Triết Lý, để làm gì ?

Khi ta bế tắc tư tưởng, chân thật công nhận rằng những kiến thức và phương pháp suy luận của ta không cho phép ta sống, tư duy và hành động khớp với khao khát làm người của ta, ngoài vô vàn cách ứng xử khác, ta có thể:

a) Tiếp tục sống, tư duy và hành động như cũ vì, dù sao, ta cũng sống được, không đến nỗi nào

b) Lột áo cũ, khoác áo mới, một tấm áo coi lành lặn đẹp đẽ hơn nhưng cũng hàm hồ không thua gì. Điều ấy luôn luôn khả thi bằng ngôn ngữ.

c) Đi tới cùng bế tắc của chính mình. Nếu không giải quyết được nó, ta ôm nó xuống suối vàng, để lại ở đời chỉ một câu hỏi. Câu hỏi của một con người. Đích thực. Có gì nhục đâu?

Nếu ta tưởng ta đã tìm ra một phần của giải pháp, ít nhất là cho riêng mình, thì cứ viết đi, chẳng cần trích cao nhân nào cả: họ đã là một phần của ta và ta đã phải “vượt” họ để nên mình.

Thế thôi.

(Chungta.com)

Góc nhỏ của Noby Vui Vẻ

Lục lọi, tìm tòi, đọc, cóp nhặt, chia sẻ, ... OK hay không tùy bạn ! ! !

“Nước độc lập mà dân chưa tự do thì độc lập cũng không có ý nghĩa”- Hồ Chí Minh.

11 thg 4, 2011

Lời Của Dòng Sông


Tác giả: Trịnh Công Sơn

1.
Người tìm đến . . . với bước chân
Âm thầm . . . mùa hạ
Từng cơn mưa . . . trút lá
Và dòng sông . . . cuốn đi
Tay hư vô đốt nến
Chiều chơi vơi lên cao
Rồi dòng sông . . . cũng mang theo
Tên người . . . vào huyền thoại
Tay hư vô che dấu
Chiều qua truông mây sâu
Rồi tình yêu . . . cũng qua mau
Chia người . . . một bãi sầu

Điệp khúc

Người tìm về dòng sông
Người tìm về dòng sông
Hỏi thầm . . . về đời mình
Hoang vu dòng nước lũ
Người tìm về biển xanh
Người tìm về biển xanh
Nói thầm . . . về đời mình
Ăn năn dấu rêu phong

2.
Người về nhớ . . . vết tích xưa
Sa mù . . . ngàn trùng
Dòng sông đêm . . . thắp nến
Mặt trời quên . . . dấu chim
Ôi hư vô phong kín
Tuổi thơ ngây mong manh
Rồi dòng sông . . . cũng miên man
Đưa người . . . về mộ phần
Chân qua đây . . . sương khói
Đường hư vô . . . trên tay
Rồi tình yêu . . . cũng xa khơi
Phiên sầu . . . là tháng ngày

hiện tại thì tôi chưa tìm được bản thu mp3 của ca khúc này, quý vị nếu ai có thì chia sẻ giùm cho.
cảm ơn nhiều ! HXK
nguồn : Internet

Khóc, cười cùng hàng rong



Vừa bán, vừa trông, vừa chạy, khi không chạy kịp thì sẵn sàng khóc lóc, cào cấu thậm chí ngất xỉu hay dọa lao đầu vào ô  tô tự tử... là những "chiêu" mà  bất kỳ người bán hàng rong nào cũng "thủ" sẵn khi theo nghiệp này. 
Việc xử lý hàng rong khó vì nhiều lẽ: tâm lý người dân thích mua dọc đường cho tiện; Gánh hàng là sự  mưu sinh của cả gia đình; Quy định pháp luật thiếu thực tế, cụ thể... dẫn đến tình trạng "bắt cóc bỏ đĩa". 

"Bán hàng rong phải có bản lĩnh"

Chị Thu (50 tuổi, quê Thanh Ba, Phú Thọ), người có thâm niên bán hàng rong ở Hà Nội 17 năm, cùng một "đồng nghiệp" khác đến từ Hưng Yên, thuê căn phòng trọ chưa đến 10m2 với giá 800.000đ/tháng chỉ để đặt lưng khoảng 4 - 5 tiếng mỗi đêm. Chị Thu "cõng" cả một gia đình gồm 3 con đang ăn học trên gánh hàng rong của mình. Gánh mãi, chân mỏi, vai oằn, chị bấm bụng sắm chiếc xe đạp từ những người bán sắt vụn với giá 350.000đ, buộc lên yên xe cái mẹt hàng rồi đi bán dạo.
Trở về phòng trọ  lúc 11 - 12h đêm, đặt lưng xuống cái giường ọp ẹp với manh chiếu thủng lỗ chỗ, đến khoảng 4h sáng, chị đạp xe ra khu vực chợ Long Biên, Cao Thắng để cất hàng. "Lượn" từ đầu chợ đến cuối chợ, ngọ ngằn, đắn đo mãi, chị Thu mới quyết định "xuống tiền" mua một bao tải củ mã thầy và táo xanh về bán. Chị rong ruổi đạp đến khu vực chợ Cống Vị, nơi đã bán quen nhiều năm nay. Trước khi chọn chỗ bán này chị đã bỏ công "nghiên cứu" kĩ địa bàn.
Cùng trên trục đường Đội Cấn nhưng chị quyết không sang phía đối diện vì bên này thuộc phường Cống Vị. Nếu lỡ không chạy kịp, bị tịch thu thì còn có thể lên công an phường xin nộp phạt rồi lấy hàng về. Còn ở phía bên kia, thuộc phường Liễu Giai, từ hàng hoá cho đến phương tiện hành nghề như chiếc cân hay xe đạp đều mất trắng, phường này "ác", không cho "chuộc". Chị Thu từng 4 lần bị bắt quang gánh, 2 lần bị bắt xe đạp, mỗi lần như vậy, có buôn bán cả tháng cũng chưa thể cắt lỗ. Rút kinh nghiệm, chị mua một chiếc xe đạp "bẩn" hơn với giá 200.000đ, cái cân cũng mua lại từ hàng đồng nát giá 30.000đ để lỡ bị tịch thu thì đỡ tiếc.


 Chiếc xe cảnh sát mang hoa quả thu được của hàng rong cho trường mầm non số 9

Tôi đang đứng gọt củ mã thầy cho vào túi giúp chị Thu thì nghe tiếng hô "nó đến, nó đến". Tôi luống cuống chưa kịp buông dao và củ mã thầy  đang gọt dở, chị Thu đã xách xe chạy biến. Táo và  củ mã thầy trên xe chị Thu rơi vãi tung toé. Chiếc cân cũng rơi xuống đường, nằm lăn lóc. Tôi chạy theo, nhặt cân và vơ vội được vài củ mã thầy. Trong chớp mắt đã không thấy chị Thu đâu cả, tôi lững thững quay về chỗ bán hàng lúc trước, bụng bảo dạ, thế nào "nàng" cũng quay lại thôi. Và chỉ trong tích tắc, chị Thu thong thả đạp xe đến, tươi cười: "Hú vía! Run hết cả người. May chị chạy kịp, chứ luống cuống như em, sao được. Bán hàng rong là phải có bản lĩnh...".
Chợt chiếc xe ô tô của công an phường Liễu Giai đi phía bên kia đường, đám hàng rong bên ấy chạy nháo nhác. Bên này, không ai bị đuổi, xì xào bảo nhau: "Nó thu được mấy bao tải hàng rồi kia kìa". Tôi bỏ chị Thu lại, cùng đồng nghiệp đi theo chiếc xe ô tô, hy vọng lý giải được câu hỏi công an "ứng xử" như thế nào với số hàng thu được.
Cảnh sát "trút" hoa quả vào trường mầm non
Chiếc xe ô tô của Công an phường Liễu Giai len lỏi vào trường mầm non số  9 trên con ngõ nhỏ phố Đội Cấn. Tới cổng trường, người đàn ông mặc thường phục nhảy từ  trên cabin xe xuống, cùng anh bảo vệ của trường mầm non khệ nệ khênh mẹt xoài vàng, một bao tải màu xanh và một bao tải màu đỏ vào sảnh trường học. Chiếc xe cảnh sát sau khi "trút" được số hàng hóa nói trên vào trường mầm non liền quay đầu về trụ sở.


Người bán hàng rong tụ tập ở trụ sở công an "xin xỏ"


Hai chiếc bao tải loại 50kg bên trong chứa xoài Thái và ổi. Một cô giáo hồ hởi thông báo, số hàng hóa đó là của "công an cho". Số hoa quả được chuyển vào thang máy cuối hành lang để đưa lên gác mà theo nhiều phụ huynh cho biết thì thang máy này là để vận chuyển thức ăn từ nhà bếp xuống tầng 1 và ngược lại. Như vậy, có thể số hoa quả được "công an cho" kia đã được chuyển thẳng vào bộ phận nhà bếp của trường. Trước đó, vài cô giáo nhanh tay cũng kịp "móc" trái cây từ trong bao ra đưa vào lớp. Lũ trẻ reo lên trong ngạc nhiên: "Ơ, quả xoài, quả xoài xanh...".
"Gọi công an vào đây tôi trả lại"
Trớ trêu, vài phút sau khi số hoa quả "công an cho" được "nhập kho", một đám những người "nhà quê" chạy vào trường để "xin" lại số hoa quả  của họ. Gặp cô giáo nào họ cũng trình bày nguyện vọng xin lại số hoa quả nói trên. Rồi họ  được các cô giáo hướng dẫn phải xin bà hiệu trưởng. Nhưng sau khi có một cô giáo vào phòng bà hiệu trưởng "đưa lời" trước giúp họ, thì câu trả lời họ nhận được là "hiệu trưởng đi vắng".

Người đàn ông tên Chiến quê ở Hưng Yên mếu máo với mấy vị phụ huynh: Thế này thì chết thật rồi, riêng bao xoài Thái của em đã 2 triệu rưỡi tiền vốn. Cô gái tên Thu cũng giàn giụa nước mắt: Tổng số hoa quả vừa vào đây của chúng em tới cả 5 triệu bạc, chúng em chỉ còn biết cắn rơm cắn cỏ lạy bà hiệu trưởng cho chúng em xin lại...".
Trong lúc đó, mấy người "nhà quê" lại kéo nhau vào phòng ông bảo vệ để cầu xin. Ông bảo họ không được gặp ai ở đây vì đây không phải cái chợ: "Hoa quả nào, tôi có nhìn thấy chưa?". "Các cô giáo cũng nhìn thấy hoa quả vào đây mà". "Cô giáo nào, gọi ra đây. Cứ gọi công an vào đây thì tôi đảm bảo giải quyết cho các anh các chị. Việc của các anh các chị là phải gọi công an đến". Anh Chiến mếu máo: "Khổ lắm bác ơi, công an người ta bảo hoa quả của chúng cháu người ta cho vào trại mồ côi...". Bác bảo vệ cắt lời: "Trại mồ côi nào ở đây".
Không cho các cháu ăn thì sẽ làm gì?
17h20, chúng tôi gặp được bà hiệu trưởng trường mầm non số 9 ở sân trường. Bà cho biết: "Nếu được cho, thì  tôi cũng không thể cho các cháu ăn được. Vì thực phẩm cho các cháu ăn phải có nguồn gốc rõ ràng".

Trả lời câu hỏi của phóng viên, nếu không cho các cháu ăn, thì sẽ làm gì với số hàng hóa đó, chúng tôi vô cùng ngạc nhiên khi bà hiệu trưởng hỏi lại: "Thế em bảo chị làm gì bây giờ?". Bà hiệu trưởng quay gót, từ chối cung cấp quý danh, bỏ lại chúng tôi chơ vơ trong sân trường vắng. Mấy vị phụ huynh quay sang xì xào với nhau: Các cô sẽ làm gì với số hoa quả đắt tiền ấy nhỉ?". Rồi đoán già, đoán non. Người thì bảo chắc bà hiệu trưởng sẽ trả lại thôi, người thì bảo chắc gì. Còn đoàn người bán hàng rong thì hốt hoảng chạy đuổi theo bà hiệu trưởng. Chắc là để "cắn rơm cắn cỏ lạy bà"...


Theo quy định tại Nghị định 34/2010, hành vi chiếm dụng đường phố để bày bán hàng hóa được áp dụng mức phạt từ 20 - 30 triệu đồng. Mức phạt này "ấn" vào những người buôn bán nhỏ lấn chiếm lòng, lề đường khiến cả bên thực thi pháp luật lẫn bên vi phạm đều "kêu" khổ.
Nhiều chủ hàng bị tịch thu thà mất trắng chứ quyết không đến nộp phạt vì tài sản bị thu chưa bằng một phần trăm tiền nộp phạt. Trong khi đó, tịch thu phương tiện, dụng cụ về trụ sở công an cũng chẳng có nơi cất giữ, thủ tục thanh lý phức tạp, mất nhiều thời gian và công sức. 


Hồng Việt

Nguồn : bee.net.vn

Mây phóng xạ đến Việt Nam không nguy hiểm




 Theo Tổ chức Cấm thử hạt nhân toàn diện (CTBTO), tính đến hết ngày 10-4, mây phóng xạ đã bao trùm lên toàn bộ lãnh thổ Việt Nam. Tuy nhiên, số liệu quan trắc của Cục An toàn bức xạ và hạt nhân khẳng định chưa có vấn đề gì bất thường so với những ngày trước. Nồng độ phóng xạ đo được không ảnh hưởng đến đời sống con người.

Thông báo của tổ công tác xử lý thông tin sự cố Nhà máy điện hạt nhân Fukushima 1 của Bộ Khoa học - công nghệ tối 10-4 cho biết kết quả đo đạc của Viện Năng lượng nguyên tử Việt Nam vẫn chỉ ghi nhận có ba loại đồng vị phóng xạ nhân tạo là I-131, Cs-134 và Cs-137 đều ở mức rất thấp hơn hàng nghìn lần so với tiêu chuẩn Việt Nam.

Các giá trị đo tại trạm quan trắc Trung tâm hỗ trợ kỹ thuật an toàn bức xạ và ứng phó sự cố (Cục An toàn bức xạ và hạt nhân) cũng khẳng định kết quả này. TS Trịnh Văn Giáp, viện trưởng Viện Khoa học kỹ thuật hạt nhân thuộc Viện Năng lượng nguyên tử Việt Nam, cho rằng đồng vị phóng xạ chủ yếu là I-131 có mức phân rã trong tám ngày, khi đến Việt Nam đã rất yếu, với hàm lượng quá nhỏ không gây ảnh hưởng đến sức khỏe con người.

Vẫn theo CTBTO, trong ngày qua, kết quả các trạm quan trắc trên thế giới và khu vực Đông Nam Á cho thấy rò rỉ phóng xạ từ các lò phản ứng của Nhà máy điện hạt nhân Fukushima 1 vẫn tiếp tục xảy ra ở nồng độ rất thấp.

* Ông Mai Trọng Khoa, giám đốc Trung tâm Y học hạt nhân và điều trị ung bướu (Bệnh viện Bạch Mai, Hà Nội), cho hay khi xảy ra các sự cố phóng xạ, hai chất có nhiều ảnh hưởng tới sức khỏe là iôt phóng xạ (I-137) và Cs-137, đặc biệt là iôt phóng xạ do có khả năng gây nhiều ca ung thư tuyến giáp, đặc biệt là trẻ em. Ông Khoa nói có thể giảm thiểu việc nhiễm I-131 bằng việc uống viên iôt, hạn chế dùng các thực phẩm trong vùng bị nạn, ở trong nhà

Ông Khoa cho hay nếu xảy ra sự cố hạt nhân, cơ quan có thẩm quyền về bức xạ sẽ khuyến cáo dân chúng trong vùng uống các chế phẩm có chứa iôt để phòng tránh các tác hại do I-131 gây ra. Ở thời điểm hiện tại, dù Việt Nam đã xuất hiện iôt I-131 ở nhiều vùng khác nhau nhưng ở mức rất thấp so với giới hạn an toàn cho phép, không nhất thiết dùng các chế phẩm có chứa iôt.

M.Q. - LAN ANH

Tổng số lượt xem trang

free counters