Triết Lý, để làm gì ?

Khi ta bế tắc tư tưởng, chân thật công nhận rằng những kiến thức và phương pháp suy luận của ta không cho phép ta sống, tư duy và hành động khớp với khao khát làm người của ta, ngoài vô vàn cách ứng xử khác, ta có thể:

a) Tiếp tục sống, tư duy và hành động như cũ vì, dù sao, ta cũng sống được, không đến nỗi nào

b) Lột áo cũ, khoác áo mới, một tấm áo coi lành lặn đẹp đẽ hơn nhưng cũng hàm hồ không thua gì. Điều ấy luôn luôn khả thi bằng ngôn ngữ.

c) Đi tới cùng bế tắc của chính mình. Nếu không giải quyết được nó, ta ôm nó xuống suối vàng, để lại ở đời chỉ một câu hỏi. Câu hỏi của một con người. Đích thực. Có gì nhục đâu?

Nếu ta tưởng ta đã tìm ra một phần của giải pháp, ít nhất là cho riêng mình, thì cứ viết đi, chẳng cần trích cao nhân nào cả: họ đã là một phần của ta và ta đã phải “vượt” họ để nên mình.

Thế thôi.

(Chungta.com)

Góc nhỏ của Noby Vui Vẻ

Lục lọi, tìm tòi, đọc, cóp nhặt, chia sẻ, ... OK hay không tùy bạn ! ! !

“Nước độc lập mà dân chưa tự do thì độc lập cũng không có ý nghĩa”- Hồ Chí Minh.

10 thg 5, 2012

Nhân sỹ, trí thức Việt Nam gởi hai thư cho các đối tác quốc tế dự án ECOPARK về vụ Văn Giang

Lời kêu gọi về dự án Ecopark tại Hưng Yên, Việt Nam
Bức thư thứ nhất: Thư gởi cho Giám đốc Đại Học Anh tại Việt Nam và các đối tác tại Anh
Lời kêu gọi về dự án Ecopark tại Hưng Yên, Việt Nam
Kính gửi
Sir Graeme Davies, Hiệu trưởng, British University Vietnam
GS Geoffrey Crossick, Hiệu trưởng, University of London,
TS Keith Sharp, Giám đốc Chương trình Quốc tế của University of London LSE
GS Michael Gunn, Hiệu trưởng, Staffordshire University
TS Antony Stokes LVO, Đại sứ Anh tại Vietnam
Chúng tôi, một nhóm người quan tâm thuộc giới đại học và chuyên nghiệp, viết thư này để lưu ý quí vị về sự cố đáng ghê sợ ở huyện Văn Giang (Hưng Yên, Việt Nam). Sự cố này liên quan đến dự án phát triển Ecopark nơi mà British University đã thuê một mảnh đất lớn, vì vậy chúng tôi kêu gọi quí vị có hành động thích hợp.
Ngày 24/4/2012 khoảng 3.000 cảnh sát đụng độ với dân làng Văn Giang khi những người này tụ tập để phản đối việc cưỡng chế đất đai của họ cho dự án khu dân cư sang trọng Ecopark. Cảnh sát đã dùng gậy đánh đập dã man những người biểu tình rồi bắt giữ hàng mấy chục người. Ở cuối lá thư này chúng tôi xin cung cấp một số tài liệu trên mạng về các sự kiện và tin tức liên quan.
Dự án Ecopark trị giá 8,2 tỷ USD chỉ cách trung tâm Hà Nội khoảng 10 km, trong một vùng đang được phát triển thành khu vực ngoại ô cao cấp, dẫn đến tăng giá chóng mặt. Đất sắp phát triển đang được quảng cáo hoặc mua bán với giá 1000 đến 2000 USD/m2 có xây thô, còn đất không thì khoảng nửa giá đó. Rõ ràng chỉ có giới thượng lưu mới đủ khả năng mua. Tuy nhiên, dân làng chỉ được trả có 6 USD/m2. Trung bình mỗi gia đình sống và làm việc trên khoảng 350 m2 đất, tức là họ chỉ được trả khoảng 2000 USD cho mỗi gia đình, một số tiền ít ỏi không thể đền bù cho việc mất nơi cư trú và sinh kế của họ. Số tiền này chỉ đủ cho một gia đình sinh sống một vài tháng.
Ngoài sự mất sinh kế, dân làng còn bị mất mát tình cảm sâu đậm vì phải chia lìa mảnh đất tổ tiên của họ, mà nhiều thế hệ đã canh tác và nơi cha ông của họ chôn cất. Thật vậy, ngay sau khi cảnh sát giải tán những người biểu tình, các nhà phát triển lập tức tiến vào đào sới, phá hủy nhiều ngôi mộ. Dân làng chỉ còn cách đi nhặt những mảnh xương của tổ tiên của họ. Cảnh tượng trông như một cơn sóng thần vừa tràn qua.
Cách đối xử nhẫn tâm với dân làng Văn Giang của nhà phát triển đất và chính quyền là một cách hành xử mà tất cả những người văn minh không thể chấp nhận được. Xung đột giữa các nhà phát triển đất và chủ đất là chuyện thường có, nhưng chúng phải được giải quyết bằng đàm phán hòa bình và phân xử không thiên vị, theo thủ tục pháp định, không được dùng vũ lực, và người bị giải tỏa đất phải được đền bù thỏa đáng cho sự mất mát vật thể và tình cảm. Nhưng những chuyện đó đã không hề xảy ra trong dự án này.
Sự cố Văn Giang đã gây ghê tởm ở khắp trong và ngoài nước. Hàng ngàn người từ mọi tầng lớp đã ký một lá thư ngỏ phản đối (xem liên kết bên dưới). Dưới mắt tất cả những người Việt Nam hiểu biết, Ecopark đã trở thành một biểu tượng của sự tham lam bất nhân và sự đàn áp.
British University, ĐH London và ĐH Staffordshire không có thể thờ ơ với các hành vi nhẫn tâm của nhà chức trách và nhà phát triển. Chúng tôi kêu gọi quí vị làm hết sức mình áp lực Việt Hưng Công ty Cổ phần Đầu tư Phát triển Đô thị (VIHAJICO), nhà phát triển Ecopark, để họ xin lỗi và đưa ra một đề nghị bồi thường xứng đáng cho các chủ đất. Một gói bồi thường xứng đáng, ngoài khía cạnh tiền tệ, ít nhất cũng phải quan tâm thích đáng đến sinh kế của dân làng ở ngay trước mắt cũng như trong tương lai lâu dài, và phải lo việc đào tạo nghề nghiệp cho họ và giáo dục con em của họ. Tất cả những điều này có thể làm được mà chỉ cần một tỷ lệ nhỏ của tổng chi phí dự án, miễn là nhắm đúng mục tiêu. Nếu VIHAJICO không có biện pháp thích hợp thì xin quí vị hãy ngay lập tức chấm dứt mối quan hệ với các đối tác Việt Nam của quí vị và rút lui ngay khỏi dự án Ecopark. Trong tất cả các tổ chức trên thế giới, mọi người đều biết đại học Anh là nơi duy trì các tiêu chuẩn cao nhất về đạo đức và trách nhiệm xã hội, và chúng tôi tin tưởng rằng quí vị sẽ thực hiện nghĩa vụ này.
Chúng tôi mong được thư trả lời của quí vị và mong sẽ được được quí vị thông tin về những tiến triển trong vấn đề này.

_____
DANH SACH CHỮ KÝ    (Vietnamese names are written in Vietnamese order, surname first)
Chu Hao, PhD, Director, Knowledge Publishing House, 53 Nguyen Du, Hanoi, Vietnam.
Dang Dinh Thi, PhD, Department of Aerospace Engineering, University of Bristol, UK.
Do Dang Giu, Ancien Directeur de Recherche du CNRS, Université de Paris-Sud, France.
Do Thien, Independent researcher, PO Box 242 Kempsey NSW 2440, Australia.
Ha Duong Tuong, Professor (ret), Université de Technologie de Compiègne, Compiègne, France.
Hoang Tuy, Professor emeritus, Institute of Mathematics, VAST, Hanoi, Vietnam.
Huynh Son Phuoc, journalist, ex Deputy Editor-in-chief  of Tuoi Tre, Vietnam.
Lam Quang Thiep, Professor, Thang Long University, Hanoi, Vietnam.
Le Dang Doanh, PhD, Former President of CIEM, Hanoi, Vietnam.
Le Xuan Khoa, PhD, President emeritus, Southeast Asia Resource Action Center, Washington, DC & Adjunct professor (ret.), School of Advanced International Studies, Johns Hopkins University.
Nguyen Dang Hung, Professor emeritus, Depatment of Aerospace Engineering, University of Liège,Belgium.
Nguyen Dien, Independent Researcher, Canberra, Australia.
Nguyen Dinh Nguyen, PhD, Garvan Institute of Medical Research, Sydney, Australia.
Nguyen Duc Hiep, PhD, Senior Atmospheric Scientist, Office of Environment & Heritages, NSW, Australia.
Nguyen Duc Tuong, Professor (ret), Ottawa University, Canada.
Nguyen Khoa Thai Anh.
Nguyen Manh Hung, Professor, Department of Economic Science, Université Laval Québec, Canada.
Nguyen Ngoc, Writer, Hanoi, Vietnam.
Nguyen Ngoc Giao, teacher (ret.) Université Denis Diderot (Paris VII), editor Dien Dan Forum.
Nguyen Thi Ngoc Giao (Genie Nguyen), President, Voice of Vietnamese Americans.
Long P. Pham, P.E., Chairman, Viet Ecology Foundation, (http://www.vietecology.org).
Pham Duy-Thoai, Professor, Director Dept. of Ophthalmology, Vivantes Klinikum Neukoelln, Humboldt University of Berlin - Germany.
Pham Quang Tuan, Associate Professor, University of New South Wales, Sydney, Australia.
Pham Xuan Yem, PhD, Research Director, CNRS & University Paris VI, France.
Phan Tan Hai, Editor-in-Chief, Viet Bao Daily News (www.vietbao.com).
Tran Nam Binh, Associate Professor, University of New South Wales, Sydney, Australia.
Vo Quy, Professor, Centre for Natural Resources and Environmental Studies (CRES), Vietnam NationalUniversity, HANOI.
28. Vu Quang Viet, PhD, UN consultant.
Thư thứ hai :
Thư gởi Giám đốc Điều hành Savills Á Châu-Thái Bình Dương
(Nội dung về cơ bản tương tự bức thư thứ nhất, xin không đưa lại)

Nguồn: vids.org.vn 

Cuộc đời trở nên trơ trẽn, lạnh lùng...


Hôm qua anh về đưa cuốn sách tặng cậu con trai, nó lật giở vài trang rồi than: “Oài, sách gì mà nhiều chữ thế này, con giả cho bố đấy”.

Nhà văn Nguyễn Huy Tưởng
Khách đến tham dự hội thảo “Nguyễn Huy Tưởng và lịch sử” mỗi người được tặng một cuốn “Lá cờ thêu sáu chữ vàng” như một kỷ niệm đẹp nhân dịp tròn 100 năm ngày sinh của ông. Ai cũng nâng niu cuốn sách chứa đựng nhiều tâm huyết của một nhà văn kiệt xuất của văn học Việt Nam trong đề tài lịch sử. Nhưng sáng hôm sau, một anh bạn đồng nghiệp buồn buồn kể với tôi: “Hôm qua anh về đưa cuốn sách tặng cậu con trai, nó lật giở vài trang rồi than: “Oài, sách gì mà nhiều chữ thế này, con giả cho bố đấy”.
Tôi biết con trai anh, đó là một cậu bé hiền lành, mặt mũi khôi ngô sáng láng, đang là học sinh cấp III. Những cậu bé cô bé thế hệ 9x, 10x chê sách truyện nhiều chữ, chỉ thích đọc truyện tranh như cậu ở khắp đất nước này chắc là hằng hà sa số, gọi chúng là “thế hệ truyện tranh” cũng không có gì phải băn khoăn, trăn trở. Có thể chúng tiết kiệm thời gian, đọc truyện tranh cho nhanh, có thể chúng không thích tưởng tượng, chỉ nhìn tranh vẽ và mớ chữ “bụp”, “chát”, “hự”, “ối”, “á” là đủ. Cũng đừng hỏi lỗi tại ai, vì truyện tranh nhập ngoại và truyện tranh hàng nội đua nhau in ra bày bán ê hề như thế, trẻ không mua thì ai tiêu thụ cho.
Tự nhiên tôi không muốn cũng trở thành người hoài cổ. Ký ức cứ trôi mãi về những năm tháng tuổi thơ, tuần nào cũng nằn nì chị hàng xóm có thẻ cho đi theo lên thư viện mượn sách vì tôi chưa đủ tuổi. Những năm ấy, ước ao mãnh liệt nhất của tôi là mẹ tôi chuyển nghề thành thủ thư, bởi chỉ có thế thì tôi mới không phải run sợ mỗi khi cô thủ thư cau mày trước đống sách cao ngất vượt qua hạn mức, không đắn đo đến mức rối cả tim khi buộc phải chọn để lại cuốn nào, mang về cuốn nào.
Những năm tháng thiên đường ấy, tôi đọc ngấu nghiến ở mọi lúc mọi nơi, tới mức nhiều lúc cũng tự thấy mình mê muội đi vì sách. Nhưng có những khoảnh khắc không bao giờ quên được, ấy là mỗi khi có những trang sách hay, mỗi dòng văn đẹp, là tôi lại xúc động tới mức cảm thấy người run lên, ngừng lại không đọc được nữa. Rồi tôi áp trang sách thật chặt vào lồng ngực gầy gò của mình, bởi một niềm tin mãnh liệt và ngây thơ rằng, chỉ có cách ấy mới khiến cho tôi đến được gần hơn với thế giới phía sau dòng chữ.
*  *  *
Sự kiện 100 năm ngày sinh nhà văn Nguyễn Huy Tưởng vào ngày 6.5 vừa qua khá chìm lặng, cũng như cái hội thảo buổi sáng trước đó vài ngày, khán phòng cũng không quá đông đảo. Kể cũng đúng thôi, vì dòng “thời sự chủ lưu” của mảng giải trí nhiều báo mấy ngày nay đang là chuyện một cô người mẫu 9X nào đó bị nghi ngờ dính tới việc đánh người. Nó câu khách nhiều hơn gấp vạn lần những ký ức đẹp đẽ, những lời tôn vinh dành cho một nhà văn đáng kính chỉ có 48 năm ngắn ngủi trên dương thế nhưng đã kịp xây nên biết bao tượng đài lịch sử cho văn học.
Ở tuổi đôi mươi, khi mới bắt đầu đến với văn chương, Nguyễn Huy Tưởng đã viết trong nhật ký của mình: “Phàm văn chương mục đích thứ nhất là để dạy dỗ thiếu niên, …. cốt làm sao cho bao giờ họ cũng có một tấm lòng bồng bồng bột bột, mà vẫn biết lẽ phải, và vẫn biết thương nhau”. Và bởi suy nghĩ “Người không biết lịch sử nước mình là một con trâu đi cày ruộng. Cày với ai cũng được, mà cày ruộng nào cũng được” nên ông đã tự nhận cho mình nhiệm vụ của một “sử quan”. Chúng ta không khỏi kinh ngạc khi biết rằng, chỉ từ 15 chữ trong từ Đại Việt sử ký toàn thư: “Khiển nhân tống An Tư công chúa. Vu Thoát Hoan, dục thư quốc nan dã”(sai người đưa công chúa An Tư đến chỗ Thoát Hoan, để cho nạn nước giảm đi) mà ông đã sáng tác ra hơn 200 trang sách về An Tư công chúa làm lay động lòng người. Rồi “Đêm hội Long Trì”, “Lá cờ thêu sáu chữ vàng”, “Cột đồng Mã Viện”, “Kể chuyện Quang Trung”, “Lũy hoa”, “Bắc Sơn”, “Sống mãi với thủ đô”...
Và “Vũ Như Tô”, phải xếp riêng “Vũ Như Tô” sang một trang khác, bởi chỉ với tác phẩm này, như đánh giá của nhà nghiên cứu Phạm Vĩnh Cư, “Nguyễn Huy Tưởng đã sáng tạo ra một bi kịch thực thụ sánh ngang với Eschyle, Sophocle, Shakespeare, Corneille, Racine – mơ ước của hàng trăm, hàng ngàn người viết kịch trên thế giới trong ba thế kỷ nay”. Nguyễn Huy Tưởng đã đặt trọn tình yêu của ông vào Vũ Như Tô tới mức có cảm tưởng lời nói của nhân vật này đã nói thay cho ông: “Tôi sống với Cửu Trùng đài chết cũng với Cửu Trùng đài... Hồn tôi để cả ở đấy thì tôi chạy đi đâu”. Và trong lời đề từ tác phẩm của mình, nhà văn đã hai lần nhắc lại một câu hỏi nhức nhối mãi mãi: “Chẳng biết Vũ Như Tô phải hay những kẻ giết Như Tô phải?”.
Nếu hồn Vũ Như Tô để cả ở Cửu Trùng đài thì hồn Nguyễn Huy Tưởng đã gửi trọn vào cho lịch sử để rồi từ đó ông khẳng định mình không chỉ là một nhà văn mà còn là một nhà văn hóa lớn với câu nói đã từng khiến ông có lúc khốn khổ: “Cuộc đời không phải chỉ có cách mạng, mà còn có lịch sử, còn có cái âm vang truyền qua các thời đại, những cái bây giờ tưởng là không dùng nữa, nhưng không có thì cuộc đời trở thành trơ trẽn, lạnh lùng”.
Chỉ thương cho lứa trẻ tiếp sau mình, làm sao chúng cảm được nỗi run bắn lên của bàn tay cậu thiếu niên Hoài văn Hầu Trần Quốc Toản khi bóp nát quả cam ở bến Bình Than? Phía sau lưng Hoài văn Hầu là một khoảng trống trơ trẽn, lạnh lùng, và gió thì cứ hun hút thổi, không có vách núi nào để mà dội lại.
Mi An   

Phải cưỡng chế không thể gọi là thành công


Thời gian gần đây, nhiều vụi cưỡng chế đất đai, giải phóng mặt bằng cho các dự án phát triển kinh tế của một số cấp chính quyền ở một số địa phương đã không nhận được sự đồng tình, thậm chí phản đối quyết liệt của người dân. Vụ Tiên Lãng (Hải Phòng) hay vụ Văn Giang (Hưng Yên), Bình Lục (Hà Nam) gần đây là những điển hình. Tại Hội nghị trực tuyến toàn quốc về công tác tiếp công dân, giải quyết khiếu nại, tố cáo 4 năm (2008-2011), báo cáo cho thấy tỉ lệ đơn thư khiếu kiện về đất đai chiếm 70% số vụ. Phát biểu tại Hội nghị, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng yêu cầu cả hệ thống chính trị cùng vào cuộc để giải quyết có lý, có tình, tận cùng những việc còn tồn đọng kéo dài. “Nếu như chúng ta chủ quan, xem thường, không tập trung giải quyết có hiệu quả sẽ là mầm mống dẫn đến mất ổn định an ninh trật tự”. Thủ tướng nói.

(Người dân dọn dẹp sau cưỡng chế tại khu du lịch Ecorark  
Nguồn: Pháp luật TPHCM)

Nhiều ngày qua, mình luôn tự đặt một câu hỏi: Tại sao việc giải phóng mặt bằng để phát triển kinh tế cho địa phương, cho đất nước ở một số địa phương vừa qua lại không được nhân dân đồng tình, ủng hộ? Việc phải dùng đến biện pháp cưỡng chế nói lên điều gì?
Câu hỏi thứ nhất, theo mình cần phải rà soát lại các dự án không nhận được sự đồng tình của nhân dân xem cách làm đã hợp tình, hợp lý chưa? Có đúng pháp luật và đặc biệt là có hợp lòng dân hay không? Mấu chốt ở đây là xử lý các mối quan hệ về lợi ích. Nhà nước được gì? Doanh nghiệp được gì? Và đặc biệt là người dân đã và sẽ được gì? Cuộc sống của họ, của con cái họ sẽ ra sao?
Câu hỏi thứ hai, cần phải đặc biệt xem xét lại công tác tuyên truyền, vận động, thuyết phục quần chúng nhân dân. Phát biểu tại Hội nghị, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã chỉ đạo phải có người dân tham gia bàn bạc dân chủ, công khai theo đúng quy trình, để có sự đồng thuận và vào cuộc của cả hệ thống chính trị. Đây là những chỉ đạo đúng đắn, sâu sát của người đứng đầu chính phủ cho bài toán giải phóng mặt bằng phải nói là rất nan giải hiện nay.
Phát biểu của Thủ tướng khiến mình nhớ lại một bài báo  ngắn, chỉ có 619 từ mang tên Dân vận của Chủ tịch Hồ Chí Minh viết cách đây gần 63 năm (ngày 15-10-1949) đăng trên báo Sự thật số 120. Bài báo được chia thành 4 phần:  I – Nước ta là nước dân chủ. II – Dân vận là gì? III – Ai phụ trách dân vận? IV – Dân vận phải thế nào? Đây là một cẩm nang về công tác dân vận.
Phần thứ nhất, bài báo khẳng định: “Nước ta là nước dân chủ. Bao nhiêu lợi ích đều vì dân. Bao nhiêu quyền hạn đều của dân. Công việc đổi mới, xây dựng là trách nhiệm của dân. Sự nghiệp kháng chiến, kiến quốc là công việc của dân. Chính quyền từ xã đến Chính phủ trung ương do dân cử ra. Ðoàn thể từ Trung ương đến xã do dân tổ chức nên.  Nói tóm lại, quyền hành và lực lượng đều ở nơi dân”. Trong phần thứ hai, Hồ Chủ tịch bàn rất rõ về bản chất của công tác dân vận. Đó là “… bất cứ việc gì đều phải bàn bạc với dân, hỏi ý kiến và kinh nghiệm của dân, cùng với dân đặt kế hoạch cho thiết thực với hoàn cảnh địa phương, rồi động viên và tổ chức toàn dân ra thi hành”.
Đọc lại bài báo, mình chợt nhận ra rằng vũ khí lớn nhất, sức mạnh lớn nhất của những người cộng sản là tuyên truyền, vận động, giáo dục và thuyết phục quần chúng nhân dân. Chính nhờ vũ khí to lớn này, những người cộng sản đã làm nên cuộc Cách mạng tháng Tám kỳ diệu, làm nên chiến thắng Điện Biên chấn động địa cầu, làm nên công cuộc thống nhất đất nước lịch sử cũng như những thành tựu to lớn từ Đổi mới đến nay.
Trở lại với những vụ cưỡng chế gần đây, mình có cảm giác hình như công tác vận động, tuyên truyền, thuyết phục nhân dân không những chưa được quan tâm đúng mức mà còn có biểu hiện nặng về dùng vũ lực. Đây là sai lầm nghiêm trọng bởi nó xa rời bản chất của một Đảng sinh ra từ nhân dân, để phục vụ nhân dân, tất cả vì nhân dân.
Vì vậy, mình rất đồng tình với quan điểm của Thủ tướng khi ông chỉ đạo: "Hãy làm hết lòng, hết trách nhiệm, hết sức với các khiếu kiện của công dân, để phần lớn bà con thấy được lẽ phải, đồng tình và chấp hành pháp luật".
Vâng, hãy làm hết lòng, hết trách nhiệm để vận động, thuyết phục nhân dân vì nói gì thì nói, khi phải dùng đến cưỡng chế thì không thể gọi là thành công.

Các bạn có nghĩ như mình không?

Bùi Hoàng Tám

VỤ TIÊN LÃNG: Chưa rốt ráo trong xử lý vụ cưỡng chế ở Tiên Lãng



Đã 3 tháng trôi qua kể từ khi Công an Hải Phòng ra quyết định khởi tố vụ án hủy hoại tài sản để làm rõ việc phá căn nhà hai tầng của ông Đoàn Văn Quý (em trai ông Đoàn Văn Vươn) nhưng đến nay vụ án dường như vẫn giậm chân tại chỗ. 
Chiều qua 9.5, trao đổi với Thanh Niên, bà Nguyễn Thị Thương (vợ ông Vươn) và bà Nguyễn Thị Hiền (vợ ông Quý) bức xúc: “Việc hủy hoại tài sản đã rõ như ban ngày, người chỉ đạo phá hoại, người phá hoại cũng đã được chỉ mặt, đặt tên nhưng không hiểu tại sao đến giờ này cơ quan chức năng cũng chưa khởi tố bị can?”.
Cũng theo hai bà Thương, Hiền, Hội đồng thẩm định giá trị tài sản bị hủy hoại được thành lập và vào cuộc đã lâu nhưng cho đến nay kết quả thẩm định cũng chưa được công bố. Tài sản bị thiệt hại trong vụ hủy hoại theo bà Thương và bà Hiền có tổng cộng 5 căn nhà, chòi, chuồng nuôi dê… trong khu đầm bị đốt và san phẳng. Kèm theo là toàn bộ vật dụng trong các căn nhà cũng bị hủy hoại theo. Bà Thương, bà Hiền cho biết tổng số tiền hai bà yêu cầu bồi thường là 1,5 tỉ đồng. Hai bà cũng kiến nghị cơ quan chức năng sớm khởi tố bị can.
Được biết, ngày 8.2, Công an TP.Hải Phòng đã khởi tố vụ án hủy hoại tài sản để điều tra làm rõ việc phá căn nhà hai tầng của ông Đoàn Văn Quý. Cùng ngày, Cơ quan CSĐT cùng Viện KSND TP đã đến nơi căn nhà bị phá hủy để khám nghiệm hiện trường. Trước đó, công an đã triệu tập chủ đầm Vũ Văn Kết, người được lãnh đạo xã Vinh Quang thuê hộ chiếc máy xúc đến phá nhà ông Quý cùng Đặng Văn Tài, người điều khiển máy xúc. Công an cũng triệu tập ông Phạm Đăng Hoan - Bí thư Đảng ủy xã Vinh Quang và Lê Thanh Liêm - Chủ tịch UBND xã để làm rõ việc phá hủy căn nhà. Tuy nhiên đến nay vụ việc vẫn giậm chân tại chỗ khiến dư luận không khỏi đặt nghi vấn vụ án bị chìm xuồng.

Sau khi nhà ở bị san phẳng, Liên chi hội nuôi trồng thủy sản nước lợ H.Tiên Lãng đã  ủng hộ kinh phí và tổ chức dựng nhà  cho gia đình bà Thương và bà Hiền - Ảnh: P.H.S


Lình xình chuyện kỷ luật cán bộ

Thành ủy Hải Phòng đã kiểm điểm, kỷ luật 50 cán bộ và 25 tổ chức có liên quan đến vụ cưỡng chế đất đai sai luật tại Tiên Lãng. Thậm chí, Chủ tịch UBND và Phó chủ tịch UBND TP cũng phải kiểm điểm. Tuy nhiên mới đây, Phó giám đốc Sở Tài nguyên - Môi trường (TN-MT) TP đã có đơn khiếu nại về việc bị kỷ luật oan. Vị này cũng tố cáo Giám đốc sở đã báo cáo không đúng sự thật.
Cụ thể, sáng 8.5, tại Sở TN-MT TP.Hải Phòng, Thành ủy Hải Phòng đã công bố quyết định thành lập Đoàn giải quyết khiếu nại của ông Nguyễn Tự Trọng, Phó giám đốc sở này. Trước đó, ông Trọng bị khiển trách về mặt Đảng và chính quyền; nguyên nhân là do thiếu tinh thần trách nhiệm, không hướng dẫn cụ thể để UBND H.Tiên Lãng cưỡng chế thu hồi đất sai luật.
Tuy nhiên, ngay sau đó, ông Trọng đã có đơn khiếu nại gửi Thường trực Thành ủy. Trong đơn ông Trọng nêu rõ, việc giao đất của UBND H.Tiên Lãng (2 đợt) cho gia đình ông Đoàn Văn Vươn được thực hiện năm 1993 và năm 1997, thời điểm này ông Trọng chưa nhận công tác tại sở. Thứ hai, năm 2007 - 2008, khi H.Tiên Lãng tổ chức quyết định thu hồi đất của gia đình ông Vươn, ông Trọng không biết huyện có báo cáo xin ý kiến sở hay không vì mảng giao đất, thu hồi đất do ông Bùi Quang Sản, Giám đốc sở, trực tiếp phụ trách. Trong đơn ông Trọng cũng nói rõ, ngày 17.8.2011 UBND TP có Công văn 4778 (có nội dung giao thanh tra, công an, Sở TN-MT hướng dẫn UBND H.Tiên Lãng thực hiện cưỡng chế thu hồi đất) được gửi tới sở thì ngày 22.8.2011, ông Sản giao trực tiếp cho bà Nguyễn Thị Vinh, Chánh thanh tra sở cùng Phòng Tài nguyên đất (do ông Sản phụ trách) đề xuất, hướng dẫn H.Tiên Lãng thực hiện. Văn bản này ông Trọng không hề nhận được dù là bản photo và không nhận được báo cáo gì.
Chỉ đến ngày 6.2, khi sự việc cưỡng chế thu hồi đất tại Tiên Lãng xảy ra đã 1 tháng, ông Sản mới yêu cầu bà Vinh kiểm  điểm. Lúc này ông Trọng yêu cầu bà Vinh báo cáo, giải trình thì bà Vinh đưa ra Công văn 4778 (có bút tích chỉ đạo của ông Sản) cho ông Trọng xem.
Ông Trọng khẳng định, trong suốt quãng thời gian công tác tại sở này từ tháng 12.2007 đến tháng 2.2012, ông chưa bao giờ được biết, cũng như chưa từng được Giám đốc sở trao đổi hoặc giao bất cứ việc gì liên quan đến vụ cưỡng chế thu hồi đất tại Tiên Lãng. Cấp dưới không có ai báo cáo gì với ông. Từ những nội dung trên, ông Trọng cho rằng, ông không liên quan cũng như không phải chịu trách nhiệm gì trong vụ việc này.

Linh Linh




Tổng số lượt xem trang

free counters