Triết Lý, để làm gì ?

Khi ta bế tắc tư tưởng, chân thật công nhận rằng những kiến thức và phương pháp suy luận của ta không cho phép ta sống, tư duy và hành động khớp với khao khát làm người của ta, ngoài vô vàn cách ứng xử khác, ta có thể:

a) Tiếp tục sống, tư duy và hành động như cũ vì, dù sao, ta cũng sống được, không đến nỗi nào

b) Lột áo cũ, khoác áo mới, một tấm áo coi lành lặn đẹp đẽ hơn nhưng cũng hàm hồ không thua gì. Điều ấy luôn luôn khả thi bằng ngôn ngữ.

c) Đi tới cùng bế tắc của chính mình. Nếu không giải quyết được nó, ta ôm nó xuống suối vàng, để lại ở đời chỉ một câu hỏi. Câu hỏi của một con người. Đích thực. Có gì nhục đâu?

Nếu ta tưởng ta đã tìm ra một phần của giải pháp, ít nhất là cho riêng mình, thì cứ viết đi, chẳng cần trích cao nhân nào cả: họ đã là một phần của ta và ta đã phải “vượt” họ để nên mình.

Thế thôi.

(Chungta.com)

Góc nhỏ của Noby Vui Vẻ

Lục lọi, tìm tòi, đọc, cóp nhặt, chia sẻ, ... OK hay không tùy bạn ! ! !

“Nước độc lập mà dân chưa tự do thì độc lập cũng không có ý nghĩa”- Hồ Chí Minh.

15 thg 9, 2010

Thư ngỏ Kính gửi các Đ/C Nông Đức Mạnh, Nguyễn Minh Triết, Nguyễn Tấn Dũng, Trương Tấn Sang, Hồ Đức Việt và các Vị Ủy viên Bộ Chính trị khác.

Quyết tâm và quyết liệt đổi mới toàn diện và triệt để

Thư ngỏ Kính gửi các Đ/C

Nông Đức Mạnh, Nguyễn Minh Triết,

Nguyễn Tấn Dũng, Trương Tấn Sang, Hồ Đức Việt

và các Vị Ủy viên Bộ Chính trị khác.

Xin các Đ/C bớt chút thời gian đọc mấy dòng trình bầy sau đây để rõ thêm, các thần dân của các Đ/C đang nghĩ gì, và hiểu vấn đề của đất nước sai đúng ra làm sao, đặng cho ý kiến hướng dẫn lãnh đạo chúng tôi cho kịp thời !

Chúng tôi đều thống nhất nhận định rằng, thời cơ vàng của cách mạng Việt nam đang lên tới đỉnh cao, nhưng nguy cơ, hiểm họa lớn của dân tộc cũng đang thấp thoáng chờ ngay ngoài cửa. Chỉ có dũng cảm sáng suốt nhìn nhận đúng sự thật, dựa chắc vào nhân dân và quyết liệt hành động thì mới không đánh tuột thời cơ vàng một lần nữa và rước hiểm họa to lớn vào nhà.

Sau đây là Sự thật theo cách hiểu của chúng tôi :

1/ Đáng lý ta phải đổi mới toàn diện cả kinh tế lẫn chính trị ngay lập tức, vì cái cũ đã quá sai và gây đại họa cho cả phe XHCN, song vì để không bị đổ vỡ và tan nát một thời như LX, ta làm dần dần từng bước, bắt đầu từ kinh tế. Nay động lực đổi mới kinh tế nửa vời đã hết, kinh tế bắt đầu lộ rõ những sai lầm hệ thống và bung ra các ung nhọt đã phát sinh và tích tụ trong quá trình đổi mới một nửa, thiếu đồng bộ (đổi mới nửa vời hoặc đổi mới sai). Dư luận chung cho rằng: Cương lĩnh sửa đổi (dự thảo) đã công bố không đem lại điều gì mới, tiến bộ, có chỗ còn kém đổi mới so với các cương lĩnh trước đây, không theo kịp và tương thích với những thay đổi căn bản của đất nước và thời đại, không đáp ứng những yêu cầu phát triển rất mới của cách mạng, hoàn toàn không xứng tầm với trí tuệ và yêu cầu của toàn Đảng và toàn Dân ta.

Nếu ta không quyết tâm quyết liệt đổi mới đúng thể chế chính trị, thì chúng ta sẽ không thể tiếp tục phát triển mạnh và bền vững được nữa, thậm chí đạo đức xã hội, kỷ cương đất nước sẽ suy thoái trầm trọng hơn, và do đó không chỉ không thể thụ hưởng được thời cơ lớn, mà còn “nối giáo” cho những tư duy phản kháng và thù địch, làm thất vọng những bè bạn ủng hộ VN, tạo điều kiện tốt cho hiểm họa khôn lường xuất hiện.

2/ Trung quốc từ ngàn đời nay, và cả bây giờ, không khi nào muốn nước ta hùng mạnh và toàn vẹn (trừ thời gian chúng ta đóng vai trò nước đệm và người lính tiền tiêu). Đó là một sự thật (cả thế giới đều chứng kiến điều đó). Do vậy trong khi họ (TQ) thông minh, sáng suốt đổi mới toàn diện và bắt đầu đi vào các nội dung triết lý tiến bộ căn bản (có thể có cái đúng, có cái sai), trên thực tế họ đã từ bỏ hoàn toàn Mác Lê cổ điển, thậm chí một bộ phận đang quay trở lại tư tưởng bành trướng bá quyền nước lớn phong kiến, thì họ luôn luôn khuyên ta phải kiên trì định hướng Mác Lê. Đó là mưu cao, kế sâu cực kỳ nham hiểm của một bộ phận nước lớn cực kỳ tham lam và tàn bạo, tham lam muốn nuốt cả thế giới, tàn bạo bắn giết không thương sót với cả đồng bào của họ khi cần (thông tin cả chính thức từ TQ và trên mạng). Chúng ta không nên chỉ giữ gìn và ca ngợi một chiều tình hữu nghị và sự hợp tác (là mặt tích cực và rất cần thiết), mà còn cần cho phép chính phủ và nhân dân công khai phê phán những mặt tiêu cực, phản động của họ.

3/ Hai sai lầm khái quát, bao chùm nhất: Trong lãnh đạo của ta, những ai không dính nhiều đến lý luận Mác Lê cổ điển đều nhận thức ra như vậy, và đều nhận thức được rằng, một mặt, về đối nội, đã không dũng cảm tiếp tục đổi mới toàn diện và triệt để về thế chế chính trị, mặt khác, về đối ngoại, không cảnh giác nhận thức kịp thời thật rõ sự trỗi dậy của đường lối, chính sách bành chướng bá quyền phong kiến của TQ. Hai mặt sai lầm vĩ mô bao quát quan trọng nhất này đã cộng hưởng lồng ghép với nhau tạo ra những nguy cơ, những hiểm họa lớn đang đe dọa nước ta và đảng ta, chừng mực nào vô hiệu hóa cơ hội lớn đang tới với chúng ta.

Để thực hiện được chiến lược toàn cầu của mình, Mỹ và các nước TB phát triển đang chống lại sự bành chướng bá quyền của Trung Quốc; Chiến lược của nhiều nước phát triển và đang phát triển, trong đó có Mỹ và nhiều cường quốc khác, nhằm hạn chế, thậm chí bao vây kìm hãm chống lại bành chướng bá quyền phong kiến TQ chính là cơ hội giúp ta ổn định vươn lên. Nhiều nước, đặc biệt là Mỹ, nhìn thấy thế cờ địa chính trị nguy hiểm ở Đông Nam Á, đang cố hỗ trợ Việt nam và các nước ĐNÁ trụ vững và phát triển. Mặc dầu, ta vẫn cần đồng thời dựa vững chắc cả vào Trung Quốc, cả vào Mỹ để ổn định và phát triển, song ta cần hiểu chính xác, không thể mơ hồ về thực chất vấn đề này: Chính sách đối ngoại sai lầm của TQ đã vô tình tạo ra mầm mồng cho một mặt trận thế giới đoàn kết chống TQ, và vô tình tạo ra chiều hướng các nước còn lại đoàn kết giúp đỡ và đến với Việt Nam (không phải Việt Nam muốn, và nếu có muốn, mà không có hành động hung hăng bành chướng sai lầm của TQ, thì cũng chưa/ không có được nhiệt tình của thế giới như vậy) Ta hoàn toàn không mong muốn có sự mâu thuẫn đối đầu thế giới như thế, song ta cũng không nên bỏ qua cơ hội ngàn năm trời cho có một đó để thông minh, khéo léo vận dụng phục vụ Dân tộc mình, Đất nước mình và phục vụ sự phát triển hòa bình, ổn định trong khu vực và trên thế giới.

4/ Tại sao một số Đ/C lãnh đạo các cấp vẫn luôn muốn kiên trì Mác Lê cổ điển? Trong đó hầu hết là những Đ/C, mặc dầu có thể là rất tốt, rất nhiệt tình cách mạng, nhưng vì xưa nay họ chỉ hoạt động trong lĩnh vực lý luận Mác Lê, do đó có hai khả năng làm cho những người này rất kiên trì phần Mác Lê sai lầm: Một là, tư duy đường lối cũ theo kinh điển Mác Lê cổ điển đã ăn sâu bén rễ thành bệnh nghề nghiệp, được đào tạo sâu sắc từ thời Stalin, gần đây lại “liên kết hợp tác nghiên cứu” với lý luận Mác Lê của TQ (giả hiệu Mác Lê để dễ ru ngủ sui dại VN, hoặc chỉ một nhóm người TQ vẫn mù quáng), nên họ (những Đ/C này) quay mặt đi trước thế giới thực tiễn và lý luận đã thay đổi ghê gớm đến thế nào, ngay tại Mỹ và TQ (Phát biểu của Thủ tg Ôn Gia Bảo, trung tướng không quan 4 sao, của Fidel Castro mới đây . . .) , vì vậy vẫn kiên trì coi Mác Lê là hợp lý, là duy nhất đúng (Vậy phương Tây, Liên Xô cũ, TQ, Châu Mỹ La tinh và các nước Đông Âu họ “ngu” cả hay sao ? ) ; Hai là: Họ, các Đ/C kiên trì này, có thể đã thừa hiểu Mác Lê cổ điển đã lỗi thời, song bỏ Mác Lê thì họ còn lãnh đạo cái gì, khi phải rời xa chuyên môn nghề nghiệp Mác Lê, vì lo lắng vị thế của họ có thể sẽ mất, thậm chí quyền lợi của ga đình họ cũng ảnh hưởng lây. Điều đó vô tình tạo nên bệnh tả khuynh hình thức, nhưng trong thực chất lại là biểu hiện của tư tưởng hữu khuynh “kiên trì” bảo thủ rất nặng nề.

5/ Vậy biện pháp hành động nên thế nào ? Theo chúng tôi, để có thể đại đoàn kết đổi mới toàn diện và triệt để như Đ/C Nông Đức Mạnh và Bộ Chính trị đã nhắc đến nhiều lần, và để có đủ sự thống nhất nội bộ tận dụng tốt nhất thời cơ vàng, tránh được một cách thành công nhất sự đe dọa của hiểm họa, tốt nhất chúng ta nên quyết liệt làm ngay lập tức ít nhất là 3 việc:

Một là: Để đại đoàn kết trước Đại hội Đảng, TƯ nên để các Đ/C chuyên gia lý luận Mác Lê kinh điển bảo thủ này chuyển sang công tác lãnh đạo khác, kể cả thôi lãnh đạo, đồng thời giải quyết tốt chế độ chính sách, đời sống gia đình và trao tặng huân chương công lao cao quý cho họ, và thay họ bằng những Đ/C không bị “bệnh nghề nghiệp” làm u mê như họ.

Giải quyết được lớp cán bộ bảo thủ này, thì Bộ Chính trị và TƯ Đảng ta sẽ thống nhất đổi mới triệt để dễ dàng ngay. Đoàn kết, thống nhất trong TƯ là điều kiện quyết định để nước ta khắc phục được 2 khuyết điểm, tồn tại lớn nhất nói trên, ổn định đổi mới mạnh mẽ, triệt để được xã hội, tận dụng được tốt nhất thời cơ vàng và gạt bỏ được hiểm họa ngoại xâm và suy thoái đạo đức kỷ cương xã hội.

Hai là: Lập ngay một nhóm mới, thêm những cán bộ mới hiểu biết về đổi mới phù hợp hơn, tiếp thu được những tinh hoa trí tuệ của toàn Đảng, toàn Dân và thời đại, đã và đang góp ý xây dựng để viết lại Cương lĩnh mới cho Đại hội XI của Đảng theo tinh thần đổi mới toàn diện và triệt để như Bộ Chính trị đã từng chủ trương, đáp ứng yêu cầu và nhiệm vụ khẩn trương của cách mạng Việt nam ngay tại nửa đầu thế kỷ XXI này, đặng tận dựng tối đa thời cơ vàng và dứt khoát gạt bỏ mạnh mẽ được nguy cơ và hiểm họa.

Ba là: Hiện nay, theo như ông Mác rất thông minh đã tiên đoán, cũng như thực tiến đang diến ra, XHCN đích thực đang hình thành dần dần, mà các nước TB phát triển đang quyết liệt dẫn đầu, còn tại Liên Xô cũ và các nước XHCN cũ ở Đông Âu vấn đang cố khôi phục và phát huy phần ưu việt tiến bộ mang tính cộng đồng rất đáng trân trọng đã tạo lập được dưới thời xây dựng XHCN sai lầm. Ngay trong nước ta, TQ, Cuba, Lào và Triều tiên . . ., tại nhiều nước Châu Mỹ la tinh . . .các yếu tố XHCN đích thực và các yếu tố TBCN cũ xấu xa cũng đang đan xen và đấu tranh với nhau hết sức gay gắt. Chủ nghía XH đích thực và chủ nghĩa dân tộc lành mạnh đang đấu tranh “cài răng lược” với chủ nghĩa Dân tộc hẹp hòi ích kỷ và mặt tiêu cực của CNTB ở mọi nơi, mọi chỗ.Nghĩa là XHCN và TBCN đang đan xen, lồng ghép, cài cắm lẫn vào nhau, và đang hội nhập, quốc tế hóa, đang tiến hóa theo chiều hướng tiến bộ chung của Nhân loại. Vì vậy Đảng ta nên mạnh dạn đi đầu trong định hướng: Không phân biệt XHCN với TBCN một cách hình thức”cả gói” theo tên gọi và biên giới quốc gia, theo kiểu vơ đũa cả nắm. Chỉ phân biệt cái tốt, hay cái xấu khi xem xét cụ thể, căn cứ vào nội dung tiến bộ, tích cực và hành động vì nhân dân, vì cộng đồng các quốc gia và toàn cầu của đường lối chính sách cụ thể của các nước, các chính đảng, các chính khách v.v…Nên coi quyết định chính sách đối ngoại này là đường lối sáng suốt đi đầu của Việt nam, và để nhân dân Việt nam nói riêng và để thế giới nói chung không mơ hồ mập mờ, bỏ tốt vơ xấu, không để các thế lực thù địch với cộng đồng loài người có thể “đánh lận con đen” trên con đường tiến hóa của nhân loại. Đây là thể hiện trên lý luận đường lối đoàn kết, đại đoàn kết truyền thống nổi tiếng của cách mạng Việt Nam, chắt lọc và liên kết thông minh giũa các mặt đối lập, tạo lực hút mạnh mẽ tâm tư, nhiệt tình và trí tuệ của đông đảo nhân dân ta và nhân dân tiến bộ các nước phát triển trên hành tinh.

Trên đây là mấy điều các thần dân chúng tôi thành tâm gửi tới các Đ/C Bộ Chính trị, xin được lưu ý xem xét và nghiêm túc vận dụng.

Hà Nội, ngày 19 tháng 8 năm 2010

Nguyễn Trung Thành, cán bộ cách mạng tại thôn X, xã Y, huyện Z

(Xin các Đ/C chỉ nên quan tâm nội dung kiến nghị, không cần biết thư này là từ ai, nếu sai, xin bỏ qua ngoài tai, và thứ lỗi, để tránh mất thời giờ vàng ngọc của các Đ/C, nếu đúng, (nhiều người rất có trí tuệ và tâm huyết với Đất nước đều nói là rất đúng), xin cho phổ biến rộng rãi, trước hết trong nội bộ Đảng)

theo vids.org.vn

Không sòng phẳng

báo chí việt nam chưa bao giờ sành sỏi trong các vấn đề như thế này. luôn luôn có điểm yếu, luôn luôn chỉ nhìn về một phía. tại sao chúng ta cứ để ngòi bút lệch sang phải quá nhiều, hay ý thức làm báo chưa được nâng tầm. (hxk)

Không sòng phẳng

Nếu chỉ đọc trên báo, người ta sẽ hiểu nhầm rằng có 5 đại sứ gởi thư phản đối Thông tư 122, rằng Thông tư này nhằm kiểm soát giá sữa. Vì thế sẽ có người bực dọc: Giá sữa bị thả nổi cho các doanh nghiệp nước ngoài thao túng, bây giờ kiểm soát là điều hay, có gì phải phản đối.

Ở đây báo chí viết nhầm.

Một tờ báo viết như thế này: “Theo nguồn tin của [tên tờ báo đó], đại sứ các nước: Hoa Kỳ, Úc, Canada, New Zealand, Liên minh châu Âu tại Việt Nam vừa gửi một bức thư cho Bộ trưởng Tài chính đề nghị hoãn thực thi Thông tư quản lý giá số 112 do bộ này mới ban hành”.

Viết vậy là sai rồi. Thông tư 122 được ban hành ngày 12/8; thư của năm ông đại sứ gởi ngày 24/6, tức là gởi khi Thông tư vẫn còn ở dạng dự thảo.

Thứ nữa, Thông tư 122 nhằm quản lý giá trên 20 mặt hàng chứ đâu chỉ có sữa bột dành cho trẻ em. Nói Thông tư 122 quản lý giá sữa (và tạo tâm lý đồng thuận ở người đọc) là không sòng phẳng.

Còn vì sao nhiều doanh nghiệp nước ngoài phản đối chuyện quản lý giá thì xin xem lại bài “Lúng túng chuyện giá” hoặc bài ở đây, được viết lúc Thông tư còn là dự thảo. Chỉ xin trích một đoạn:

Không thể nào tưởng tượng nổi chuyện doanh nghiệp sản xuất một mặt hàng trong diện đăng ký giá, mỗi khi thay đổi giá thì phải thực hiện đúng quy trình thực hiện phương án điều chỉnh giá phức tạp mới được tăng hay giảm giá bán. Có những quy định mới nhìn vào đã thấy không thể nào thực hiện được, không hiểu sao dự thảo vẫn đưa vào. Ví dụ, Sở Tài chính sẽ là nơi tiếp nhận hồ sơ đăng ký giá của các thành phần kinh tế… nhưng làm sao một sở ở một địa phương có đủ nguồn lực để biết doanh nghiệp đăng ký giá như thế nhưng có thực hiện đúng giá đã đăng ký không ở trên các thị trường khắp cả nước. Làm sao doanh nghiệp, mặc dù đã đăng ký giá, có thể kiểm soát được việc bán đúng giá đã đăng ký tại hàng chục ngàn hay thậm chí hàng trăm ngàn điểm bán lẻ trên khắp cả nước.

Giả thử có một thông tư dành riêng cho việc quản lý giá sữa hay giá thuốc chữa bệnh, xin hoan nghênh cả hai tay nhưng quản lý giá theo kiểu Thông tư 122 chắc chắn sẽ chỉ mang tính hình thức vì không khả thi. Vấn đề ở chỗ báo chí đã không chính xác và sòng phẳng khi đưa tin.

theo blog NVP

PHÁP LUẬT XẼ BẮT AI ?.

Tôi cứ nghĩ mãi về vu VINASHIN - Nếu một vụ án về kinh tế nghiêm trọng như thế
này (so tổn thất với nền kinh tế quốc dân). Thì với nước ngoài hệ thống pháp
luật XẼ BẮT AI ?.
TÔI TIN CHẮC RẰNG VỚI NHỮNG CHỨNG CỨ ĐÃ CÓ ( cơ quan ngôn luận của cừu đã đưa )

họ xẽ phải bắt ngay - bắt khẩn cấp THỦ TƯỚNG (không cho làm bản kiểm điểm - xin
lỗi ông DŨNG về những lời này).
Pháp luật đích thực phải dùng LƯỚI THÉP - phải bắt được được con cá PHẢN PHÚC
đầu đàn . Chứ không thể dùng vó tôm ( làm bằng vải màn ) bắt được : 3 + 1 = 4
con tép riu như hiện nay .
Việc đổ cho VINASHIN lừa dối là ngụy biện - là lừa đảo nhân dân (tôi chịu trách
nhiệm câu này) vì :
-THANH TRA CHÍNH PHỦ CÓ HÀNG NGHÌN NGƯỜI .
-KIỂM TOÁN NHÀ NƯỚC CÓ HÀNG NGHÌN NGƯỜI .
- ỦY BAN KIỂM TRA TRUNG ƯƠNG ĐẢNG CÓ HÀNG NGHÌN NGƯỜI (tất cả bọn bị bắt đều là
ĐẢNG VIÊN ).
Vậy suy ra pháp luật của ta CÓ MẮT HAY KHÔNG ?.


LIỆU NHÂN DÂN TA ĐÃ GIAO TÀI SẢN CỦA MÌNH CHO MỘT TẬP ĐOÀN ĂN CẮP ? (tôi cũng
chịu trách nhiệm trước pháp luật về câu hỏi này).


KĨ SƯ
vi toàn nghĩa.

0962412242.

Nước Việt của ai?

14/09/2010


Lê Phú Khải

image Sẽ có người phẫn nộ muốn mắng ngay vào mặt kẻ viết bài này khi đặt một vấn đề như thế! Nhưng xin quý vị hãy bình tĩnh để cho tôi “được mở mồm” (chữ dùng của Chủ tịch Hồ Chí Minh: “Dân chủ là để cho dân được mở mồm”).

Xin thưa: trong suốt chiều dài lịch sử, khi đất nước bị ngoại bang xâm lược, những kẻ cầm quyền đất nước đồng lòng với nhân dân đánh giặc giữ nước thì người Việt Nam là những thiên thần của lòng yêu nước. Lịch sử đã chứng minh điều này bằng những Bạch Đằng, Chi Lăng, Đống Đa, Điện Biên Phủ... Nước Việt chúng ta ở ngay bên cạnh kẻ xâm lăng thường trực 4000 năm, còn được đến hôm nay là nhờ xương máu của những người yêu nước đó.

Nhưng khi giặc xâm lăng đã cút rồi thì với chủ thuyết Khổng giáo, nước là của vua, yêu nước là phải trung với vua (trung quân ái quốc) – dân ta cứ hồn nhiên nhiễm phải tà giáo này suốt chiều dài lịch sử. Tất nhiên vua chúa thì minh quân rất hiếm, đa số là hôn quân bạo chúa, có ông vua là thằng bé con mồm còn hơi sữa, mẹ nó buông mành nhiếp chính đằng sau, làm bao điều hại nước hại dân, thế thì nhân dân đâu có thể yêu cái nước của vua ấy được. Nhân dân phải đi tìm một con đường yêu nước kiểu khác cho mình. Kẻ sĩ có liêm sỉ thì đi ở ẩn! Còn dân thì “quan có cần nhưng dân không vội, quan có vội quan lội quan sang!”.

Nhà nước với nhân dân hiện thân trong câu ca dao như thế nên nước yếu! Nước yếu thì giặc ngoại xâm lại tới! “Giặc đến nhà đàn bà phải đánh”! Đó là lỗi tại vua chúa, vì chức năng của đàn bà là sinh con đẻ cái, không phải để đánh giặc! Giặc đã đến nhà rồi thì còn gì nữa, nó đốt phá giết chóc, cướp bóc tha hồ! Nếu nước mạnh thì phải đánh giặc khi nó mới lấp ló ở biên cương kia!

Đọc những câu ngạn ngữ như thế, chúng ta thấy thương người phụ nữ Việt Nam quá! Thấy đau cho dân tộc Việt Nam quá! Thấy bà mẹ Việt Nam trong lịch sử ngàn đời của đất nước vĩ đại quá, vừa làm lụng, vừa nuôi con và đánh giặc. Còn có phụ nữ nào trên trái đất này gian truân như các bà mẹ Việt Nam .

Trong dịp kỷ niệm 40 năm chiến thắng Điện Biên Phủ, một vị tướng ở Hà Nội đã nói với người viết bài này rằng: Không phải chỉ có Bế Văn Đàn, Phan Đình Giót, Tô Vĩnh Diện... là anh hùng, mà tất cả các chiến sĩ Điện Biên Phủ đều là anh hùng, vì họ đã xung trận mà không tiếc xương máu!

Nhưng sau trận đánh “không tiếc xương máu” đó, là đấu tranh giai cấp, là cải cách ruộng đất, là cải tạo công thương nghiệp tư bản tư doanh, là đấu tố Nhân văn Giai phẩm... từ đó đất nước là của Đảng, của Chủ nghĩa Xã hội. Cái CNXH phải xếp hàng cả ngày ấy, bắt nhân dân “Yêu nước là yêu CNXH” thì nhân dân lảng tránh!

Ngày xưa vua chúa dạy dân “Trung quân ái quốc”. Vua ở trên nước. Nay khẩu hiệu của Cụ Hồ: “Quân đội ta trung với nước, hiếu với dân” người ta đổi là: “Trung với Đảng, hiếu với dân”, thì dân hiểu ngay nước bây giờ là của Đảng! Cơ quan công an còn trưng khẩu hiệu “Công an nhân dân chỉ biết còn Đảng còn mình” thì sự trắng trợn đã lên đến tột đỉnh! Đảng đã thành vua, dân là đầy tớ cho Đảng! Đất nước lại suy vi! Sau năm 1975, hàng triệu người phải bỏ nước ra đi! Đất nước đứng bên bờ vực thẳm. Công cuộc đổi mới, mở cửa để Đảng tự cứu lấy mình đó, mở đầu bằng cải cách kinh tế. Đất nước như người bệnh được hồi sức. Nhưng kinh tế thị trường định hướng XHCN đã dẫn đất nước đến tình trạng tiền maphia. Đất nước không còn là của nhân dân nữa. Đất nước bây giờ là của các nhóm lợi ích, của Tập đoàn Than và Khoáng sản để dẫn người Tàu vào khai thác Bauxite ở Tây Nguyên, của Tập đoàn Vinashin ném hàng núi tiền của dân xuống biển, của dự án đường sắt cao tốc toan bắt dân khoác lấy cả một hàng núi nợ nần... Trong lúc các bệnh viện hai, ba cháu thiếu nhi phải nằm một giường, các bà mẹ phải nằm dưới đất mà ông Phó thủ tướng Nguyễn Sinh Hùng khoa tay, lớn tiếng trên diễn đàn Quốc hội rằng: “Không thể không làm đường sắt cao tốc” thì nhân dân biết rõ, đất nước này không phải là của mình nữa rồi. Vì thế, mạnh ai người ấy sống, mọi chính sách của Nhà nước họ bỏ ngoài tai. Vì thế người người trốn thuế, nhà nhà trốn thuế. Đến nỗi nhà xã hội học Nguyễn Trần Bạt phải đau xót thốt lên rằng, trốn thuế là “sức mạnh cạnh tranh của các doanh nghiệp Việt Nam!”. Ở các nước văn minh, trốn thuế là một tội rất lớn, cầm chắc ra tòa và ngồi tù. Ở nước ta, lần đầu tiên có một người phải ra tòa vì tội trốn thuế là anh Điếu Cày! Khi xử anh, công an gác bốn bề, khiến nhiều người rất ngạc nhiên! Vì tội chính của anh là “tội” biểu tình chống Trung Quốc xâm lấn Hoàng Sa, Trường Sa! Vì tội chính của anh là “tội” yêu nước Việt Nam của mình! Lịch sử Việt Nam bây giờ lại có “tội danh yêu nước”!

Năm 2001, tôi có hỏi một thanh niên Pháp ở Paris rằng, vì sao một năm nay anh không về quê thăm bố mẹ? Anh ta trả lời rất tự tin: Tôi mải làm ăn, và tôi đóng thuế rất đầy đủ cho Chính phủ, như thế là tôi có hiếu với cha mẹ tôi, tôi đã làm đầy đủ bổn phận của một người con!

Ở các nước dân chủ, người ta biết rằng, tiền thuế của mình đóng cho nhà nước thì quỹ phúc lợi xã hội sẽ chăm sóc người già yếu bệnh tật, chăm sóc cho chính gia đình, cho bố mẹ họ, nên họ không trốn thuế. Ở các nước đó, đóng thuế là biểu hiện rõ rệt nhất của lòng yêu nước.

Vậy dân ta trốn thuế thì phải nghĩ thế nào đây? Ai làm nên nông nỗi này với một dân tộc đã chiến thắng ở Điện Biên Phủ mở đường cho các dân tộc nô lệ vùng lên, chấm dứt một thời đại các dân tộc nhược tiểu còn bị nô dịch ở cuối thế kỷ XX. Đau xót quá! Chính vì biết rõ đất nước không phải của mình nên nhân dân lao động lầm lũi đi tìm con đường sống cho mình ở khắp nơi, kể cả đi lấy chồng, đi làm ô-sin ở ngoại quốc. Chỉ vì biết đất nước không phải của mình nên một số người tìm cách luồn lách, tìm một chỗ yên thân, thậm chí đi định cư ở nước ngoài. Nhưng khi “mất nước trong lòng”, khi nền “độc lập chẳng còn ý nghĩa gì” (lời Chủ tịch Hồ Chí Minh: “Nước độc lập mà dân không được tự do, hạnh phúc thì độc lập cũng chẳng có ý nghĩa gì!”) thì hạnh phúc của người Việt Nam không bao giờ trọn vẹn, nếu không muốn nói là bi kịch truyền kiếp! Tôi có một anh bạn, có con định cư và nhập quốc tịch nước sở tại. Anh tâm sự với tôi: “Con tôi làm công cho một công ty nước ngoài, phải nhập quốc tịch nước đó để đi lại khắp nơi cho dễ, thế thôi. Chứ nó buồn lắm, và rất muốn về làm ăn tại quê nhà. Tôi cũng mong nó về lắm, và tôi chắc thế nào nó cũng đưa vợ con về nước.” Tôi có một ông bạn vong niên rất thân là nhà báo lão thành Trần Minh Tân ở báo Nhân dân. Ông quê ở Hải Dương, đậu Tú tài toàn phần trước 1945. Ông chỉ có một thằng con trai định cư ở Úc. Vì thế ông đã quyết định dọn cả bàn thờ tổ tiên sang Úc. Rồi vợ ông cũng sang Úc đoàn tụ, ông quyết chết ở bên đó. Nhưng rồi ông lại về nước sống một mình tại Hà Nội. Tôi đến thăm ông, tự tay ông lọ mọ nấu ăn. Lúc ngồi vào mâm cơm dọn ở đầu hè, ông vừa so đũa vừa kể: “Tao đã định chết ở bên đó. Nhưng một hôm tao đang ngồi trong vườn biệt thự của thằng con, bỗng dưng một đàn bồ câu ở đâu sà xuống sân kiếm ăn. Nhìn đàn chim kiếm ăn trong sân tao nhớ nhà quá, nhớ nước quá, thế là đành bỏ vợ con lại, về nước.” Hớp một hớp rượu, rồi mắt ông bỗng rưng rưng, tay vỗ xuống chiếu than với tôi: “Mình không phải là Cụ Hồ mà cũng yêu nước, nên mới khổ thế này!”. Tôi chưa bao giờ thấy ai than thân trách phận một cách xót xa mà lại humour đến thế! Cụ Hồ mà nghe được câu than này, chắc Cụ cũng ngậm cười nơi chín suối!

Ít lâu sau ông lại vô TP HCM thăm cô con gái đầu lòng, rồi đến chào từ biệt vợ chồng tôi để lại sang Úc với thằng con trai. Ông nói: “Vĩnh biệt vợ chồng cậu, mình đành gửi nắm xương tàn nơi đất khách quê người vậy thôi!”. Nói rồi ông già rưng rưng nước mắt.

Bẵng đi một thời gian tôi không có tin tức gì về ông. Tháng Tư vừa rồi, tôi đang ngủ gật trong phòng đợi tại sân bay Nội Bài để về TP HCM, bỗng có một bàn tay vỗ nhẹ vào bụng tôi. Mở mắt ra thì là anh Tạ Quang Ngọc, con trai cụ Tạ Quang Đạm ở báo Nhân dân. Cụ Đạm xưa kia là bạn thân với bác Minh Tân, cũng là bạn vong niên với tôi. Anh Ngọc kéo tôi vào phòng VIP uống trà rồi nói: “Đã biết tin ông Minh Tân mất chưa?”. Tôi sửng sốt: “Mất ở bên Úc à?!”. Anh Ngọc kể: Lúc lâm chung, cụ Tân nhất định đòi về chết tại Việt Nam. Cụ bảo con trai: “Ở bên này chúng nó đều nói tiếng Anh, tao chết xuống âm phủ không ai nói tiếng Việt với tao cả, buồn lắm, cho tao về quê chết, để còn được trò chuyện với bạn bè!”. Thằng con thương bố nên đã đem cụ về Việt Nam để chết! Nghe đến đây tôi bỗng nhớ đến câu chuyện trong lịch sử nước nhà. Lê Chiêu Thống là một tên vua bán nước, theo quân xâm lược chạy về bên Tàu. Nhưng trước lúc chết còn dặn gia nhân rằng, khi nào có điều kiện thì bốc hài cốt của ông về đất Việt. Riêng chi tiết này, người đời sau có thể ngậm ngùi cho ông vua lỡ bước!

Thì ra lòng yêu nước của thần dân nước Việt chúng ta nó nhiều cung bậc, nhiều gam màu đến như thế. Nó sâu thẳm vô bờ! Đất nước ta hiện nay lại đang đứng trước nạn ngoại xâm biển đảo, nạn thâm nhập đất liền, mà nhân dân lại thấy đất nước càng ngày càng không phải là của mình thì hiểm nguy cho dân tộc khôn lường!

Chỉ có con đường dân chủ hóa đất nước, nhân dân hiểu đất nước là của mình, tiền đóng thuế của dân không phải để rót vào con thuyền không bến Vinashin, không phải để làm đường sắt cao tốc cho ông Nguyễn Sinh Hùng và phe nhóm ông, không phải để mở rộng Thủ đô một cách vô lý và láo xược... thì nhân dân và nhà cầm quyền mới thành một khối, lòng yêu nước của nhân dân sẽ thăng hoa trở lại và không một kẻ thù nào có thể “đến nhà” chúng ta được. Người Việt chỉ biết có nước Việt Nam dân chủ cộng hòa của Cụ Hồ năm 1945. Cái XHCN làm cho dân xa nước, nước không phải của dân, nước của một chủ nghĩa đã bị nhân loại ruồng bỏ, ném vào sọt rác lịch sử thì bỏ hẳn nó đi, đừng gắn nó vào hai chữ Việt Nam thiêng liêng của dân tộc nữa, chỉ làm cho nhân dân thêm đau buồn và phẫn nộ, chỉ làm cho thế giới người ta cười cho. Đến nước Tàu cũng đâu có gắn XHCN vào tên nước. Nước người ta là Cộng hòa nhân dân Trung Hoa kia mà! Hồn thiêng sông núi bốn nghìn năm sẽ phù hộ cho dân tộc ta trên mỗi bước đường để vượt qua cơn hiểm nghèo này. Việt Nam dân chủ sẽ tồn tại và hùng cường! Tôi tin là tuyệt đại đa số nhân dân và đảng viên cộng sản Việt Nam đều khát vọng như thế. Đó là điều nhiều đêm tôi không ngủ để suy nghĩ về đất nước tươi đẹp và đau khổ của mình./.

TP HCM 9/2010

L.P.K.

HT Mạng Bauxite Việt Nam biên tập

Tổng số lượt xem trang

free counters