Triết Lý, để làm gì ?

Khi ta bế tắc tư tưởng, chân thật công nhận rằng những kiến thức và phương pháp suy luận của ta không cho phép ta sống, tư duy và hành động khớp với khao khát làm người của ta, ngoài vô vàn cách ứng xử khác, ta có thể:

a) Tiếp tục sống, tư duy và hành động như cũ vì, dù sao, ta cũng sống được, không đến nỗi nào

b) Lột áo cũ, khoác áo mới, một tấm áo coi lành lặn đẹp đẽ hơn nhưng cũng hàm hồ không thua gì. Điều ấy luôn luôn khả thi bằng ngôn ngữ.

c) Đi tới cùng bế tắc của chính mình. Nếu không giải quyết được nó, ta ôm nó xuống suối vàng, để lại ở đời chỉ một câu hỏi. Câu hỏi của một con người. Đích thực. Có gì nhục đâu?

Nếu ta tưởng ta đã tìm ra một phần của giải pháp, ít nhất là cho riêng mình, thì cứ viết đi, chẳng cần trích cao nhân nào cả: họ đã là một phần của ta và ta đã phải “vượt” họ để nên mình.

Thế thôi.

(Chungta.com)

Góc nhỏ của Noby Vui Vẻ

Lục lọi, tìm tòi, đọc, cóp nhặt, chia sẻ, ... OK hay không tùy bạn ! ! !

“Nước độc lập mà dân chưa tự do thì độc lập cũng không có ý nghĩa”- Hồ Chí Minh.

5 thg 11, 2010

Tạm giữ ông Cù Huy Hà Vũ


http://danviet.vn/20139p1c33/bat-khan-cap-ong-cu-huy-ha-vu.htm

05/11/2010 | 17:32

Tạm giữ ông Cù Huy Hà Vũ

Dân Việt - Ngày 5-11, cơ quan điều tra đã tạm giữ ông Cù Huy Hà Vũ do có khả năng chống người thi hành công vụ khi bị công an phường 11, quận 6, TPHCM phát hiện đang ở cùng một phụ nữ trong khách sạn.

Chiều 5-11, lực lượng chức năng đã khám xét nhà riêng của ông Cù Huy Hà Vũ tại phố Điện Biên Phủ, Hà Nội.

Theo TTO, khoảng 0 giờ ngày 5-11, công an phường 11, quận 6 phát hiện tại một khách sạn trên đường số 10, phường 11, quận 6, ông Cù Huy Hà Vũ và bà H.L.N.Q trong tư thế rất “riêng tư”.

Kiểm tra hành lý trong phòng, lực lượng chức năng phát hiện trong valy nhỏ đựng 1 máy tính xách tay chứa nhiều dữ liệu quan trọng và tư trang quần áo. Cơ quan công an đã lập biên bản vi phạm hành chính đối với ông Vũ và bà Q. ngay tại khách sạn, có sự chứng kiến và ký tên của chủ khách sạn.

Tuy nhiên, chỉ có cô Q. ký xác nhận, còn ông Cù Huy Hà Vũ có thái độ bất hợp tác, hành hung người thi hành công vụ. Sau khi hoàn tất thủ tục biên bản vi phạm hành chính, cơ quan chức năng đã đưa các đối tượng về trụ sở công an phường làm việc.

Ông Cù Huy Hà Vũ, 53 tuổi, là con trai của nhà thơ Huy Cận và là con nuôi của nhà thơ Xuân Diệu. Mẹ của ông là bà Ngô Thị Xuân Như, em ruột nhà thơ Xuân Diệu.

Ông Cù Huy Hà Vũ từng được biết đến với việc nộp đơn tự ứng cử chức Bộ trưởng Bộ VHTT hồi năm 2006.

Ông Cù Huy Hà Vũ cũng được nhiều người biết đến với danh xưng là luật sư. Tuy nhiên, tháng 7-2009, Liên đoàn Luật sư Việt Nam đã có văn bản khẳng định: Ông Cù Huy Hà Vũ không phải là luật sư.

Theo TTXVN, tháng 7-2009, Liên đoàn Luật sư Việt Nam có Văn bản số 15/LĐLSVN về thông tin liên quan đến ông Cù Huy Hà Vũ như sau:

Vừa qua, một số phương tiện thông tin đại chúng đã đưa tin "Luật sư Cù Huy Hà Vũ có đơn gửi Tòa án nhân dân thành phố Hà Nội khởi kiện Quyết định số 167/2007/QĐ - TTg ngày 1-11-2007 của Thủ tướng Chính phủ phê duyệt Quy hoạch phân vùng thăm dò, khai thác, chế biến, sử dụng quặng bauxit giai đoạn 2007 - 2015".

Về thông tin này, Liên đoàn Luật sư Việt Nam khẳng định: Ông Cù Huy Hà Vũ không phải là luật sư. Về Văn phòng luật sư Cù Huy Hà Vũ, Văn phòng này được thành lập và đăng ký hoạt động ngày 9-4-2007 do luật sư Nguyễn Thị Dương Hà (vợ ông Cù Huy Hà Vũ) làm Trưởng Văn phòng lấy tên là Văn phòng luật sư Cù Huy Hà Vũ có trụ sở ở số 24 đường Điện Biên Phủ, quận Ba Đình, TP Hà Nội.

Tội này mà có lệnh khám nhà ngay lập tức thì kể cũng quá nhanh chóng nhỉ.

http://www.bbc.co.uk/vietnamese/vietnam/2010/11/101105_cuhuyhavu_arrested.shtml

Ông Chử, người từng công tác tại Ban Tuyên huấn Trung ương Đảng và là giáo sư giảng dạy tại Phân viện TP.Hồ Chí Minh của Học viện chính trị quốc gia Hồ Chí Minh nhưng nay đã nghỉ hưu, xác nhận ông đã nói chuyện với luật sư Hà Vũ khi ông Vũ đang bị giữ ở đồn công an.

Hiện có mặt tại TP Hồ Chí Minh, Giáo sư Cù Huy Chử cũng nói gia đình luật sư Hà Vũ ở Hà Nội nói "công an Bộ đã khám xét nhà và lục soát tung hết các tác phẩm của Xuân Diệu và Huy Cận" ở địa chỉ 24 Điện Biên Phủ.

-----------------------------------------------------------------------

Thấy người ta ngồi ở tư thế '' riêng tư'' lập tức phải kiểm tra hành lý trong phòng, phát hiện máy tính ( máy tính là súng, lựu đạn hay heroin mà đặt câu phát hiện hình sự thế) lại mở ngay máy tính ra để biết có dữ liệu quan trọng ( quan trọng với ai ? )

Tài nhất là có gái một cái là có công an theo kiểm tra ngay. Còn muôn vàn cái khác thì để cho các '' hiệp sĩ đường phố'' bỏ tính mạng ra mà giúp dân.

theo blog nguoi buon gio.


Lời bàn của KHX:

ôi thời thế nay sao nhiều chuyện ngược đời thế. tự dưng xông vào khách sạn bắt người, chả có lí do nào cả. chẳng heroin, chẳng lắc liếc gì cả mà Bác Vũ bị bắt, lại còn lao thẳng tới cái laptop nữa chứ. công an, cảnh sát được sinh ra là để bảo vệ an ninh trật tự cho dân chứ không phải là để "tóm " dân lúc nào mà họ muốn.

CÀNG LÊN CAO, CÓ THỰC THAM NHŨNG CÀNG ÍT?

VNN - Thảo luận các báo cáo của Chính phủ về phòng ngừa tội phạm, chống tham nhũng, ĐB Trần Văn Kiệt (Vĩnh Long) không đồng tình với thông tin mà Chính phủ đã nêu rằng tỷ lệ tham nhũng dưới cấp cơ sở xã, phường (31%) cao hơn cấp Trung ương (0,3%).

Tham nhũng ở Trung ương thấp hơn xã, phường?

"Con số khiến tôi dở khóc dở cười. Cán bộ dưới địa phương vì đồng lương ít ỏi không đủ sống nên phải tham nhũng chăng? Tham nhũng dưới địa phương không thể cao hơn Trung ương được", ĐB Kiệt bình luận.

Báo cáo của Chính phủ đánh giá, so với năm 2009, số vụ tham nhũng mới giảm 31,6%; số vụ tham nhũng khởi tố mới giảm 23%; đối tượng tham nhũng giảm 28%.

Bởi nhiều cử tri đã chia sẻ với ĐBQB rằng phải chăng phong trào chống tham nhũng lại thoái trào? Vậy còn những hiện tượng như lót tay thì việc mới chạy, rồi các công trình xây dựng chưa sử dụng đã hỏng, tiền bôi trơn... Dân sẵn sàng hối lộ để được việc.

"Tôi cho rằng tham nhũng chưa chấm dứt mà là năng lực, trình độ đội ngũ chống tham nhũng của ta chưa tương xứng, trong khi đó, lực lượng tham nhũng ngày càng thêm thủ đoạn tinh vi, xảo quyệt", ĐB Kiệt nói.

Ông Kiệt tâm tư, Quốc hội khóa 11 đã từng thống nhất ý chí, nếu thượng bất chính, hạ tắc loạn. Vậy để tình trạng tham nhũng còn tồn tại như vậy, liệu QH có nên phân tích, mổ xẻ kỹ hơn?

ĐB Đặng Văn Xướng (Long An) cũng nêu nghi vấn, phải chăng tham nhũng càng ở cấp cao, càng phức tạp, tinh vi khó phát hiện hơn so với ở cơ sở nên mới có những đánh giá "lạc quan" như vậy.

ĐBQH cũng lo ngại chuyện thanh tra, phát hiện tham nhũng từ trong nội bộ khi báo cáo cho thấy chỉ 25 cơ quan, tổ chức tự phát hiện hành vi tham nhũng.

"Cán bộ một số nơi cứ nghĩ tham nhũng là ở đâu đâu, chứ chuyện ở địa phương mình là không nghe, không thấy... Hãy đừng để xã hội có những người bàng quan, vô cảm, sống chung với tham nhũng vì lợi ích cục bộ của mình", ông Xướng nói.

Ngay đánh giá của Chính phủ cũng nhận định, một số đối tượng tham nhũng lại là những người trong cơ quan bảo vệ pháp luật.

ĐBQH Trần Thị Quốc Khánh cho rằng phải thu hồi toàn bộ tiền tham nhũng trả lại cho ngân sách.

Về điều này, Chủ nhiệm Ủy ban Tư pháp Lê Thị Thu Ba khẳng định, cần phải có một đánh giá chuyên đề riêng, chỉ ra nguyên nhân, khắc phục hạn chế của tình trạng này để giữ trong sạch đội ngũ.

ĐB Hà Nội Trần Thị Quốc Khánh cũng nói thẳng: "Nhiều vụ tham nhũng nổi cộm nhưng các cơ quan tư pháp chậm vào cuộc xử lý hoặc trả lời công luận, như vụ Vinashin, tiền polymer, thuốc tamifflu...".

Xử không nghiêm, dân hoài nghi

Liên quan đến vấn đề giải trình và minh bạch, ĐB Nguyễn Đình Xuân (Tây Ninh) cho rằng, công khai thu nhập là một trong những giải pháp hữu hiệu ngăn ngừa tham nhũng.

ĐB Xuân dẫn chứng, người dân nhiều nước lên mạng là biết ngay thu nhập của nguyên thủ.

Theo báo cáo của Tòa án nhân dân tối cao, đối tượng được hưởng án treo vẫn cao (23,40%), nhất là tội phạm tham nhũng (34,6%) cử tri rất không đồng tình và rất quan tâm đến đánh giá này.

"Đây là điểm mà Việt Nam cần học, chức càng to thì càng công khai thu nhập. Nếu không thì không thể trả lời được cho dân là vì sao vị cán bộ đó có biệt thự triệu đô, con cái xài xe sang", ông Xuân nói.

ĐB Đặng Văn Xướng thì cho rằng, phương thuốc hữu hiệu "kê khai thu nhập" đang bị xem là hình thức, khi chỉ mới 24/63 tỉnh hoàn thành, chưa đánh giá gì về chất lượng.

Rõ ràng, như tất cả những phiên thảo luận có liên quan đến phòng chống tham nhũng, điều mà ĐBQH quan tâm là sự cam kết và ràng buộc trách nhiệm của người đứng đầu ở cấp cao nhất.

Dành trọn vẹn 7 phút chỉ để nói mỗi chuyện phòng chống tham nhũng, ĐB Đặng Văn Xướng "chốt" lại": "Tội phạm tham nhũng rất khó phát hiện. Nhưng nếu phát hiện thì phải xử đúng người, đúng việc. Xử không nghiêm sẽ chỉ làm nhân dân hoài nghi".

· Lê Nhung

theo VNN

Chiều mưa biên giới anh đi về đâu ?

Mấy ngày nay chuyện Vinashin được đem ra mổ xẻ ở quốc hội, báo chí hả hê đưa tin, nội tình VInashin được khai thác tối đa. Chiều hướng dư luận đang muốn tìm người chịu trách nhiệm về vụ thất thoát từ 86 đến 120 nghìn tỉ đồng. Mọi con đường đều có vẻ dẫn đến thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, người đã chủ trương gây dựng và biến Vinashin thành một tập đoàn lớn.

Thời gian gần đây hình ảnh của Nguyễn Tấn Dũng ít thấy trên truyền hình, dường như ngài thủ tướng đã bớt trực tiếp chỉ đạo những công việc trọng yếu trong nước. Ngài đi tiếp khách, hô chống bão lụt và gần đây nhất ngài thủ tướng nói về chủ quyền đất nước. Bỗng dưng ảnh hưởng của ngài thủ tướng mờ đi, đáng ra sắp đến kỳ đại hội Đảng bầu nhân sự mới, ngài phải có một hình ảnh năng động, sung sức để hấp dẫn các lá phiếu trong Đảng của ngài. Thế nhưng trái lại vào cái lúc cần hoạt bát nhất ngài lại có vẻ nhạt nhòa.

Lý do cũng dễ hiểu , việc tập đoàn Vinashin do ngài nâng đỡ đã làm thất thoát quá lớn, nhất là bỗng nhiên quốc hội, báo chí lại được tự do mổ xẻ, một điều thật hiếm hoi trong sự tư do ngôn luận tại Việt Nam. Thất thoát và thiệt hại của Vinashin là rõ ràng, không còn gì để bàn cãi, tìm hiểu nguyên nhân để tránh những sai lầm theo vết xe đổ đó là điều cần phải thẳng thắn bàn. Nguyên nhân mà Vinashin bị đổ nợ đã được báo chí nhắc tới nhiều, đó là cách quản lý, điều hành, con người. Tất nhiên trong đó có trách nhiệm của ngài thủ tướng Việt Nam Nguyễn Tấn Dũng.

Ý tưởng biến Vinashin thành một tập đoàn lớn, mũi nhọn là ngành đóng tàu biển hoàn toàn sáng suốt và có tính chiến lược của Nguyễn Tấn Dũng. Việt Nam cần phải có một sức mạnh về công nghiệp nặng để phát triển đất nước thay thế dần nông nghiệp, chọn ngành đóng tàu là mũi nhọn còn có một yếu tố chính trị khác mà ít ai để ý là nó liên quan đến vùng biển. Ở một đất nước có chiều dài hàng nghìn cây số đường biển, tranh chấp lãnh hải với nước ngoài thì một ngành đóng tàu phát triển không phải là sự hỗ trợ lớn hay sao.?

Nếu như Vinashin thành công, Việt Nam sẽ thành một hải cảng lớn với những dịch vụ sửa chữa, tiếp tế, phục vụ tàu bè thế giới qua lại trên biển Đông. Qua đó đương nhiên chủ quyền Việt Nam được nhiều nước trên quốc tế quan tâm chú ý tới. Ngoài lợi ích kinh tế do dịch vụ mang lại, các công nhân Việt Nam từ việc đóng tàu sẽ có thêm kinh nghiệm để bổ sung, phát triển nền công nghiệp nặng trong nước.

Thế nhưng ý tưởng chưa đến đâu, Vinashin lại là nỗi buồn của đất nước. Ông Dũng quyết định nâng Vinashin lên làm tập đoàn là quyết định táo báo và dũng cảm, một quyết định có tính chiến lược, lâu dài có tính đột phá ảnh hưởng lớn trong công cuộc đổi mới và xây dựng đất nước rất đáng khen. Duy có điều để làm được việc đó , một việc gọi là chiến lược thì không thể sốt ruột trong một hay hai nhiệm kỳ, mà nó cần có sự kế thừa cho những nhiệm kỳ sau tiếp tục từng bước chắc chắn.

Hơi nóng vội, đó là một phần tính cách của ông Dũng, nhưng một phần lớn nữa khiến Vinashin có kết cục thế này là cả một đống các bộ, ngành liên quan chứ không riêng gì ông Dũng và Vinashin. Như dạng cả một dây chuyền lớn, ở khâu nào đó người ta lề mề lắp một con ốc, la cà lai rai sau đó mới đóng cầu dao, vô vàn những kiểu như thế đủ khiến cho cả dây chuyền thành đống sắt vụn mà khó tìm được nguyên nhân. Nhất là những nguyên nhân thuộc về lỗi hành chính.

Ai mà biết được Vinashin đổ vỡ chỉ vì thiếu năng lực quản lý hay còn lý do nào khác. Nếu biết rằng Vinashin thành công thì người Trung Quốc chắc chắn phải e dè trước một ngành đóng tàu hiện đại và hùng hậu của Việt Nam, hiểu được điều này chúng ta mới cân nhắc được thêm những nguyên nhân nào đó khiến Vinashin đổ nợ và ai là kẻ được lợi trong hoàn cảnh bi đát của ngành đóng tầu Việt Nam.( Do dạo này các blog bị bắt, bị hack nhiều quá tôi không dám bàn sâu về chi tiết này. )

Có 3 vụ việc dư luận quan tâm, bức xúc đó là Bau xít, đường Cao Tốc, và Vinashin. Nhưng điểm báo chỉ thấy Vinashin được nhắc nhiều nhất và những cái khác được lờ đi. Cao tốc bắt đầu tính chuyện làm không ai nói, Bau xít nói thì bộ trưởng trả lời qua quýt cứ yên tâm không sao đâu. Còn Vinashin thì quả là dứt khoát và căng thẳng.

Nếu biết rằng chủ trương cho TQ khai thác bau xít không phải là ý tưởng của ông Dũng, cũng như việc cho thuê rừng đầu nguồn, lập vô số nhà máy thủy điện mà thiết bị của TQ, nguồn nước của TQ, chịu chi phối của TQ ...ta mới thấy Nguyễn Tấn Dũng ít nhiều còn đỡ hơn nhiều ai đó.

Than khoáng sản, dầu khí,điện lực, viễn thông..những ngành nghề chỉ việc đào của lên mà bán hay độc quyền trong nước tất nhiên dễ có lợi nhuận, dễ thành công hơn ngành nghề dịch vụ hướng ra khách hàng quốc tế. Nghĩ thế mới thấy cái khó và tội nghiệp của Vinashin.

Cái thiếu sót là nghĩ ra ý tưởng mà không biết chắc những người dưới quyền mình có tâm, có tài thực hiện ý tưởng đó không. Không biết chắc có ai đó ngang hàng với mình có ý thức để giúp đỡ mình thực hiện ý tưởng đó không. Như vậy là chủ quan, nhất là trong một cơ chế chồng chéo và ì ạch nữa. Dẫu nói gì đi nữa, nhìn các gương mặt chính khách khả năng thì tôi vẫn thấy ông Dũng đáng mặt làm thủ tướng nhất. Có điều nếu còn ở cương vị này, nếu như không nắm trọn quyền hành, không có uy để bắt buộc các bộ , ngành khác phải thực hiện nghiêm túc , triệt để mệnh lệnh của mình, ông Dũng đừng đưa ra những ý tưởng lớn như vậy. Để lái một con thuyền lớn hiện đại, cần phải có những thủy thủ giỏi nghề và có ý chí chung lòng , con thuyền mới đi xa được.

Đến đây lại nhớ câu chuyện xưa, người ta chung nhau xây dựng một cái tháp lên trời, thế rồi trời cho mỗi người nói một thứ tiếng, họ chẳng hiểu nhau và công cuộc xây tháp đành bỏ dở.Là dân của một nước sát kề người anh em Trung Hoa mới càng hiểu chuyện này một cách thấm thía.

Thôi cứ đào tài nguyên mà bán, khoanh bờ xôi ruộng mật mà bán, vay nợ mà dùng. Làm cái chi cho nó mệt, nhiệm kỳ cũng có hạn mà thôi. Chiến lược đời sau là chiến lược khất nợ, đáo nợ, vay nợ, hoãn nợ, xin giảm nợ...

Ngẫm chút thấy cuộc đời biến đổi không ngờ, như ông Mạnh lúc đầu lên thật thà, chất phác càng làm lâu càng thông minh, đĩnh nghộ . Còn ông Dũng lúc đầu lên hoạt bát, năng nổ càng làm lâu càng có vẻ mệt mỏi, nhạt nhòa. Giờ quốc hội xôn xao đòi trách nhiệm Vinashin đòi bỏ phiếu tín nhiệm thủ tướng... nghĩ cảnh ông Dũng bị vây trong vòng chất vấn của quốc hội y như chàng Lía ngày nào

Chiều chiều én liệng Truông Mây
Cảm thương chú Lía bị vây trong thành.

theo blog nguoi buon gio


BA BÍ MẬT ĐỂ ĐẤT NƯỚC CÓ NGƯỜI TÀI

Nguyễn Xuân Diện

.

Trong đề bài kỳ thi Đình năm 1442, chính vua Lê Thái Tông yêu cầu các sĩ tử "hãy đem hết hiểu biết của mình trả lời" cho mình về việc cầu hiền tài, chiêu hiền đãi sĩ. Thí sinh Nguyễn Trực đã nói với nhà vua trong bài thi của mình rằng: "Bệ hạ muốn quân tử tiến, tiểu nhân lùi thì không gì bằng gần gũi bề tôi khí tiết, sử dụng kẻ sỹ chính trực để họ đưa vua đi đúng đường, đặt vua vào chỗ không lầm lỗi".


Các ngươi hãy đem hết hiểu biết của mình trả lời, trẫm sẽ đích thân xem xét


Nhà vua đã ra một đề bài như thế này: "Đức Thái tổ Cao hoàng đế ta lấy được thiên hạ, nhiều phen xuống chiếu cầu hiền mà không có một ai trúng tuyển. Trẫm từ khi lên ngôi tới nay, gắng sức trị nước, thế mà việc chọn nhân tài vẫn mịt mở thăm thẳm.
Sao người quân từ khó tìm, kẻ tiểu nhân khó biết như vậy? Các ngươi hãy đem hết hiểu biết của mình trả lời, trẫm sẽ đích thân xem xét". Xem thế đủ biết lòng vua chân thành là vậy!


Thí sinh Nguyễn Trực trả lời rằng: "Bệ hạ muốn quân tử tiến, tiểu nhân lùi thì không gì bằng gần gũi bề tôi khí tiết, sử dụng kẻ sỹ chính trực để họ đưa vua đi đúng đường và đặt vua vào chỗ không lầm lỗi". Rồi lại nói thẳng với nhà vua rằng: "
Vua có nhân, không ai không có nhân; Vua có nghĩa, không ai không có nghĩa; Vua chân chính, không ai không chân chính. Trước hết, vua chân chính rồi cả nước sẽ bình yên". Lời một thí sinh nói với vua như thế! Rất thẳng thắn!


Thí sinh Nguyễn Trực cho rằng
đạo của người làm vua là tự mình chọn người tài. Song ông cũng cho rằng: "tiến cử tài năng cho đất nước, lại là chức trách của bậc đại thần".


Ông cho rằng,
nếu các đại thần mà "ngầm nuôi mưu gian ghen ghét hiền tài cất nhắc bè lũ. Bản thân chúng đã chả ra gì, thì làm sao tiến cử được nhân tài! ...Người xưa có câu: Ai tiến cử nhân tài, sẽ được ban thưởng mức cao nhất. Kẻ nào che lấp tài năng, phải bị trị tội nặng".


"Thần cho rằng: lừa dối bề trên, hãm hại hiền tài, lấy bọn theo mình làm giỏi, lấy bọn múa mép làm tài, mua quan bán tước, hối lộ ngang nhiên, những việc như vậy, đâu phải vì nước tiến cử nhân tài, vì vua lựa chọn bề tôi? Do vậy mà người quân tử khó tìm, kẻ tiểu nhân khó biết".

"Ôi, quân tử và tiểu nhân hoàn toàn trái ngược nhau. Đạo quân tử mạnh thì đạo tiểu nhân suy; đạo quân tử suy thì đạo tiểu nhân mạnh. Như âm với dương, như ngày với đêm không thể cùng song song vận hành; như nước với lửa, như thơm với thối, không thể cùng chứa trong một rọ. Cho nên bậc bề trên, mỗi lúc dùng người phải bình tĩnh, phải chuyển tâm, phải thử thách, phải thận trọng mới được".


"...Hãy nhớ ba điều
Trí, Nhân, Dũng là đạt đức của thiên hạ. Không có Trí thì không thể hiểu người; không có Nhân thì không thể chọn người; không có Dũng thì không thể dùng người. Lấy Trí hiểu người thì có thể hiểu biết rõ ràng và đầy đủ tài năng của họ. Lấy Nhân chọn người thì không bỏ người tài khi họ cùng khốn và chọn được người hết lòng trung thành. Lấy Dũng dùng người thì tin dùng không nghi ngờ và chuyên tâm nghe hết mọi điều. Nếu có cả ba điều Trí, Nhân, Dũng này thì lẽ dùng, bỏ rõ ràng, lòng yêu, ghét chính đáng. Đó chính là ý nghĩa của câu 'Chỉ có người nhân mới biết yêu người, biết ghét người' vậy".


Lời phân tích của Nguyễn Trực thật trong sáng, thẳng thắn và bộc trực. Giữa thời quân chủ, trong một bài văn của sĩ tử đi thi, (nếu đỗ thì sẽ bắt đầu bước lên hoạn lộ) mà có cơ hội để bộc trực như vậy, đủ biết không khí chiêu hiền đãi sĩ, chuộng lời nói thẳng của người xưa như thế nào!


Kỳ thi ấy (1442), vua lấy đỗ Nguyễn Trực (1417 - 1473) là Trạng nguyên. Và ông chính là vị Trạng nguyên đầu tiên của triều Lê. Tấm bia ghi về khoa thi này là tấm bia đầu tiên ở Văn Miếu được dựng năm 1484.


Nguyễn Trực cũng không phụ tấm lòng cầu hiền của nhà vua. Năm 1444 ông dẫn đầu đoàn sứ bộ sang sứ nhà Minh. Giữa triều đình phương Bắc, Nguyễn Trực đã hoàn thành sứ mệnh bằng kiến thức uyên bác, tài ứng đối nhạy bén, sắc sảo, sự vững vàng cứng cỏi và trên hết là ý thức tự hào dân tộc rất chính đáng của mình, khiến vua tôi nhà Minh phải kiêng nể. Năm 1457 viên sứ thần nhà Minh là Hoàng Gián sang ta. Lê Nhân Tông đã triệu Nguyễn Trực về triều để tiếp sứ. Hoàng Gián vặn vẹo đủ điều, nhưng điều nào cũng được Nguyễn Trực giảng giải phân minh, khiến cho vị "thiên sứ" nọ phải thán phục thốt lên "Quốc hữu nhân tài"(nước Việt có nhân tài).


Tài năng và phẩm chất của Nguyễn Trực được Lê Thánh Tông đánh giá cao, cử ông làm Quốc tử giám tế tửu (như chức Hiệu trưởng một đại học hoàng gia). Nguyễn Trực tham gia hiệu đính, phê duyệt bộ "bách khoa toàn thư" của thời ấy: Thiên Nam dư hạ tập. Theo lệnh của Lê Thánh Tông bộ Thiên Nam dư hạ tậpbiên soạn xong, phải mang đến tận nhà để Nguyễn Trực phê duyệt mới được xuất bản.


Biết rõ dĩ vãng, rộng nhìn tương lai


Trên văn bia đề danh Tiến sĩ khoa Nhâm Tuất niên hiệu Đại Bảo năm thứ 3 (1442) - khoa mà Nguyễn Trực được đề ở vị trí đầu tiên, Hàn lâm viện Thừa chỉ Đông các Đại học sĩ Thân Nhân Trung viết: "Hiền tài là nguyên khí của quốc gia. Nguyên khí thịnh thì thế nước mạnh mà hưng thịnh. Nguyên khí suy thì thế nước yếu mà thấp hèn. Vì thế các bậc đế vương thánh minh không đời nào không coi việc giáo dục nhân tài, kén chọn kẻ sĩ, vun trồng nguyên khí quốc gia làm công việc cần kíp".

Bài văn còn có đoạn: "Việc dựng tấm đá này có lợi ích rất nhiều: kẻ ác lấy đó làm răn, người thiện lấy đó làm gắng, biết rõ dĩ vãng, rộng nhìn tương lai, vừa là để rèn giũa danh tiết của kẻ sĩ, vừa là để củng cố mệnh mạch nước nhà".


Như vậy, thông điệp mà người xưa gửi rất rõ ràng. Xác định nhân tài là "nguyên khí" của quốc gia, có quan hệ đến sự hưng vong của thế nước. Vì vậy các bậc thánh đế minh vương luôn luôn coi việc bồi dưỡng, kén chọn nhân tài, vun trồng nguyên khí quốc gia là việc cần thiết, thường xuyên liên tục và đặt trong tình trạng cấp bách.


Việc chọn người tài, đưa vào các vị trí quan trọng của đất nước là quyết định của nguyên thủ quốc gia.
Nhưng việc tiến cử tài năng cho đất nước, lại là chức trách của những người đang nắm những trọng trách trong các cơ quan quyền lực giúp việc cho nguyên thủ. Điều này cho thấy, trách nhiệm của những người này là tìm kiếm người có năng lực để gánh vác việc nước là vô cùng quan trọng. Nếu nguyên thủ quốc gia mà thành thực cầu hiền, muốn kén chọn nhân tài, lại được các quan chức thuộc quyền tiến cử bằng sự minh bạch, sáng suốt, ngay thẳng và không vụ lợi thì người tài sẽ xuất hiện, đem hết tâm sức cùng đưa thế nước đi lên. Nói như Nguyễn Trực cách đây 568 năm thì những bậc hiền tài, kẻ sỹ khí tiết đó sẽ "đưa vua đi đúng đường và đặt vua vào chỗ không lầm lỗi".


Nếu trong việc tiến cử người vào các chức vụ quan trọng mà có chuyện mua quan bán chức, chạy chức chạy quyền, kéo bè kéo cánh, để bọn sâu mọt chui vào hàng ngũ quan chức thì sẽ làm thế nước nguy nan, khiến nguyên thủ đi lạc đường và rơi vào lầm lỗi.


Khi có được hiền tài, thế nước sẽ mạnh. Ngược lại, khi kẻ tiểu nhân và dốt nát được trao những trọng trách thì thế nước suy yếu vì những hành xử của họ.
Và khi ấy nhân tài sẽ rũ áo mà đi, quay lưng với thời cuộc, cho dù họ đã từng có những nỗ lực đóng góp trước đó. Họ đi ẩn cư nơi rừng sâu núi thẳm, lánh tục tìm nhàn, ngâm thơ vịnh nguyệt, bạn cùng hạc nội mây ngàn. Họ ẩn cư ngay giữa chốn phồn hoa đô hội, bằng sự im lặng, "giả điếc, giả câm" của mình. Sự lãng phí không biết nói sao cho hết!


Hiểu xưa để biết nay, như lời người xưa "biết rõ dĩ vãng, rộng nhìn tương lai", thiết nghĩ chúng ta nên phải tổ chức lại việc cầu hiền tài trong thời đại mới. Hiện nay, mặc dù đã có nhiều tỉnh thành quyết tâm thực hiện việc chiêu hiền đãi sĩ, nhưng việc này chưa thực sự có hiệu quả. Chưa có ai thống kê được các tỉnh thành đó đã đón được bao nhiêu nhân tài về làm việc. Quan niệm về nhân tài hiện nay cũng chưa được đưa ra một cách thống nhất. Người ta vẫn coi các sinh viên tốt nghiệp xuất sắc ở các Đại học là những nhân tài, cần được trải thảm đỏ đón về, mà không hiểu rằng việc có kết quả xuất sắc ấy, nhiều khi chỉ là "học gạo". Lại cũng có những bạn trẻ tài năng than rằng, thảm đỏ có trải ra thật, nhưng bước lên đó lại đầy chông gai.


Để chiêu dụ nhân tài, các tỉnh thường đưa ra các tiêu chí về học hàm học vị, nhưng thực chất của các học hàm học vị đó ra sao thì không ai kiểm chứng được. Để chiêu dụ nhân tài, các tỉnh thường đưa ra các ưu đãi như: cấp cho các căn hộ, trả lương ở mức cao, bổ nhiệm cho chức vụ... Nhưng những người tài cao vẫn chỉ về rồi lại đi. Họ vấp phải một môi trường làm việc cũ kỹ, không phát huy được trí lực của bản thân họ. Họ không muốn bị biến thành một công chức "sáng vác ô đi, tối vác về". Họ lại ra đi! Vì nhà cửa, tiền lương, chức vụ không phải là cái mà người tài bận tâm trước nhất!


Sao người tài khó biết và khó dùng vậy?


Ghi chú: Bài viết sử dụng bản dịch bài văn sách thi Đình của Nguyễn Trực, do TS. Hoàng Văn Lâu (Hoàng Hưng) dịch, bài văn bia đề danh tiến sĩ khoa thi Nhâm Tuất, niên hiệu Đại Bảo 3 (1442) do GS Ngô Đức Thọ và cộng sự dịch. Nhân đây xin trân trọng cám ơn các dịch giả!

Hàng cứu trợ thành… giẻ rách: Đại biểu QH phẫn nộ!

-Các đại biểu QH đều tỏ ra phẫn nộ và yêu cầu làm rõ trách nhiệm khi biết thông tin về vụ việc này.


Đại biểu Nguyễn Hữu Nhị ( Nghệ An): Không được sỉ nhục đồng bào như vậy!

Tôi cũng vừa nghe thông tin. Nếu sự thật đúng như vậy thì cần có thái độ xử lý nghiêm túc. Cá nhân tôi không chấp nhận việc hành xử như vậy. Tôi cho rằng, món quà dù nhỏ nhưng chứa đựng tình cảm lớn lao. Dù hàng ủng hộ là cũ nhưng lại biến thành giẻ lau là không được, không thể sỉ nhục đồng bào như vậy.

Tôi sẽ kiến nghị việc này lên đồng chí Chủ tịch tỉnh Nghệ An để xử lý nghiêm túc.


Đại biểu Nguyễn Đình Xuân (Tây Ninh): Thiếu cơ quan điều phối hiệu quả

Trong cơn hoạn nạn chúng ta có truyền thống rất tốt, lá lành đùm lá rách, rất nhiều người có tấm lòng từ thiện trao quà, trao hàng vào miền Trung.

Tổng kết lại những đợt hàng cứu trợ, ủng hộ luôn có những vấn đề nhất định, có trường hợp gạo hàng năm sau vẫn chưa đến được tay người dân. Rồi có trường hợp có những hộ nhận được quá nhiều, có những hộ không nhận được gì.

Việc quần áo ủng hộ biến thành giẻ lau cho thấy rằng chúng ta quản lý hàng cứu trợ không tốt, thiếu đi cơ quan điều phối có hiệu quả. Những cứu trợ theo dạng mang được đến chỗ nào thì mang, không mang được thích làm gì thì làm là thiếu trách nhiệm.

Có lòng là một chuyện nhưng phải có người điều phối, kiểm tra giám sát để lòng hảo tâm đến được đúng địa chỉ cần đến.

Chúng ta đừng làm cho người có lòng hảo tâm người ta thấy thất vọng. Và ảnh hưởng cả sau này nữa, có trận lụt khác họ không muốn đóng góp nữa.

Những ai làm sai thì cần có những truy cứu để răn đe.

Đại biểu Lê Văn Cuông (Thanh Hóa): Điều tra để quy trách nhiệm cụ thể

Đó là trường hợp rất là đáng buồn, tình cảm ủng hộ không đến được tay người cần. Biến quần áo cứu trở thành giẻ lau rất phản cảm, cần phải được các cơ quan chức năng điều tra để quy trách nhiệm cụ thể.

Theo tôi phải làm rõ bộ phận tiếp nhận, quản lý phân phối như thế nào? Phương thức chuyển giao ra sao…?

Có những nơi có biểu hiện tiêu cực, ăn chặn của nhân dân vùng bão lụt. Có những nơi hàng hóa viện trợ không thể hiện trên sổ sách nên có người lợi dụng chiếm đoạt. Do phương thức tiếp nhận và phẩm chất của người làm công tác này chưa tốt.

Thông Chí (ghi)

theo bee.net

BÔ-XÍT VÀ VINASHIN

PN&HĐ: CHUẨN "CHÂU PHI" CHO BÔ-XIT VÀ... TIVI CHO VINASHIN?

Khánh Linh

Dù không hề muốn, Phát ngôn & Hành động tuần này vẫn buộc phải tiếp tục hai chủ đề đã đề cập từ tuần trước, bởi cả hai vẫn giữ nguyên sức nóng như lửa đốt từ trong diễn đàn quốc hội lẫn ngoài vỉa hè xã hội.

>> Phát ngôn-Hành động: Hai vị "Thiếu gia" và "lông hồng... ngàn cân"

Bô-xít và chuyện chuẩn... châu Phi?

Không được đưa vào chương trình nghị sự chính thức của kỳ họp lần này, nhưng không vì thế mà chủ đề bô-xít bị lãng quên. Cử tri sẽ "ghi điểm" cho ĐBQH Dương Trung Quốc, bởi ông (hình như là ĐBQH duy nhất) đã viết thư cho Chủ tịch Quốc hội đề nghị "tại kỳ họp này Chủ tịch cần bày tỏ một thái độ rõ ràng đối với những ý kiến quan ngại của nhân dân; các ủy ban của QH có liên quan cần có những hoạt động giám sát theo quy định của pháp luật và bày tỏ ý kiến rõ ràng". Cũng chính ông (hình như lại là ĐBQH duy nhất) đã dành gần như trọn 7 phút quý giá trong thời gian thảo luận kinh tế - xã hội ở hội trường sáng 2.11 chỉ để nói về bô-xít, bỏ qua cả chục vấn đề nóng hổi khác.

Dù rằng trước ông, Bộ trưởng Phạm Khôi Nguyên đã "xin phép phát biểu dài hơn một chút" để trấn an Quốc hội về sự an toàn của môi trường khi khai thác bô-xít ở Tây Nguyên, bởi các chỉ tiêu, các tiêu chuẩn là tiêu chuẩn hiện đại của thế giới, các chỉ tiêu về môi trường nghiêm ngặt nhất của Việt Nam quy định và với các yêu cầu cân đong, đo đếm rất cụ thể là cơ sở khoa học.

Nhưng ĐB Quốc đã chỉ ra một "thiếu sót" mấu chốt trong giải trình có vẻ như đã kỹ càng của Bộ trưởng Nguyên, rằng "việc triển khai xây dựng báo cáo về môi trường diễn ra cách đây đã 1 năm, không biết sau sự cố Hungary, đoàn giám sát của bộ đã đi chưa, như thế vẫn là những thông tin cũ.

"Đã một lần trên phương tiện thông tin đại chúng, Bộ trưởng Phạm Khôi Nguyên nói rằng đó là về lý thuyết còn trên thực tiễn là chưa rõ. Người ta đặt dấu hỏi về khoảng cách giữa lý thuyết và thực tiễn như thế nào". Thông tin cũ nên ĐB Quốc không an lòng, và người dân cũng chưa thể an lòng.

Ấy là chưa kể, khi Bộ trưởng bảo các chỉ tiêu về môi trường nghiêm ngặt nhất của Việt Nam quy định thì người dân bỗng dưng cảm thấy hơi... rùng mình. Nói quốc tế xa xôi thì người dân còn "ù ù cạc cạc" không biết quốc tế nào, bởi quốc tế có 5, 7 đường quốc tế, chuẩn châu Âu châu Mỹ cao vời vợi hay chuẩn... châu Phi thì cũng hiển nhiên phải gọi là quốc tế thôi.

Quốc tế còn chưa chắc chắn, đằng này Bộ trưởng lại nhắc chỉ tiêu môi trường của Việt Nam thì thật không biết phải nghĩ thế nào. Môi trường của Việt Nam đang "sạch" thế nào thì người dân hoàn toàn có thể tự cảm nhận (bởi cũng rất tùy nơi), nhưng chuyện chuẩn Việt Nam thế nào thì cứ đi dọc Việt Nam xem các... trường chuẩn quốc gia là Bộ trưởng sẽ thấy chuẩn của mình còn thấp ra sao.

Nhớ lại chính những ngày này năm ngoái, Hà Nội còn được công nhận là đô thị sạch hẳn hoi, được công nhận mà chẳng người Hà Nội nào thấy vui, thậm chí họ còn trách những người trao danh hiệu là trao nhầm.

Lan man một tý chuyện chuẩn, chuyện sạch, để Bộ trưởng sẽ không ngạc nhiên khi người dân sẽ tỏ ý nghi ngờ khẳng định môi trường sẽ sạch "trên lý thuyết" của Bộ trưởng.

Chưa hết, Bộ trưởng bảo Hội đồng thẩm định của Bộ có tới 21 thành viên, nhiều gấp ba lần các hội đồng khác (thường chỉ có 7 - 9 thành viên), "gồm tới 18 nhà khoa học, bao gồm các GS, PGS và TS, chủ yếu là các đồng chí là viện trưởng, viện phó, giám đốc trung tâm khoa học, hiệu trưởng, hiệu phó các trường đại học, phải mời các đồng chí này vào, bởi vì đứng đằng sau các nhà khoa học này là cả các viện nghiên cứu, là hệ thống các trường đại học, các giáo sư đứng đằng sau, để thẩm định tất cả các lĩnh vực có liên quan". Giá như Bộ trưởng có thể công bố cụ thể tên của 18 nhà khoa học này, để xem đứng đằng sau họ có tổng cộng bao nhiêu viện nghiên cứu, bao nhiêu trường đại học, bao nhiêu giáo sư, đã bao quát đủ tất cả các lĩnh vực chưa?

Rồi phải đi hỏi một vài GS trong đó (nếu hỏi được tất cả thì còn gì bằng) xem họ đã bao giờ được mời tư vấn về những vấn đề liên quan đến dự án bô-xít này chưa. Chỉ khi họ đều bảo họ đã có tham gia rồi, và họ khẳng định là an toàn, thì may ra người dân mới tin, và có lẽ ĐB Dương Trung Quốc cũng tin.

Còn bây giờ, cũng như ĐB Quốc, người dân chỉ thấy rất nhiều nhà khoa học lên tiếng lo âu về dự án, cũng toàn những nhà khoa học lớn, thuộc các đại học hay viện nghiên cứu lớn cả. Vậy thì phải suy luận thế nào đây? Vì viện trưởng của họ, hiệu trưởng của họ chưa được mời vào hội đồng thẩm định của Bộ, hay được mời vào rồi mà chưa hỏi ý kiến họ, hay hỏi rồi mà lại...?

Vì quá thiếu dữ liệu nên không dám đưa ra kết luận gì, chỉ biết rằng thêm một cơ số lý do để người dân chưa thể tin chắc "như đinh đóng cột" như Bộ trưởng rằng khai thác bô-xít Tây Nguyên là an toàn.

Chỉ phân tích vài ý chứ chưa đi sâu vào những nội dung chuyên môn trong phát biểu của Bộ trưởng, đã thấy có nhiều điểm đáng quan ngại, nên chỉ xin phân tích thêm một điểm "nho nhỏ" nữa thôi. Trong kiến nghị của các nhân sĩ trí thức có nhắc chuyện Trung Quốc đã đóng cửa cả trăm mỏ khai thác bô-xít trên khắp đất nước vì ảnh hưởng đến môi trường. Còn trong phần trình bày của Bộ trưởng lại có nhắc việc đã tổ chức cho đoàn của Hội đồng thẩm định đi thăm Trung Quốc, để học tập kinh nghiệm. Giá như đoàn của Hội đồng thẩm định đến chính những nơi chính phủ Trung Quốc đã cho đóng cửa mỏ thì hay biết mấy? Bởi trăm nghe không bằng một thấy mà. Họ đóng cửa mỏ của họ, rồi lại sang khai thác mỏ của mình thì có đáng tin không?

Không lẽ phải dùng từ "vô cảm"?

Đến đây thì xin dừng phân tích những phát ngôn của Bộ trưởng Tài nguyên - Môi trường Phạm Khôi Nguyên, để trở về với ĐBQH Dương Trung Quốc.

Không chỉ tỏ ra chưa an lòng với giải trình của Bộ trưởng Tài nguyên - Môi trường, ĐB Quốc còn thẳng thắn "nhắc" chính phủ rằng, đến ngày Chính phủ hoàn tất báo cáo kinh tế xã hội để trình Quốc hội thì sự cố vỡ đập bùn đỏ ở Hungary đã diễn ra được nửa tháng, để đặt ra một câu hỏi "đau đáu": Không lẽ Chính phủ, tôi dùng chữ "vô cảm" đến mức không hề đả động trong nội dung báo cáo trước Quốc hội và Quốc hội cũng không yêu cầu Chính phủ giải trình trước hết để làm an lòng dân, sau nữa thể hiện tính nhạy bén và trách nhiệm giám sát thường xuyên của mình. Người dân quan sát thấy dường như cả Quốc hội và Chính phủ đều coi câu chuyện bôxít đã là chuyện "ván đã đóng thuyền".

ĐB Quốc không ngại ngần khi đưa ra sự so sánh có thể sẽ làm mất lòng nhiều người: "Những ý kiến mang tính chất phản biện khoa học và đầy tinh thần trách nhiệm của những người yêu cầu phải dừng hay xem xét lại dự án khai thác bôxit ở Tây Nguyên ngày càng nhiều về số lượng, càng có sức nặng thuyết phục về chất lượng. Trong khi đó, trả lời các quan chức có trách nhiệm của Chính phủ lại càng bộc lộ những vấn đề đáng lo ngại hơn về hiệu quả kinh tế trong khai thác và tiêu thụ, về sự thiếu đồng bộ giữa dự án khai thác và điều kiện hạ tầng để vận chuyển, về sự lựa chọn công nghệ và địa điểm chế biến tối ưu, về những rủi ro về sự phụ thuộc vào thị trường nước ngoài".

Ông Quốc không trốn tránh trách nhiệm của một đại biểu dân cử khi khẳng định sự tự phê phán của Quốc vẫn chưa tương xứng với trách nhiệm của Quốc hội, trong đó có mỗi ĐBQH chúng ta trong việc này.

Quốc hội vì là cơ quan quyền lực cao nhất nên sẽ phải chịu trách nhiệm cao nhất, "Bài học về sự đổ vỡ của Vinashin hoàn toàn có thể soi vào dự án bô-xít nên chúng ta buông lỏng quyền giám sát của Quốc hội, bỏ ngoài tai những ý kiến đóng góp của nhân dân không loại trừ sự lặp lại".

Xin không bình luận nhiều về những phát biểu này của ĐB Dương Trung Quốc, bởi ông Quốc đã nói quá thẳng thắn và thấu đáo suy nghĩ của ông, bình luận thêm có khi lại thành thừa. Chỉ xin "nhắc" thêm ĐB Quốc, rằng các quan chức có trách nhiệm của Chính phủ mà ĐB Quốc nhắc đến, phần đông trong số họ cũng chính là ĐBQH. Nghĩa là, họ sẽ phải chịu trách nhiệm kép cơ đấy.

Nhưng phải chăng chính vì "vừa đá bóng vừa thổi còi" mà người dân chẳng thấy bóng dáng người đại diện của mình trong các quan chức chính phủ.

Người dân lo thì cứ lo, còn các vị không ngừng khẳng định và tái khẳng định sự an toàn. Chỉ ĐB Quốc không phải thành viên Chính phủ mới đề nghị "có thể dừng lại Dự án bôxít để bàn bạc cho thấu đáo. Dự án Dung Quất đã kéo dài nhiều năm vì sự lựa chọn phương án tối ưu và cái tối ưu phải thuộc về lợi ích dân tộc của mình, vì thế việc dừng lại để bàn thêm dự án bôxít là điều không trái với lòng dân".

Sẽ có Ủy ban lâm thời Vinashin?

Chỉ mình ĐBQH Dương Trung Quốc đã làm "nóng" vụ bô-xít, đủ biết Vinashin sẽ nóng đến mức nào, khi đây là cái tên riêng được nhắc đến nhiều nhất trong 2 ngày thảo luận kinh tế - xã hội, đến mức nếu Vinashin là một con người, chắc chắn người ấy sẽ liên tục "hắt hơi". Liên tiếp các ĐBQH đại diện cho cử tri của miền Bắc đến miền Nam, miền xuôi lên miền ngược, nhắc đến Vinashin trong những hoàn cảnh khác nhau. Nhắc nhiều quá đến mức các ĐB sau đó chỉ cần đề cập "trường hợp Vinashin như nhiều ĐB đã đề cập sáng nay, hoặc đề cập hôm qua" là quá đủ.

Ấy vậy nhưng lắng nghe phát biểu của các ĐBQH, sẽ thấy rất khác nhau, và có thể chia thành nhóm hẳn hoi. Chỉ xin chọn nhắc lại một vài phát biểu trong số đó, không dám khẳng định đã là tiêu biểu nhất hay chưa.

ĐB Lê Văn Cuông: "nếu để xảy ra hậu quả nghiêm trọng như thế thì vài ba vị trí đã phải lên tiếng xin từ chức rồi, nhưng ở ta thì chưa". Ảnh VietNamNet

ĐB Nguyễn Minh Thuyết tiếp tục thể hiện bản lĩnh khi bấm nút phát biểu sớm và dành toàn bộ thời gian "có hạn" để chỉ nói độc nhất chuyện Vinashin. Thời gian dành cho mỗi ĐB tối đa là 7 phút quy định, nhưng chắc chắn ĐB Thuyết không dùng hết 7 phút này, bởi phần phát biểu của ông khá ngắn gọn, lại là một bài đã chuẩn bị sẵn. Có điều, tập trung chỉ một vấn đề là chủ đích của ông, "để ngay sau buổi họp này trình Ủy ban Thường vụ Quốc hội như một kiến nghị chính thức của đại biểu. Trân trọng đề nghị Ủy ban Thường vụ Quốc hội khẩn trương xem xét và cho biểu quyết về kiến nghị của tôi".

Bởi là kiến nghị nên ông không phân tích nhiều về sự khổng lồ của con số 86 ngàn tỷ, mà tập trung vào câu hỏi "còn những ai nữa sẽ phải chịu trách nhiệm về những sai phạm này?".

Nhắc lại vụ án Lã Thị Kim Oanh ở Bộ Nông nghiệp và Phát triển nông thôn cách đây hơn 6 năm, vì nuông chiều, luôn áp dụng những siêu cơ chế cho công ty của Lã Thị Kim Oanh dẫn đến thất thoát trên 100 tỷ đồng mà một vị Bộ trưởng đang rất được lòng dân, được lòng đại biểu Quốc hội đã phải từ chức và 2 vị Thứ trưởng đã phải ra trước vành móng ngựa. 100 tỷ đồng ngày ấy khiến một Bộ trưởng từ chức, 2 thứ trưởng ra trước vành móng ngựa, còn 100.000 tỷ hôm nay thì sao?

ĐB Thuyết bảo "Vinashin là một kiểu Lã Thị Kim Oanh phóng đại cỡ 1000 lần" có thể "hơi quá", vì 6 năm qua mức độ trượt giá cũng nhiều rồi, nhưng vẫn chắc chắn một điều là vụ việc Vinashin nghiêm trọng hơn vụ việc Lã Thị Kim Oanh ngày xưa.

Vậy nên theo ĐB Thuyết, "trong trường hợp này các thành viên Chính phủ có liên quan phải kiểm điểm và nhận kỷ luật trước Quốc hội - cơ quan đại diện nhân dân cả nước bầu ra mình. Không thể chỉ nhận khuyết điểm một cách chung chung và tuyên bố đã kiểm điểm nội bộ là rũ xong trách nhiệm".

Đề xuất của ĐB cực kỳ cụ thể, đề nghị UBTVQH tổ chức để Quốc hội biểu quyết thành lập Ủy ban lâm thời điều tra trách nhiệm của các thành viên Chính phủ trong vụ việc này. Trên cơ sở đó vào thời gian cuối kỳ họp bỏ phiếu tín nhiệm các thành viên Chính phủ có liên quan.

Đây là lần đầu tiên có một ĐB đề xuất lập Ủy ban lâm thời, sau này thế nào cũng sẽ được ghi lại trong lịch sử của Quốc hội.

Không chỉ ĐB Thuyết mà rất nhiều ĐBQH có những đề xuất liên quan đến trách nhiệm của các thành viên chính phủ trong "vụ Vinashin", họ lập thành một nhóm những ĐBQH mạnh mẽ và quyết liệt.

Nhắc chuyện ở các nước, "nếu để xảy ra hậu quả nghiêm trọng như thế thì vài ba vị trí đã phải lên tiếng xin từ chức rồi, nhưng ở ta thì chưa", ĐB Lê Văn Cuông tán thành việc thành lập Ủy ban lâm thời, thậm chí còn tiến thêm một bước là phải lập "ngay trong kỳ họp này".

Một nhân vật quan trọng của Quốc hội vì mang hàm bộ trưởng là Chủ nhiệm UB Quốc phòng - An ninh Lê Quang Bình cũng phải đưa vào nhóm này, vì ông cũng ủng hộ việc thành lập ủy ban lâm thời, ủng hộ một việc "chưa có tiền lệ", dù biết thời gian còn lại của nhiệm kỳ Quốc hội rất ngắn nhưng ông chỉ đưa ra đề xuất "Có thể sẽ phải mời rất nhiều chuyên gia độc lập và sử dụng kết quả của các cơ quan khác như kết luận của Ủy ban Kiểm tra TƯ, Thanh tra Chính phủ, Thanh tra các bộ, ngành"

Khác với những lo âu về bô-xít là câu chuyện của tương lai, giải quyết hậu quả Vinashin là câu chuyện đã có hậu quả nặng nề (quá khứ), nên không thành viên Chính phủ nào thể hiện thái độ lạc quan trong tuần này (chỉ trong tuần này thôi, xin không nhắc lại chuyện của những tuần trước).

Vinashin sẽ giãi bày trên tivi?

Vinashin đã "hỏng", ĐBQH thì quyết liệt đòi quy trách nhiệm, đòi phải có người từ chức, đòi phải xử lý nên các thành viên chính phủ chỉ nhẹ nhàng giải trình để Quốc hội hiểu rõ hơn mà thôi.

Tổng thanh tra Chính phủ thì "phân tích chứ không đổ lỗi" chuyện chưa hề có một cuộc thanh tra toàn diện nào, là do ba lần định thanh tra nhưng năm thì do trùng lặp với Bộ Tài chính nên phải dừng, năm thì các tập đoàn tập trung khắc phục khủng hoảng kinh tế và suy thoái nên phải giảm áp lực thanh tra, năm nay thì lại phải "chờ" Ủy ban kiểm tra xong việc.

Vậy là "11 lần thanh tra, kiểm tra, kiểm toán, giám sát mà không phát hiện được yếu kém, vi phạm của Vinashin" vì 11 lần làm việc với Vinashin từ đầu năm 2006 đến đầu năm 2010 là do các cơ quan khác nhau, hoạt động theo các quy định pháp luật khác nhau, thực hiện.

Bộ trưởng Giao thông vận tải Hồ Nghĩa Dũng thì "thấy có trách nhiệm của mình, thấy có khuyết điểm của mình" trong việc "nhiều vấn đề không phát hiện được, nhiều vấn đề phát hiện chậm, thậm chí tất cả những vấn đề cố ý làm sai trái là hoàn toàn không phát hiện được" nhưng cũng nói rõ thêm là "chúng tôi rất lúng túng" trong việc thực hiện chức năng giám sát khi không còn chế độ bộ chủ quản, Bộ chỉ còn chức năng quản lý ngành nên không thể can thiệp vào hoạt động sản xuất, kinh doanh của tập đoàn.

Ngoài ra, còn thêm Bộ trưởng Tài chính Vũ Văn Ninh và Bộ trưởng Kế hoạch - đầu tư Võ Hồng Phúc cũng giải trình trước Quốc hội, nhưng xin không nhắc đến những phát biểu ấy, bởi cả hai bộ trưởng đều đưa ra bài học kinh nghiệm về cơ chế nhiều hơn là trách nhiệm của chính bộ mình.

Dễ nhận thấy cách phát biểu trước QH của nhóm các thành viên Chính phủ trực tiếp liên quan đến "con tàu Vinashin". Nhưng xin được dẫn thêm phát biểu của một vài ĐBQH khác.

Đại biểu Nguyễn Văn Thuyết: "Vinashin là một kiểu Lã Thị Kim Oanh phóng đại cỡ 1000 lần" Ảnh VietNamNet

ĐBQH Trần Bá Thiều (ĐBQH Hải Phòng, Tổng Cục trưởng Tổng cục xây dựng lực lượng, Bộ Công An) dường như là người có phát biểu tươi sáng nhất, rằng "Hiện nay chúng ta vẫn ở trong tầm kiểm soát được Vinashin, nhiều đại biểu Quốc hội chưa hình dung hết được Vinashin như thế nào, thực sự Vinashin hiện nay nhiều con tàu vẫn đang xuất xưởng, vẫn đang được đóng mới, còn đám sai phạm thì ta xử lý hết sức nghiêm túc, chứ không phải Vinashin u ám và thất vọng như một số đại biểu phát biểu. Cơ quan điều tra đã làm việc hết sức nghiêm túc, tất cả những đối tượng sai phạm, những con người sai phạm ở đây đều được xử lý một cách nghiêm minh. Bộ Chính trị cũng giao cho Ủy ban kiểm tra Trung ương tiếp tục kết hợp với các cơ quan chức năng để làm rõ trách nhiệm của các bộ, ban, ngành liên quan".

Trong phát biểu của mình, dường như ông Thiều đã "vô tình" quên hẳn món nợ khổng lồ mà cả đất nước đang phải gánh chịu vì những sai lầm ở Vinashin.

Nhóm ĐB quyết liệt muốn các thành viên chính phủ có liên quan phải nhận trách nhiệm trước Quốc hội, trước dân, rõ ràng như ĐB Nguyễn Minh Thuyết là Quốc hội biểu quyết thành lập Ủy ban lâm thời điều tra trách nhiệm của các thành viên Chính phủ trong vụ việc này. Nhưng xem trong phát biểu của ĐB Trần Bá Thiều, có cảm giác ông không muốn Quốc hội vào cuộc, mà cứ để Ủy ban kiểm tra làm việc mà thôi.

Sẽ có người băn khoăn, tại sao ĐB Thiều lại không muốn Quốc hội thực hiện tốt hơn chức năng giám sát của mình?

Liệu khi phát biểu, ông Thiều đang là một ĐBQH, hay là một Tổng Cục trưởng thuộc Bộ Công an, ông đang là ĐBQH hay thành viên chính phủ? Chỉ xin ghi nhận kiến nghị của ông Thiều: "Tôi kiến nghị với Quốc hội yêu cầu lãnh đạo Tập đoàn Vinashin có một buổi báo cáo truyền hình trực tiếp trước Quốc hội để cho nhân dân và cho đại biểu Quốc hội tường tận về Vinashin hiện nay, không phải là để ù ù, cạc cạc, không biết gì cả thì cứ nói làm sao rất khó".

Nếu kiến nghị ấy được thực hiện, có khi đây sẽ là buổi truyền hình trực tiếp được đông đảo bà con đón xem nhất.

Xin chọn nhắc thêm phát biểu của một ĐBQH nữa, ĐBQH Nguyễn Đức Kiên (Phó Chủ tịch UBND tỉnh Sóc Trăng). Phát biểu của ông được chú ý "hơn người", bởi trong chưa đầy 2 tuần, ông đã có hai cách phát biểu rất khác nhau. Ngày 21/10, trao đổi với báo chí, ông Kiên khẳng định "Đứng về mặt khoa học kinh tế thì Nhà nước đã cho Vinashin phá sản rồi, có điều không tuyên bố thôi", còn hôm 2/11, phát biểu tại hội trường Quốc hội, ông lại bảo "Theo các báo cáo hiện nay tổng tài sản có của Vinashin là khoảng 103.000 tỷ, tổng tài sản nợ ghi trên sổ sách kế toán là khoảng 86.000 tỷ. Như vậy nếu đứng về mặt kinh tế cân đối của Vinashin là vẫn còn, vốn của chủ sở hữu vẫn còn, nó không phải mất đi nhưng vấn đề ở đây chúng ta nói với nhau là hiệu quả vốn đầu tư của vốn vay đối với Tập đoàn Vinashin như thế nào, chứ không phải Tập đoàn Vinashin đã phá sản".

Trong chưa đầy 2 tuần, một tập đoàn từ phá sản rồi lại thành không phá sản, chính xác theo lời của ông là "không phải đã phá sản". Người dân chịu chết không biết vì lý do gì ông lại thay đổi quan điểm 180 độ như thế? Cũng lại phải băn khoăn, không biết khi nào ông Kiên là ĐBQH, còn khi nào ông đang là Phó Chủ tịch UBND của một tỉnh?

Một câu hỏi xưa cũ nhưng buộc phải đặt ra, liệu một ĐBQH tham gia chính quyền có bị "xung đột lợi ích" khi phát biểu không? Không cần là Bộ trưởng mới khó, cứ "dính" đến chính quyền là khó rồi. Đành rằng, chính quyền của ta cũng là chính quyền "do dân, vì dân", nhưng khái niệm ai là dân thì mênh mông ghê lắm.

Nguồn: Tuần Việt Nam (VNN).

thơ : lời thề của Đoàn Ngọc Thành

LỜI THỀ

Đoàn Ngọc Thành

Tổ quốc ta mặt trời lộng lẫy
Biển rực xanh rừng cũng xanh rì
Bốn nghìn năm vẫn độ xuân thì
Non nước chẳng như màu cổ độ

Thời Nguyễn Trãi nếm mật viết Cáo Bình Ngô
Chống giặc Nguyên quan quân cùng nghe Hịch Tướng Sĩ
Dọn Trường Sơn cả nước lên đường đánh Mỹ
Há sờn lòng không giữ được "Nhị Sa" (Hoàng Sa-Trường Sa)

Lời sông núi là lời của Ông Cha
Giơ cánh tay còn nguyên từ "Sát Thát"
Đốt hương trầm thầm khấn trước Anh Linh Tử Sĩ
Nát da này vẫn phải giữ non sông!

Sòng phẳng

Nguyễn Vạn Phú

Khi đại biểu Nguyễn Minh Thuyết nêu con số nợ của Vinashin là không dưới 100.000 tỷ đồng hay khi đại biểu Lê Quang Bình đặt nghi vấn nợ của Vinashin có thể lên đến 120.000 tỷ đồng, họ có cái lý của họ bởi họ đang nói đến thực thể Vinashin lâm vào khủng hoảng, phát lộ vào khoảng đầu tháng 7 năm nay.

Nhưng khi Bộ trưởng Tài chính Vũ Văn Ninh đăng đàn để nói về Vinashin thì ông không thể dùng những con số này được nữa vì nó không chính xác. Theo báo VnExpress, ông Ninh nói: “Căn cứ vào số liệu báo cáo của Hội đồng quản trị Tập đoàn, tổng tài sản hiện có trên sổ sách của Vinashin là 103.774 tỷ” và khẳng định: “Như vậy là toàn bộ số tiền vay của Vinashin vẫn nằm trong các dự án”.

Cách nói này không chính xác vì những điểm sau:

Lúc có quyết định tái cơ cấu Vinashin, hàng loạt công ty con của Vinashin được điều chuyển sang cho Vinalines và PVN.

(Báo Tuổi Trẻ đưa tin: Tách nhỏ Vinashin

Vinashin sẽ điều chuyển về PVN nguyên trạng các doanh nghiệp, dự án: Khu công nghiệp tàu thủy Nghi Sơn (Thanh Hóa), Nhà máy đóng tàu đặc chủng và sản xuất trang thiết bị tàu thủy Nhơn Trạch (Đồng Nai), phần vốn góp của Tập đoàn Vinashin trong Công ty CP công nghiệp tàu thủy Hoàng Anh (Nam Định), Nhà máy đóng tàu Dung Quất, Khu công nghiệp tàu thủy Soài Rạp (Tiền Giang), Khu công nghiệp tàu thủy Lai Vu (Hải Dương), gồm cả Công ty công nghiệp tàu thủy Lai Vu.

Vinashin cũng phải điều chuyển về Vinalines Khu công nghiệp và nhà máy đóng tàu Hậu Giang, cảng và nhà máy đóng tàu Năm Căn (Cà Mau), Công ty vận tải Biển Đông, Khu công nghiệp cảng biển Hải Hà (Quảng Ninh), cảng Vinashin Đình Vũ (Hải Phòng), Công ty TNHH một thành viên vận tải Viễn Dương Vinashin, phần vốn góp của Tập đoàn Vinashin trong các doanh nghiệp vận tải biển khác.

Thời gian bàn giao từ ngày 1-7 đến hết quý 3-2010).

Như vậy, cả tài sản và nợ của Vinashin đã giảm đáng kể chứ không thể dùng các con số cũ nữa. Thời điểm này cũng là đã hết quý 3, Phó Thủ tướng Nguyễn Sinh Hùng cũng vừa mới khoe cuối tháng 10 hay đầu tháng 11 sẽ có một Vinashin mới, sao Bộ trưởng Tài chính không cập nhật số liệu và thực trạng Vinashin cho đến giờ này cho các đại biểu? Hay không lẽ các quan chức cho đến giờ này cũng không nắm được tình hình sau “tái cơ cấu”?

Dĩ nhiên việc giảm nợ này không thực chất vì nó chỉ chuyển khó khăn từ một doanh nghiệp nhà nước này sang doanh nghiệp nhà nước khác, chưa kể đến chuyện PVN phải trả cho Vinashin một khoản tiền đáng kể để ôm mớ tài sản và nợ kia.

Thứ hai, chuyện tiền vay nằm trong tài sản là chuyện sơ đẳng trong kế toán, vấn đề không phải ở chỗ đó. Vấn đề là liệu tài sản của Vinashin có tạo ra được dòng tiền để trả nợ không, bởi một doanh nghiệp không trả được các khoản nợ đến hạn xem như đã phá sản. Và tài sản đó nếu không sử dụng hiệu quả lại là tác nhân tạo ra những khoản nợ mới.

Chẳng hạn, trong tài sản cố định của Vinashin tính đến cuối năm 2009 là 42.500 tỷ đồng (lấy số tròn) thì có gần một nửa (20.000 tỷ đồng) là đang xây dựng dở dang. Thử hỏi để các tài sản đang xây dựng dở dang này thành tài sản có thể khai thác được, cần phải vay nợ thêm bao nhiêu tiền? Trong tài sản ngắn hạn cũng chừng 50.000 tỷ đồng, có đến hơn một nửa (26.000 tỷ đồng) là các khoản phải thu. Biết bao nhiêu trong số đó là các con tàu mà người thuê đóng đã bỏ hợp đồng, và biến khoản phải thu thành không thu được? Hàng tồn kho của Vinashin đến cuối năm 2009 là 18.000 tỷ đồng, biết bao nhiêu trong số đó là tàu đóng xong không bán được? Tất cả đều là tài sản của Vinashin đấy!

Như tôi đã viết trước đây, vấn đề không phải là Vinashin nợ bao nhiêu (dù tính cho ra con số chính xác cũng rất quan trọng), vấn đề là làm sao trả những khoản nợ đến hạn. Nếu ngân sách phải đứng ra trả thì phải báo cáo một cách sòng phẳng cho Quốc hội, cho mọi người dân.

Bổ sung: Bên cạnh việc truy cứu trách nhiệm để xảy ra vụ đổ vỡ Vinashin, thiết nghĩ cũng cần phải yêu cầu Chính phủ giải trình rõ việc dọn dẹp hậu quả cú đổ vỡ này như thế nào. Không thể tin được vào những lời lạc quan tếu như kiểu hai ba năm nữa Vinashin sẽ bắt đầu làm ăn có lãi.

Nếu Vinashin là một công ty niêm yết trên thị trường chứng khoán ở một nước nào đó, giờ đây giá cổ phiếu của nó ắt đã bốc hơi gần hết. Lúc đó, nếu nó thuộc loại không thể không cứu, chính phủ nước này ắt sẽ quốc hữu hóa nó, biến những khoản tiền rót vào giải cứu thành equity (vốn). Đến lúc vực dậy được rồi, chính phủ sẽ bán lại để thu hồi tiền của người dân đóng thuế.

Vinashin đã là công ty quốc doanh nên không thể quốc hữu hóa được nữa. Con đường duy nhất là tách nó ra, không phải tách thành ba phần như đã làm, mà tách công ty mẹ ra và để các công ty con thành những công ty riêng lẻ. Chuyện này cũng không khó vì thực chất cái gọi là tập đoàn Vinashin chỉ là hữu danh vô thực, đâu có tư cách pháp nhân. Chỉ có cái thực thể công ty mẹ là có tư cách pháp nhân, nên việc tách ra như vậy chỉ là trả lại đúng thực chất. Từng công ty, là những tư cách pháp nhân riêng lẻ, phải thương lượng với chủ nợ để thuyết phục họ chuyển nợ thành vốn, bán nợ… Rủi ro mất trắng khi từng công ty riêng lẻ phá sản sẽ buộc chủ nợ ngồi vào bàn đàm phán. Những khoản giải cứu rót từ ngân sách, nếu có, cũng phải chuyển thành vốn chủ sở hữu, để sau này còn tính đường thu hồi nhờ cổ phần hóa hay bán lại doanh nghiệp.

Bổ sung: Bộ trưởng Võ Hồng Phúc hôm qua cũng phân bua, rằng các tập đoàn thường hay dở luật ra để đối phó khi Bộ đến kiểm tra về các dự án đầu tư. Luật Doanh nghiệp nhà nước 2003 có quy định cho phép Chủ tịch Hội đồng quản trị hoặc Hội đồng quản trị ủy quyền cho Tổng giám đốc được phép quyết định đầu tư vốn của một dự án có giá trị nhỏ hơn hoặc bằng 50% tổng giá trị tài sản ghi trên báo cáo tài chính. Vì thế, ông Phúc giả định, Vinashin có tài sản 113.000 tỷ đồng theo sổ sách thì họ có thể quyết định đầu tư đến 55.000 – 57.000 tỷ đồng tức là hơn cả dự án đặc biệt quan trọng phải trình Quốc hội.

Ông Phúc nói vậy là chưa đầy đủ.

Luật Doanh nghiệp có quy định như vậy. Nhưng ngay sau đó, Nghị định 199/2004 như một nghị định hướng dẫn thi hành luật này, nói rõ: “Hội đồng quản trị quyết định các dự án đầu tư có giá trị nhỏ hơn hoặc bằng 50% tổng giá trị tài sản ghi trên báo cáo tài chính của công ty được công bố tại quý gần nhất, nhưng không quá mức cao nhất của dự án nhóm B theo quy định của pháp luật về quản lý dự án đầu tư, xây dựng”.

Mức cao nhất của dự án nhóm B là 600 tỷ đồng.

Quy chế quản lý tài chính các công ty nhà nước ban hành năm 2009 cũng có quy định rõ như thế. Làm gì có chuyện luật cho phép Vinashin tự quyết các dự án lên đến 55.000 tỷ đồng!

N. V. P.

Nguồn: Nguyenvanphu Blog


Tổng số lượt xem trang

free counters