SAO TÔI LÚC NÀO CŨNG NGHĨ VỀ HỌ ?.
Sao tôi lúc nào cũng nghĩ về họ ?.-Đó là những người ngư dân VIỆT NAM - không cứ ở tỉnh nào -3200 km từ HÀ TIÊN - đến MÓNG CÁI .Không quen ai cả ! không biết ai cả ! -ra siêu thị - mua cá ngừ đại dương - tôi lại nhớ về họ - mỗi khi vtv1 báo có bão trên biển đông - tôi lại nghĩ về họ
Khi còn chiến tranh - họ đánh bắt thủy sản ven bờ -ngoài khơi xa kia là tàu
chiến đối phương- họ là dân-cũng là người chiến sĩ luôn- họ bắn máy bay bằng súng trường- vào đến bờ lại lo cho con cái tránh pháo bầy bắn từ ngoài biển - không có đá lạnh họ phải giữ thủy sản bằng muối - bom đạn làm lượng cá ít đi Không có độc lập- họ không phải là ngư dân đúng nghĩa- họ đành trở thành "thợ đánh dậm"ven bờ .Vậy mà ở các thành phố , ở những nơi sơ tán khi chiến tranh ác liệt - chúng ta vẫn nhận được những con cá mặn mòi tình người của họ (tuy ít và bé)-Có phải vì thế mà tôi hay nghĩ về họ ?
Cho đến hôm nay -khi đất nước đã về một mối-3200 km đường biển là của chúng ta - "nước VIỆT NAM dân chủ cộng hòa "(TỐ HỮU).Chính phủ của cộng đồng chúng ta đã giúp đỡ họ "dự án đánh bắt xa bờ "-đã giúp đỡ trang bị để họ "vươn ra biển lớn " cùng su thế của đất nước Nhưng hoàn cảnh đâu có chiều con người - Thời gian gần đây họ luôn gặp họa:
1_-- GIẶC HỌA : -Họ luôn bị tàu "lạ" đâm chìm rồi bỏ đi để họ chơi vơi không phương tiện cứu hộ cách xa bờ hàng trăm cây số (ai bảo vệ họ đây?)
-Họ bị bắt bị đòi tiền chuộc (?) hàng trăm triệu đồng (ai sẵn sàng bỏ tiền ra cho họ ? )
-Danh sách cứ dài....dài mãi...
ĐẶC BIỆT NGHIÊM TRỌNG HƠN LÀ CÁC VỊ TRÍ BỊ ĐÂM NGÀY CÀNG GẦN BỜ .(3-12 điểm bị đâm chỉ cách vũng tàu 30 hải lý).
2_-TRỜI HỌA :Biến đổi khí hậu , bão tố liên miên và diễn ra rất bất thường – đã có bao con tàu ra đi để vĩnh viễn không bao giờ về bến ?.
- Bao nhiêu người chồng ,người cha ,không được nói lời vĩnh biệt vợ con ? –không được mai táng , đưa tiễn của cộng đồng ( những quyền lợi cuối cùng của một đời người ).
-Danh sách cứ dài....dài mãi.....
3 - CƠ CHẾ VÀ NGƯỜI HỌA : -- Ở các nước khác - cơ quan TÌM KIẾM CỨU NẠN là cơ quan chuyên trách - tức là CHUYÊN NGHIỆP.
---Ở nước ta TÌM KIẾM CỨU NẠN là cơ quan KIÊM NHIỆM - tức là NGHIỆP DƯ.(google :"uy ban tim kiem cuu nan quoc gia ")
---NGHIỆP DƯ có nghĩa là:
*THIẾT BỊ CỨU HỘ NGHIỆP DƯ ( kể cả máy bay cũng không phải máy cứu nạn chuyên dụng )
--đã rất nhiều lần bay trên người bị nạn nhưng không phát hiện được vì không có thiết bị chuyên dụng. Việc điều động phức tạp , trậm trễ ( các máy bay này quân đội quản lý) .
*NGHIỆP DƯ nên TRÁCH NHIỆM CŨNG NGHIỆP DƯ luôn : Thật là đau lòng - CƠ QUAN CỨU HỘ MẶC CẢ TIỀN NONG VỚI NGƯỜI BỊ NẠN NGAY TRÊN BIỂN ( một tiền lệ đầu tiên trên thế giới ) . Sau đó bỏ mặc người bị nạn . Tôi biết nói câu gì bây giờ ?có lẽ không ngôn từ nào có sức thể hiện !.( tư liệu ở báo lề phải )
CỘNG ĐỒNG BIẾT TRẢ ƠN NHỮNG KHÚC CÁ NGỪ CỦA CÁC BẠN THẾ NÀO BÂY GIỜ ? ? ? ?.
Ý KIẾN CỦA TÔI :
Từ rất lâu rồi - nghĩ về họ -tìm tòi trên net -tìm tòi trên các tài liệu nước
ngoài - Tôi có ý kiến thế này ( chỉ là ý kiến thôi - tôi không có tiền lại càng
không có quyền ) :
A_
* CƠ QUAN CỨU NẠN PHẢI LÀ CHUYÊN TRÁCH :
* LÃNH ĐẠO CƠ QUAN CỨU NẠN :
-Phải là CHUYÊN NGHIỆP - có quyền điều động khẩn cấp tất cả nhân, vật lực của bất cứ bộ nào -(kể cả văn phòng chính phủ ) .Mà không phải xin phép trước.
-Phải là người RẤT có TRÁCH NHIỆM và TỰ CHỊU TRÁCH NHIỆM .
-Nhân lực của cơ quan cứu nạn - có đào tạo (thậm chí đào tạo ngoài nước ) - phải làm việc theo chế độ ứng trực.
* VẬT LỰC :
--Phải được trang bị thiết bị chuyên dụng - tiêu chuẩn quốc tế :- máy xác định vị trí ( thuyền, người bị nạn) theo tần số quốc tế ( 121,5 Mhz ) - thiết bị xác định vị trí qua vệ tinh địa tĩnh .
--Có đội tàu thuyền và mấy bay riêng ứng trực (24/24) trên 3 miền bắc , trung, nam ( máy bay nên dùng UH-1 ,hoa kỳ đang giúp ta nâng cấp loại này và ít nhất phải có 12 chiếc cho 3 miền không nên dùng MI-171 vì cồng kềnh và đắt tiền-).
B_ NGƯ DÂN :
-Hiện nay cả nước có khoảng 130.000 tàu đánh bắt thủy sản - với 700.000 ngư dân trên các tàu đó .
-Thông tin liên lạc cứu hộ có 30 đài thông tin duyên hải (TTDH )- trải dài theo 3.200 km bờ biển - một đài liên lạc vệ tinh địa tĩnh đặt tại HẢI PHÒNG
-Song vì điều kiện kinh tế chỉ có gần 50 % số tàu được lắp máy liên lạc 2 chiều ( chế độ song công - máy HF).Khi tàu chìm -máy chìm theo. Đặc biệt họ chưa được trang bị phao vô tuyến thông báo vị trí (EPIRB) - nên khi
gặp nạn - tàu chìm - tàu cứu hộ - máy bay cứu hộ và vệ tinh địa tĩnh rất khó tìm ra họ giữa biển cả bao la . Có lẽ nhà nước nên giúp đỡ họ trang bị ( về kinh phí ) , hướng dẫn họ sử dụng những thiết bị cứu hộ,cứu nạn hiện đại .
Theo tôi nghĩ nếu được nhà nước quan tâm - làm thành dự án cho trương trình này thì đây sẽ là một dự án :
ĐẠT CẢ TÍNH CHÍNH TRỊ , TÍNH XÃ HỘI ,TÍNH ĐẠO ĐỨC VÀ HIỆU QUẢ KINH TẾ
---------------------------------------------------------------------------------------
TÀI LIỆU THAM KHẢO :
GOOLE:
-"jqe-103"
-www.jrcam.nl
-www.vikmar.fo
-"máy bay cuu ho"
-"MI-171"
-"UH-1"
-www.vishipel.com.vn.
-và các báo lề phải.
bài do kỹ sư Vi Toàn Nghĩa Gửi trực tiếp cho KHX.
mọi người đọc góp ý giùm KHX. cảm ơn các bạn.