“Thế giới thuộc về những ai sống có nhiệt huyết, say mê và có khát vọng cháy bỏng”. Ralph Waldo Emerson
Triết Lý, để làm gì ?
Khi ta bế tắc tư tưởng, chân thật công nhận rằng những kiến thức và phương pháp suy luận của ta không cho phép ta sống, tư duy và hành động khớp với khao khát làm người của ta, ngoài vô vàn cách ứng xử khác, ta có thể:
a) Tiếp tục sống, tư duy và hành động như cũ vì, dù sao, ta cũng sống được, không đến nỗi nào
b) Lột áo cũ, khoác áo mới, một tấm áo coi lành lặn đẹp đẽ hơn nhưng cũng hàm hồ không thua gì. Điều ấy luôn luôn khả thi bằng ngôn ngữ.
c) Đi tới cùng bế tắc của chính mình. Nếu không giải quyết được nó, ta ôm nó xuống suối vàng, để lại ở đời chỉ một câu hỏi. Câu hỏi của một con người. Đích thực. Có gì nhục đâu?
Nếu ta tưởng ta đã tìm ra một phần của giải pháp, ít nhất là cho riêng mình, thì cứ viết đi, chẳng cần trích cao nhân nào cả: họ đã là một phần của ta và ta đã phải “vượt” họ để nên mình.
Thế thôi.
(Chungta.com)
Góc nhỏ của Noby Vui Vẻ
“Nước độc lập mà dân chưa tự do thì độc lập cũng không có ý nghĩa”- Hồ Chí Minh.
2 thg 12, 2013
Cần!
những lúc cần ở người lời an ủi
mà trái tim tự xoa dịu cõi lòng
thưởng thức rượu ngon, thêm mùi điếu thuốc
độc bước đêm dài, thuyền phải xô nước
đừng để đời mặc như cánh bèo trôi
cần một người nhiều đêm xoa dịu
nỗi đau đời tạo chẳng cho riêng ai
sự vô cảm của người đời tăm tối
đừng trách họ - những người bị đầu độc
tâm hồn họ, mới thật đáng thương thay.
cả ta nữa, những người cùng thế hệ
đừng để mình thành thế hệ vứt đi.
cần một người mỗi sáng mà âu yếm
để ta bớt đau trong cơn giận run người
những bài báo, những số phận, những cuộc đời
nếp sống xưa bây giờ tan vỡ
cái hay ở đâu, cái đẹp lòng người
vẫn còn đấy như cánh rừng nguyên sinh
đã hao mòn đến từng tâm tính
giới trẻ u mê, còn đến tận bao giờ
khi lòng tốt trở thành chuyện lạ
và thói thường là những thói xấu xa...
đừng để ta, những người cùng thế hệ
một ngày lịch sử bỏ đói ta
ném vào thùng như một thứ bùn nhơ
đừng để ta, những người cùng thế hệ
cứ mãi bám theo cơm áo, gạo tiền
những thứ tầm thường, lợi ích cá nhân
cần một người để hiểu thấu tim ta
coi tình yêu chưa từng tồn tại
đến với nhau lúc thực sự cần nhau
dìu dắt nhau để rọi những phận người...
Mấy dòng viết ngẫu hứng!
- cách đây một tháng, mình vừa chào tháng 11. và bây giờ xin chào tháng 12... tự kiểm điểm xem chừng ấy thời gian qua ta đã có được gì, và đã để mất điều gì, còn điều gì để ta mong chờ... ôi thời gian!!!
- đôi khi đọc 1 quyển sách làm ta thanh thản hơn trước sự đưa đẩy của cuộc đời. dù nhiều quyển truyện đọc xong để mà lãng quên, nhưng rồi một lúc nào đấy, nó cứu ta ra khỏi những buồn chán, để vững tâm bước tiếp trên con đường mình đã chọn...
- thành phố điện biên về đêm, chỉ còn lại những ánh đèn đường sáng từng góc phố. chỉ một từ: lạnh. cũng muốn đi ngủ nhưng phải viết cho xong để sáng mai trả bài. một cốc cà phê ấm áp, định chấm điếu thuốc nhưng tự hứa không được hút nữa. đành rít điếu thuốc lào vậy.
chợt nhớ một câu văn trong "tiểu lý phi đao", viết rằng: "Con người sinh ra là đã đắm mình vào mâu thuẫn, bất cứ một ai cho dù không muốn cũng chẳng biết phải làm sao!"
phải đấy, chính mình cũng đã đắm mình vào những mẫu thuẫn, từ suy nghĩ cho đến hành động. muốn yêu lắm, nhưng tình cứ trốn cõi nào, muốn tự do tự tại, lại tự mình nhốt trong cái lồng bé nhỏ... nhưng cũng như một câu văn khác trong truyện trên, "một con người sinh ra không phải để mà chết." thế nên ta phải sống, để xem cuộc đời xô ta đến mức thế nào....
sắp tết rồi!
Chia sẻ: