt: - Tôi nói lại là đến nơi nào thì không biết được, và
chúng ta đừng hy vọng chúng ta biết được. Chúng ta chỉ trích bằng những tin đồn
là không được. Chính phủ chịu trách nhiệm trọn vẹn và toàn diện việc triển khai
gói cứu trợ này để cứu nền kinh tế của chúng ta, các xí nghiệp không được cứu
trực tiếp thì sẽ được hưởng cái lợi gián tiếp do nền kinh tế ấy không chết.
Nên nhớ rằng mọi xí nghiệp
đều có thể chết theo một nền kinh tế, cho nên thành tích của Chính phủ là cứu
một nền kinh tế. Cứu một nền kinh tế tức là ngăn chặn sự chết theo của các công
ty khi nền kinh tế ấy chết.
PV: - Thưa ông, sắp tới Quốc hội có xem xét gói 29.000 tỷ này, vậy với cá
nhân mình, ông mong chờ gì từ cuộc nghị sự này?
Ông Nguyễn Trần Bạt: - Quốc hội phải làm đúng nghĩa vụ của mình, Quốc hội
phải giám sát tất bởi vì đây là tài sản của nhân dân. Một Nhà nước tự bản thân
nó không có tài sản. Nhà nước là đại diện để quản lý các sở hữu của nhân dân.
Cho nên, Nhà nước chúng ta
mặc dù không phân lập như Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng nói khi khai mạc hội
nghị Trung ương V, nhưng các nhánh quyền lực cũng không trốn được trách nhiệm
của mình. Nhánh quyền lực của Quốc hội thay mặt nhân dân giám sát tất cả sự lưu
chuyển các dòng tài sản của xã hội.
Tôi hoan nghênh Quốc hội nếu Quốc hội giám sát tốt được chuyện ấy. Nên nhớ rằng
Quốc hội có thể giám sát và Quốc hội có thể hợp thức hóa, do đó Quốc hội cần cố
gắng để không hợp thức hóa những mặt tiêu cực và giám sát để hạn chế các mặt
tiêu cực và khích lệ các mặt tích cực. Tôi hoan nghênh chuyện ấy, hoan nghênh
phát biểu của Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Sinh Hùng.
Vào khoảng 6 tháng nay chúng ta thấy mọi cơ chế kiểm tra, kiểm soát đều tiến
công một cách không thương tiếc vào các doanh nghiệp Nhà nước. Sự tố giác những
vấn đề tiêu cực diễn ra trong một vài tập đoàn Nhà nước, từ Vinalines, cho đến
PVN, cho đến EVN, VNPT thể hiện một thái độ thức tỉnh của hệ thống chính quyền
Nhà nước chúng ta đang diễn ra, đã diễn ra ở trong các doanh nghiệp Nhà nước.
Chúng ta phải bắt rận chứ
không giết các con kinh công ấy được. Bây giờ chúng ta bắt không được rận mà
làm cho nó lăn quay ra chết chẳng hạn, thì tai họa còn khủng khiếp hơn. Rất
nhiều người không đồng ý với tôi, rất nhiều người muốn giết chết các con vật
gây bệnh, nhưng tôi thì không. Tôi thuộc vào nhóm những người muốn chữa bệnh
cho các thực thể.
Còn việc chúng ta cường điệu vai trò của các tập đoàn kinh tế Nhà nước thì đấy
thuộc vấn đề lý luận, hiện nay phải nói rằng sự thức tỉnh về mặt này rất hạn
chế. Tuy nhiên, thức tỉnh những vấn đề lý luận đòi hỏi thời gian nhiều hơn, vì
nó đòi hỏi một số thực tiễn thất bại để có thể rút ra kết luận được.
Và không chỉ hiểu biết về sự thất bại đâu mà còn phải nghĩ ra các phương pháp
để thay thế. Không có các tập đoàn nhà nước thì Đảng này, Nhà nước này thay nó
bằng gì, bây giờ chưa tìm được. Với năng lực của xã hội như hiện nay thì các
công ty tư nhân có trở thành đại gia được giống như các tập đoàn Nhà nước
không?
Chưa chắc. Khi sờ đến các đại
gia có màu sắc tư nhân là lập tức chúng ta thấy nườm nượp tất cả các tín dụng
và tài sản Nhà nước ở trong đấy. Như vậy, nó chỉ gọi là tập đoàn tư nhân, còn
thực chất nguồn sống của nó, máu của nó vẫn là chế tạo tại chính phủ CHXHCN
Việt Nam, vẫn là tài sản quốc gia.
- Xin cảm ơn ông!
Hiện đại hóa trụ sở là
"đòi hỏi" phi kinh tế!
Ngoài gói 29.000 tỷ đồng, chi
tiêu công cũng là một trong những 5 nhóm giải pháp được Bộ Tài chính
nhắc tới trong chủ trương giải cứu các doanh nghiệp lần này.
Tuy nhiên, theo như ông
Nguyễn Trần Bạt đánh giá: "Chỉ nguyên một câu chuyện Vinashin thôi là
chúng ta có thể kết luận được các bệnh tương tự ở trên các thực thể tương tự.
Cái này tôi nói nhiều rồi, xã hội nói nhiều rồi tôi cũng không muốn nói thêm.
Kể cả câu chuyện đề xuất của Bộ trưởng Bộ giao thông vận tải về hơn 200 nghìn tỷ đồng,
thiên hạ cũng nói nhiều rồi, tôi cũng không muốn nói thêm nữa, tôi chỉ xác
nhận rằng họ nói có lý".
PV: - Ông có thể phân tích cụ thể hơn về điều này, thưa ông?
Ông Nguyễn Trần Bạt: - Một Bộ trưởng phụ trách một Bộ kinh tế không thể
nào đưa ra các đòi hỏi phi kinh tế được. Đòi hỏi như thế là phi kinh tế.
Chúng ta có khoảng 20 Bộ
trưởng, mỗi một Bộ trưởng đưa một gói đề xuất như thế thì Chính phủ trở thành
một bà u già không còn sữa mà con thì vẫn nhao nhao đòi bú.
Chính phủ chúng ta không chỉ có các đứa con là Bộ mà 64 tỉnh thành cũng là
những đứa con thật sự của Chính phủ. Giả sử bình quân mỗi một tỉnh hoặc một
Bộ đề xuất cho Thủ tướng Chính phủ một yêu cầu để tái cấu trúc lại Bộ hoặc
tỉnh của mình khoảng độ 50% so với đề xuất của Bộ GTVT.
Tức là, khoảng 100 ngàn tỷ,
thì với 64 tỉnh thành cộng với 22 Bộ là gần 100 cơ cấu, Thủ tướng của chúng
ta lấy đâu ra để đáp ứng.
Cái cần rút kinh nghiệm ở đây là tất cả các Bộ trưởng và Tỉnh trưởng khi đưa
ra các đòi hỏi đầu tư đối với Nhà nước thì phải cân đối tiềm năng của một
Chính phủ và phải cân đối với tiềm năng của một nền kinh tế.
Bởi vì để làm Bộ trưởng mà
không hiểu Chính phủ của mình thì không làm được, và để làm thành viên của
nội các mà không hiểu năng lực của nền kinh tế của đất nước mình thì cũng
không làm được. Đã không làm được thì mọi đề xuất đều không có giá trị.
|
Huyền Biển (Thực hiện)