Triết Lý, để làm gì ?

Khi ta bế tắc tư tưởng, chân thật công nhận rằng những kiến thức và phương pháp suy luận của ta không cho phép ta sống, tư duy và hành động khớp với khao khát làm người của ta, ngoài vô vàn cách ứng xử khác, ta có thể:

a) Tiếp tục sống, tư duy và hành động như cũ vì, dù sao, ta cũng sống được, không đến nỗi nào

b) Lột áo cũ, khoác áo mới, một tấm áo coi lành lặn đẹp đẽ hơn nhưng cũng hàm hồ không thua gì. Điều ấy luôn luôn khả thi bằng ngôn ngữ.

c) Đi tới cùng bế tắc của chính mình. Nếu không giải quyết được nó, ta ôm nó xuống suối vàng, để lại ở đời chỉ một câu hỏi. Câu hỏi của một con người. Đích thực. Có gì nhục đâu?

Nếu ta tưởng ta đã tìm ra một phần của giải pháp, ít nhất là cho riêng mình, thì cứ viết đi, chẳng cần trích cao nhân nào cả: họ đã là một phần của ta và ta đã phải “vượt” họ để nên mình.

Thế thôi.

(Chungta.com)

Góc nhỏ của Noby Vui Vẻ

Lục lọi, tìm tòi, đọc, cóp nhặt, chia sẻ, ... OK hay không tùy bạn ! ! !

“Nước độc lập mà dân chưa tự do thì độc lập cũng không có ý nghĩa”- Hồ Chí Minh.

12 thg 11, 2010

Luật sư Trần Đình Triển : Tôi sẽ thua, nhưng lịch sử sẽ chứng minh

Tiến sĩ luật Cù Huy Hà Vũ, một người trực ngôn chỉ trích chính quyền và 2 lần kiện Thủ tướng, bị bắt giam ngày 5/11, với các cáo buộc về những hoạt động “tuyên truyền chống phá nhà nước” và quan hệ bất chính với gái mại dâm bị bắt quả tang tại khách sạn, những cáo giác đang gây xôn xao công luận và dấy lên chỉ trích từ giới bảo vệ nhân quyền trên thế giới.Sau đơn kiện của vợ tiến sĩ Hà Vũ về điều mà bà cho là những sai phạm của giới hữu trách trong việc bắt giữ chồng bà, đến lượt người bị bắt giữ cùng lúc với ông Vũ từ một phòng khách sạn ở Sài Gòn là bà Hồ Lê Như Quỳnh, hành nghề tư vấn kinh doanh bất động sản từng cộng tác với các văn phòng luật sư, cũng đệ đơn kiện báo chí trong nước đã xuyên tạc sự thật, xúc phạm nhân phẩm của bà. Trong cuộc trao đổi với Trà Mi, luật sư Trần Đình Triển, người nhận lời bảo vệ cho cả ông Hà Vũ và bà Như Quỳnh, cho biết thêm chi tiết:

Luật sư Trần Đình Triển: Lúc anh Vũ bị bắt tạm giam, chị Như Quỳnh cũng bị tương tự. Ngày 8/11, chị Quỳnh được trả tự do. Chị gọi điện cho tôi, với lời tha thiết muốn gặp tôi ở Sài Gòn, vì mỗi bước của chị bây giờ đều có người đi theo. Tôi bay vào Sài Gòn. Hôm qua, 10/11, tôi đã gặp chị Quỳnh. Thú thật, tôi cũng đầy sự nghi ngờ khi đi gặp chị ấy.

VOA: Xin hỏi ông nghi ngờ vì lý do gì?

Luật sư Trần Đình Triển: Vì tôi chưa biết chị ấy là ai, và như anh Vũ đã bị như vậy thì biết đâu tôi cũng bị như vậy. Khi tôi gặp chị Quỳnh, tôi thấy đây là một phụ nữ rất lịch lãm, đoan trang, nghiêm túc. Tôi đánh giá rất cao về chị Quỳnh. Chị Quỳnh nói chị coi anh Vũ như một người thầy, người anh, người bạn. Vẫn theo lời chị, ngày hôm đó không có chuyện gì cả. Tờ báo đầu tiên đăng tin và các báo khác đăng theo đã xúc phạm danh dự, tương lai, và hạnh phúc của chị ấy khi đưa tin liên quan đến việc công an khám xét phòng khách sạn. Đây tất nhiên là một trò “đạo diễn”. Tôi cho rằng trò chơi này còn ấu trĩ hơn mấy đứa trẻ.

VOA: Theo ông, nguyên nhân vì sao lại có sự việc mà ông gọi là “đạo diễn” đó?

Luật sư Trần Đình Triển: Theo tôi, pháp luật phải rõ ràng. Nếu anh Vũ chống lại nhà nước cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam, có đủ tài liệu, thì khởi tố, bắt giam. Đừng mở ra trò mèo, “đạo diễn” đó, tự dưng giết chết luôn cả danh dự của một phụ nữ khác. Họ giết được một người thì sẽ giết được hơn 80 triệu người của dân tộc Việt Nam này. Đấy là tính dã man.

VOA: Thưa luật sư Triển, có nhiều dư luận tranh cãi về bức ảnh đăng trên báo trong nước. Ông nhận xét như thế nào, ông được biết ra sao về những bức ảnh đó?

Luật sư Trần Đình Triển: Có hai ảnh. Một cho thấy anh Vũ mặc áo quần đầy đủ, chị Quỳnh cũng thế, và chị Quỳnh đang ký vào biên bản của công an. Một ảnh kia cho thấy chị Quỳnh mặc đầy đủ áo quần và có quàng thêm một cái khăn cổ, còn anh Vũ thì mặc quần dài có thắt lưng. Tôi phản đối các tờ báo cho rằng hai bức ảnh đó là ảnh giả, chụp ngày nọ ngày kia. Nhưng tôi đã gặp chị Quỳnh, tôi hiểu ra một điều và với tư cách là luật sư, tôi không bao giờ làm ngơ trước những chứng cứ đó. Hôm qua, tôi từng xác minh người lái xe taxi chở chị Quỳnh đi, và thực tế khi tôi gặp chị tại khách sạn tôi ở (khi vào Sài Gòn gặp chị), tôi cũng có gọi điện cho một nhà báo cùng đến với tư cách của Văn phòng luật sư Vì dân đến đấy thì tôi chứng kiến rằng chị Quỳnh không bao giờ chịu được điều hòa nhiệt độ, kể cả khi ngồi taxi. Đó là lý do vì sao hôm đó anh Vũ cởi áo, mặc quần dài, và chị Quỳnh mặc đầy đủ áo quần. Lúc ấy, anh Vũ mở điều hòa nhiệt độ thì chị Quỳnh không cho. Vì vậy, nóng quá nên anh Vũ cởi áo ra.

VOA: Thưa luật sư, có người thắc mắc rằng nếu quan hệ không đến mức đủ thân thiết thì không có việc một người đàn ông cởi trần trước một phụ nữ trong không gian chỉ có 2 người ở khách sạn vào ban đêm. Luật sư lý giải điều này thế nào ạ?

Luật sư Trần Đình Triển: Nếu ai hiểu anh Cù Huy Hà Vũ thì thông cảm chuyện đó. Tôi đến nhà thậm chí anh ấy mặc quần đùi tiếp tôi, đặc tính dân dã của dân xứ Nghệ mà.

VOA: Những hoạt động của anh Vũ bị cho là “chống phá nhà nước”. Là luật sư bảo vệ anh Vũ, ông sẽ dựa trên những cơ sở nào, lý luận nào để bảo vệ cho anh ta?

Luật sư Trần Đình Triển: Anh Vũ vẫn cứ phạm tội theo điều 88, điều đó đương nhiên rồi.

VOA: Vì sao ông cho là “đương nhiên”, thưa ông?

Luật sư Trần Đình Triển: Khi một đất nước chưa có nhà nước pháp quyền và chưa có xã hội công dân, pháp luật chưa trở thành tối thượng thì chuyến đó còn cứ xảy ra thôi.

VOA: Bây giờ trước hai vụ việc, một của anh Hà Vũ, một của chị Như Quỳnh…

Luật sư Trần Đình Triển: Tất cả hai vụ việc này, tôi phải trả lời với chị là tôi đều thua.

VOA: Chưa chính thức ra trận mà ông đã đoán là mình sẽ thua thì nên hiểu việc này như thế nào ạ?

Luật sư Trần Đình Triển: Đương nhiên rồi. Chị Quỳnh khiếu kiện một tờ báo xúc phạm chị ấy thì người ta sẽ trả lời là nguồn tài liệu của họ từ đâu. Và cái từ đâu đó thì ai dám bác bỏ? Còn trường hợp của ah Hà Vũ, phiên tòa xử kín, thì lời bào chữa của tôi hay nghìn lần thì cũng chỉ trong 4 bức tường thôi. Có chăng lịch sử sau 20 năm sẽ chứng minh lời tôi đúng và những hành động của anh Cù Huy Hà Vũ đúng. Và tôi nói lại, ít nhất phải 20 năm sau. Mặc dù “chó không ăn thịt chó”, tôi với bạn bè cùng học chung một mái trường, nhưng ngày mai họ sẵn sàng “ăn thịt” tôi ngay.

VOA: Thưa luật sư, trước khi chính thức đứng ra bênh vực cho hai thân chủ của mình, ông dự đoán khả năng thành công rất ít. Ông có nghĩ tới phương cách nào..

Luật sư Trần Đình Triển: Không thành công một điểm nào cả. Về mặt lý trí, pháp luật, về mặt Tổ quốc, đảng và nhà nước, thì tôi thắng 100%. Nhưng trong bối cảnh hiện nay thì tôi thua tất cả.

VOA: Thế ông có nghĩ tới phương cách nào khác giúp có thể bênh vực những điều mà ông cho là công lý, vốn là nghề ông đang theo đuổi không?

Luật sư Trần Đình Triển: Tôi để cho lịch sử chứng minh chứ tôi nói sao được nhỉ? Ngày mai lịch sử viết lại về tôi, về vụ việc này, viết về lời tôi biện hộ. Còn tôi làm gì được. Hiện tôi còn chưa được cấp giấy chứng nhận bào chữa.

VOA: Thời gian chờ đợi dự kiến trong bao lâu, thưa ông?

Luật sư Trần Đình Triển: Theo đúng là trong 3 ngày tức họ đã phải trả lời tôi hôm qua, 10/11. Nhưng tôi cũng chưa nhận được. Theo quy định pháp luật, tôi đã nộp hồ sơ hợp pháp thì trong thời hạn 3 ngày họ phải trả lời. Thế nhưng chị hiểu rồi, 3, 5, hoặc 10 ngày đối với họ chả là gì cả. Pháp luật không phải là pháp luật mà trong quyền uy của kẻ đang được đảng và nhà nước giao chọ họ.

VOA: Trước vụ việc xảy ra với tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ cũng như đơn kiện của cô Như Quỳnh, nhận xét riêng của ông về trường hợp đang được công luận chú ý và tranh cãi này ra sao?

Luật sư Trần Đình Triển: Những việc anh Vũ làm, tôi nói anh ấy là một người tốt. Nếu tôi làm lãnh đạo, tôi rất thích nghe lời của anh phản biện như thế. Những lời anh công khai như thế, dân rất mến mộ anh, hợp lòng dân chứ không hợp vài ba người vớ vẩn. Nhưng nhớ là những người vớ vẩn đó là những người đang trên cả pháp luật. Trong một xã hội độc tài, thì anh phải chết thôi. Tôi đang mong muốn là Viện kiểm sát tại tòa hôm đó sẽ trả lời thế nào, tranh tụng thế nào với tôi, hay ngậm mồm mà ngồi đấy như một bức tường hay một máy ghi âm. Nếu họ như một bức tường, một máy ghi âm thì họ là người thắng, tôi là người thua.

VOA: Xin chân thành cảm ơn luật sư Triển đã dành cho chúng tôi cuộc trao đổi này.

Nguồn : VOA

TRẢ LẠI BẰNG KHEN CHO CHỦ TỊCH TP HÀ NỘI

Bằng khen của Chủ tịch UBND TP Hà Nội gửi cho Công ty ATS


DN công đức dịp Đại lễ trả bằng khen cho Hà Nội

VNN - Do bất bình với cách trao bằng khen (vì đã công đức trên 30 tỷ đồng làm tượng Thánh Gióng cho Đại lễ nghìn năm Thăng Long – Hà Nội) theo đường “xe ôm”, một doanh nghiệp đã bức xúc trả lại bằng khen cho UBND Thành phố Hà Nội vì cho rằng mình bị xúc phạm.

Thuê “xe ôm” đưa bằng khen đến công ty?

Bà Nguyễn Thị Thoa, Chủ tịch Hội đồng Quản trị kiêm Tổng Giám đốc Công ty cổ phần đầu tư ATS cho biết, công ty của bà đã công đức trên 30 tỷ để đúc tượng Thánh Gióng - một trong những công trình trọng điểm kỷ niệm Đại lễ 1.000 năm Thăng Long - Hà Nội (Tượng Thánh Gióng được đặt trên đỉnh núi Đá Chồng, đỉnh cao nhất của Khu du lịch tâm linh thuộc quần thể đền Sóc - chùa Non - Học viện Phật giáo Việt Nam, huyện Sóc Sơn, TP Hà Nội).

Theo lời thuật lại của bà Thoa và bà Trần Thủy, nhân viên phòng Truyền thông công ty ATS thì vào khoảng 10h00 ngày 8/11, nhân viên lễ tân của Công ty ATS đã tiếp một thanh niên không rõ lai lịch đến đưa một giấy mời tham gia Hội nghị tổng kết các hoạt động kỷ niệm 1.000 năm Thăng Long – Hà Nội diễn ra ngày 9/11, đồng thời đưa kèm 1 bằng khen của Chủ tịch UBND TP Hà Nội và 1 quyết định tặng bằng khen của Chủ tịch UBND TP Hà Nội (quyết định này được photo).

Sau khi nhận giấy mời và bằng khen, thanh niên này đã đưa ra một tờ giấy ghi một danh sách khá dài tên của nhiều người và yêu cầu nhân viên lễ tân công ty ATS ký nhận vào dòng chữ có tên bà Nguyễn Thị Thoa - Chủ tịch Hội đồng Quản trị kiêm Tổng Giám đốc Công ty ATS để xác nhận là anh đã mang giấy mời, quyết định và bằng khen đến, đồng thời bên công ty ATS đã nhận được những thứ này.

“Chưa cần nói đến chuyện người thanh niên kia là ai (là xe ôm, nhân viên bưu điện, …) thì cách làm như trên là không thể chấp nhận được. Làm vậy không chỉ xúc phạm cả công ty mà còn xúc phạm cả người ký vào bằng khen đó nữa. Thà không có còn hơn”, bà Thoa nói.

Bức xúc vì cho rằng bên tặng bằng khen đã có cách làm “không đàng hoàng”, chiều hôm sau (09/11), bà Thoa cùng một số người trong công ty ATS đã mang bằng khen đến gặp ông Đỗ Đình Hồng – Phó Chánh văn phòng UBND TP Hà Nội – để trả lại!

Thuật lại buổi gặp gỡ với ông Hồng, bà Thoa cho biết ông Hồng đã tiếp nhận lại bằng khen và tiếp nhận những thông tin trên, đồng thời hứa với lãnh đạo công ty ATS sẽ tổ chức họp để tìm hiểu vì sao lại trao bằng khen như thế, ai là người có lỗi, lỗi xảy ra ở đoạn nào. Ông Hồng cũng cho biết thành phố sẽ tổ chức một buổi tặng bằng khen cho các doanh nghiệp tiêu biểu.

Sau buổi gặp với ông Hồng vào chiều 09/11, sáng 10/11, ông Hoàng Duy Khanh, PGĐ Sở Nội vụ, Trưởng ban Thi đua khen thưởng TP Hà Nội – đã đến gặp lãnh đạo công ty ATS “với tư cách cá nhân” để tìm hiểu nội dung câu chuyện và hứa sẽ kiểm tra xem vì sao lại xảy ra chuyện này.

“Nếu chúng tôi sai, chúng tôi sẽ sửa!”

Trao đổi với VietNamNet, ông Hoàng Duy Khanh cho biết: “Đó là bằng khen để tặng cho cá nhân bà Thoa”.

Ông Khanh cho biết thêm: “Ngày gắn biển công trình kỷ niệm Đại lễ ở tượng Thánh Gióng không kịp vinh danh đơn vị tài trợ vì các vị phát biểu hơi dài, thiếu thời gian. Ngày 9/11 TP có tổ chức tổng kết các hoạt động Đại lễ nhưng mới mời được vài vị lão thành cao tuổi để vinh danh, còn các doanh nghiệp thì chưa.TP Hà Nội đang dự kiến sẽ có 1 biểu trưng, sẽ mời những nơi có đóng góp để tổ chức vinh danh riêng”.

Theo ông Khanh, đợt Đại lễ có hàng ngàn trường hợp công đức nên TP không thể xuống tận nơi vinh danh được mà phải giao cho đơn vị cơ sở.

“Chúng tôi đang điều tra xem tại sao bằng khen đó lại xuống công ty này theo con đường như trên. Sáng nay tôi cũng đã xuống gặp lãnh đạo công ty, nếu chúng tôi sai, chúng tôi sẽ sửa”, ông Khanh nói.

Về phía mình, bà Nguyễn Thị Thoa, Tổng GĐ công ty ATS cho biết dù có vì lý do gì thì bà cũng không hiểu được và “nếu có những lần sau sẽ không công đức gì nữa”.

· Cẩm Quyên

Nguồn: VietNamnet.
*Tranh bím họa của Trần Nhương.

Nguyễn Xuân Diện: Thật là một chuyện vô tiền khoáng hậu. Như vậy, vụ tượng đài Thánh Gióng từ lúc khởi xướng, sáng tác, tổ chức thực hiện, đúc tim, khánh thành, khen thưởng ...đều có những tình tiết rất được dư luận chú ý!

Nội dung ghi trên Bằng khen còn hời hợt và kém trân trọng hơn cả cái Phiếu ghi nhận công đức ở các đền, chùa đình miếu mà chúng ta vẫn thấy.

Tiền hành, người hành rồi lại...tiền hành!

CHUYỆN BÙN - CHUYỆN BUỒN

Phát ngôn & Hành động:

Kỳ Duyên

Sự cố bùn đỏ ở Cao Bằng, chuyện xét phong học hàm GS, Phó GS và căn bệnh tiền hành...là chủ đề chính của Phát ngôn và Hành động tuần này gửi tới bạn đọc những suy ngẫm buồn về chữ tiền, chữ tâm, chữ đức của con người gắn với sự phát triển của quốc gia.

Bùn đỏ...tâm có đen?

Chưa kịp tĩnh tâm sau sự cố bùn đỏ bô xít ở Hungary khiến không ít quốc gia bất an, ngày 8-11, SGTT đưa tin "Lũ bùn của TKV ập xuống Cao bằng" khiến xã hội cực kỳ lo ngại. Cơn lũ bùn là do đập chắn nước thải rửa quặng của Xí nghiệp khai thác quặng sắt Nà Lũng, thuộc Công ty khoáng sản luyện kim Cao Bằng (Tập đoàn Than- khoáng sản VN) đã bị vỡ, kéo theo hàng ngàn khối bùn đất từ thượng nguồn đổ xuống.

Cho dù theo các chuyên gia, bùn đỏ ở Cao Bằng là loại bùn đất tuy cũng có màu đỏ, nhưng thuật ngữ chuyên môn gọi là bùn thải đuôi quặng, không độc đến như bùn đỏ do khai thác bô xít. Thế nhưng, hậu quả của nó để lại vẫn hết sức nguy hiểm. Hàng ngàn mét khối bùn tràn ngập nhà cửa và đồng ruộng của dân.

Đem lũ bùn đi đâu và thu gom chúng bằng cách nào, bởi nếu không ô nhiễm chỗ này, thì sẽ ô nhiễm chỗ khác. Ở đâu cũng là người dân phải hứng chịu cả.

Trước chứng cứ "bùn đỏ cũng biết nói năng", xí nghiệp này đã phải thừa nhận, do bờ đập được xây dựng từ năm 2005 nhưng không được gia cố lu lèn cẩn thận nên móng đập đã bị thủng. Tuy nhiên, thông tin khác cho hay, đập bị vỡ do dưới đáy đập có một cống lớn, thực chất là dùng để xả thải trộm mỗi khi có mưa lũ hàng năm. Lượng bùn đất trong đập sẽ theo mưa lũ cuốn ra sông Bằng và con sông này sẽ cuốn đi mọi chứng cứ.

Được biết, xí nghiệp này đã bị xử phạt 70 triệu đồng vì có hành vi xả thải trộm, không phải chỉ 1 lần mà tới 4 lần. Chính quyền biết không? Biết. Nhưng xả trộm vẫn hoàn xả trộm. Như trên đời này thích thú nhất là xả trộm !). Đến nỗi, tại kỳ họp Quốc hội năm nay, Phó Trưởng đoàn đại biểu QH của tỉnh, ông Triệu Sỹ Lầu phải nói thẳng, để xảy ra lũ bùn, một phần do cơ quan quản lý làm chưa hết trách nhiệm còn doanh nghiệp chỉ nghĩ đến lợi nhuận - "sống chết mặc bay, tiền xí nghiệp ông bỏ túi".

Câu chuyện bùn đỏ cuốn ra sông Bằng, khiến mọi người nhớ ngay đến vụ ô nhiễm sông Thị Vải (Đồng Nai) do Công ty Vedan xả trộm nước thải công nghiệp, đã từng làm bừng bừng phẫn nộ cả xã hội. Nhưng Vedan là công ty xứ người, có thể khác máu tanh lòng, vì lợi nhuận bất chấp sức khỏe, sinh mệnh người dân Việt. Còn đây, xí nghiệp Việt, tập đoàn Việt, người cũng người Việt máu đỏ da vàng, mà sao lại bất chấp cả sinh mệnh, sức khỏe lẫn cuộc sống vốn nghèo khó của người dân?

Bùn thì đỏ, máu cũng đỏ mà tâm lại đen, còn nước mắt khổ đau của người dân thì mặn đắng.

Nghĩ trộm - chứ không phải xả trộm đâu nhá - nếu nay mai, 2 nhà máy khai thác bô xít ở Tây Nguyên hoạt động, và với cung cách "cơ quan quản lý làm chưa hết trách nhiệm còn doanh nghiệp chỉ nghĩ đến lợi nhuận" thì sẽ ra sao nhỉ? Chả dám nghĩ tiếp...

Người Việt mình giống mọi dân tộc văn minh trên thế giới là chỉ sống với người mình yêu thương - một vợ một chồng. Đó là luật định.

Nhưng khác với các dân tộc văn minh khác, người Việt mình phải sống chung với nhiều thứ quá, toàn những thứ đáng sợ, đáng ghét: Sống chung với rác, sống chung với lũ, sống chung với bụi, sống chung với kẹt xe, và nay, sống chung với bùn đỏ.

Và đáng sợ nhất, đau khổ nhất là phải sống chung với sự quan liêu, sự vô cảm, sự ích kỷ của những người nhân danh có trách nhiệm.

Hay những thứ chung đó đã thành đặc thù riêng xã hội này?

Thế thì người dân biết trách ai đây? Hay chỉ biết trách phận?

Bùn đỏ, Ảnh Dân trí

"Sát thủ" giữa Thủ đô

Những tưởng câu chuyện con đường 19-12 (Hà Nội), sau những tranh cãi quyết liệt vì lợi ích kinh doanh đã lắng xuống và yên ả, bỗng có một ngày, lại bùng lên một câu chuyện đáng phẫn nộ: Cây bồ đề vô tội trăm tuổi, vốn đứng cạnh bức tường của Công ty TNHH Thủ đô II, tại con đường này bỗng bị bứng đi không lý do.

Không biết có phải cây xanh vốn không biết nói mà người ta cho sống được sống, cho chết được chết không? Nhầm. Ở nhiều quốc gia, việc quản lý cây xanh chặt chẽ đến mức, mỗi cây xanh đều được đánh số - con người có số, thì cây xanh cũng có số. Cây xanh không biết nói, nhưng những quy định nói lời của pháp luật: Muốn bứng cây phải có đơn xin phép, có đầy đủ thủ tục theo luật định.

Còn ở ta thì sao?

Sau những ồn ào tốn biết bao bút mực báo chí, các cơ quan chức năng vào cuộc mới phát hiện, thủ phạm vụ "sát thủ' ngang nhiên giữa thanh thiên bạch nhật này, giữa ngay con đường tâm linh, nơi từng chôn biết bao chiến sĩ cách mạng và người dân vô tội trong cuộc kháng chiến chống Pháp, vẫn là Công ty TNHH Thủ đô II.

Không hiểu cụ bồ đề trăm tuổi hiền hậu, lặng lẽ đứng nơi này đắc tội gì mà bị họ thâm thù đến độ xâm hại nặng nề, cưa chặt đến không còn một cái lá nào, rồi mang đến một bãi đất tận phường Tứ Liên (Tây Hồ) vứt lăn lóc cho hả. Cũng không hiểu vì sao một cái cây cổ thụ to đến thế, mà ngang nhiên bị bứng, qua mặt chính quyền cơ sở, cơ quan chức năng quản lý về môi trường đô thị. Người nào, cơ quan nào, đơn vị nào đã nối giáo cho công ty để họ dám làm một việc to gan đến thế?

Cây xanh Hà Nội, Ảnh chudu

"Ai đứng sau vụ bứng trộm cây bồ đề cổ thụ?" là câu hỏi gay gắt của người dân Hà Nội được tải trên báo Dân trí, ngày 5-11 mới đây. Có những người dân đã không cầm được nước mắt khi nhìn thấy cây bồ đề, được phát hiện, nay chỉ là khúc gỗ bị bầm dập đến xơ xác. Công ty TNHH Thủ đô II thản nhiên chặt cây và ngang nhiên chém luôn pháp luật.

Đáng chú ý, trong buổi làm việc với các cơ quan chức năng, đại diện Công ty cây xanh và Thanh tra hạ tầng kỹ thuật đô thị đều khẳng định, sẽ đưa cây về Vườn ươm Cầu Diễn để chăm sóc một thời gian trước khi mang trồng lại tại chợ 19-12. Khi xe cẩu và xe tải đã sẵn sàng, đột ngột địa điểm cây đến được thay đổi, đó là trở về chợ 19-12.

Việc bất ngờ thay đổi địa điểm chăm sóc cây khiến nhiều người ngay lập tức nghi ngờ- thời buổi này là thời buổi hoài nghi lên ngôi: Cây bồ đề đang cần cấp cứu trong môi trường Vườn ươm mới có thể sống được, tại sao lại chuyển về vị trí cũ. Phải chăng, người ta muốn trồng lại chỗ cũ để cây chết rồi nhổ đi một cách dễ dàng hơn?

Và kiến nghị, nếu cây chết, Công ty TNHH Thủ đô II, và những ai ai, đơn vị nào đứng sau vụ này, phải chịu trách nhiệm trước pháp luật!

Đương nhiên. Đó là kiến nghị của lòng dân. Chứ không thể chỉ có chuyện phạt tiền 12,5 triệu như công ty này đã ký nộp khi vụ việc bị phát hiện.

Bởi câu chuyện bức tử một cây bồ đề hơn trăm tuổi đâu phải nhỏ. Nó cho thấy sự ích kỉ trước lợi ích riêng, trước đồng tiền đã khiến con người ta giờ đây có thể tự tin và càn rỡ - xin lỗi phải dùng cụm từ này - "dắt mũi" các cơ quan chức năng.

Nhưng nó cũng là vết đen trong lý lịch hoạt động doanh thương. Thương trường là chiến trường. Làm ăn với một doanh nghiệp đang tâm sát hại cả một cái cây vô tội - một hành động rất phi văn hóa - thì đối tác nào cũng sẽ phải cẩn thận, nếu không muốn có số phận... bồ đề!

Người hành...

Ngày 28-10, ViêtNamNet đăng bài viết "Einstein xin phong GS ở Việt Nam cũng trượt!", nói về một thực trạng kín đáo - tưởng như rất công bằng, khách quan trong việc bầu bán học hàm GS, Phó GS- nhưng thực chất lại có những sự hiềm tị, nhỏ nhen, được sử dụng theo chiến thuật ném đá giấu tay trong các hội đồng xét duyệt của các thành viên mũ cao áo dài đáng kính. Đến mức người viết - một bậc nam nhi muốn cười mà khóe mắt lại cay cay(!)

Theo tác giả, nền khoa học và giáo dục của nước ta hiện nay đang yếu kém, thực chất, chúng ta vẫn thiếu nhiều những người trình độ cao, có học hàm GS, PGS.

Còn những con số trăm, số ngàn GS, PGS lại nói lên một vấn đề khác, dù tiêu chuẩn đề ra để xét phong có vẻ cao (nào là ngoại ngữ, công trình khoa học, nào là các tiêu chuẩn về đạo đức, chính trị...), cho đến quy chế, quy trình xét duyệt, kiểm tra, bỏ phiếu kín xem ra cũng rất chặt chẽ và nghiêm túc.

Tranh biếm họa của Lý Trực Dũng

Ấy thế mà có những GS, PGS trình độ rất đáng nghi ngờ, rõ nhất là ngoại ngữ. Ngược lại, có một số người rất giỏi, thực sự có uy tín khoa học nhưng lại không được phong GS, PGS.

Như vậy vấn đề nằm ở đâu? Hay nó nằm kín đáo ở chỗ các thành viên của những Hội đồng xét duyệt đang ngồi?

Thực tế, cũng có những GS, PGS đã phải đỏ mặt thú nhận buộc phải đến nhà vị nọ, vị kia, để chạy vạy, thấp thỏm như học trò đi thi. Mà đối với những người trí thức có nhân cách, điều đó có gì đau đớn lắm, tổn thương lắm. Bởi học hàm GS, Phó GS vẫn là một tiêu chí liên quan mật thiết đến công việc giảng dạy, nhất là nghiên cứu khoa học của họ.

Hiện tượng đó thật ra không lạ. Bởi tại "cái nước Việt mình nó thế" (GS Hoàng Ngọc Hiến).

Nhưng lạ nhất là sự đóng kịch khi màn bỏ phiếu kết thúc. Có những thành viên Hội đồng còn trở thành kịch sĩ hoàn hảo khi một ứng viên xứng đáng được phong hàm GS, có uy tín hơn hẳn một vài thành viên Hội đồng xét duyệt, nhưng 2 năm liền đều bị đánh trượt. Các bác kêu lên, đầy ngạc nhiên: "Ơ, tại sao lại thế nhỉ?!".

Đến lượt xã hội phải ngạc nhiên, kêu lên với các bác: "Ơ, tại sao lại thế nhỉ?".

Vì các bác là trí thức có tên tuổi, có địa vị, mũ cao áo dài, và thường hay nói về những cái cao sang, những cái lớn lao, nhưng lại hành xử với nhau hơi nhiều tiểu xảo. Cái lá phiếu bầu bán nhiều hội đồng đã không còn mang ý nghĩa tiêu chí và uy tín khoa học, mà nó lại tùy thuộc vào sự yêu ghét, hiềm tị, thậm chí xấu chơi giữa cá nhân với cá nhân, giữa ngừơi có thẩm quyền với người xin xét duyệt.

Người viết bài này, xin được trích lại câu đã viết trong một bài báo trước đây rằng, ở ta, mất đoàn kết nhất là trí thức, rồi mới đến đàn bà! (trong trường hợp này, hàm chứa ý nghĩa giữa các trí thức với nhau không muốn ai hơn mình, hoặc được như mình).

Một đất nước phát triển mạnh hay yếu tùy thuộc vào sự vượng hay suy của kinh tế, văn hóa, khoa học, giáo dục...vào các giá trị tinh hoa của đất nước đó. Các giá trị tinh hoa do chính tầng lớp trí thức góp phần không nhỏ. Thế nhưng nếu đến "Einstein xin phong GS ở Việt Nam cũng trượt" thì mới hiểu vì sao người Việt thông minh, nhưng nước Việt lại chậm lớn.


Hai trong 4 đứa trẻ vừa trốn thoát khỏi địa ngục Nhà mở Đồng Nai, Ảnh VietNamNet

Người với người, sống để yêu nhau, như một nhà thơ đã viết hay người với người sống để hành nhau?

Người lớn đã hành nhau, đến lượt trẻ nhỏ cũng bị hành. Hơn nữa, còn bị hành dã man và thô bạo.

Nói điều đó để nhắc lại vụ việc làm chấn thương tâm lý xã hội, chấn thương sâu sắc tâm lý các bậc cha mẹ. Đó là câu chuyện cô giáo Trần Thị Xuân Nữ (t/p Hồ Chí Minh) phạt bé Lê Quang Vinh, mới 4 tuổi, nhốt vào thang máy chở hàng chạy lên chạy xuống, khi bé nghịch ngợm không chịu ăn, dẫn đến hậu quả nghiêm trọng, khiến xã hội hết sức phẫn nộ. Nhất là khi nhìn thấy hình ảnh bé Vinh băng bó, thương tích chi chít khắp người

Trước đó là nhiều vụ việc khác: Bảo mẫu Lê Vy dán băng keo vào miệng cháu bé Bảo Trân mới 2 tuổi khiến bé đã không sống được; bảo mẫu Quảng Thị Kim Hoa, đánh đập trẻ dã man, phải chịu án tù....Cả xã hội cứ sững sờ, run rẩy và phẫn nộ hết vụ việc này đến vụ việc khác về các bảo mẫu - những bà mẹ bất nhân- mà nạn nhân là những đứa bé, đến đi ị, đi tè còn chưa biết tự thân.

Vì sao, những cô bảo mẫu, cô giáo mầm non, biểu tượng của phái yếu, phái đẹp, biểu tượng của sự dịu dàng và lòng nhân lại có thể có những hành vi tàn nhẫn không thể hiểu nổi.

Chuyện cô mẫu giáo Trần Thị Xuân Nữ còn chưa rõ phần kết, thì mới đây, một vụ việc khác lại vỡ ra, lại tiếp tục làm đau lòng xã hội: 4 em bé trai ở Nhà mở thuộc Tỉnh đoàn Đồng Nai tuổi mới lên 4,5,6 và 13, liên tục bị đánh đập tàn nhẫn, dã man đã phải bỏ trốn, khắp người đầy thương tích. Các em sống thiếu thốn đã đành. Các em còn không tìm thấy cả sự nương tựa cho chính tâm hồn bất hạnh của một đứa bé trong cái gọi là Nhà mở đó, cái nhà mà nhà văn Nguyễn Quang Lập đã phải đặt câu hỏi: Nhà mở hay Địa ngục?

Có rất nhiều lý giải: Vì tiền lương thấp, vì lao động nuôi dạy trẻ khó nhọc, vì những áp lực đời sống, vì trẻ nhỏ vốn hiếu động, nghịch ngợm, khó bảo...Tất cả đều đúng. Nhưng theo người viết bài này, có một nguyên nhân rất căn bản. Đó là con người trong cuộc sống hiện đại này, trước những bất công xã hội, trước những xô bồ hỗn tạp, những thay đổi, xáo trộn các thang bậc giá trị đến bất an, dường như họ càng trở nên vừa trục lợi vừa vô cảm.

Người lớn trục lợi bằng những đứa trẻ, nhưng lại vô cảm với chúng. Đó mới là điều táng tận. Đến lượt những đứa trẻ, còn bé thơ đã phải sống chung với sự vô cảm, sự táng tận của các chú, các cô, các bác...Lớn lên, làm sao chúng thành người biết đau nỗi đau của người khác đây?

Với một cô giáo trẻ, có tuổi nghề 10 năm như cô Trần Thị Xuân Nữ, đó là thất bại đau đớn đầu tiên trong đời dạy học. Với các cán bộ Nhà mở Đồng Nai, sự biện minh về phía nào cũng rất khó có đựơc sự thông cảm từ xã hội. Vụ việc còn đang tiếp tục được các cơ quan chức năng vào cuộc. Nhưng những bi kịch của các em bé, chính là nỗi buồn bi thảm của ngành giáo dục, của xã hội, của lương tâm mỗi người lớn chúng ta.

...Và tiền hành

Nổi lên trong tuần qua, là chủ đề cải cách hành chính được thảo luận tại nghị trường Quốc hội. Chủ trương này được tung ra 10 năm rồi, nhưng triển khai thực sự mới được 2 năm. Cái kết quả khá hẻo đó cho thấy vật cản thầm lặng của cuộc cải cách này không nhỏ tí nào. Vì hình như, nó nằm ở lòng người, chứ không thuần túy là ở cơ chế.

Ngày 14- 10 mới đây, trong bài viết "Cứ lót tay, việc mới chạy" VietNamNet đưa tin kết quả ban đầu của khảo sát trực tuyến về cải cách hành chính do UNDP phối hợp với VietNamNet thực hiện cho thấy, gần 70% người dân (của gần 1500 người ở 63 tỉnh, thành phố cả nước tham gia) đã trả lời rằng họ phải đưa thêm tiền mới giải quyết được công việc liên quan đến thủ tục hành chính.

Một người dân ở Long An cho rằng bí quyết thành công để giải quyết công việc của mình là "xin số điện thoại của cán bộ để có cớ gặp riêng, giấy tờ kiểu gì cũng sai, nếu không có phong bì nằm gọn trong hồ sơ".

Nhưng đôi khi, phong bì rồi mà vẫn chưa xong việc.

Một người dân khác cho biết: "Mỗi lần đến lại phát sinh thêm chuyện thiếu giấy tờ. Sau khi đưa thêm phong bì thì được nhận hồ sơ và hẹn tuần sau sẽ gọi lại. Nhưng đợi tuần sau gọi lại thì hẹn sẽ kiểm tra lại hồ sơ...".

Không hẹn mà gặp, tại kỳ họp QH, ý kiến của nhiều đại biểu đã phải nói thẳng, nếu "rải phong bì, công chức đến tận nhà phục vụ".

Nói phong bì, thực chất là nói đến tiền.

Dân gian hiện đại đã có một bài tổng kết chí lý một thời người Hà Nội rất thích đọc, như đồng dao: "Tiền là Tiên là Phật/ là sức bật tuổi trẻ/ là sức khỏe tuổi già/ là đà cho danh vọng/ là lọng của nịnh thần/ là cán cân công lý. Tiền là hết ý" .

Còn với cái thực trạng hành chính hiện nay của xã hội, thì tiền được gọi là chất bôi trơn. Bôi trơn, làm công việc của cá nhân con người có thể chạy nhanh hơn. Nhưng lạ thay, chất bôi trơn ấy làm tê liệt sự văn minh một bộ máy, làm mất niềm tin của người dân vào một thể chế quản lý xã hội. Bởi nó tạo ra một tệ nạn xã hội còn đáng sợ hơn các tệ nạn xã hội khác. Đó là tôi, anh, chị, chúng ta, chúng tôi, các anh, các chị...đều có thể là kẻ hối lộ, kẻ ăn hối lộ, kẻ ăn tiền. Chúng ta hành nhau, nhưng thực chất là bị ...tiền hành.

Một bộ máy quản lý mà tệ nạn xã hội nằm ngay trong bản thân mình, như một trọng bệnh, thì xã hội đó, quốc gia đó có khỏe được không? Câu hỏi này ai cũng có thể trả lời được.

Nhưng chẩn được bệnh mà không bốc được thuốc. Hoặc có bốc thuốc thì bệnh vẫn không thuyên giảm. Đó chính là cái khó của cải cách hành chính hiện nay, khi cả xã hội chúng ta, đều đang bị bệnh tiền hành.

Tiền không chỉ hành. Có khi nó còn biến thành vũ khí, bắn chết cả sinh mệnh chính trị, cả thanh danh không ít cán bộ. Vụ PMU 18, vụ Năm Cam, vụ Huỳnh Ngọc Sĩ đó, và còn những vụ nào chưa bị lộ?

Nhiều ý kiến đại biểu QH cho rằng phải ưu tiên cải cách tiền lương cho đội ngũ cán bộ làm việc ở các cơ quan dính dáng thủ tục hành chính. Đúng, nhưng chưa đủ.

Căn bệnh tiền hành này cần một thang thuốc tổng thể hơn thế. Đó là phải tách những dịch vụ công hiện nay đang do cơ quan nhà nước cung ứng, chuyển sang cho doanh nghiệp, tổ chức xã hội, tổ chức phi Chính phủ đảm nhiệm.

Không thể thiếu những giải pháp khác liên quan đến công nghệ như cơ chế một cửa, triển khai các ứng dụng về công nghệ thông tin...

Nhưng vấn đề là lòng người.

Chợt nhớ đến một thông tin mới đấy nhất liên quan đến HDI- chỉ số phát triển con người, nói nôm na là chất lượng cuộc sống của một quốc gia. Thông tin cho biết Việt Nam đứng thứ 113 về chỉ số phát triển con người - mức xếp hạng trung bình và không cải thiện so với năm trước. Chương trình Phát triển LHQ (UNDP) đặt câu hỏi về sự dẫm chân này. Trong khi Lào, một quốc gia láng giềng, lọt vào danh sách các nước tiến bộ nhất.

Cả xã hội mắc bệnh tiền hành, mà chỉ số HDI vẫn không tiến bộ. Liệu điều đó có đáng để ta động lòng suy ngẫm không?

Nguồn: Tuần Việt Nam (VNN).



'Bác' đề xuất lập Ủy ban lâm thời điều tra Vinashin



VNN - Trong công văn hỏa tốc trả lời ĐBQH Nguyễn Minh Thuyết chiều qua (11/11) về đề xuất lập Ủy ban điều tra trách nhiệm vụ Vinashin, Ủy ban Thường vụ Quốc hội (UBTVQH) nêu rõ: Sau khi cân nhắc kỹ nhiều mặt, UBTVQH thống nhất chưa cần thiết trình Quốc hội thành lập ủy ban này.

Công văn viết: "Căn cứ điều 27 Luật tổ chức Quốc hội; căn cứ điều 7, điều 12 Luật hoạt động giám sát của Quốc hội; căn cứ vào điều 26 quy chế hoạt động của Ủy ban Thường vụ Quốc hội, kiến nghị của ĐBQH Nguyễn Minh Thuyết phù hợp với quy định pháp luật. Tuy nhiên, vấn đề của Tập đoàn Công nghiệp Tàu thủy Vinashin đang được các cơ quan có thẩm quyền của Đảng và Nhà nước xem xét, trong đó có việc cơ quan điều tra đang tiến hành điều tra".

Vì lý do trên, nên "cân nhắc nhiều mặt", UBTVQH đã chính thức "bác" đề xuất của ĐBQH Nguyễn Minh Thuyết.


ĐBQH Nguyễn Minh Thuyết phát biểu về phòng chống tham nhũng ngày 4/11. Ảnh: Lê Anh Dũng

Trao đổi với VietNamNet tối qua, ĐBQH Nguyễn Minh Thuyết nói: "UBTVQH đã nghiêm túc xem xét đề nghị của tôi và đã trả lời sau 9 ngày nhận kiến nghị, vậy là nhanh so với thời hạn 30 ngày".

Ngày 1/11, trong phiên thảo luận về kinh tế - xã hội, sau khi phân tích thua lỗ ở Vinashin, ĐBQH Nguyễn Minh Thuyết đã đề xuất: “Căn cứ Hiến pháp và Luật tổ chức QH, tôi trân trọng đề nghị UBTVQH tổ chức để QH biểu quyết thành lập ủy ban lâm thời điều tra trách nhiệm của các thành viên Chính phủ trong vụ việc này. Trên cơ sở đó, vào thời gian cuối kỳ họp, bỏ phiếu tín nhiệm Thủ tướng và một số thành viên Chính phủ liên quan. Để tạo điều kiện cho công tác điều tra của ủy ban lâm thời, tôi đề nghị QH tạm đình chỉ chức vụ của các vị cần được điều tra”.

Ngày 2/11, ông chính thức gửi kiến nghị lên UBTVQH.

Cũng chiều 2/11, kết thúc thảo luận 2 ngày về kinh tế - xã hội, Phó Chủ tịch QH Nguyễn Đức Kiên nói: Các ĐBQH còn nhiều ý kiến khác nhau về việc lập hay không lập Ủy ban lâm thời để điều tra vụ Vinashin. Phải xem xét kỹ các quy định của pháp luật, bảo đảm đúng quy trình.

Theo ông Kiên, cơ quan có thẩm quyền đã khởi tố vụ án, bắt tạm giam một số đối tượng để điều tra. Cơ quan an ninh đang thụ lý vụ án này, Ủy ban Kiểm tra Trung ương cũng đang làm theo chức năng.

Ngày 6/11, tại phiên họp thường kỳ tháng 10, khi đánh giá về Vinashin, Thủ tướng yêu cầu các thành viên Chính phủ có liên quan chỉ đạo kiểm điểm, làm rõ và đề xuất việc xử lý trách nhiệm của tổ chức, cá nhân một cách công khai, minh bạch, đúng quy định của Đảng và pháp luật của Nhà nước.

Thời hạn hoàn thành trước khi diễn ra Hội nghị Trung ương Đảng lần thứ 14, khóa X (tháng 12 tới).

Ngày 10/11, trao đổi với báo giới tại hành lang QH, Tổng Thanh tra Chính phủ Trần Văn Truyền cho biết, vừa hoàn tất cuộc thanh tra toàn diện Vinashin và chuẩn bị báo cáo Thủ tướng để ra kết luận cuối cùng.

"Theo quy định, đến ngày 15/11 phải kết thúc thanh tra nhưng hôm qua (9/11) đoàn thanh tra đã hoàn tất. Thanh tra Chính phủ đã làm rõ sai phạm của Vinashin cụ thể hơn so với kết luận chung của Ủy ban Kiểm tra Trung ương, ví dụ Ủy ban Kiểm tra kết luận lỗ lớn, nợ lớn... Chúng tôi làm rõ lỗ và nợ tới mức nào".

Đánh giá những diễn biến trên, ĐBQH Nguyễn Minh Thuyết nói, mặc dù trên diễn đàn Quốc hội, Bộ trưởng các Bộ Tài chính, Giao thông - Vận tải, Thanh tra Chính phủ đều giải trình cụ thể trách nhiệm từng bộ, ngành song "các giải trình đó chỉ cho thấy họ là cơ quan tham mưu, góp ý chứ không có quyền với tập đoàn, mà phải là Thường trực Chính phủ".

Theo ông Thuyết, kiểm điểm quan trọng nhất vẫn phải là làm rõ được trách nhiệm của từng thành viên Chính phủ liên quan.

Ông Thuyết cũng đã gửi chất vấn bằng văn bản lên Thủ tướng với nội dung đề nghị Thủ tướng cho biết trách nhiệm của Thủ tướng trong sai phạm diễn ra ở Vinashin.

Phiên chất vấn của QH dự kiến sẽ diễn ra trong 2 ngày rưỡi, bắt đầu từ sáng 22/11 tới.

Theo thông lệ, ở các kỳ họp Quốc hội cuối năm, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng sẽ là người đăng đàn trả lời cuối cùng.

· Lê Nhung

Nguồn: VietNamNet.


Tổng số lượt xem trang

free counters