Triết Lý, để làm gì ?

Khi ta bế tắc tư tưởng, chân thật công nhận rằng những kiến thức và phương pháp suy luận của ta không cho phép ta sống, tư duy và hành động khớp với khao khát làm người của ta, ngoài vô vàn cách ứng xử khác, ta có thể:

a) Tiếp tục sống, tư duy và hành động như cũ vì, dù sao, ta cũng sống được, không đến nỗi nào

b) Lột áo cũ, khoác áo mới, một tấm áo coi lành lặn đẹp đẽ hơn nhưng cũng hàm hồ không thua gì. Điều ấy luôn luôn khả thi bằng ngôn ngữ.

c) Đi tới cùng bế tắc của chính mình. Nếu không giải quyết được nó, ta ôm nó xuống suối vàng, để lại ở đời chỉ một câu hỏi. Câu hỏi của một con người. Đích thực. Có gì nhục đâu?

Nếu ta tưởng ta đã tìm ra một phần của giải pháp, ít nhất là cho riêng mình, thì cứ viết đi, chẳng cần trích cao nhân nào cả: họ đã là một phần của ta và ta đã phải “vượt” họ để nên mình.

Thế thôi.

(Chungta.com)

Góc nhỏ của Noby Vui Vẻ

Lục lọi, tìm tòi, đọc, cóp nhặt, chia sẻ, ... OK hay không tùy bạn ! ! !

“Nước độc lập mà dân chưa tự do thì độc lập cũng không có ý nghĩa”- Hồ Chí Minh.

9 thg 10, 2011

LỜI CHÀO BÀ MEC KEN.



Ks. Vi Toàn Nghĩa 

Từ lâu đã ngưỡng mộ bà .
Bà là một nữ thủ tướng tuyệt vời!
Nước Đức là nước duy nhất không bị ảnh hưởng của suy thoái thế giới khi bà lãnh đạo.
Nước Đức là nước đầu tiên triệt thoái năng lương hạt nhân vì sinh thái và ý nguyện của dân.
Tôi mong dân tộc tôi có những lãnh đạo như bà.
Được biết bà chuẩn bị sang thăm đất nước VIỆT NAM tươi đẹp của chúng tôi .
Vài dòng viết ngắn thay bông hoa nhỏ tặng bà.

Một công dân nước CHXHCNVN. 

THỦ TƯỚNG HỌ VÀ THỦ TƯỚNG TA.
Mời các bạn xem 2 bức ảnh :

1-Tại khách sạn PHƯƠNG ĐÔNG - thành phố VINH :

Lính canh một thang máy dành riêng cho phó thủ tướng "ta" - chờ thủ tướng đi tắm về sẽ dùng - không ai được đi.(11 h 00 ngày 27-7-2010 )



2-Thủ tướng " họ " - trong chuyến đi thăm một đơn vi của nước bà đồn trú tại I- RẮC - bà đang đi lĩnh suất ăn của mình.


Mong mọi người tự bình luận - tự ngẫm về chính thể của mình - và cũng tự chịu trách nhiệm về những suy ngẫm ấy ( khách hàng tự bảo quản lấy tài sản của mình ! )

kĩ sư
vi toàn nghĩa.
0962412242

Báo chí phương Tây: Nga và Trung Quốc đã ném cho Bashar Assad chiếc phao cứu sinh



PHẠM NGUYÊN TRƯỜNG DỊCH

Moskva và Bắc Kinh đã phủ quyết dự thảo nghị quyết của Hội đồng bảo an nhằm lên án việc Syria đàn áp các lực lượng chống chính phủ. Điện Cẩm Linh không muốn lặp lại kịch bản Lybia, đấy là lúc phương Tây làm họ “rối trí”, và không muốn những con vi trùng bạo loạn xâm nhập vào trong nước, hơn nữa, Putin đã lại trở thành người điều khiển chính sách đối ngoại của Nga rồi. Phủ quyết nghị quyết về Syria làm Liên hiệp quốc yếu đi.

MOSKVA VÀ BẮC KINH SỢ SẼ BỊ MẤT ẢNH HƯỞNG TRONG THẾ GIỚI ARAB MỘT KHI CÁC “CHÍNH PHỦ ĐỘC TÀI ĐƯỢC XÂY DỰNG THEO MÔ HÌNH LIÊN XÔ HIỆN ĐÃ LỖI THỜI THAY NHAU SỤP ĐỔ”, TRONG BÀI NÓI VỀ VIỆC HAI NƯỚC NÀY PHỦ QUYẾT DỰ THẢO NGHỊ QUYẾT CỦA HỘI ĐỒNG BẢO AN, NHÀ BÌNH LUẬN NEIL MACFARQUHAR ĐÃ VIẾT TRÊN TỜ THE NEW YORK TIMES (MĨ) NHƯ THẾ.

Đối với Nga, Syria chính là những hợp đồng thương mại và quốc phòng trị giá hàng tỉ dollar và căn cứ hải quân ở Tartus, tờ báo này viết như thế. Ngoài ra, Syria là đồng minh Arab đáng tin cậy duy nhất của Nga, bảo đảm cho việc tham gia vào những cuộc đàm phán về hòa bình giữa các nước Arab và Israel. Trung Quốc sợ “mùa xuân Arab” sẽ kích động tinh thần bất tuân trong dân chúng Trung Quốc. Nhưng quan trọng hơn: Trung Quốc và Nga thường cùng nhau chống lại những bước đi mà họ cho là những cố gắng của phương Tây nhằm mở đường cho việc đưa những chế độ thân phương Tây lên cầm quyền, nhà báo này viết như thế.

MacFarquhar cho rằng bản thân dự thảo nghị quyết chẳng có ý nghĩa gì, “nhưng ngay cả như thế, nó vẫn bị phản đối, mà một phần là do bóng đen của Lybia”.

Tác giả nhận xét rằng Trung Quốc ít khi phủ quyết. “Các nhà ngoại giao ở Hội đồng bảo an nói rằng đáng lẽ Trung Quốc không phủ quyết nếu Nga không làm gương. Và đúng là các đại biểu Trung Quốc nói với các nhà ngoại giao khác rằng bị Moskava gây áp lực, họ đề nghị không bỏ phiếu trắng”, tờ báo viết như thế. Nhưng theo ý kiến của các chuyên gia thì Trung Quốc phủ quyết là nhằm mấy mục tiêu: bảo vệ quyền lợi kinh doanh, không để cho vi trùng “mùa xuân Arab” thâm nhập vào trong nước và chấp nhận tình trạng hiện tại chứ không phải là một tương lai bất định.

Theo nhà phân tích Mĩ thì vấn đề Syria sẽ lại được đặt lên bàn nghị sự của Liên hiệp quốc: “Tình hình rất dễ bùng nổ mà các nước láng giềng có thế lực như Thổ Nhĩ Kì và Liên đoàn các quốc gia Arab lại muốn cùng nhau giải quyết”.

Việc Nga phủ quyết dự thảo của Hội đồng bảo an là có thể dự đoán được,Vincent Jauvert viết trên tờ Le Nouvel Observateur (Pháp) như thế. Ông này cho rằng có 6 nguyên nhân sau đây:

Thứ nhất, ngành ngoại giao Nga không muốn lặp lại kịch bản Lybia, theo họ thì lúc đó phương Tây đã làm họ rối trí và vượt quyền mà Liên hiệp quốc cho phép, tìm cách lật đổ Gaddafi. Thứ hai, trong giai đoạn khủng hoảng và giảm các khoản chi tiêu công, Điện Cẩm Linh sợ nhất là bạo loạn và phủ quyết là biện pháp chứng tỏ cho dân chúng cũng như thế giới biết rằng họ sẽ giải quyết những vấn đề nội bộ theo cách của mình. Thứ ba, Nga muốn giữ vững địa vị là nước cung cấp vũ hàng đầu cho Syria và giữ được căn cứ hải quân ở Tartus, cũng là căn cứ hải quân cuối cùng của Nga ở Địa Trung Hải.

Ngoài ra, Nga muốn đánh tiếng cho các chế độ độc tài khác rằng Lybia là ngoại lệ, còn Putin thì cho những người đồng cấp với ông biết rằng ông đã trở thành người lãnh đạo chính sách đối ngoại của Nga. Cuối cùng, Nga khẳng định rằng thậm chí Nga và Trung Quốc không phủ quyết thì cũng chưa chắc dự thảo đã được thông qua vì Nam Phi, Ấn Độ và Brazil bỏ phiếu trắng, Jauvert viết như thế.

Trong bài phỏng vấn đăng trên tờ Le Monde, ông Didier Billion, phó giám đốc Viện quan hệ quốc tế và quan hệ chiến lược, nói rằng việc Nga và Trung Quốc phủ quyết dự thảo của Hội đồng bảo an đã củng cố địa vị của chế độ Syria và làm Liên hiệp quốc yếu đi. Theo lời ông này thì Bắc Kinh và Moskva vẫn theo truyền thống và nguyên tắc là chống lại sự can thiệp vào công việc nội bộ của các nước khác. Nga và Trung Quốc là những nước còn xa mới có chế độ dân chủ, họ lo lắng trước “mùa xuân Arab” vì nó có thể là tấm gương cho nhân dân các nước đó, Billion nói như thế. Ngoài ra, Nga và Syria còn có quyền lợi chung cực lớn: trong đó có khả năng đưa tàu chiến vào các hải cảng của Syria.

Billion nhấn mạnh rằng hiệu quả của những biện pháp trừng phạt đơn lẻ của EU và Mĩ đối với Syria là có giới hạn vì họ không thể “đánh gục được nền kinh tế của đất nước này”. “Nếu có người nào không chịu hợp tác thì những người khác, thí dụ như Trung Quốc sẵn sàng nắm ngay lấy cơ hội”, vị chuyên gia này nói như thế.

Billion nhận xét rằng Hội đồng quốc gia Syria không hi vọng nhiều vào cuộc bỏ phiếu ở Hội đồng bảo an và bây giờ họ phải tập trung chú ý vào tình hình trong nước vì sức chống đối đang giảm dần.
Bình luận về việc Brazil, Ấn Độ và Nam Phi bỏ phiếu trằng, Billion nói rằng điều đó chứng tỏ có “sự dịch chuyển trọng tâm của chính sách đối ngoại”: “Các siêu cường đã không còn có thể ép buộc người ta chấp nhận quan điểm của mình nữa”, ông nhấn mạnh như thế, “Nhưng hiện nay khối BRIC (Brazil, Nga, Ấn Độ, Trung Quốc – ND) còn rất rời rạc, chưa thể có một quan điểm chung và chưa đưa ra được sáng kiến”.

Cuộc bỏ phiếu ngày hôm qua cho thấy “Liên hiệp quốc chỉ có áp lực vừa phải đối với một số nước”, Billion nói như thế. Ông đề nghị phải cải cách cơ chế làm việc của tổ chức này.
  
Nhà bình luận Gudrun Harrer, trên tờ Der Standard (Áo), thì cho rằng việc Nga và Trung Quốc phủ quyết dự thảo nghị quyết về Syria ở Hội đồng bảo an sẽ sẽ làm cho xung đột gia tăng. 

“Ngay cả sau khi đã diễn ra làn sóng khủng bố dã man với hàng ngàn người bị thương, bị giết, bị mất tích, bị đàn áp và tù đầy mà Hội đồng bảo an vẫn không thỏa thuận được những biện pháp nhằm lên án chế độ đang cầm quyền ở Syria”, nữ nhà báo này bức xúc viết như thế. Bà coi việc phủ quyết của Nga và Trung Quốc là “cái tát vào mặt phe đối lập Syria – mà không chỉ tát vào những người đại diện của phong trào, những người đã lập ra Hội đồng dân tộc, tức là những người đã thực hiện “bài tập ở nhà” mà cộng đồng quốc tế giao cho – mà còn tát vào mặt những người dân bình thường của đất nước này, những người đã xuống đường với hi vọng là cộng đồng quốc tế sẽ nghe thấy tiếng nói của họ”.

Trong khi tưởng là đang bảo vệ người Syria thì Nga và Trung Quốc lại đang đẩy đất nước vào cảnh hỗn loạn, tác giả bài báo khẳng định như thế. “Không còn hi vọng được cộng đồng quốc tế để ý tới, những người biểu tình ôn hòa có thể sẽ không còn tin vào những phương tiện cũ nữa và bắt đầu cầm lấy khí giới”.

Dư âm của cuộc bỏ phiếu về Lybia có ảnh hưởng không nhỏ đối với sự phân bố lá phiếu trong cuộc bỏ phiếu về Syria ở Hội đồng bảo an, nhà báo này công nhận như thế. Bắc Kinh và Moskva cho rằng đáng lẽ họ không nên thông qua những biện pháp trừng phạt Lybia, vì NATO đã lợi dụng nhằm “thay đổi chế độ” ở Lybia. Cả Bắc Kinh lẫn Moskva đều cho rằng Syria phải nằm ngoài vùng ảnh hưởng của Washington, bài báo viết như thế.

Chẳng có ai trong Hội đồng bảo an có thể đấm vào ngực và đóng vai người bảo vệ quyền lợi của nhân dân Syria, tác giả kết luận như thế. Trong khi Nga và Trung Quốc phủ nhận những dự định tốt đẹp của Mĩ thì quan điểm của nước này lại được các nhà bình luận và các blogger đánh giá không cao: họ cho rằng Mĩ gắn bó quyền lợi với Israel, kí giả Harrer kết luận như thế.

Nguồn: http://inopressa.ru/article/06Oct2011/inotheme/syria_russia.html

Bài phát biểu của tổng thống Barack Obama nhân dịp năm học mới (2011-2012)



Người dịch: Phạm Nguyên Trường

Lời người dịchTừ ba năm nay, trước thềm mỗi năm học mới tổng thống Obama đều đến thăm một trường trung học và có bài nói chuyện với học sinh. Năm nay ông đến trường phổ thông trung học mang tên Benjamin Banneker ở Washington, D.C. Người dịch đưa vào phần phụ lục hai bức thư gửi học sinh nhân dịp năm học mới (2010 – 2011 và 2011- 2012) của hai ông chủ tịch nước Cộng Hòa Xã Hội chủ nghĩa Việt Nam để thấy thuật ngữ “lưỡi gỗ” thực sự có nghĩa như thế nào.

Xin cám ơn. (Vỗ tay). Xin cám ơn rất nhiều. Xin mời các vị an tọa. Xin cám ơn chủ tịch (ý nói cô Donae, có lẽ là chủ tịch hội học sinh -ND), đây là bài giới thiệu rất hay. (Cười). Chúng ta rất tự hào về Donae vì cô đã có một bài giới thiệu rất hay về trường học này. 

Ngoài ta, tôi muốn cám ơn bà hiệu trưởng nổi tiếng của các cháu, bà đã làm việc ở đây 20 năm – ban đầu là cô giáo và bây giờ là một hiệu trưởng nổi tiếng – đấy là bà Anita Berger. Xin một tràng pháo tay nồng nhiệt để chúc mừng bà. (Vỗ tay). Tôi cũng muốn cám ơn ông Gray, thị trưởng Washington, D.C. cũng có mặt ở đây. Xin một tràng pháo tay nồng nhiệt để chào mừng ông. (Vỗ tay). Và tôi muốn được cám ơn người sẽ đi vào lịch sử như là một trong những vị bộ trưởng giáo dục tuyệt vời nhất của chúng ta, đấy là ông Arne Duncan, cũng có mặt ở đây. (Vỗ tay).

Tôi rất vui mừng được có mặt tại trường phổ thông trung học Benjamin Banneker, một trong những trường phổ thông trung học tốt nhất, không chỉ của Washington D.C mà còn trên phạm vi toàn quốc nữa. Học sinh cũng đến từ mọi miền đất nước. Vì vậy mà tôi muốn chúc mừng tất cả các cháu nhân dịp năm học mới mặc dù tôi biết rằng nhiều cháu đã tựu trường một thời gian rồi. Tôi biết rằng ở Banneker các cháu đã tựu trường được vài tuần rồi. Bởi vậy mọi thứ đều dần dần ổn định, giống như tất cả những người bạn cùng trang lứa với các cháu trên tất cả các địa phương trong nước. Kì thể thao mùa thu đã được khởi động. Những buổi biểu diễn âm nhạc và diễu hành cũng sắp bắt đầu, tôi tin là như thế. Những bài kiểm tra và những dự án lớn đầu tiên cũng có thể sẽ diễn ra trong nay mai. 

Tôi biết rằng các cháu còn có nhiều hoạt động ở bên ngoài trường học. Bạn bè của các cháu có thể cũng thay đổi ít nhiều. Những vấn đề trước đây thường bị bó hẹp trong những sảnh đường hoặc phòng thay đồ tập thể thao hiện đang tìm đường vào Facebook và Twitter. (Cười). Một số gia đình của các cháu chắc cũng cảm thấy sự khó khăn của nền kinh tế. Nhiều cháu cũng đã biết, chúng ta đang phải trải qua một trong những giai đoạn kinh tế khó khăn nhất trong cuộc đời của chúng ta – trong cuộc đời của tôi. Các cháu đang còn trẻ. Và kết quả là các cháu có thể phải làm thêm sau giờ học để giúp đỡ gia đình hoặc có thể phải trông em khi bố hoặc mẹ các cháu đi làm thêm. 
Nghĩa là các cháu có nhiều việc phải làm. Các cháu trưởng thành nhanh hơn và tương tác với một thế giới rộng lớn hơn theo cách mà các thế hệ những người có tuổi như tôi, thành thật mà nói, đã không phải làm. Bởi vậy, ngày hôm nay, tôi không muốn sắm vai một người trưởng thành đứng lên và rao giảng như thể các cháu chỉ là trẻ con - bởi vì các cháu không còn là trẻ con nữa. Các cháu là tương lai của đất nước này. Các cháu là những nhà lãnh đạo trẻ. Và đất nước của chúng ta thụt lùi hay tiến lên phụ thuộc một phần lớn vào các cháu. Vì vậy tôi muốn nói với các cháu một chút về trách nhiệm đó.
Rõ ràng là trách nhiệm đó bắt đầu bằng việc trở thành học trò giỏi nhất theo khả năng của các cháu. Điều đó không có nghĩa là các cháu phải có điểm số cao nhất trong mọi bài tập. Điều đó không có nghĩa là lúc nào chúng cháu cũng là học sinh suất sắc (dịch thoát ý thuật ngữ straight A’s - ND), dù đó không phải là một mục đích tồi. Điều đó có nghĩa là các cháu phải cố gắng. Các cháu phải quyết tâm và kiên nhẫn. Điều đó có nghĩa là các cháu phải làm việc chăm chỉ như thể các cháu biết phải làm việc như thế nào. Và điều đó có nghĩa là đôi  khi các cháu phải liều lĩnh. Các cháu không nên né tránh những môn học mà các cháu thấy khó vì sợ rằng không thể giành được điểm tốt, nếu đó là môn học mà các cháu nghĩ là sẽ cần đối với việc chuẩn bị cho tương lai của các cháu. Các cháu phải biết ngạc nhiên. Phải biết chất vấn. Phải khám phá. Và đôi khi các cháu phải vượt ra ngoài các khuôn sáo cũ.

Đấy chính là mục đích của trường học: khám phá những niềm đam mê mới, học những kĩ năng mới, sử dụng thời gian quý giá này để chuẩn bị cho bản thân và rèn luyện những kĩ năng mà các cháu cần để theo đuổi sự nghiệp mà các cháu thích. Và đó là lí do tại sao khi còn là một học sinh các cháu có thể thăm dò những khả năng rất khác nhau. Giờ này các cháu có thể trở thành một họa sĩ; giờ sau, cháu là một nhà văn; giờ sau nữa, là một nhà khoa học, một nhà sử học hay một người thợ mộc. Đây là khoảng thời gian để các cháu  tìm kiếm những mối quan tâm mới và kiểm tra những ý tưởng mới. Và càng tìm kiếm nhiều các cháu càng sớm tìm ra những điều làm cho các cháu trở nên sống động, những điều làm các cháu đứng ngồi không yên, làm các cháu phấn khích – tìm ra nghề nghiệp mà cháu muốn theo đuổi.

Bây giờ, nếu các cháu hứa không nói với ai thì tôi sẽ kể cho các cháu nghe một bí mật: khi còn học phổ thông, cũng như trung học, không phải lúc nào tôi cũng là học sinh giỏi nhất theo khả năng của mình. Không phải môn nào tôi cũng thích. Không phải lúc nào tôi cũng chú tâm vào học hành như đáng lẽ phải thế. Tôi nhớ khi tôi học lớp tám, tôi phải học một môn gọi là đức dục. Đức dục là về những điều đúng sai, nhưng nếu các cháu hỏi tôi lúc học lớp 8 tôi thích môn gì thì tôi sẽ trả lời là bóng rổ. Tôi không nghĩ đức dục lại nằm trong danh mục những môn học yêu thích của tôi.
Nhưng đây mới là điều thú vị. Sau đó, lúc nào tôi cũng nhớ cái môn đức dục này. Tôi vẫn nhớ cách nó khiến tôi phải suy nghĩ. Tôi vẫn nhớ khi bị hỏi những câu đại loại như: Trong cuộc sống, cái gì là quan trọng? Hoặc như thế nào là coi trọng nhân phẩm và tôn trọng người khác? Sống trong một quốc gia đa sắc tộc - nơi không phải ai cũng trông giống như các cháu, suy nghĩ giống cháu hoặc xuất thân từ những vùng lân cận với các cháu – nghĩa là thế nào? Chúng ta tìm cách sống chung với mọi người như thế nào? 
Mỗi một câu hỏi như thế lại dẫn tới những câu hỏi mới. Và không phải lúc nào tôi cũng trả lời đúng, nhưng những cuộc thảo luận và quá trình khám phá đó là những gì còn lại mãi. Hôm nay tôi vẫn còn nhớ những chuyện đó. Mỗi ngày tôi đều nghĩ về những vấn đề đó khi tôi tìm cách lãnh đạo đất nước này. Tôi vẫn hỏi những câu hỏi tương tự về việc chúng ta, một quốc gia đa sắc tộc, phải chung sống với nhau như thế nào để giành lấy những điều chúng ta cần phải giành? Làm thế nào để bảo đảm rằng mỗi người đều được đối xử với sự tôn trọng và nhân phẩm? Chúng ta phải có những trách nhiệm gì đối với những người kém may mắn hơn chúng ta? Làm sao để tất cả đồng bào của chúng ta đều là con em một nhà của nước Mĩ? 
Đó là tất cả những câu hỏi bắt nguồn từ môn học hồi lớp tám đó của tôi. Và xin nói một điều như thế này: ngay cả tới bây giờ, không phải lúc nào tôi cũng biết được những câu trả lời cho tất cả những câu hỏi đó. Nhưng, nếu lúc đó tôi bỏ môn học nghe có vẻ chán ngắt này thì chắc hẳn là tôi đã bỏ lỡ một điều gì đó, đã lỡ chính cái điều không chỉ đã làm tôi vui mà còn rất có ích trong phần còn lại của cuộc đời mình.

Vì vậy, trách nhiệm của các cháu là phải thử. Chấp nhận rủi ro. Thử nghiệm những điều mới mẻ. Làm việc chăm chỉ. Đừng thất vọng nếu các cháu không giỏi ngay lập tức. Các cháu không thể giỏi mọi thứ ngay lập tức được. Đó chính là lí do tại sao cháu phải đi học. Tuy nhiên, vấn đề là các cháu cần tiếp tục mở rộng những chân trời và ý thức được khả năng của mình. Đây chính là lúc các cháu làm điều đó. Hơn nữa, đấy cũng chính là những điều khiến trường học thêm thú vị. 

Trong tương lai, điều đó sẽ trở thành những phẩm chất giúp các cháu thành công, và đồng thời, cũng là những phẩm chất sẽ đưa các cháu tới việc phát minh ra một thiết bị làm cho iPad trông chẳng khác gì một phiến đá. Hoặc nó sẽ giúp các cháu tìm ra cách thức sử dụng nắng và gió để cung cấp năng lượng cho thành phố và đem đến cho chúng ta những nguồn năng lượng mới, ít ô nhiễm hơn. Hoặc các cháu sẽ viết cuốn tiểu thuyết vĩ đại tiếp theo của nước Mĩ.

Để làm hầu như bất kì việc gì trong số những công việc tôi vừa nói, các cháu không chỉ cần học hết phổ thông – và tôi biết là tôi có lí, tôi đang đứng cạnh bà hiệu trưởng Berger ở đây  – các cháu không chỉ phải học hết phổ thông mà còn phải tiếp tục học lên cao nữa, sau khi rời khỏi ngôi trường này. Các cháu không chỉ phải tốt nghiệp, mà các cháu phải tiếp tục học sau khi đã ra trường. 

Và với nhiều người trong số các cháu, điều đó có nghĩa là học bốn năm đại học. Tôi vừa nói chuyện với Donae, cô ấy muốn trở thành kiến trúc sư. Hiện tại, cô đang thực tập tại một công ty kiến trúc, và cô đã chấm được trường cô sẽ theo học rồi. Đối với một vài người khác, đó có thể là một trường cao đẳng cộng đồng, một chứng chỉ nghề hoặc một khóa đào tạo. Nhưng vấn đề là hơn 60 % công việc trong thập kỉ tới sẽ đòi hỏi nhiều hơn là bằng tốt nghiệp phổ thông – hơn 60 %. Đó chính là thế giới mà các cháu sắp bước chân vào. 
Vì vậy, tôi muốn tất cả các cháu sẽ đặt ra mục tiêu cho mình là tiếp tục học tập sau khi đã ra trường. Và nều điều đó đối với các cháu có nghĩa là trường đại học, thì vào trường thôi cũng chưa đủ. Các cháu còn phải tốt nghiệp. Một trong những thử thách lớn nhất mà chúng ta gặp lúc này là có quá nhiều thanh niên ghi danh vào các trường đại học nhưng cuối cùng lại không tốt nghiệp và hệ quả là đất nước của chúng ta, đất nước đã từng có tỉ lệ những thanh niên có bằng đại học cao nhất thế giới, hiện tại đang tụt xuống vị trí thứ 16. Tôi không thích vị trí số 16. Tôi thích là số một. Nhưng thế cũng chưa đủ. Chúng ta phải làm sao để đảm bảo rằng thế hệ của các cháu sẽ đưa đất nước này trở lại vị trí đứng đầu về số lượng những người tốt nghiệp đại học, tính theo đầu người, so với bất kì nước nào khác trên trái đất này.

Nếu chúng ta làm được điều đó, các cháu sẽ có một tương lai tươi sáng hơn. Và nước Mĩ cũng vậy. Chúng ta có thể đảm bảo rằng những phát minh mới nhất và những đột phá mới nhất sẽ diễn ra ở đây, ở nước Mĩ này. Điều đó cũng có nghĩa là công việc tốt hơn, cuộc sống đầy đủ hơn và nhiều cơ hội hơn, không chỉ cho các cháu, mà còn cho con cháu của các cháu nữa. 
Bởi vậy tôi không muốn ai đó đang nghe ở đây ngày hôm nay nghĩ rằng tốt nghiệp phổ  thông là các cháu đã hoàn thành trách nhiệm rồi. Các cháu vẫn chưa hoàn thành. Trên thực tế, những điều đang diễn ra trong nền kinh tế ngày hôm nay đòi hỏi chúng ta phải học tập suốt đời. Các cháu phải tiếp tục nâng cao những kĩ năng và tìm ra những cách làm việc mới. Kể cả khi các cháu không vào được đại học, kể cả khi các cháu không được học bốn năm trong trường đại học, các cháu vẫn sẽ phải nỗ lực học tập sau khi rời trường phổ thông. Các cháu sẽ phải bắt đầu kì vọng những điều lớn lao từ chính bản thân ngay từ bây giờ.

Tôi biết rằng điều này có thể làm các cháu sợ. Một vài người trong số các cháu băn khoăn làm sao các cháu có thể trả nổi tiền học phí đại học, hoặc vẫn chưa biết các cháu muốn làm gì với chính cuộc đời của mình. Không sao hết. Không ai nghĩ rằng tại thời điểm này các cháu đã có kế hoạch cho toàn bộ cuộc đời mình. Và chúng tôi không nghĩ rằng các cháu phải làm việc đó một mình. Trước hết, các cháu có những ông bố bà mẹ tuyệt vời, họ là những người yêu thương các cháu vô cùng và muốn các cháu có nhiều cơ hội hơn họ - nhân tiện, điều đó có nghĩa là đừng khiến họ phiền lòng khi họ yêu cầu các cháu ngừng chơi game, tắt tivi và làm bài tập về nhà. Các cháu cần phải lắng nghe họ. Tôi nói điều này từ kinh nghiệm của chính mình, bởi vì đó cũng là những điều tôi thường nói với Malia và Sasha (hai cô con gái của tổng thống Obama -ND). Đừng nổi cáu vì điều đó, tất cả chúng tôi đều suy nghĩ về tương lai của các cháu.

Các cháu còn có đồng bào trên khắp đất nước này – trong có có tôi và Arne, cũng như mọi người ở mọi cấp của chính phủ - những người đang làm việc vì các cháu. Chúng tôi đang tiến hành từng bước trong khả năng của mình để bảo đảm rằng các cháu được hưởng một hệ thống giáo dục xứng đáng với tiềm năng của các cháu. Chúng tôi đang làm việc để bảo đảm rằng các cháu sẽ có những trường đại học hiện đại nhất với những phương tiện học tập tiên tiến nhất. Chúng tôi bảo đảm rằng các cháu có đủ sức thanh toán và có thể theo học được trong những trường cao đẳng và đại học trên đất nước này.  Chúng tôi đang làm việc để có được những lớp học tốt nhất – giáo viên cũng tốt nhất, để họ có thể giúp các cháu chuẩn bị cho việc học ở đại học và một nghề nghiệp trong tương lai.

Nhân đây, xin được nói đôi điều về giáo viên. Ngày nay, giáo viên là những người phải lao động vất vả hơn bất kì ai. (Vỗ tay). Dù các cháu đi đến một trường học lớn hay nhỏ, dù các cháu theo học một trường công hay trường tư – thày, cô giáo của các cháu đều không có ngày nghỉ cuối tuần; họ thường dậy từ sáng sớm, suốt ngày phải lên lớp và tham gia các hoạt động ngoại khóa. Và sau đó, họ trở về nhà, ăn tối, rồi tiếp tục làm việc cho tới khuya, chấm bài cho các cháu, chữa cú pháp cho các cháu và kiểm tra xem các cháu đã tìm ra công thức đại số chính xác hay chưa. 
Và họ không làm việc đó vì một chức vụ cao sang nào đó. Họ không, chắc chắn họ không làm việc đó vì đồng lương cao. Họ làm vì các cháu. Họ làm bởi vì không gì làm họ hài lòng hơn là nhìn thấy các cháu học tập. Họ sống vì những khoảnh khắc khi các cháu thành công; khi các cháu làm họ ngạc nhiên bằng trí tuệ hoặc bằng vốn từ vựng của mình, hoặc khi họ nhìn thấy con người tương lai của các cháu. Họ tự hào vì các cháu. Và họ nói, tôi đã từng làm việc để chàng trai hay cô gái tuyệt vời này có được thành công. Họ tin rằng các cháu sẽ trở thành những công dân và những nhà lãnh đạo sẽ dẫn dắt đất nước này đi tới tương lai. Họ biết rằng các cháu là tương lai của tất cả chúng ta. Vì vậy mà các thày cô giáo của các cháu đang truyền đạt cho các cháu tất cả những hiểu biết của họ, và họ không hề đơn độc.  
Nhưng, tôi muốn nhấn mạnh điều này: Với tất cả những thách thức mà đất nước chúng ta đang gặp hiện nay, chúng tôi không chỉ cần các cháu cho tương lai, chúng tôi thực sự cần các cháu ngay lúc này. Nước Mĩ cần lòng đam mê và ý tưởng của tuổi trẻ. Chúng tôi cần lòng nhiệt tình của các cháu ngay từ bây giờ. Tôi biết là các cháu đáp ứng được vì tôi đã nhìn thấy nó. Không có gì làm tôi hứng thú hơn là biết rằng thanh niên trên khắp đất nước này đang tạo ra dấu ấn riêng của họ. Họ không chờ đợi. Họ đang tạo ra sự khác biệt ngay từ bây giờ.

Đó là những học sinh như Will Kim ở Fremont, California, người đã thành lập một tổ chức phi lợi nhuận để cung cấp những khoản vay cho sinh viên từ những trường dành cho học sinh nghèo, nhưng muốn khởi sự việc làm ăn riêng của mình. Hãy cùng suy nghĩ về điều này. Cậu ấy đã cho những học sinh khác vay. Cậu ấy đã xây dựng một tổ chức phi lợi nhuận. Cậu ấy kiếm tiền để làm công việc mà cậu ấy yêu thích – thông qua những giải đấu bóng ném và trò chơi cướp cờ. Cậu ấy là người sáng tạo. Cậu đã thực hiện một sáng kiến. Và bây giờ cậu ấy đang giúp đỡ những thanh niên khác để họ có thể theo học những gì họ cần.

Một thanh niên khác là Jake Bernstein, 17 tuổi, xuất thân trong một gia đình quân nhân ở St. Louis, đã cùng với chị gái tạo ra một trang web giúp thanh niên cơ hội phục vụ cộng đồng. Và họ đã tổ chức những hội chợ tình nguyện và thiết lập một sơ sở dữ liệu trực tuyến, giúp đỡ hàng ngàn gia đình tìm kiếm những cơ hội trở thành tình nguyện viên, từ việc sửa sang những con đường mòn cho tới việc phục vụ tại những bệnh viện địa phương.

Và năm ngoái tôi đã gặp một cô gái trẻ tên là Amy Chyao đến từ Richardson, Texas. Cô ấy 16 tuổi, cùng tuổi với một số cháu ở đây. Trong suốt mùa hè, tôi nghĩ vì có người trong gia đình cô ấy đã mắc bệnh nên cô đã quyết định sẽ quan tâm tới việc nghiên cứu về bệnh ung thư. Nhưng Amy Chyao lại chưa học hóa học nên cô ấy đã tự học môn này trong suốt mùa hè. Sau đó, cô đã áp dụng những điều đã học được và khám phá ra một quá trình mang tính đột phá là sử dụng ánh sáng để tiêu diệt các tế bào ung thư. Mười sáu tuổi. Không thể tin được. Một số bác sĩ và nhà nghiên cứu đã tiếp xúc với cô sấy, họ muốn làm việc cùng với cô để giúp cô khai thác khám phá này. 

Điều này chứng tỏ rằng các cháu không cần phải chờ đợi, có thể tạo ra khác biệt ngay từ bây giờ. Nghĩa vụ đầu tiên của các cháu là học cho giỏi. Nghĩa vụ đầu tiên của các cháu là phải bảo đảm rằng các cháu đang chuẩn bị cho đại học và nghề nghiệp của chính các cháu. Nhưng các cháu có thể bắt đầu tạo ra dấu ấn của mình ngay từ bây giờ. Nhiều khi thanh niên lại có những ý tưởng hay hơn là những người có tuổi chúng tôi. Chúng tôi cần các cháu thể hiện những ý tưởng đó, cả bên trong lẫn bên ngoài lớp học. 
Khi tôi gặp gỡ những thanh niên như các cháu, khi tôi ngồi nói chuyện với Donae, tôi không nghi ngờ gì rằng những ngày tốt đẹp nhất của nước Mĩ vẫn đang ở phía trước, vì tôi biết tiềm năng của các cháu. Chẳng bao lâu nữa các cháu sẽ trở thành những người đứng đầu các doanh nghiệp và các nhà lãnh đạo chính phủ của chúng ta. Các cháu sẽ trở thành những người đảm bảo rằng thế hệ tiếp theo sẽ nhận được những điều họ cần để thành công. Các cháu sẽ trở thành những người làm nên các trang sử mới. Và tất cả đều được bắt đầu ngay bây giờ - bắt đầu ngay trong năm nay. 
Cho nên tôi muốn tất cả các cháu, những người đang nghe, cũng như tất cả những người đang có mặt ở Banneker, tôi muốn các cháu làm được nhiều việc nhất trong năm học mới này. Tôi muốn các cháu nghĩ về thời gian này như là khoảng thời gian mà trong đó cháu tiếp nhận thông tin và kĩ năng, các cháu thử nghiệm những điều mới mẻ, các cháu thực hành và ao ước - tất cả những điều mà các cháu sẽ cần để làm nên những điều vĩ đại sau khi các cháu ra trường.
Đất nước của các cháu phụ thuộc vào chính các cháu. Vì vậy hãy ngẩng cao đầu lên. Chúc các cháu có một năm học tuyệt vời. Xin cùng bắt tay làm việc.
Xin cảm ơn các cháu. Xin Chúa phù hộ cho các cháu, xin Chúa phù hộ cho nước Mĩ. (Vỗ tay).

Phụ lục 1.

Chủ tịch nước gửi thư chúc mừng nhân dịp khai giảng năm học mới (2011-2012)

Viettinnhanh - Nhân dịp khai giảng năm học mới 2011-2012, Chủ tịch nước Trương Tấn Sang đã có thư gửi các thầy, cô giáo, cán bộ công nhân viên chức ngành giáo dục, các bậc phụ huynh và học sinh, sinh viên cả nước. Toàn văn như sau:

"Các thầy giáo, cô giáo, cán bộ, công chức, viên chức ngành giáo dục, các bậc phụ huynh và các em học sinh, sinh viên thân mến,

Nhân dịp khai giảng năm học mới 2011-2012 và ngày “Toàn dân đưa trẻ tới trường”, tôi thân ái gửi tới các thế hệ nhà giáo, cán bộ, công chức, viên chức, ngành giáo dục, các bậc phụ huynh và các em học sinh, sinh viên trong cả nước lời chúc mừng tốt đẹp nhất.

Năm học 2010-2011, ngành giáo dục đã có nhiều cố gắng, tiến bộ. Quy mô và mạng lưới giáo dục tiếp tục được mở rộng; chất lượng giáo dục ở các cấp học được nâng lên; giáo dục đạo đức, pháp luật, lý tưởng sống cho học sinh, sinh viên được chú trọng; công tác xã hội hóa giáo dục, huy động các nguồn lực đầu tư cho giáo dục đạt kết quả tốt; cơ sở vật chất của nhà trường được tăng cường.

Tôi nhiệt liệt biểu dương sự nỗ lực cố gắng và những kết quả của ngành giáo dục, nhất là các tập thể, cá nhân điển hình tiên tiến, các thầy giáo, cô giáo tâm huyết, tận tụy với công việc, các em học sinh nghèo, ở vùng sâu, vùng xa, biên giới, hải đảo đã vượt khó vươn lên trong học tập.

Năm học 2011-2012, có ý nghĩa rất quan trọng, là năm học đầu tiên thực hiện Nghị quyết Đại hội Đảng toàn quốc lần thứ XI.

Để thực hiện tốt sứ mệnh “nâng cao dân trí, phát triển nguồn nhân lực, bồi dưỡng nhân tài, góp phần quan trọng phát triển đất nước, xây dựng nền văn hóa và con người Việt Nam,” cùng với sự góp sức của toàn xã hội, ngành giáo dục cần đổi mới căn bản, toàn diện, xây dựng, nâng cao chất lượng đội ngũ giáo viên, cán bộ quản lý giáo dục; đổi mới mạnh mẽ nội dung, chương trình, phương pháp dạy và học ở tất cả các cấp, bậc học; đẩy mạnh thi đua “dạy tốt, học tốt;” nâng cao chất lượng giáo dục toàn diện, đặc biệt coi trọng giáo dục lịch sử, đạo đức lối sống, ý thức trách nhiệm xã hội, năng lực sáng tạo, kỹ năng thực hành, tác phong công nghiệp; xây dựng môi trường giáo dục lành mạnh, kết hợp chặt chẽ giữa nhà trường với gia đình và xã hội; huy động các nguồn lực tăng cường đầu tư phát triển giáo dục, nhất là ở vùng sâu, vùng xa, biên giới, hải đảo, vùng đồng bào dân tộc thiểu số; thực hiện tốt chính sách ưu đãi, hỗ trợ đối với học sinh sinh viên giỏi, nghèo, khuyết tật, con em gia đình có công với cách mạng, dân tộc thiểu số, giáo viên công tác ở vùng khó khăn.

Tôi mong muốn và tin tưởng các em học sinh, sinh viên phát huy truyền thống hiếu học của dân tộc ta, nỗ lực phấn đấu vươn lên, rèn luyện tốt, đạt nhiều thành tích cao trong học tập, nghiên cứu khoa học.

Tôi đề nghị các cấp ủy Đảng, chính quyền, các tổ chức, đoàn thể và toàn xã hội tiếp tục quan tâm, chăm lo nhiều hơn nữa cho sự nghiệp “trồng người,” tạo mọi điều kiện thuận lợi để con em chúng ta được học tập, rèn luyện đạt kết quả tốt.

Chúc các thầy giáo, cô giáo, cán bộ, công chức, viên chức ngành giáo dục và toàn thể các em học sinh, sinh viên đạt được nhiều thành tích xuất sắc trong năm học mới. Chúc sự nghiệp giáo dục ngày càng phát triển, góp phần tích cực vào sự nghiệp xây dựng và bảo vệ Tổ quốc Việt Nam xã hội chủ nghĩa.

Thân ái".

Chủ tịch nước CHXHCN Việt Nam
Trương Tấn Sang




Phụ lục 2. 


Nhân dịp khai giảng năm học mới 2010-2011, Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết đã gửi thư chúc mừng đến các thày giáo, cô giáo, cán bộ viên chức ngành giáo dục, các bậc phụ huynh và các em học sinh, sinh viên cả nước.

Báo GD&TĐ Online xin trân trọng giới thiệu toàn văn bức thư của Chủ tịch nước:

THƯ GỬI

Các thày, giáo, cô giáo, cán bộ viên chức ngành giáo dục, các bậc phụ huynh và các em học sinh, sinh viên cả nước nhân dịp khai giảng năm học mới 2010-2011

Nhân ngày khai giảng năm học mới và ngày toàn dân đưa trẻ đến trường, tôi thân ái gửi tới các thế hệ nhà giáo, cán bộ, công nhân viên chức ngành giáo dục, các bậc phụ huynh và các em học sinh, sinh viên trong cả nước lời chúc mừng tốt đẹp nhất.

Năm học 2009-2010, toàn ngành Giáo dục đã có nhiều cố gắng đạt được những thành tựu quan trọng. Hệ thống, quy mô, mạng lưới giáo dục đào tạo tiếp tục được mở rộng. Chất lượng và hiệu quả giáo dục đã có tiến bộ. Việc giáo dục đạo đức, pháp luật, lý tưởng và ý chí để xây dựng và bảo vệ Tổ quốc cho học sinh, sinh viên được chú trọng. Chương trình kiên cố hóa trường lớp và hạ tầng công nghệ thông tin được quan tâm đầu tư. Sau 10 năm thực hiện Chiến lược phát triển giáo dục, tất cả các tỉnh, thành phố đều đã đạt chuẩn phổ cập giáo dục trung học cơ sở và cơ bản phổ cập giáo dục tiểu học đúng độ tuổi. Đội ngũ nhà giáo đạt chuẩn trình độ đào tạo ở các cấp học đều tăng. Nhiều học sinh đạt giải cao trong các kỳ thi quốc gia, quốc tế. Phong trào thi đua “Xây dựng trường học thân thiện, học sinh tích cực” đã huy động được các lực lượng xã hội cùng chung tay thực hiện giáo dục toàn diện cho học sinh... Tôi nhiệt liệt biểu dương sự nỗ lực và những thành tựu của ngành giáo dục, đặc biệt là các tập thể, cá nhân đi đầu trong các cuộc vận động và các phong trào thi đua của ngành, các nhà giáo đang công tác ở vùng sâu, vùng xa, biên giới và hải đảo.

Năm học mới 2010-2011, đây là năm học đầu tiên thực hiện Nghị quyết Đại hội Đảng các cấp và Đại hội Đảng toàn quốc lần thứ XI, ngành Giáo dục và Đào tạo phải quán triệt sâu sắc các chủ trương, chính sách của Đảng, Nhà nước, tiếp tục đổi mới quản lý và nâng cao chất lượng giáo dục với những giải pháp mạnh mẽ. Toàn ngành cần tập trung nguồn lực để triển khai các đề án phát triển giáo dục đã được Chính phủ phê duyệt, quan tâm hơn nữa đến các vùng sâu, vùng xa, vùng đồng bào còn nhiều khó khăn...

Các em học sinh, sinh viên yêu quý,

Vừa qua, chúng ta vô cùng tự hào đón tin vui: Giáo sư Ngô Bảo Châu, người Việt Nam đầu tiên được vinh danh và nhận giải thưởng Fields, giải thưởng cao quý nhất giành cho những nhà toán học đạt thành tựu kiệt xuất trên thế giới. Tôi mong các em học sinh, sinh viên hay noi theo các tấm gương học giỏi, rèn luyện tốt, đặc biệt là của Giáo sư Ngô Bảo Châu, vươn lên chiếm lĩnh những đỉnh cao của khoa học, góp phần phụng sự đất nước và làm rạng danh dân tộc Việt Nam.

Tôi đề nghị các cấp ủy Đảng, chính quyền, các tổ chức chính trị, xã hội và toàn thể nhân dân tiếp tục quan tâm, chăm lo nhiều hơn nữa cho sự nghiệp “trồng người”, tạo điều kiện tốt hơn, đầy đủ hơn cho việc học tập, rèn luyện và phấn đấu của con em chúng ta.

Chúc các thày, cô giáo, cán bộ, công nhân viên chức ngành giáo dục và toàn thể các em học sinh, sinh viên đạt được nhiều thành tích xuất sắc trong học mới.

Thân ái!

Nguyễn Minh Triết

VÀI LỜI VỚI TÂN BỘ TRƯỞNG .


Ks. Vi Toàn Nghĩa  

Thưa bộ trưởng bộ giao thông vận tải ! 

Qua báo chí, tôi được biết vừa lên chức bộ trưởng đã có những chỉ đạo hết sức quyết liệt - chúng tôi hoan nghêng thái độ nhiệt huyết lao ngay vào công việc được "dân giao" của bộ trưởng .

Việc này rất giống một việc của một lãnh đạo cấp cao của ta đã làm - vị này đã dám chỉ trích cán bộ tham nhũng của chúng ta là : "...sâu ,một lũ sâu ...". Đây là một việc làm "hết sức anh hùng" (chí ít cũng bằng mồm) - chỉ khác là ông nói khi đang tranh cử chứ chưa trúng cử . Nhưng với bộ trưởng thì khác, bộ trưởng phát ngôn ra khi đã yên vị trên ghế - vậy lời bộ trưởng đã trở thành" MỘT LỜI HỨA MẤT RỒI ". Mặc dù tôi ủng hộ bộ trưởng những "động tác" này (mới chỉ nên coi nó là động tác - như khởi động trước khi vào trận bóng đá) nhưng cũng xin nhắc (hộ) bộ trưởng vài lời tế nhị :

1-Bộ trưởng chém tướng để cảnh cáo những lãnh đạo lười nhác, vô trách nhiệm để công việc suôn sẻ đúng tiến độ -TỐT.
Nhưng :
- nếu lãnh đạo đó lại là "cái liềm để gặt hái "của" nhóm lợi ích " mà nhóm lợi ích thì thừa sức "cắt chức" của bộ trưởng chưa đến 15 giây (thời gian kí một chữ kí) thì sao ? (chắc diều này bộ trưởng chưa kịp lường).

2-Bộ trưởng vội vã ra lệnh "hạn chế phương tiện giao thông cá nhân" - điều này cũng đúng luôn (đáng phải làm tù khi nước ta chỉ có xe đạp).

Nhưng bộ trưởng xẽ KHÔNG LÀM ĐƯỢC vì hai lẽ :

A - LẼ THẲNG: đây là việc bộ trưởng "súi giục đình công " trên toàn quốc - khi phương tiện giao thông công cộng còn đang là " hiểm họa " chứ chưa phải "tiện ích".
B - LẼ CONG : Tôi dám khẳng định ngay trong bộ GTVT bộ trưởng cũng không làm được việc này - trong bộ của bộ trưởng có rất nhiều con cái cháu chắt,tay chân của "nhóm lợi ích" - họ được "cài vào đấy để làm liềm hái và ttập dượt trước khi ngồi vào cái ghế mà bộ trưởng vừa ngồi khi thời cơ chín muồi" VINASHIN là một dẫn chứng.

Đánh vào ô tô con cũng không được vợ con của "nhóm lợi ích "có nhiều loại xe này "hơn hết thảy".

Với những lý do trên tôi nhắc BỘ TRƯỞNG HÃY CẨN TRỌNG  không sẽ dễ làm TRÒ CƯỜI CHO THIÊN HẠ và giảm uy tín của mình.
Tôi biết là bộ trưởng là tiến sĩ - nhưng chịu "lật hết cả nét" mà không biết về ngành gì. Xem tiểu sử công tác đoán là "kinh tế" hoặc "công đoàn" gì đấy . Tôi chỉ muốn nói - chia sẻ với  bộ trưởng:
"công thức của vật giơi tự do, hoặc con lắc của GALILE chỉ được nghiêm đúng trong MÔI TRƯỜNG CÓ TRỌNG LỰC (môi trường tồn tại vecto P)"
Với  môi trường chính trị hiện nay là ĐỘC ĐẢNG - đó là môi trường KHÔNG TRỌNG LỰC  - không có hướng , không trên ,không dưới , không phải , không trái - các công thức vật lý , toán học đều không nghiệm đúng - kết quả các phép tính đều do" một nhóm người chi phối" . Mọi khoa học của loài người đều vô tác dụng.(nên mới có "danh , động từ : định hướng XHCN").
Rất mong rằng những động thái của bộ trưởng là suất phát  từ "cái tâm với dân, với nước" thật sự của bộ trưởng.
Hãy thận trọng trong " từng lời nói và hành động "- TÔI ỦNG HỘ .
Mong bộ trưởng tìm hiểu thêm : GOOGLE - đon khieu nai ve hanh vi vo trach nhiem cua thanh vien chinh phu.
-"den giao thong khong mat dien"

Kính chúc bộ trưởng khỏe - khôn khéo -cảnh giác - đạt được những thành tựu thực sự trên mặt trận nóng bỏng này.

Kĩ sư
vi toàn nghĩa 0962412242


Tổng số lượt xem trang

free counters