Đời sống & Pháp luật
Thứ Năm, 22/07/2010-8:33 AM
Kỳ tài đất Tiên Lãng và cuộc chinh phục lời nguyền của biển
Đã biết về anh cách đây mấy năm, biết về cuộc đời đầy sóng gió và bão táp, biết
cả những nỗi đau và day dứt hằn sâu tâm can con người anh, nhưng tôi chưa có
dịp tìm hiểu sâu về cuộc đời nhiều bi hùng ấy. Trung tuần tháng 7 vừa qua, tôi
lại có dịp về Tiên Lãng, đúng vào ngày có dự báo cơn bão Conson chuẩn bị đổ bộ
vào nước ta, để ngồi với anh, nghe anh kể về cuộc chinh phục lời nguyền của
biển...
Chinh phục "thần" biển
Câu tôi nói vui với anh, ngay khi
biết về những việc anh đã làm, là cái tên anh nó vận vào đời anh nhiều quá. Anh
tên là Đoàn Văn Vươn, sinh ra trong một gia đình có truyền thống cách mạng ở xã
Bắc Hưng, huyện Tiên Lãng, T.P Hải Phòng. Dường như, khi cha mẹ sinh ra anh đã
có dự cảm về cuộc đời đứa con mình nên đã đặt cho anh cái tên lạ lạ: Vươn. Cái
tên như gửi gắm một hi vọng: anh sẽ vươn ra biển khơi, chinh phục cuộc đời,
chinh phục biển cả để thoả lòng mong mỏi của người cha già với nguyện ước
"con hơn cha, nhà có phúc".
Đối với người dân vùng biển, biển
luôn là người mẹ nuôi dưỡng những khát khao. Biển cũng là nguồn tài nguyên thuỷ
hải sản vô giá và cũng là nỗi lo sợ, ám ảnh trước những cơn bão tố. Một trận
cuồng phong có thể san bằng tất cả! Hơn ai hết, Đoàn Văn Vươn, người con của
một vùng biển nghèo hiểu rõ điều đó. ở tuổi hừng hực chí trai, sức trẻ, anh đã
đầu quân đi bộ đội. Môi trường quân đội đã thêm một lần nữa rèn giũa ý chí,
nghị lực cho anh. Rời quân ngũ năm 1986, trở về địa phương, anh chỉ có một khát
khao duy nhất, chinh phục chính miền đất quê mình để làm kinh tế. Để có cái ăn,
để có cái mặc. Mặc dù đã nhanh chóng trang bị kiến thức bằng một tấm bằng đại
học Nông lâm, nhưng anh lại từ chối làm cán bộ Nhà nước. Từ bỏ mộng quan trường
ở thời điểm đó là một quyết định “lạ đời”, nhất là khi có bằng cấp trong tay.
Đoàn Văn Vươn đã quyết làm một người nông dân thực thụ. Quyết làm một điều mà
trước anh không ai dám nghĩ đến, chứ đừng nói là bắt tay làm.
Bỏ bằng đại học đi làm nông dân
Tiên Lãng có một địa danh gắn với
sự dữ dội của biển và nghèo khó của con người: cống Rộc. Mỗi mùa mưa bão đến,
sóng biển, gió biển ào ạt ngập lụt, đói kém thì sự cùng cực mà người dân nơi
đây phải gánh chịu, phải chống đỡ trong kiệt quệ tinh thần, vật chất không gì
diễn tả nổi. Trên một con đê trải dài ngút ngát, cống Rộc như một hiệp sỹ dũng
cảm đối đầu với biển cả để bao bọc, chở che cho những người dân trót gắn đời
mình vào phận biển. Nhưng sức mạnh khủng khiếp của thiên tai đã không biết bao
lần bắt cống Rộc phải đầu hàng và cũng vì thế nó thành nỗi khiếp sợ mỗi khi bão
biển, nước biển vượt qua phòng tuyến này. Lúc đó chỉ là mênh mông trời nước.
Lòng người cũng dậy sóng theo từng con nước lớn.
Hiểu rõ điều đó, Đoàn Văn Vươn đã
quyết làm một điều gần như không tưởng: chinh phục "thần" biển. Chinh
phục cả nỗi khát khao không chịu đầu hàng số phận. Thế là từ cuối những năm 80,
những viên đá đầu tiên được chàng trai Đoàn Văn Vươn mang đến trong cuộc trường
chinh lấn biển, tạo hành lang bảo vệ để lấy diện tích khai thác nuôi trồng thuỷ
sản. Chuyện đời, đâu dễ như nói.
Bằng cách nào để khuất phục biển?
Đó là câu hỏi ngày đêm Đoàn Văn Vươn trăn trở. Anh đã bỏ hàng tháng trời để ăn
biển, nằm biển, lắng nghe từng cơn sóng thuỷ triều lên, xuống, mải miết tìm đáp
án. Không có sách vở nào dạy, không có kinh nghiệm tiền lệ nào để học theo. Chỉ
có một điều đang dần lớn lên - Đó là ý chí. Bão lòng người đang dần lớn hơn bão
biển. Nó dường như muốn phá tung khao khát đang bùng cháy trong anh. Đoàn Văn
Vươn đối diện với hàng ngàn thách thức, suy tư. Khi đã hiểu rõ quy luật con
nước, hiểu rõ thời điểm nào cần "ra tay" để bắt đầu, thì anh vấp phải
không ít sự dèm pha.
Cái sự dám khuất phục
"thần" biển của Đoàn Văn Vươn chả hiểu thế nào lại lan ra khắp vùng,
lan ra cả các địa phương khác, trong đó có vùng đất Tiền Hải của tỉnh Thái
Bình. Anh kể: "Lúc đó có một người chuyênkhai thác các vùng đất ven biển
của huyện Tiền Hải tỉnh Thái Bình, để làm ăn. Khi biết tôi có ý định chinh phục
vùng biển quê Tiên Lãng này, người ấy đã thông qua nhiều người thách thức tôi,
rằng nếu tôi làm được, sẽ sẵn sàng mất cho tôi một chiếc xe máy đẹp. Người ấy
mỉa mai, diễu cợt việc làm của tôi. Người vùng biển, nói là làm, người kia
thách thức tôi chắc vì nghĩ tôi không làm nổi. Mặt khác, tôi hiểu đây còn là
một sự thách đấu. Lúc đó, một chiếc xe máy đẹp có thể ví như con xe Camry bây
giờ. Người thách đấu tôi không sợ, chỉ sợ Trời thách đố tôi thôi", anh
nói, mắt nhìn xa xăm. "Đã thế tôi càng quyết tâm làm".
Đã có người bảo Vươn dại như con
vích. Một con vật kỳ lạ của biển, là hay lôi ngược lại người ta. Nếu muốn bắt
nó vào bờ, thì thay vì lôi nó vào bờ, người ta lôi nó ra... biển để nó đi theo
chiều ngược lại. Cũng có người bạo mồm nói, thằng Vươn dám đi khuất phục
"thần" biển là việc làm mạo hiểm.
"Vui sao nước mắt lại trào"
Nhiều năm trời, người dân nơi đây
chứng kiến Đoàn Văn Vươn cùng anh em họ hàng quần quật lao vào cuộc trường
chinh lấn biển. Có khi hôm trước làm, hôm sau sóng biển san thành bình địa. Hôm
sau nữa lại làm, sóng biển lại biến sức người thành bong bóng. Có khi nhìn thấy
ít đất, đá còn bám trụ sau con sóng mà rơi nước mắt, Vươn đã tự đặt câu hỏi,
thế này thì đến bao giờ? Hay là mình thất bại? Cứ thế, cứ thế, từng hạt đất bám
trụ, từng viên đá trơ gan bám trụ là lại thêm một tia hi vọng. Một ngày trôi
qua là khắc khoải chờ đợi một ngày mới, công sức bỏ ra không biết bao nhiêu mà
kể hết.
Nói với chúng tôi, anh bồi hồi
nhớ lại: "Nếu tính sơ sơ, đã có trên 20.000 m3 đất, đá được đưa đến đây,
trên vùng đất ven biển Tiên Lãng mà các anh đang đứng trong cuộc chinh phục
biển cả của tôi. Nói ra chính tôi cũng ngỡ ngàng, tôi làm như mê, như say. Bởi
chỉ còn phía trước để tiến, chỉ còn biển để vươn ra. Tôi không có đường lùi,
bởi thành công chỉ có cách duy nhất với tôi, đó là vươn ra biển".
Ngoài hàng chục ngàn m3 đất, đá đó, là biết bao sức người, sức của. Vừa lấn
biển, chỉnh trị dòng nước triều dâng, vừa trồng cây bám đất, đã biết bao lần
cây trồng lên lại bị biển nuốt trôi. Mất sạch. Tiếp tục trồng lại từ đầu, hàng
ngàn cây bần, cây vẹt đã theo con sóng lẫn vào trùng khơi. Tiếp đó, không chỉ
đất đá, hàng trăm tấn xi măng được đưa vào để tiếp thêm sức gắn kết thô mộc của
đất và đá... Cuối cùng Trời không phụ lòng người, dòng chảy của biển ngoài đê
biển cống Rộc đã bị khuất phục mà chuyển hướng. Phía chân đê có chỗ sâu gần 2
m, cốt âm, đã được nâng lên cốt dương. Từ đó hàng chục héc ta đất bãi bồi ven
biển hình thành. Cũng theo đó, gần 70 ha rừng vẹt ngăn sóng biển đã bám trụ
thành công. Không có tiếng vỗ tay.
Ngày nhìn thấy thành công trong
mắtN, trong lòng, thoả khát khao của ước mơ ngàn đời "xưa nay nhân định
thắng thiên cũng nhiều", lại là ngày nước mắt ầng ậc tuôn trào. Một nỗi
đau câm nín, ngày đón nhận sự thành công mà có người đã nói là không tưởng đó,
Đoàn Văn Vươn đã một mình đi lang thang ven biển. Đi trên chính phần đất bồi
ven biển mà công sức anh đã tạo nên. Một mình vừa đi vừa lẩm nhẩm gọi tên đứa
con gái xinh xắn dễ thương của mình, để tưởng nhớ đến nỗi đau và mất mát của
riêng anh. Con gái anh, đứa con gái 8 tuổi ngây thơ và thân thương, nó cũng
mang trong mình dòng máu chinh phục biển cả của bố đã vĩnh viễn ra đi. Và lý do
cũng chính vì con nước biển trào dâng dẫn đến việc cháu chết đuối ở cống Rộc,
trong chính những ngày bão tố ầm ầm, khi đó cũng là lúc anh đang chinh phục
biển. Nỗi khiếp đảm khi nhắc lại chữ cống Rộc với người dân xứ này giờ trở nên
thanh bình kỳ lạ. Anh đã thành công, cống Rộc trở nên yên ả trước phong ba, bão
tố. Còn anh, một mình hứng nỗi đau câm lặng.
Anh không nói, nhưng vị đồng
nghiệp đi cùng bảo, sự thành công trong việc trồng rừng chắn sóng, lấn biển của
anh đã khiến người Nhật quan tâm. Một số chuyên gia nguời Nhật cũng đã tìm đến
anh để học hỏi, trao đổi kinh nghiệm. Ngẫm ra, anh cũng là bậc kỳ tài rồi. Vậy
mà 3 năm gặp lại, kể từ ngày biết anh, anh vẫn thế, mộc mạc và thuần hậu. Những
việc anh làm có trời biết, đất biết. Còn việc đời và mất mát của anh, tôi cũng
chỉ chia sẻ được phần nào. Bởi có những lúc, lòng người còn dậy sóng hơn biển
cả. Đứng với anh trên con đê nơi có cống Rộc, phóng tầm mắt nhìn ra, ngút ngát
một mầu xanh, mầu xanh tươi từng thấm đẫm cả máu, mồ hôi và công sức. Phía xa
hình như đang có một cơn giông...
Quang Trung