Triết Lý, để làm gì ?

Khi ta bế tắc tư tưởng, chân thật công nhận rằng những kiến thức và phương pháp suy luận của ta không cho phép ta sống, tư duy và hành động khớp với khao khát làm người của ta, ngoài vô vàn cách ứng xử khác, ta có thể:

a) Tiếp tục sống, tư duy và hành động như cũ vì, dù sao, ta cũng sống được, không đến nỗi nào

b) Lột áo cũ, khoác áo mới, một tấm áo coi lành lặn đẹp đẽ hơn nhưng cũng hàm hồ không thua gì. Điều ấy luôn luôn khả thi bằng ngôn ngữ.

c) Đi tới cùng bế tắc của chính mình. Nếu không giải quyết được nó, ta ôm nó xuống suối vàng, để lại ở đời chỉ một câu hỏi. Câu hỏi của một con người. Đích thực. Có gì nhục đâu?

Nếu ta tưởng ta đã tìm ra một phần của giải pháp, ít nhất là cho riêng mình, thì cứ viết đi, chẳng cần trích cao nhân nào cả: họ đã là một phần của ta và ta đã phải “vượt” họ để nên mình.

Thế thôi.

(Chungta.com)

Góc nhỏ của Noby Vui Vẻ

Lục lọi, tìm tòi, đọc, cóp nhặt, chia sẻ, ... OK hay không tùy bạn ! ! !

“Nước độc lập mà dân chưa tự do thì độc lập cũng không có ý nghĩa”- Hồ Chí Minh.

3 thg 5, 2011

Về tự do báo chí


Phan Đăng Lưu

Tự do báo chí không bao giờ có hại cho nhà cầm quyền, vì nhiều lẽ:
1. Khi các báo được tự do xuất bản thì chỉ những tờ báo có dân chúng ủng hộ mới có thể sống, còn không thì chết hoặc sống ngắc ngoải, chẳng có ảnh hưởng gì đáng sợ.
2. Một tờ báo đã sống, đương nhiên nó đại diện cho một tầng lớp dân chúng, nó diễn đạt tất cả hoài vọng và chí hướng của đám dân ấy. Nhà cầm quyền muốn cai trị được hoàn thiện, không thể bỏ qua những hoài vọng hoặc chí hướng của đám dân này. Tất nhiên cũng cần đọc hết tờ báo ấy.
3. Một tờ báo nói vượt qua trình độ dân chúng, kêu gào dân chúng làm những việc tày trời không bao giờ dẫn đạo được dân chúng, sẽ bị dân chúng gạt qua bên mặt trận nghịch thù.
4. Một tờ báo sống một cách mạnh mẽ, có ảnh hưởng trong dân chúng, đưa ra những vấn đề trái ngược với quyền lợi của nhà cầm quyền, cũng chẳng có hại cho cuộc trị an. Nó chỉ là một tiếng còi báo trước cho chánh phủ hãy thay đổi chính sách cai trị đi để chuộc lòng dân.
Căn cứ vào những lẽ đó, chúng tôi quả quyết rằng tự do báo chí không bao giờ có hại cho nhà cầm quyền. Có hại chăng là một chánh sách cai trị hẹp hòi, đi ngược với sự tiến hóa của dân chúng mà thôi.
Báo DÂN TIẾN (số ra ngày 10-11-1938)

Theo chungta.com

Trao cho báo chí



Trần Dĩ Hạ
Thưa các vị đại biểu. Tình hình tham nhũng đã đến lúc báo động hết cấp. Nếu chúng ta không tích cực chống tham nhũng thì nước ta sẽ rơi vào tình trạng thắng trong chiến tranh, thua trong hòa bình, quá khứ hào hùng nhưng tương lai thì tụt hậu.
Trên đây là câu mở đầu bài phát biểu của vị trưởng ban tổ chức một hội nghị chống tham nhũng có quy mô lớn nhất từ trước đến nay.
Thành phần tham dự toàn các cán bộ lãnh đạo của các bộ, các đoàn thể, các ngành, như công an toà án, viện kiểm sát, y tế, xã hội học... và dĩ nhiên có các cơ quan báo chí.
Nhà sử học nói rằng trong lịch sử của dân tộc ta thờí nào tham nhũng nhiều nhất thì thời ấy sắp suy tàn. Nhà xã hội học cho rằng một xã hội đầy rẫy tham nhũng là một xã hội thối nát.
Vậy là tất cả các vị đại biểu đều thống nhất ý kiến về tác hại của tệ tham nhũng rất lớn và cần chống ngay, chống.mạnh mẽ. Thế nhưng khi bàn biện pháp thì vị nào cũng nêu lên khó khăn.
Ngành y tế nêu ý kiến là muốn chống tham nhũng thì phải cải tạo gien loại trừ gien tham nhũng; nhưng đây là vấn đề khoa học, không làm ngay được mà phải chờ vài thế hệ sau.
Ngành nội chính thì cho rằng nếu cách chức những cán. bộ tham nhũng thì sẽ thiếu cán bộ làm việc. Mà chờ bổ sung căn bộ phải qua 4-5 năm đào tạo, rồi phải đợi chỉ tiêu biên chế v.v...
Ngành công an cho rằng muốn giam những cán bộ tham nhũng ta không có đủ kinh phí để xây thêm nhà tù Ngành toà ăn thì cũng như bên nội chính, cho rằng muốn chống tham nhũng thì nay không đủ thẩm phán để xét xử, mà phải đào tạo vài chục khoá nữa mới đủ số lượng và trình độ.
Cuối cùng có vị đại biểu nêu ý kiến là nên giao việc chống tham nhũng cho báo chí là thuận tiện nhất nhẹ nhất mà lại có thể làm ngay: Mọi người hỏi "vì sao" thì vị đại biểu này nói: "Vì đó là chống trên mặt báo!".
Dẫn theo Chungta.com

Sau Bin-Laden, sẽ là ai ?



Bác sĩ người Ai Cập Ayman al-Zawahri, nhân vật số 1 của al-Qaeda, được cho là sẽ kế nhiệm Osama bin Laden sau khi trùm khủng bố này bị Mỹ tiêu diệt.



Ayman al-Zawahri trong một đoạn video.

Zawahri là bộ não đứng sau bin Laden và mạng lưới al-Qaeda. Y cũng là khuôn mặt hay xuất hiện trong các thông điệp video lên án Mỹ cùng các đồng minh. Trong clip mới nhất hồi tháng trước, y đứng ra kêu gọi người Hồi giáo chống lại NATO và quân đội Mỹ ở Libya.   

Sinh ra trong một gia đình thượng lưu ở một vùng phụ cận Cairo, Zawahri là nhân vật đứng thứ 2 sau bin Laden trong danh sách "những tên khủng bố cần truy nã gắt gao nhất" của FBI. 

Cả bin laden và Zawahiri đều thoát được các chiến dịch vây bắt khi liên quân do Mỹ đứng đầu lật đổ chế độ Taliban ở Afghanistan cuối năm 2001 sau loạt vụ khủng bố kinh hoàng ngày 11/9 nhằm vào các thành phố Mỹ.

Tuy nhiên, vào ngày 1/5, Tổng thống Barack Obama thông báo bin Laden đã bị tiêu diệt trong một cuộc đọ súng với quân đội Mỹ và thi thể của y đã được tìm thấy. Không có thông tin nào về Zawahri.

Luôn đeo kính và có bộ râu hoa râm, Zawahri nổi lên hồi tháng 11/2008 khi y công kích Tổng thống mới đắc cử của Mỹ, Barack Obama, là "house Negro" (tên hầu da đen), một thuật ngữ khinh miệt mà lãnh đạo người Mỹ Hồi giáo da đen Malcolm X từng dùng trong thập niên 1960 để chỉ những nô lệ da đen trung thành với chủ da trắng. 

Trong một video sau đó, hồi tháng 9/2009, Zawahri lại nhắm vào Obama, nói ông không có gì khác người tiền nhiệm George W. Bush. 

Cũng giống như bin Laden, Zawahri từ lâu được cho là ẩn náu dọc khu vực biên giới Afghanistan - Pakistan. Video cuối cùng mà Zawahri và bin Laden  xuất hiện cùng nhau được al Jazeera phát sóng ngày 10/9/2003, trong đó cả hai đang đi bộ ở khu vực đồi núi, kêu gọi thánh chiến và ca ngợi nhóm không tặc 11/9.  

Theo giới phân tích, Zawahri là người tổ chức chỉ huy của al-Qaeda và là cố vấn thân cận nhất của bin Laden.

Trong một video sau loạt vụ khủng bố 11/9, Zawahri gọi sự kiện đẫm máu này là một "chiến thắng vĩ đại" đạt được "nhờ Đấng tối cao". 

Không phải lúc nào Zawahri cũng "hăm hở" như thế. Khi liên quân do Mỹ đứng đầu lật đổ Taliban năm 2001, các nguồn tin Afghanistan mô tả Zawahri nổi cơn thịnh nộ khi thấy các chiến binh Taliban thờ ơ vẫn chơi cầu lông đằng sau chiến tuyến trong khi bom Mỹ thả như mưa từ trên trời. 

Zawahri và bin Laden gặp nhau vào giữa thập niên 1980 khi cả hai ở thành phố Peshawar của Pakistan để hỗ trợ lực lượng nổi dậy chống quân Xô Viết ở Afghanistan. Sau đó, hai nhân vật này gắn bó chặt chẽ với nhau.
Sinh năm 1951, Zawahri là con trai của một giáo sư khoa dược và là cháu trai thầy tế tại Al Azhar, một trong những nhà thờ quan trọng nhất trong thế giới Hồi giáo. 

Zawahri tốt nghiệp trường y danh giá nhất Ai Cập năm 1974 và tốt nghiệp chuyên ngành hai khoa phẫu thuật. Lúc đó, y tham gia vào Tình anh em Hồi giáo, một phong trào muốn lập ra một nhà nước Hồi giáo đơn lẻ. 

Tổ chức Thánh chiến Hồi giáo Ai Cập được thành lập năm 1973 và Zawahri cũng tham gia. Khi các thành viên của tổ chức này ám sát Tổng thống Anwar Sadat năm 1981, Zawahri nằm trong số 301 người bị bắt giữ.

Sau đó, Zawahri ra hầu tòa nhưng được trắng án. Mặc dầu vậy, y vẫn phải ngồi tù 3 năm vì mang một khẩu súng lục không giấy phép. Khi được tự do, Zawahri tìm đường đến Pakistan và tại đây, y làm việc cho Hội chữ thập đỏ chữa trị cho các chiến binh bị thương trong cuộc chiến Afghanistan. 

Đảm nhận quyền lãnh đạo tổ chức Thánh chiến Hồi giáo Ai Cập năm 1993, Zawahri là một nhân vật then chốt trong một chiến dịch giữa những năm 1990 nhằm thành lập một nhà nước Hồi giáo thuần túy tại đây. Hơn 1.200 người Ai Cập đã phải bỏ mạng trong chiến dịch này. 

Năm 1999, một tòa án binh Ai Cập tuyên án tử hình vắng mặt đối với Zawahri. Y cũng bị kết tội liên quan tới các vụ đánh bom nhằm vào đại sứ quán Mỹ ở Kenya và Tanzania năm 1998. 

Vài ngày sau các vụ đánh bom đó, Zawahri gọi điện cho một phóng viên Pakistan, phủ nhận trách nhiệm song kêu gọi người Hồi giáo "tiếp tục thánh chiến chống lại người Mỹ và người Do Thái". 

Một giờ sau, các tên lửa hành trình Mỹ tấn công nhiều trại huấn luyện của al-Qaeda ở Afghanistan. Cả bin Laden và Zawahri đều chạy thoát.

Có tin vợ của Zawahri là Azza cùng 3 con gái đã thiệt mạng trong một vụ đánh bom ở thành phố Kandahar, Afghanistan, thành trì của Taliban, hồi đầu tháng 12/2001. 

Zawahri thường xuyên xuất hiện trong các thông điệp video và audio kể từ khi đó, chỉ trích cuộc chiến của Mỹ ở Iraq, ca ngợi Taliban và những kẻ đánh bom liều chết tấn công London năm 2005, kêu gọi người Hồi giáo giúp đỡ nạn nhân động đất ở Pakistan. 

Đôi khi, Zawahri cũng chứng tỏ y biết rõ về sự chỉ trích từ những người Hồi giáo không thích kiểu bạo lực bừa bãi của al-Qaeda. 
Thanh Hảo (Theo Reuters)
Dẫn theo Vietnamnet.vn

Nhạc sĩ Trần Tiến lý giải việc nói "mông" trên truyền hình


“ Kỹ thuật của Chachacha là sự hài hòa của đôi nhảy đầy cuồng nhiệt và lãng mạn, nếu không nói từ “mông” chẳng nhẽ lại nói là cách lưng 2cm?” - nhạc sĩ Trần Tiến chia sẻ sau hai đêm ngồi “ghế nóng” Bước nhảy hoàn vũ.
Là giám khảo của một chương trình được truyền hình trực tiếp. Ông có phải đắn đo trước khi nói?
- Tôi không có thói quen đắn đo. Tính tôi có gì nói thế, trừ điều quan trọng nhất là không được “nói bậy”. Có người cự nự tôi sao cứ nói từ “mông” trên truyền hình. Cha cha cha là điệu nhảy cuồng nhiệt dành cho những phụ nữ có vòng ba gợi cảm. Mà chỉ người có vòng ba gợi cảm mới có thể tôn vinh được vẻ đẹp của điệu nhảy này. Kỹ thuật của Chachacha là sự hài hòa của đôi nhảy đầy cuồng nhiệt và lãng mạn, nếu không nói từ “mông” chẳng nhẽ lại nói là cách lưng 2cm?
Khi nhận lời làm giám khảo Bước nhảy hoàn vũ, tôi phải nghiên cứu lịch sử các điệu múa một cách ghê gớm, kể cả những chi tiết như xương hông đôi bạn nhảy của điệu Valse phải dính với nhau, nhưng ở bên dưới không được dính, rồi đầu phải nghiêng như thế nào... Phải học cấp tốc để biết mà nói dù nhiệm vụ của tôi là chấm về cảm xúc âm nhạc và cái đẹp.
Sau hai đêm Bước nhảy hoàn vũ, nếu tự chấm điểm cho mình, ông sẽ cho mình mấy điểm?
- Làm sao tôi có thể chấm điểm cho mình được!!!
Ông đã nghe dư luận “chấm” mình chưa?
- Tôi không để ý đến điều đó. Chắc người ta bảo tôi cóc biết gì mà nói chứ gì. Nếu họ nói thế thì tôi sẽ nói điều của con cóc... (cười)...
Vì sao ông quyết định nhận lời làm giám khảo của chương trình vào phút chót?
- Chắc là người ta thiếu người và chắc là tôi đã có vài phát biểu ở Lễ trao giải Album vàng hay gần đây là Lễ trao giải thưởng Âm nhạc Cống hiến của báo TT&VH khiến khán giả thích nên người ta “vớ” lấy tôi chăng? Bình thường, tôi cũng không để người ta vớ lấy tôi đâu, vì tôi không thích làm giám khảo.
Tôi từng ngửa mặt lên trời mà thề rằng không bao giờ làm giám khảo. Tại vì, hồi đi chấm thi tiếng hát truyền hình, tôi cũng từng phải ngồi giơ cái bảng điểm lên, “nếm mùi” giám khảo đủ rồi. Có lẽ “thằng” ngu nhất chính là “thằng” chọn nghề làm giám khảo. Có phải mình chấm thí sinh đâu mà khán giả chấm mình đấy chứ. Nhưng vì tôi có chút thâm tình với giám đốc Công ty Cát Tiên Sa nên tôi nhận lời.
Mà hấp dẫn hơn, nhân dịp này tôi còn được về quê không mất tiền. Ở đây, đã có một chút trục lợi nho nhỏ... Thế là “nghiến răng” làm giám khảo.
Chỉ là cuộc chơi mà thôi. Nếu chơi hỏng thì chơi lại
Với những nhận xét dành cho Lê Cát Trọng Lý ở Lễ trao giải Cống hiến 2010, ông tiếp tục bị xem là một người khó tính?
- Tôi bảo Lý rằng: Cô là nhạc sĩ hay của giới ca sĩ và cô là một ca sĩ hay của giới nhạc sĩ. Thế thôi. Tôi đâu phải một bà cô già không chồng khó tính. Tôi không chê theo kiểu chuyên môn, mà chỉ vui để động viên thôi. Để họ thấy mọi thứ không có gì quan trọng cả. Đó chỉ là cuộc chơi mà thôi. Nếu chơi hỏng thì chơi lại.
Đó có phải quan điểm sống của ông không?
- Trong cuộc sống, tôi quan niệm, hãy sống tốt hơn những điều mình mong đợi. Nếu không sống tốt hơn được thì có sao đâu. Hãy luôn cố gắng ngày hôm nay sống tốt hơn ngày hôm qua. Thế thôi.
“Nếu không sống tốt hơn được thì có sao đâu” – có vẻ dễ dãi nhỉ?
- Không hề. Tôi luôn tự bảo mình, hãy sống tốt hơn ngày hôm qua. Còn đường dài thế nào là do trời. Sự cố gắng của con người có hạn, thế giới là mênh mông. Làm sao mà vượt hết được biển. Như Bob Dylan cũng không thể vượt được biển. Ông ta vẫn phải chìm trong biển âm nhạc. Ông ta từng phát khùng lên vì bọn trẻ.
Ông ta phát biểu, tôi không thể tưởng tượng lại có thứ âm nhạc không melody, nhạc chỉ nói, chỉ có tiết tấu. Thế giới không tốt hơn, thậm chí còn tồi hơn trước. Nhưng nó là thế. Anh phải chấp nhận.
Tôi bất ngờ khi Bob Dylan trở lại sân khấu, sang tận Việt Nam nhưng tôi không thích xem nữa, dù tôi và nhạc sĩ Trịnh Công Sơn trước kia từng thần tượng Bob Dylan. Việc qua đi, thì để nó qua đi, làm gì phải cố lấy lại chút hào quang đã mất.
Sao ông lại không thích xem Bob Dylan?
- Mỗi giá trị cũng có thời của nó. Người tài giỏi là người biết đứng lại đúng lúc để giữ lại giá trị của mình. Đến giờ ông ta còn lang thang đi hát khắp nơi, để tri ân khán giả như lời ông ta nói. Nhưng thực ra, ông ta buồn - nỗi buồn của tuổi già. Yesenin đến lúc dừng, vì sống không có gì là mới, chết không có gì mới hơn và ông ta tự tử. Mayakovsky cũng tự tử... Yesenin nếu sống lại mà đọc thơ ở Việt Nam, thì ôi thôi, thật là không thể tưởng tượng được...
Giống như Trần Tiến, không có gì mới mà lên ngồi ghế giám khảo, mặt khó đăm đăm, nói những câu nghiêm túc vớ vẩn thì ai còn thích Trần Tiến nữa?
Nói về Bob Dylan, về Yesenin..., trong đó có bao nhiêu phần trăm là tự thú của Trần Tiến?
- Tôi không có máy tính nên chưa tính được là bao nhiêu phần trăm (cười lớn).
Tôi ghét sự đứng đắn nghiêm túc
Cảm giác của nhạc sĩ Hà Nội những năm 2000 khi trở lại quê hương?
- Quê thì bao giờ chả đẹp, nhưng không đẹp bằng ngày xưa. Tôi không giận hờn gì về điều đó, vì cuộc sống là thế. Không nên cố lấy lại quá khứ làm gì.
Hà Nội có còn mang tới cho ông cảm hứng sáng tác?
- Lúc nào cũng là đề tài để viết, nhưng viết gì mới là quan trọng. Xấu cũng là cảm xúc, đẹp cũng là cảm xúc, quan trọng có biết cảm nhận không.
Thế người đàn ông Trần Tiến trong cuộc sống là...
- Trong cuộc sống, tôi thích nói chuyện để mọi người vui cười. Tôi ghét sự đứng đắn, nghiêm túc. Có lẽ, đó là sự đứng đắn nhất trong những sự đứng đắn của người hiểu biết. Những người đứng đắn luôn sống lè phè, như không có gì quan trọng. Tôi thích ăn ngon, ăn cái gì lạ. Tôi có người tình “sứa”, người tình “bánh cuốn Thanh Trì”, người tình “bánh đúc nộm”... Tôi gọi là người tình mà toàn là những người tình 80, 60 tuổi rồi. Đó là những người tình đi qua dạ dày chứ không phải đi qua đời tôi.
Còn những người tình đi qua đời?
- Không, tôi không có những người tình như thế đâu.
Cảm ơn ông về cuộc trò chuyện!
Dẫn Theo Dân Việt

TB: Mình đăng bài này không vì quan tâm đến cuộc thi BNHV mà vì sau khi đọc phần trả lời của nhạc sĩ Trần Tiến thấy hay thì đăng thôi. Chứ mấy chuyện lùm xùm của báo chí về Nhạc sĩ Trần Tiến thì mình chẳng quan tâm.
Bởi phần trả lời của Ns ( những đoạn màu đỏ trong bài viết ) làm mình rất thích. Nó gần giống với quan điểm của mình. Và luôn là những điều mà mình hướng đến. hic viết loạn xạ rồi !!!


Tổng số lượt xem trang

free counters