Triết Lý, để làm gì ?

Khi ta bế tắc tư tưởng, chân thật công nhận rằng những kiến thức và phương pháp suy luận của ta không cho phép ta sống, tư duy và hành động khớp với khao khát làm người của ta, ngoài vô vàn cách ứng xử khác, ta có thể:

a) Tiếp tục sống, tư duy và hành động như cũ vì, dù sao, ta cũng sống được, không đến nỗi nào

b) Lột áo cũ, khoác áo mới, một tấm áo coi lành lặn đẹp đẽ hơn nhưng cũng hàm hồ không thua gì. Điều ấy luôn luôn khả thi bằng ngôn ngữ.

c) Đi tới cùng bế tắc của chính mình. Nếu không giải quyết được nó, ta ôm nó xuống suối vàng, để lại ở đời chỉ một câu hỏi. Câu hỏi của một con người. Đích thực. Có gì nhục đâu?

Nếu ta tưởng ta đã tìm ra một phần của giải pháp, ít nhất là cho riêng mình, thì cứ viết đi, chẳng cần trích cao nhân nào cả: họ đã là một phần của ta và ta đã phải “vượt” họ để nên mình.

Thế thôi.

(Chungta.com)

Góc nhỏ của Noby Vui Vẻ

Lục lọi, tìm tòi, đọc, cóp nhặt, chia sẻ, ... OK hay không tùy bạn ! ! !

“Nước độc lập mà dân chưa tự do thì độc lập cũng không có ý nghĩa”- Hồ Chí Minh.

31 thg 3, 2011

Công bố chỉ số quản trị và hành chính công



Sáng nay, Chương trình phát triển Liên Hợp Quốc (UNDP) phối hợp với Mặt trận Tổ quốc Việt Nam và Trung tâm nghiên cứu phát triển và hỗ trợ cộng đồng (CECODES) công bố Bộ chỉ số đánh giá về hiệu quả quản trị và hành chính công cấp tỉnh năm 2010.

Chỉ số hiệu quả quản trị và hành chính công cấp tỉnh ở Việt Nam (PAPI) là bộ chỉ số đo lường khách quan đầu tiên về hiệu quả của công tác quản trị, hành chính công và cung ứng dịch vụ công tại địa phương, dựa trên kinh nghiệm đi làm thực tế của người dân với các cấp chính quyền.
Với phương pháp khảo sát, phỏng vấn trực tiếp gần 5.600 người tại 30 tỉnh, thành phố được lựa chọn ngẫu nhiên đối với 6 nhóm nội dung: Tham gia của người dân ở chính quyền cơ sở trong bầu cử, đóng góp những khoản phí tự nguyện. Công khai minh bạch kế hoạch sử dụng đất, sử dụng ngân sách xã phường cũng như danh sách hộ nghèo. Trách nhiệm giải trình với người dân. Kiểm soát tham nhũng. Thủ tục hành chính trong công chứng nhà nước, cấp sổ đỏ, giấy phép xây dựng và cung ứng dịch vụ công như y tế công lập, giáo dục tiểu học công lập…
Ông Jairo Acuna Alfaro, Cố vấn chính sách của UNDP cho biết: “Chỉ số Papi này không phải là để xếp hạng, mà giống như bức tranh tổng thể để chính quyền địa phương các tỉnh nhìn vào và biết được mức độ thực hiện của mình đến đâu trong công tác quản lý hành chính công. Tất nhiên khi nhìn vào bảng chỉ số này, các tỉnh cũng đều muốn thấy được mình xếp hạng cao và như vậy cũng tạo ra được tâm thế cạnh tranh”.
Ông Thang Văn Phúc, Nguyên Thứ trưởng Bộ Nội vụ, Chủ tịch Viện Nghiên cứu phát triển Việt Nam: “Xưa nay chúng ta nghe sự phản hồi của dân còn rất hạn hẹp, tất nhiên có nhiều kênh nhưng đây là 1 kênh trực tiếp. Tôi cho rằng nó có giá trị tham khảo rất cao cho những nhà hoạch định chính sách và đây cũng chính là chỉ số để cho bản thân người dân có cơ hội để có 1 công cụ giám sát cơ quan nhà nước và các công chức trong khi thực thi công vụ của mình”.
Theo kết quả công bố, TP.HCM, Bình Định, Đà Nẵng, Hải Phòng, Thừa Thiên-Huế là các tỉnh có chỉ số tổng hợp về hiệu quả quản trị và hành chính công cao nhất.
Các tỉnh: Kiên Giang, Cao Bằng, Đăk Lăk, Điện Biên, Yên Bái, Lạng Sơn, Lai Châu, Kon Tum thuộc nhóm có chỉ số thấp nhất. Nếu chỉ số năng lực cạnh tranh cấp tỉnh (PCI) do Phòng Thương mại Công nghiệp Việt Nam tiến hành nhiều năm qua lấy đánh giá của doanh nghiệp, thì chỉ số PAPI lấy thước đo là người dân đối với công tác xây dựng và thực thi chính sách tại các tỉnh để thấy được những mặt mạnh và yếu để xây dựng nền hành chính theo hướng phục vụ người dân và doanh nghiệp. 


Tác giả : Ngọc Dũng

Triển lãm tranh của Trịnh Công Sơn


Nguyễn Hương

Triển lãm tranh của Trịnh Công Sơn
Nguyễn Hương
(TBKTSG Online) – Từ ngày 9 đến 15-4, tại Bảo tàng Mỹ thuật TPHCM (97 Phó Đức Chính, Q.1) sẽ trưng bày hơn 50 bức tranh và ký họa chân dung của cố nhạc sĩ Trịnh Công Sơn được ông vẽ trong nhiều năm từ thời còn ở Huế cho tới thời gian ông sống tại TPHCM.


Bức chân dung Diễm được Trịnh Công Sơn vẽ năm 1963 khiến nhiều người tò mò nhất - ảnh tư liệu.
Hơn 50 bức tranh và ký họa chân dung của cố nhạc sĩ Trịnh Công Sơn được vẽ bằng nhiều chất liệu khác nhau, chủ yếu là sơn dầu trên giấy, vài bức sơn dầu trên vải bố, bằng màu, bằng pastel…
Khi còn sống, nhạc sĩ Trịnh Công Sơn đã từng có nhiều lần triển lãm tranh tại TPHCM cùng các họa sĩ Trịnh Cung, Đinh Cường, Đỗ Quang Em, Tôn Thất Văn, Bửu Chỉ.

Bức tự họa cuối cùng của Trịnh Công Sơn vào năm 2000, trước khi ông mất - ảnh tư liệu.
Ông vẽ nhiều bìa, phụ bản các tập nhạc của chính mình, ký họa chân dung của nhiều nhà văn, nhà thơ, nhạc sĩ trên báo và tạp chí, như: Văn Cao (ký họa trên giấy 1988), Nguyễn Tuân (Paris năm 1989), Đinh Cường (ký họa trên giấy năm 1985), Hoàng Cầm (pastel trên giấy năm 1988), Thái Bá Vân (ký họa trên giấy năm 1979), em gái Trịnh Vĩnh Trinh (sơn dầu trên vải bố năm 1998), Phạm Linh Đan (sơn dầu trên vải bố năm 1998), Diễm (sơn dầu trên giấy năm 1963)…


Bức chân dung thi sĩ Hoàng Cầm dưới cọ vẽ của Trịnh - ảnh tư liệu.
Trong số hơn 50 tác phẩm được trưng bày lần này, phần lớn đều thuộc về gia đình Trịnh Công Sơn. Ngoài ra còn có một số bức tranh lần đầu tiên được công bố nằm trong bộ sưu tập của nhạc sĩ Đinh Cường và ông Bạch Thái Quốc (bức chân dung tự họa đầu tiên của Trịnh vào năm 1964, bức chân dung tự họa bằng sơn dầu cuối cùng năm 2000, trước khi ông mất). Bên cạnh đó còn có một số bức phiên bản trong các bộ sưu tập ở nước ngoài.

Và nhà văn Nguyễn Tuân - ảnh tư liệu.
Ý tưởng về triển lãm tranh Trịnh Công Sơn được gia đình Trịnh Công Sơn cùng nhà thơ Nguyễn Duy, Cao Lập, họa sĩ Lê Thiết Cương, họa sĩ Đình Cường ủng hộ. Nhà báo Nguyễn Trọng Chức được gia đình nhạc sĩ Trịnh Công Sơn ủy quyền đứng ra tổ chức.

Em gái Trịnh Vĩnh Trinh, vẽ năm 1998, sơn dầu trên vải bố - ảnh tư liệu.
Sau đợt trưng bày tại Bảo tàng Mỹ thuật TPHCM, triển lãm này tiếp tục được đưa ra trưng bày tại khách sạn Morin (Huế) từ ngày 22 đến 28-4, trước khi được tổ chức tại Hà Nội.
Theo Thời Báo Kinh Tế Sài Gòn online

Dân đánh giá chất lượng phục vụ của chính quyền



Theo khảo sát của UNDP và UB TƯ MTTQ VN, người dân ở TP.HCM, Đà Nẵng, Thừa Thiên - Huế hài lòng hơn cả về chất lượng dịch vụ hành chính công. Yên Bái, Kon Tum đứng cuối bảng. 
Lần đầu tiên, Chỉ số hiệu quả quản trị và hành chính công cấp tỉnh ở Việt Nam (PAPI) được Ủy ban TƯ MTTQ Việt Nam và UNDP công bố hôm nay (31/3) tại Hà Nội.
Ý kiến đánh giá của 5.568 người dân thuộc mọi tầng lớp dân cư ở 30 tỉnh và thành phố trên toàn quốc cho thấy hiệu quả của công tác quản trị, hành chính công và cung ứng dịch vụ công ở cấp tỉnh.
Từ tháng 6 đến tháng 10/2010, các điều tra viên đã đến gặp trực tiếp từng người dân được chọn lựa theo phương pháp ngẫu nhiên để hỏi họ về những trải nghiệm thực tế của chính họ với các cơ quan công quyền và các thủ tục hành chính.
Câu hỏi được đưa ra trực diện và cụ thể: người dân có biết các thủ tục giấy tờ để làm sổ đỏ không, cán bộ hành chính có giải thích và hướng dẫn không…
Các câu trả lời thu nhận được từ 5.568 người được tổng hợp và thể hiện thành 6 trục đánh giá.
Trục đánh giá 1 về sự tham gia của người dân ở cấp cơ sở tìm hiểu xem người dân có hiểu các chính sách và các vị trí lãnh đạo của cấp gần họ nhất là thôn, ấp, tổ dân phố không, họ có trực tiếp bầu ra những chức danh này không, có giám sát các dự án cộng đồng không…
Trục đánh giá thứ 2 về công khai minh bạch chỉ ra người dân có biết những thông tin như danh sách hộ nghèo, thu chi của xã phường hay quy hoạch, kế hoạch sử dụng đất không… Điều này không chỉ cho thấy mức độ quan tâm của họ mà còn cho thấy cả mức dộ đáp ứng thông tin của chính quyền địa phương đối với những nhu cầu chính đáng này.
Nếu trục thứ 2 thể hiện mức độ “dân biết” đối với việc làm của chính quyền, thì trục thứ 3 về trách nhiệm giải trình lại chỉ ra mức độ “dân kiểm tra ” - những thắc mắc của họ đã được chính quyền trả lời và trả lời thấu đáo chưa.
Trục thứ 4 đánh giá mức độ kiểm soát tham nhũng, điều mà phần lớn công dân khi nghĩ đến các cơ quan công quyền đều có phần nghi ngại. Có thể nói ở trục này, những cái gọi là “tham nhũng nhỏ”, “tham nhũng vặt” được thể hiện qua chính những câu trả lời của người dân về những lần “hối lội”, “lót tay”, “bôi trơn”…
Trục đánh giá thứ 5 về các thủ tục hành chính như công chứng, xin cấp sổ đỏ và giấy phép xây dựng chỉ ra mức độ hài lòng của công dân với những việc mà “gần như ai cũng phải làm” với các cơ quan hành chính. Đây cũng là những thủ tục khiến người dân băn khoăn nhất khi nhắc đến “hành là chính”.
Nhưng hành chính không chỉ là thủ tục, giấy tờ, mà còn là y tế, giáo dục, nhà ở, an ninh trật tự…, những dịch vụ công mà nhà nước có trách nhiệm cung cấp cho dân. Điều này được đánh giá ở trục thứ 6 về cung ứng dịch vụ công.
Kết quả chung của cuộc khảo sát cho thấy TP.HCM, Đà Nẵng, Thừa Thiên - Huế… có chỉ số PAPI cao nhất. Yên Bái, Kon Tum đứng cuối bảng. Hà Nội cùng một số tỉnh, thành lớn như Bình Phước, Đồng Nai, Hải Phòng, Phú Thọ, Vĩnh Long… nằm ở những vị trí không thực sự cao trong bảng xếp hạng PAPI.
Thủy Chung

Chủ nhà trọ “siết cổ” sinh viên thời bão giá !!!



Một phòng trọ trong khu ổ chuột, giá “bèo” nhất cũng đã lên tới 700 – 800 nghìn đồng/tháng, những phòng trông được hơn giá giao động từ 1.200 – 1.700 nghìn đồng, víp hơn thì giá đã lên tới 2 triệu đồng/ tháng.

Muôn nẻo đường tăng

Lượn một vòng qua các khu nhà trọ, giá thuê phòng đã tăng đáng kể so với trước tết. Một phòng trọ trong khu ổ chuột, giá “bèo” nhất cũng đã lên tới 700 – 800 nghìn đồng/tháng, những phòng trông được hơn giá dao động từ 1.200 – 1.700 nghìn đồng, xịn hơn thì giá đã lên tới 2 triệu đồng/ tháng.

Hùng – SV CĐGT cho biết: “Phòng em ở 2, trước là 1 triệu hai/ tháng nhưng kể từ tháng này ông chủ đã tăng lên 1 triệu rưỡi, điện là 4.000 đồng/ số. Hiện, em với thằng bạn đang đi tìm chỗ khác cho “dễ thở” nhưng tình hình này có lẽ cũng khó vì ở đâu họ cũng tăng giá lên như thế. Phòng trọ toàn triệu sáu triệu bảy. Mà cỡ như bọn em thì chắc không chịu được nhiệt”.

Sinh viên lao đao vì bão giá (Ảnh: HXK)

Nhà tăng, điện nước cũng tăng, vin vào cớ đó có nơi chủ trọ tăng giá điện gấp rưỡi thậm chí gấp đôi bình thường với lý do “giá điện nhà nước tăng, hàng xóm tăng thì mình cũng phải tăng ” – một chủ trọ ở ngõ 337 Cầu Giấy lý giải. Đỉnh điểm có nơi, giá điện đã tăng lên tận 5.000 – 6.000 nghìn/số, nước 90-100 nghìn người/ tháng.

Nhưng điều đáng nói là không phải công tơ nào ở các phòng trọ cũng chạy theo mức bình thường. Ở nhiều khu trọ sinh viên còn phát hoảng với những công tơ điện…chạy quá khỏe.

Ngọc, Nga – hai cô sinh viên trường CĐ Du Lịch mới đến trọ ở khu Dịch Vọng – Cầu Giấy được gần 2 tháng nhưng mỗi lần bà chủ lên chốt số điện hai nàng lại “đứng tim” vì cái công tơ chạy…vô tổ chức.

Ngọc chia sẻ: em cũng mới chuyển đến đây ở thôi, nhưng hình như cái công tơ này có vấn đề thì phải. Tháng trước đứa bạn cùng phòng đi tập quân sự, mỗi mình em ở đây, lại đi học cả ngày. Tối về cắm nồi cơm, thắp mỗi cái đèn tuýp 40w, thi thoảng sạc thêm cái điện thoại trong vòng nửa tháng đã mất tận 30 số điện, nhiều không tưởng tượng.

Hôm rồi em có xin bà chủ xem lại cái công tơ nhưng toàn ậm ừ rồi để đấy, chắc tháng này bọn em phải lên tận 50, 60 số ấy chứ. Chịu chung số phận như Ngọc, Nga, cả tuần nay Thu Hương – HVBCTT làm cả xóm thấy buồn cười khi một ngày cô chạy sang hàng xóm mượn chiếc ghế nhựa ra “thăm” cái công tơ 3, 4 lần.

Hương bức xúc nói: “Cả tháng nay mình đã bảo bà chủ nhà xem lại cái công tơ nhưng bà ta toàn ậm ừ rồi để đấy. Bà bảo mình cứ đi tìm thợ điện kiểm tra, nhưng mình đâu có biết mặt mũi ông thợ điện xóm này đâu mà nhờ.

Tháng trước mình đi học cả ngày, tối về chỉ xem ti vi một tẹo, cơm thì chỉ nấu vào buổi tối, thứ 7, chủ nhật mình mới nấu thêm buổi trưa, trong phòng chỉ thắp thêm cái bóng tuýp, vài ngày thì sạc điện thoại, máy tính thì mình không dùng, nhưng tháng trước bà chủ tính tiền điện mình nhìn công tơ mà suýt ngất, 60 số điện nhân với 4.000 đồng, trong khi phòng bên cạnh có khi dùng nhiều hơn mình nhưng chỉ hết có 20 số.

Tháng này nếu cái công tơ “trời đánh” này vẫn chạy khỏe thế có lẽ mình phải tự thay hoặc chuyển chỗ ở thôi, chứ bây giờ 4.500 một số mà một tháng cứ 60 số điện, 80.000 tiền nước, 1 triệu 3 tiền nhà thì chỉ có uống nước bọn mình mới đủ tiền thôi”.

Bạn có bức xúc gì với chủ trọ thời bão giá xin hãy đăng ý kiến theo mẫu phản hồi dưới đây

  • Mai Lâm

30 thg 3, 2011

Nghịch lí của phát triển bền vững ở Việt Nam: nhìn từ môi trường thể chế



Đặng Hoàng Giang

Viện tư vấn phát triển (CODE), Email: dhgiang@codeinter.org 

Trong vài thập niên trở lại đây, phát triển bền vững đã trở thành một chủ đề toàn cầu; một xu thế tất yếu, phổ quát mà nhân loại hướng tới trong kỉ nguyên mới. Về nguyên tắc, để vươn tới mục tiêu này, mỗi quốc gia cần hội đủ những điều kiện tạo đà cho phát triển. Trong khi đó, ở Việt Nam, đang tồn tại một khoảng cách giữa mục tiêu đề ra và điều kiện hiện thực để cụ thể hóa mục tiêu ấy. Đây chính là nghịch lí của phát triển bền vững hiện nay. Một phân tích từ góc độ môi trường thể chế sẽ làm sáng tỏ hơn vấn đề.
Phát triển bền vững: từ mục tiêu đến lộ trình
Dù còn nhiều cách hiểu khác nhau về nội hàm khái niệm, các quốc gia trên thế giới đã sớm đi đến đồng thuận khi bàn về mục tiêu của phát triển bền vững. Các Hội nghị thượng đỉnh thế giới về phát triển bền vững (Rio de janeiro 1992, Johannesburrg 2002) đã xác định: phát triển bền vững hướng đến sự kết hợp chặt chẽ, hợp lí, hài hòa giữa ba mặt: phát triển kinh tế, công bằng xã hội và bảo vệ môi trường .
Là quốc gia tham dự ngay từ đầu vào các diễn đàn, hội nghị và chương trình nghị sự về phát triển bền vững của thế giới, Việt Nam cũng sớm đưa ra quan điểm riêng về động lực của phát triển bền vững. Chương trình nghị sự 21 do Chính phủ Việt Nam ban hành năm 2006 cho biết: “Mục tiêu tổng quát của phát triển bền vững là đạt được sự đầy đủ về vật chất, sự giàu có về tinh thần và văn hóa, sự bình đẳng của các công dân và sự đồng thuận của xã hội, sự hài hòa giữa con người và tự nhiên; phát triển phải kết hợp chặt chẽ, hợp lý và hài hoà được ba mặt là phát triển kinh tế, phát triển xã hội và bảo vệ môi trường” . Nhưng lộ trình nào để đến được bến bờ phát triển bền vững? Việc kiếm tìm lộ trình phát triển bền vững xem ra còn phức tạp hơn nhiều so với công đoạn xác lập mục tiêu.
Nếu xem phát triển bền vững là một trạng thái thì trạng thái ấy chỉ có thể là hệ quả của những điều kiện phát triển tương ứng. Kinh nghiệm quốc tế và khu vực (Đông Á, Đông Nam Á) đã chỉ ra rằng: môi trường khả dĩ cho phát triển là môi trường mà ở đó nhà nước - thị trường và xã hội dân sự với tư cách là ba thể chế cấu thành nên tổng thể xã hội cùng tương tác và bổ trợ lẫn nhau. Kể từ thập niên 80 của thế kỉ trước, người ta đã chỉ ra tính chất quan hệ cộng sinh, đa chiều giữa ba thể chế này, từ đó đi đến trả lời câu hỏi về vai trò của xã hội dân sự trong bối cảnh phát triển nói chung. Phủ nhận quan điểm cực đoan của chủ nghĩa tự do khi cố tình vạch ra một vực thẳm ngăn cách giữa xã hội dân sự với nhà nước, đặt xã hội dân sự “nằm ngoài nhà nước”, nhiều học giả tiến bộ đã chỉ ra mối quan hệ tương hỗ, biện chứng giữa xã hội dân sự với nhà nước và thị trường. Học giả người Pháp, Danièle Lochak phân tích: “Hẳn nhiên, không phải tất cả mọi chuyện đều mang tính chất chính trị, nhưng chính trị là một chiều kích cấu thành nên các cộng đồng con người, thấm nhiễm vào toàn bộ đời sống xã hội, kể cả đời sống hàng ngày của chúng ta, và do đó sẽ là hão huyền nếu có tham vọng tách nó riêng ra khỏi những cái khác. Vì không thể vạch ra được cái ranh giới ấy, nên việc định nghĩa xã hội dân sự như toàn bộ các mối quan hệ phi chính trị là một định nghĩa sai lầm về mặt khái niệm” . Cũng vậy, theo GS. Cao Huy Thuần: “Cho rằng xã hội dân sự cứ tồn tại ở mức tự túc, tự quản là tự huyễn hoặc mình và huyễn hoặc người, nếu không phải là nuôi ý định xây dựng quốc gia trong quốc gia như các tổ chức tôn giáo vẫn có trong đầu. Xã hội dân sự có thể tự chủ, nhưng giữa nó và xã hội chính trị phải có qua có lại nếu muốn nói dân chủ … Hễ nhà nước yếu thì xã hội dân sự cũng yếu, không đủ sức chế ngự, kiểm soát, vận động tiến lên dân chủ [từ] một tập thể bát nháo, hỗn loạn. Ngược lại, hễ xã hội dân sự mạnh, nó tham gia chính trị, nó làm vững chắc nhà nước, nó tạo tính chính đáng cho nhà nước, nó thúc đẩy nhà nước dân chủ” . Như vậy, cả lí thuyết lẫn thực tiễn quốc tế đều xác nhận rằng: phát triển bền vững chỉ có thể thành hiện thực khi nó cắm rễ trên một môi trường thể chế cân đối, lành mạnh, hài hòa.
Nghịch lí của phát triển bền vững ở Việt Nam
Ở Việt Nam, để thực hiện các mục tiêu của phát triển bền vững, chính phủ đã đề ra ba chiến lược: nâng cao năng lực quản lí của nhà nước, huy động nguồn lực toàn dân (bao hàm lực lượng doanh nghiệp) và hợp tác quốc tế. Rõ ràng, ba chiến lược này có đề cập đến các thể chế vừa được dẫn ra ở trên: nhà nước - thị trường. Ở đây, “lực lượng toàn dân” gồm “các nhóm chính trong xã hội” có thể qui vào phạm trù xã hội dân sự, mặc dù khái niệm này không được đích danh gọi tên: phụ nữ, thanh thiếu niên, nông dân, công nhân và công đoàn, đồng bào các dân tộc ít người, giới trí thức và các nhà khoa học . Như vậy, công bằng mà nói, tư duy phát triển của Việt Nam, xét trên hai khía cạnh mục tiêu và lộ trình đề ra, đều không đi ngược nhận thức chung của thế giới.
Tuy nhiên, từ lí tưởng đề ra đến tình hình thực tiễn lại là một câu chuyện khác. Bên cạnh những thành tựu đáng ghi nhận, quá trình thực hiện phát triển bền vững ở Việt Nam đang gặp không ít trở ngại. Trong đó, như nhiều chuyên gia đã phân tích, vấn đề nổi cộm hiện nay là: tăng trưởng kinh tế chưa song hành với an sinh xã hội và môi trường. Dữ kiện thực tế buộc chúng ta phải đặt câu hỏi về tính khả hữu của điều kiện phát triển, trước hết và chủ yếu là môi trường thể chế - đòn bẩy của mọi kế hoạch phát triển. Có thể nói, những hệ lụy của phát triển bền vững hiện nay trực tiếp bắt nguồn từ sự mất cân đối trong môi trường thể chế. Tình trạng mất cân đối thể hiện ở chỗ: trong khi Đảng - nhà nước vẫn tiếp tục là lực lượng quản trị tuyệt đối, trong khi thể chế thị trường đã có một không gian nhất định để vận hành thì xã hội dân sự vẫn chưa có một môi trường phát triển thuận lợi. Mặc dù công cuộc Đổi mới đã chứng kiến quá trình tái sinh của “một khuôn mặt xã hội dân sự mới” , đến nay, xã hội dân sự vẫn chưa được đặt dưới sự bảo trợ của một khung pháp lí thực sự toàn diện, minh bạch để vươn lên. Thậm chí, trong một chừng mực nào đó, khái niệm xã hội dân sự đang bị xem là phạm trù “nhạy cảm”, “phức tạp”. Sự mất cân đối của môi trường thể chế tạo ra tình thế bất tương (irrelevance) giữa mục tiêu đề ra và điều kiện hiện thực của phát triển bền vững. Đó là nghịch lí của phát triển bền vững trong bối cảnh Việt Nam.
Phát triển xã hội dân sự để thúc đẩy phát triển bền vững
Nghiên cứu lịch sử Việt Nam cho thấy, xã hội dân sự là một hiện thực không hề xa lạ. Đặc biệt, từ sau Đổi mới, các tổ chức dân sự đã đóng một vai trò quan trọng trong sự nghiệp xây dựng đất nước. Xã hội dân sự trở thành lực lượng trung gian năng động góp phần khỏa lấp những khoảng trống chức năng mà nhà nước, thị trường không thể bao hết khi đối diện với những vấn đề phát triển: môi trường, y tế, giáo dục, bất bình đẳng xã hội, cải cách hành chính … Trong bối cảnh mới, khi phát triển bền vững đặt ra hàng loạt thách thức - những thách thức thường xuyên đặt nhà nước trước tình trạng quá tải và bất lực, thì vai trò phản biện, giám sát, hỗ trợ của xã hội dân sự càng được chứng thực hơn nữa.
Mới đây, Nghị quyết đại hội XI của Đảng và thông điệp đầu năm 2011 của Thủ tướng chính phủ đều đặt ra vấn đề tái cấu trúc nền kinh tế và phát triển bền vững. Những quyết sách này một lần nữa chứng tỏ quyết tâm của Việt Nam trong việc thực hiện các mục tiêu đã đề ra về phát triển bền vững. Tuy nhiên, chỉ khi nào tình trạng mất cân đối của môi trường thể chế được khắc phục thì phát triển bền vững mới có nền tảng và tiền đề để hiện thực hóa. Nói khác đi, chỉ khi nào xã hội dân sự trở thành một lực lượng đồng đẳng, chính danh bên cạnh nhà nước và thị trường thì phát triển bền vững mới thực sự là động lực kích thích các lực lượng xã hội tăng trưởng và tỏa sáng. Thêm nữa, khi phát triển bền vững được Đảng và nhà nước khẳng định là hướng đi tất yếu, chiến lược của dân tộc thì nhu cầu hóa giải nghịch lí ấy càng trở nên rốt ráo, cấp bách hơn bao giờ hết.
Hà Nội, mùa xuân 2011

Theo Chungta.com

Người dân cần được biết về nợ công và ODA



 Chuyên gia Liên hợp quốc nhận định nếu gánh nặng nợ quốc gia không được giải quyết thấu đáo, Chính phủ Việt Nam có thể sẽ phải lựa chọn giữa trả nợ và duy trì đầu tư cho các chương trình phát triển xã hội.
Ông Cephas Lumina, chuyên gia độc lập của LHQ về đánh giá tác động của nợ nước ngoài và thâm hụt thương mại đối với việc thực hiện quyền con người và các mục tiêu phát triển thiên niên kỷ (mục tiêu TNK) đã đến Việt Nam để tìm hiểu vấn đề này. Sau 7 ngày ở Việt Nam, ông chia sẻ một số nhận định ban đầu.
Đúng lúc, chính xác
Ông Lumina đánh giá cao việc Việt Nam đã đạt được 3 trong số 8 mục tiêu TNK trước thời hạn và bày tỏ lòng tin rằng Việt Nam có thể đạt được các mục tiêu còn lại vào năm 2025. Ông cũng chúc mừng Việt Nam đã thoát nghèo để trở thành một nước có thu nhập trung bình.
Tuy nhiên, ông lưu ý Việt Nam về "bẫy thu nhập trung bình", hay là những thách thức về thực hiện quyền con người và các mục tiêu TNK mà thành tích trên có thể mang lại.
Trở thành một nước thu nhập trung bình, Việt Nam sẽ không còn nhận được nhiều viện trợ không hoàn lại và vốn vay ưu đãi như trước nữa, thay vào đó là các khoản vay ít ưu đãi hơn và đòi hỏi năng lực trả nợ cao hơn.

Nhận thức rằng ODA chiếm đến 11% tổng vốn đầu tư xã hội và 17% vốn ngân sách nhà nước của Việt Nam, ông Lumina nhấn mạnh đến những khó khăn do việc vay ODA không còn dễ dàng mang lại về thương mại, kinh tế và đối với các nhóm dân cư dễ bị tổn thương.
Chuyên gia LHQ nhận thấy Chính phủ Việt Nam đã nhận thức điều này và thể hiện qua việc xây dựng các chiến lược và kế hoạch phát triển kinh tế - xã hội, trong đó xác định người dân là trung tâm trong các chiến lược và kế hoạch phát triển này và người dân được phát huy quyền làm chủ của mình. Điều đó có nghĩa là Chính phủ phải có các khuôn khổ đảm bảo sự tham gia của người dân, tính minh bạch và trách nhiệm giải trình. Người dân sẽ không chỉ hưởng lợi từ sự phát triển mà còn chủ động và tích cực tham gia vào sự phát triển đó.
Qua đó, ông chỉ ra hai vấn đề cần được coi trọng cấp thiết: giải quyết thâm hụt thương mại và thâm hụt ngân sách; đồng thời đảm bảo thông tin đúng lúc và chính xác cho người dân về nợ quốc gia và ODA.
Ông phân tích, nợ nước ngoài và thâm hụt thương mại, thâm hụt ngân sách nếu không được giải quyết thấu đáo có thể đẩy Chính phủ vào thế phải tiếp tục đi vay với phí cao. Khủng hoảng kinh tế toàn cầu cũng khiến người Việt ở nước ngoài làm ăn khó khăn, lượng kiều hối chảy về trong nước không còn dồi dào. Gánh nặng vay nợ gia tăng cộng với thiếu sự bù đắp từ ngoại hối có thể dẫn đến các biện pháp như tăng thuế, tăng vay nợ và giảm đầu tư cho các chương trình phát triển xã hội.
Khả năng tiếp cận thông tin
Tuy tỉ lệ nợ công của Việt Nam (42% theo số liệu chuyên gia này nhận được từ Quốc hội) được các tổ chức tài chính quốc tế đánh giá vẫn ở mức an toàn và có mức rủi ro thấp, song nếu Việt Nam đặt mình trong những nguy cơ có thể tác động từ bên ngoài như biến đối khí hậu, khủng hoảng kinh tế toàn cầu... thì việc xác định mức độ an toàn có thể sẽ phức tạp hơn.
Không thể đưa ra một "mức độ an toàn" cụ thể, song chuyên gia này nhấn mạnh: "Mức nợ nước ngoài phù hợp là mức Việt Nam vẫn có thể trả nợ được, đồng thời vẫn duy trì nguồn vốn cho các chương trình phát triển xã hội".
Về việc đảm bảo thông tin cho công chúng, ông Lumina cho rằng các số liệu, thống kê chính thức đã có trên các phương tiện thông tin và từ các cơ quan chính thống, song vấn đề cần lưu tâm là liệu công chúng đã có khả năng tiếp cận các thông tin ấy, và chất lượng thông tin đã được đảm bảo.
Ông cho rằng: "Chính phủ có thể làm nhiều hơn nữa để thông tin về nợ công, nợ nước ngoài và ODA có thể đến với cả những người dân ở vùng sâu vùng xa, đồng thời được truyền tải một cách dễ hiểu, dễ tiếp nhận hơn".
Ông Lumina đã có các cuộc trao đổi với các cơ quan như Ủy ban Tài chính - ngân sách, Ủy ban Kinh tế của QH, Ngân hàng Nhà nước, các đối tác phát triển của Việt Nam (cả song phương và đa phương), song do mới bắt đầu những tìm hiểu của mình, chuyên gia này thừa nhận chưa thể có được một bức tranh đầy đủ.
Ông cho biết sẽ tiếp tục thu thập thông tin và phân tích số liệu, để báo cáo sơ bộ với Hội đồng nhân quyền LHQ vào tháng 6 tới, và báo cáo toàn diện vào tháng 6 năm sau.
Thủy Chung

Rào nào đang cản bước người tài?



Để tìm ra đột phá trong phát hiện, bồi dưỡng và trọng dụng người tài, Ban Tổ chức Trung ương đã được giao xây dựng Chiến lược quốc gia về nhân tài, dự kiến hoàn thành vào năm 2012.
Loay hoay tìm lời giải
Nhiều ĐB dự hội nghị sáng nay (30/3) tại Hà Nội đều băn khoăn không hiểu vì sao các bộ, ngành, cơ quan, viện nghiên cứu từng nhiều lần xây dựng kế hoạch thu hút nhân tài, trải thảm đỏ... nhưng cho đến nay vẫn loay hoay đi tìm lời giải cho bài toán "chảy máu chất xám".

TS Lê Minh Thông (trái): Sẽ đánh giá thực trạng sử dụng nhân tài từ trong lịch sử. Ảnh: Lê Nhung
Nhận định về tầm quan trọng của việc xây dựng chiến lược cấp quốc gia, nguyên Trưởng ban Tổ chức Trung ương Hồ Đức Việt nói, "vừa qua, quy trình đánh giá, tuyển chọn, sử dụng cán bộ còn nhiều mặt yếu, chưa phát huy đầy đủ dân chủ, còn hạn chế về tính công khai, minh bạch".
Nhiều người tài đã không được phát hiện, trọng dụng, chính sách thu hút chưa đủ hấp dẫn để kêu gọi được người tài trong và ngoài Đảng vào làm việc trong hệ thống chính trị. Đặc biệt Việt kiều.
Cũng theo ông Việt, nhiều nơi chưa tạo môi trường, điều kiện thuận lợi để nhân tài phát triển năng lực, toàn tâm toàn ý cho công việc.
"Nên nhiều người tài rời bỏ khu vực công, các chính sách thu hút còn tự phát, lẻ tẻ", ông Việt nhận định.
Nguyên Trưởng ban Tổ chức Trung ương cho rằng tất cả do vẫn thiếu chương trình mang tính chiến lược, để theo dõi quá  trình phát triển của những mầm mống tài năng được phát hiện sớm từ trong nhà trường.
PGS.TS Lê Minh Thông (Ban Tổ chức Trung ương) giới thiệu, việc xây dựng chiến lược quốc gia về nhân tài trong thời kỳ đẩy mạnh công nghiệp hóa, hiện đại hóa tập trung nghiên cứu nhân tài trong ba lĩnh vực: lãnh đạo quản lý, khoa học công nghệ và sản xuất kinh doanh.
Nhóm nghiên cứu sẽ xác định khái niệm cơ bản về nhân tài, điều kiện, yếu tố chi phối quá trình hình thành tài năng và cách sử dụng nhân tài.
Quan trọng nhất là khảo sát thực trạng sử dụng nhân tài cũng như định hướng các giải pháp sắp tới để không lãng phí chất xám của đội ngũ này.
Không đố kỵ
Góp ý cho dự thảo, một đại diện đến từ Vụ địa phương (Ban Tổ chức Trung ương) cho rằng, mấu chốt nhất là những người đứng đầu thực tâm muốn sử dụng người tài, với một thái độ cầu thị và cái tâm trong sáng, không đố kỵ. Chỉ như vậy mới tạo được môi trường cho người tài cống hiến.

Nguyên Thứ trưởng Bộ Nội vụ Thang Văn Phúc (phải): Không thể ngồi tại bàn mà nhận xét cán bộ hay chỉ xét duyệt trên bằng cấp. Ảnh: Lê Nhung
Đặc biệt, nhiều người tài với cá tính mạnh, không chấp nhận cách đánh giá cán bộ kiểu bỏ phiếu lấy ý kiến hay cầu cạnh, xin xỏ. Vì thế, người đứng đầu phải có thái độ thực sự trọng thị và tầm nhìn xa rộng.
Ông Phạm Ngọc Tùng (ĐH Quốc gia Hà Nội) bổ sung, các nhà nghiên cứu nên kế thừa thành tựu các dự án nghiên cứu trước đó về người tài để khai thác điểm mới và tìm ra đột phá về công tác cán bộ.
"Phải chỉ ra được những rào cản nào đang cản bước chân người tài, đẩy họ đi nơi khác. Những rào cản thuộc về thể chế, văn hóa, chính trị", ông Tùng nói.
Theo Vụ trưởng Vụ Bảo vệ chính trị nội bộ Phan Hữu Tích, nên rút ra bài học kinh nghiệm từ chuyện những người tài đã từng bị thui chột, không được trọng dụng.
Ông Tích cho rằng, quan trọng nhất để người tài phát huy là tạo lập môi trường, cơ hội để nhân tài phát lộ, không cứ gì phải đặt ra tiêu chuẩn về học vấn, trình độ. Chiến lược nhân tài phải tính tới đề xuất xây dựng môi trường hoạt động, làm việc cởi mở, tạo sân chơi cho người tài cũng như phong trào giới thiệu người tài ra làm việc.
Ông Tích đặt vấn đề, ngay cả những người tiến cử nhân tài, nếu tiến cử nhầm hay gặp sai sót, liệu có nên kỷ  luật vì giới thiệu chưa đúng người.
Một vấn đề nhiều đại biểu phân vân, là với thể chế Đảng lãnh đạo về công tác cán bộ, chiến lược phát hiện, sử dụng nhân tài phải được thiết kế hợp lý để áp dụng được trong bối cảnh hiện nay.
Chuyện bồi dưỡng, phát hiện và trọng dụng nhân tài không phải lần đầu được bàn. Nhất là ở những cơ quan chuyên môn về tổ chức cán bộ (như Ban Tổ chức Trung ương, Bộ Nội vụ), song, mong mỏi chung là một chiến lược khả thi và sát thực tiễn.
"Ta đang thảo luận chuyện trọng dụng nhân tài trong một bối cảnh bức xúc, nhưng đây không phải lần đầu tiên bàn thảo những chuyện này. Vậy nhưng có một câu hỏi chưa trả lời, đó là tại sao bàn bạc nhiều mà mọi thứ vẫn trên bàn nghị sự, vẫn là nỗi băn khoăn của những người thuộc giới trí thức", ông Đỗ Hải Nam (Viện KHXH) nêu ý kiến.
Theo ông Nam, quốc gia hưng vong phụ thuộc vào ba tầng lớp: lãnh đạo, trí thức và doanh nhân. Chiến lược nên đặt trọng tâm nghiên cứu những thành phần này mới mong có được bước đi phù hợp.
Tiếp thu các ý kiến trên, ông Hồ Đức Việt, chủ nhiệm đề tài khẳng định, ban soạn thảo sẽ làm rõ thêm khái niệm nhân tài, đồng thời, trong giới hạn nghiên cứu sẽ chú trọng phân tích, tìm hiểu môi trường để phát huy nhân tài, tạo đột phá về công tác sử dụng cán bộ.
·         Lê Nhung

29 thg 3, 2011

10 thương hiệu đắt giá nhất hành tinh


Hãng nghiên cứu tài chính BrandFinance mới đây đã công bố bảng xếp hạng 500 thương hiệu giá trị nhất trên thế giới. Trong đó, thương hiệu Google từ vị trí thứ hai năm ngoái vượt lên dẫn đầu, với giá trị đạt hơn 44,29 tỷ USD, tăng 8,1 tỷ so với mức xếp hạng của năm 2010.

Với kết quả này, "gã tìm kiếm trực tuyến khổng lồ" Google đã vượt qua các đại gia khác như Microsoft hay Apple để trở thành thương hiệu có giá trị nhất thế giới. Theo BrandFinance, thương hiệu của Google được đánh giá cao vì các dịch vụ của hãng được nhiều người sử dụng.

Kết quả xếp hạng giá trị thương hiệu của BrandFinance được công bố dựa trên tình hình tài chính và thu nhập của các công ty. Số liệu của BrandFinance sử dụng để sắp xếp thứ hạng các thương hiệu của năm 2011, được tính đến hết ngày 31/21/2010.

Đáng chú ý trong xếp hạng năm nay, hãng phần mềm lớn nhất thế giới, Microsoft, từ vị trí thứ 5 của năm ngoái vượt lên thứ hạng 2, với giá trị thương hiệu đạt 42,8 tỷ USD. Hãng bán lẻ Walmart tụt xuống bậc 3 từ hạng 1 của năm ngoái.

Dưới đây là xếp hạng 10 thương hiệu giá trị nhất:

1. Google:
 
Xếp hạng thương hiệu năm 2010: 2
Giá trị thương hiệu năm 2011: 44,294 tỷ USD
Giá trị thương hiệu năm 2010: 36,191 tỷ USD
Giá trị vốn hóa thị trường năm 2011: 143,016 tỷ USD
Giá trị vốn hóa thị trường năm 2010: 159,970 tỷ USD

2. Microsoft
 
Xếp hạng thương hiệu năm 2010: 5
Giá trị thương hiệu năm 2011: 42,805 tỷ USD
Giá trị thương hiệu năm 2010: 33,605 tỷ USD
Giá trị vốn hóa thị trường năm 2011: 165,724 tỷ USD
Giá trị vốn hóa thị trường năm 2010: 199,989 tỷ USD

3. Walmart
 
Xếp hạng thương hiệu năm 2010: 1
Giá trị thương hiệu năm 2011: 36,220 tỷ USD
Giá trị thương hiệu năm 2010: 341,365 tỷ USD
Giá trị vốn hóa thị trường năm 2011: 154,324 tỷ USD
Giá trị vốn hóa thị trường năm 2010: 190,803 tỷ USD

4. IBM
 
Xếp hạng thương hiệu năm 2010: 4
Giá trị thương hiệu năm 2011: 36,157 tỷ USD
Giá trị thương hiệu năm 2010: 33,706 tỷ USD
Giá trị vốn hóa thị trường năm 2011: 189,717 tỷ USD
Giá trị vốn hóa thị trường năm 2010: 180,027 tỷ USD

5. Vodafone
 
Xếp hạng thương hiệu năm 2010: 7
Giá trị thương hiệu năm 2011: 30,674 tỷ USD
Giá trị thương hiệu năm 2010: 28,995 tỷ USD
Giá trị vốn hóa thị trường năm 2011: 192,455 tỷ USD
Giá trị vốn hóa thị trường năm 2010: 178,603 tỷ USD

6. Bank of America
 
Xếp hạng thương hiệu năm 2010: 12
Giá trị thương hiệu năm 2011: 30,619 tỷ USD
Giá trị thương hiệu năm 2010: 26,074 tỷ USD
Giá trị vốn hóa thị trường năm 2011: 120,195 tỷ USD
Giá trị vốn hóa thị trường năm 2010: 111,754 tỷ USD

7. GE

Xếp hạng thương hiệu năm 2010: 6
Giá trị thương hiệu năm 2011: 30,504 tỷ USD
Giá trị thương hiệu năm 2010: 31,909 tỷ USD
Giá trị vốn hóa thị trường năm 2011: 475,066 tỷ USD
Giá trị vốn hóa thị trường năm 2010: 528,712 tỷ USD

8. Apple
 
Xếp hạng thương hiệu năm 2010: 20
Giá trị thương hiệu năm 2011: 29,543 tỷ USD
Giá trị thương hiệu năm 2010: 19,829 tỷ USD
Giá trị vốn hóa thị trường năm 2011: 244,381 tỷ USD
Giá trị vốn hóa thị trường năm 2010: 156,416 tỷ USD

9. Wells Fargo
 
Xếp hạng thương hiệu năm 2010: 15
Giá trị thương hiệu năm 2011: 28,944 tỷ USD
Giá trị thương hiệu năm 2010: 21,916 tỷ USD
Giá trị vốn hóa thị trường năm 2011: 136,069 tỷ USD
Giá trị vốn hóa thị trường năm 2010: 131,225 tỷ USD

10. AT&T
 
Xếp hạng thương hiệu năm 2010: 11
Giá trị thương hiệu năm 2011: 28,884 tỷ USD
Giá trị thương hiệu năm 2010: 26,585 tỷ USD
Giá trị vốn hóa thị trường năm 2011: 235,987 tỷ USD
Giá trị vốn hóa thị trường năm 2010: 229,792 tỷ USD


Theo Thời Báo Kinh tế Việt Nam 

Giá xăng lên 21.300 đồng từ 10h đêm nay


Bộ Tài chính tối nay bất ngờ quyết định tăng giá bán lẻ các loại xăng dầu thêm 2.000-2.800 đồng một lít, áp dụng từ 22h ngày 29/3.

Theo đó, giá xăng sẽ tăng 2.000 đồng một lít, loại A92 từ 19.300 đồng hiện nay lên 21.300 đồng/lít. Dầu diezen có mức tăng cao nhất 2.800 đồng lên 21.100 đồng một lít. Dầu hoả tăng 2.600 đồng/lít (từ 18.200 đồng/lít lên 20.800 đồng/lít). Mazut tăng 2.000 đồng/kg (từ 14.800 đồng/kg lên 16.800 đồng/kg).
Quyết định này được công bố lúc 20h và có hiệu lực thi hành hai tiếng sau đó.
Đợt tăng giá này được coi là không thể đừng trước sức ép từ thị trường nhiên liệu thế giới. Nhiều ngày qua, giá xăng dầu thế giới biến động mạnh và vọt lên mức rất cao trước chiến sự Libya và nguồn cung được dự báo là có thể khan hiếm. Tại thị trường trong nước, Nhà máy Lọc dầu số 1 Dung Quất – nơi cung cấp khoảng 30% lượng hàng đang trong giai đoạn dừng hoạt động để kiểm tra, bảo dưỡng. Việc dừng này khiến cho thị trường thiếu khoảng 400.000 m3 sản phẩm các loại.
Trong 30 ngày qua, giá xăng thành phẩm giao dịch tại thị trường Singapore đã vọt lên mức 118,71 USD một thùng.Các loại dầu dao động quanh ngưỡng 131,6 đến 131,8 USD một thùng. Theo tính toán của các doanh nghiệp, với giá này sau khi cộng thêm các loại phí, mỗi lít xăng, doanh nghiệp lỗ gần 2.500 đồng. Các loại dầu cũng có mức lỗ tương đương.
Cục trưởng Cục Quản lý Giá, Bộ Tài chính Nguyễn Tiến Thỏa cho biết đợt tăng giá này được ban hành căn cứ vào kiến nghị của doanh nghiệp và có sự đồng ý của Thủ tướng.
Gần đây nhất ngày 24/2, giá xăng dầu trong nước cũng có một lần điều chỉnh với mức tăng kỷ lục 2.900 đồng mỗi lít. Đợt tăng giá này được Bộ Tài chính khẳng định vẫn chưa đủ bù đắp chi phí và lỗ của doanh nghiệp. Trong khi quỹ bình ổn đã cạn, thuế về 0 và doanh nghiệp không còn đủ sức chịu đựng.
Bộ Tài chính cho biết giá xăng dầu thế giới kể từ sau ngày các doanh nghiệp điều chỉnh giá xăng dầu trong nước (ngày 24/2/2011) đến nay luôn dao động và tăng ở mức cao do tình hình bất ổn chính trị ở Trung Đông và Bắc Phi. Một số dự báo cho rằng giá dầu thô trong thời gian tới có khả năng tiếp tục tăng. Giá xăng dầu thế giới từ sau ngày điều chỉnh giá xăng dầu trong nước đến 28/3 so với giá bình quân 30 ngày trước đó (từ ngày 13/1/2011 đến ngày 11/02/2011) làm căn cứ để tính giá cơ sở xem xét điều chỉnh giá, thì giá thế giới đã tăng từ 12,63% - 17,29% tuỳ theo từng chủng loại xăng dầu.
Cũng theo Bộ Tài chính, do giá cơ sở tăng cao trong khi giá bán trong nước hiện hành vẫn giữ ổn định nên kinh doanh xăng dầu gặp nhiều khó khăn và chênh lệch giữa giá trong nước với các nước lân cận (Trung Quốc, Lào, Campuchia) khoảng từ 4.800 đồng/lít đến 7.000 đồng/lít tuỳ theo từng mặt hàng và từng nước khiến tình trạng buôn lậu xăng dầu ở khu vực các tỉnh phía Nam diễn ra rất phức tạp. Để giải quyết tình hình trên, trong khi đã áp dụng hết các giải pháp về tài chính khác (thuế nhập khẩu đã giảm về mức 0% và Quỹ Bình ổn giá đã sử dụng hết), cần thiết phải tiếp tục điều chỉnh giá để giảm bao cấp một bước về giá xăng dầu và để phản ánh đúng giá hàng hoá, dịch vụ khi sản xuất, kinh doanh có sử dụng xăng dầu.
Hồng Anh

Mẹ ơi! xăng vừa mới tăng mà, ít ra thì cũng phải từ từ chứ, ta đi xe đạp thôi. chắc mai vé xe bus cũng tăng thôi. cái gì liên quan đến xăng đều sẽ tăng giá cho mà xem ( kể cả " giá người" he he) hu hu !...

VIDEO BUỔI HẦU ĐỒNG TẠI L'ESPACE 24 TRÀNG TIỀN HN

http://nguyenxuandien.blogspot.com/2011/03/video-buoi-hau-ong-tai-lespace-24-trang.html

Phát hiện chất phóng xạ rò rỉ trong không khí tại Việt Nam











(VnMedia) - Tổ Công tác xử lý thông tin sự cố nhà máy điện hạt nhân Fukushima I của Bộ Khoa học và Công nghệ chiều nay khẳng định, đến thời điểm 15h chiều 28/3 đã phát hiện đồng vị phóng xạ I-131 trong không khí ở Việt Nam.
 
Mặc dù vậy, Trạm quan trắc của Viện Khoa học và Kỹ thuật hạt nhân thuộc Viện Năng lượng nguyên tử Việt Nam – đơn vị phát hiện ra đồng vị phóng xạ I-131 trong không khí Việt Nam cho rằng, hàm lượng này rất nhỏ, không ảnh hưởng đến sức khỏe con người. 
 
Theo Báo cáo về số liệu phóng xạ môi trường của Trung tâm dữ liệu Quốc gia Việt Nam trong mạng lưới của Tổ chức cấm thử hạt nhân toàn diện (CTBTO) đặt tại Viện Năng lượng nguyên tử Việt Nam mới được phát ra, hình ảnh mô phỏng đám mây phóng xạ trong hai ngày 28 và 29/3 vẫn có xu hướng tiến đến Indonesia và Malaysia. 

Theo kế quả quan trắc, đã phát hiện đồng vị phóng xạ I-131 trong không khí ở Việt Nam.

Trên vùng biển Đại Tây Dương, đám mây phóng xạ lan rộng về phía Đông châu Âu và tại biển Thái Bình Dương, đám mây ngày càng lan rộng xuống phía Nam, đi sâu vào châu Mỹ, lên phía cực Bắc.

Đối với Việt Nam, theo mô phỏng đám mây phóng xạ trong ngày 28 và 29/3 vẫn chưa vào lãnh thổ Việt Nam và có xu hướng lan rộng, có vẻ như tiến đến gần Việt Nam theo hướng Đông Nam. 

Đến hết ngày 29/3, có thể có một vài đám mây nhỏ nằm tản mạn sát phía Bắc gần đảo Hải Nam (Trung Quốc) và phía Nam mũi Cà Mau và đảo Phú Quốc.

Những ngày sắp tới, đám mây này có lan rộng tới Việt Nam hay không còn phụ thuộc vào điều kiện khí tượng của vùng Đông Nam Á. Tuy nhiên, nếu đám mây phóng xạ đến Việt Nam thì rất khó phát hiện sự ảnh hưởng của nó đến nền phóng xạ tại Việt Nam.

Liên quan đến việc khắc phục sự cố hạt nhân ở nhà máy Fukushima I,  Tổ Công tác xử lý thông tin sự cố nhà máy điện hạt nhân Fukushima I của Bộ Khoa học và Công nghệ cho biết, vẫn đang diễn biến phức tạp. 

Hiện rò rỉ phóng xạ qua hơi nước thoát từ lò phản ứng và bể chứa nhiên liệu đã cháy; hiện tượng nước nhiễm xạ ngập ở sàn tòa nhà tuốc bin vẫn chưa khắc phục được, do vậy công nhân chưa thể tiếp cận để sửa chữa máy móc, thiết bị. Tuy nhiên đã có những dấu hiệu tích cực trong kế hoạch ứng phó để sửa chữa các thiết bị làm lạnh tại các tổ máy
Trong một diễn biến khác, chiều nay, trong buổi làm việc với Thứ trưởng Bộ Khoa học và Công nghệ Lê Đình Tiến, chuyên gia Nhật Bản Satoru Toshimitsu, Trưởng đại diện Văn phòng của Diễn đàn công nghiệp điện hạt nhân Nhật Bản (JAIF), kiêm Trưởng đại diện Công ty phát triển điện hạt nhân quốc tế Nhật Bản (JNED) tại Việt Nam, cho rằng trừ trường hợp tiếp tục xảy ra động đất và sóng thần tại địa điểm nhà máy, thì cùng với sự giúp đỡ của IAEA và các nước khác, Nhật Bản có thể kiểm soát và hạn chế đến mức thấp nhất các hậu quả của sự cố hạt nhân tại nhà máy Fukushima I.

Vi Trưởng đại diện phía Nhật cũng cho biết, có thể loại trừ được khả năng xảy ra vụ nổ hạt nhân tại các lò phản ứng như trường hợp của Chernobyl
Xuân Tùng

Theo Vnmedia.vn

25 thg 3, 2011

Ma phóng xạ và họa hiện hữu

GS Phạm Duy Hiển



Nhưng thái cực thứ hai còn đáng trách hơn nhiều, bởi đây là cách hành xử của một số ngườidán mác hạt nhân. Họ tuyên truyền điện hạt nhân hiện nay an toàn tuyệt đối. Thuyết phục những người có học này còn khó hơn thuyết phục những người sợ ma. Nhưng hoạt động theo kiểu này đã gây phản tác dụng. Có thể số người sợ ma sẽ đông hơn sau cái họa hiện hữu ở Fukushima. Tôi đã từng nói với họ, phải nói đúng sự thật và minh bạch với dân. Bảo điện hạt nhân là an toàn tuyệt đối chẳng khác nào đi vay lòng tin của dân mà không có thế chấp.
Phạm Duy Hiển

SGTT.VN - Trong khi Công ty điện lực Tokyo (TEPCO) đang vật vã phục hồi nguồn điện cho các lò phản ứng vào hai ngày cuối tuần 19, 20.3, áp suất bên trong nhà lò số 3 tăng lên. Lò số 3 dùng nhiên liệu oxit uranium trộn với plutonium, một chất phóng xạ đứng đầu bảng độc hại. Không muốn cho tình hình bên trong nhà lò xấu hơn, TEPCO được nhà chức trách cho phép thoát khí ra ngoài. Lần này không mấy ai lo ngại nữa, bởi phóng xạ đã sẵn có ở mức không bình thường bên ngoài trong suốt tuần qua.
Đời này khỏi tính, nhưng đời sau?
clip_image002
Khói bốc lên từ lò phản ứng số 3 của nhà máy. Ảnh: Reuters
Bên kia bờ Thái Bình Dương, trạm quan trắc ở Sacramento, California (Mỹ) đã phát hiện ra xenon phóng xạ. Mấy ngày sau không thấy có thông tin gì thêm. Có thể “sứ giả” từ Nhật không đến nữa. Nhưng tính “quỹ đạo lùi” ngày 19.3 quả thấy có khối khí kéo đến từ phía đông nước Nhật trước đó hơn năm ngày. Xenon là khí trơ nên có thể bay xa, trong khi các bụi khí phóng xạ đồng hành với nó có thể bị mất mát trên đường đi trước khi đến Mỹ.
Tuy không nằm đúng hướng gió thịnh hành trong mấy ngày qua, nhưng ở Tokyo, 250km về phía nam, các máy quan trắc đã bắt đầu cho thấy phóng xạ trong bụi khí và nước máy. Thiết bị quan trắc phóng xạ ngày nay rất nhạy nên có thể phát hiện mức phóng xạ thấp hơn tiêu chuẩn cho phép rất nhiều lần. Nhưng loan báo tin này thế nào để hàng triệu người hiểu được những vết phóng xạ ấy không ảnh hưởng đến sức khoẻ? Tâm lý sợ phóng xạ như sợ ma là một tồn tại rất khó giải quyết trong phát triển năng lượng hạt nhân ở khắp nơi trên thế giới (sẽ đề cập ở phần sau).
Nhưng đến cuối ngày thứ Bảy 19.3, khi nghe loan báo về phóng xạ trong rau và sữa ở quận Fukushima và vùng lân cận thì không còn là chuyện sợ ma nữa. Phóng xạ sẽ theo đường thức ăn nước uống thâm nhập cơ thể. Để trấn an dân chúng, nhà chức trách phải so sánh uống sữa này cả năm chỉ tương đương một lần đi chụp CT..., mức phóng xạ trong rau, sữa là quá thấp để có thể gây nguy cơ tức thời (immediate risk). Khái niệm y tế khó hiểu này được nhà chức trách giải thích là phóng xạ chỉ nguy hiểm nếu ăn liên tục rau này suốt đời! Người dân hình như hiểu khác. Một người Nhật 58 tuổi vẻ mặt buồn rầu nói trước ống kính truyền hình: “Đời tôi thì khỏi nói, nhưng còn con cháu chúng tôi?”.
Người Nhật này có lý do để lo lắng bởi ngay sau đó chính nhà chức trách đã ra lệnh cấm bán sữa tươi và một số rau như hành và bó xôi ở quận Fukushima và lân cận. Ở quận Ibaraki, tiếp giáp Fukushima về phía nam, nơi sản xuất rau cung cấp cho Tokyo, iốt phóng xạ trong rau bó xôi vượt qua mức cho phép từ 5% đến 27 lần, xêsi phóng xạ vượt đến bốn lần. Rồi đây sẽ đến lượt các thực phẩm khác, nhất là hải sản, món ăn truyền thống của người Nhật. Nếu cá biển bị nhiễm xạ thì biết quê quán nó ở đâu mà cấm.
Cho đến ngày 20.3, tình hình phóng xạ ở Fukushima được mô tả là không xấu đi. Nhưng nếu tình hình “không xấu đi” này cứ tiếp diễn trong một vài tháng nữa thì môi trường sinh thái sẽ bị ô nhiễm phóng xạ nghiêm trọng trên diện rộng, nhất là nếu gió chuyển hướng thổi vào đất liền đến vùng Tokyo. Cầu trời cho nền lò và các bể chứa không bị nứt nẻ để phóng xạ không chui xuống nước ngầm. Hôm trước, một chuyên gia Mỹ đã cảnh báo bể chứa nhiên liệu nhà số 4 có thể đã bị thủng đáy nên nước trong bể mới cạn nhanh như thế.
Đừng vay lòng tin không thế chấp
Thật khó cho nhà chức trách mỗi lần giải thích cho người dân rõ tác hại của phóng xạ đến sức khoẻ con người. Làm sao tránh gây hoang mang mà không sai sự thật. Rất khó phân định ranh giới giữa hai mục tiêu này. Bởi đến nay khoa học vẫn chưa có câu trả lời rành rọt tác hại của phóng xạ đối với sức khoẻ con người. Đương nhiên tác hại càng tăng khi liều xạ do cơ thể hấp thụ càng cao. Để thấy khó khăn này ta hãy lần theo các cọc mốc sau đây (tính tròn cho dễ nhớ) trên thang liều xạ hiệu dụng đo bằng miliSivơ (mSv) (xem bảng dưới).
Trong xã hội hiện đại chúng ta phải sống với quá nhiều rủi ro. Đi lên máy bay là chấp nhận rủi ro, một trăm nghìn lần có thể một lần bị rơi. Nhưng ta không thể dẹp bỏ ngành hàng không ngày mai nếu hôm nay có máy bay rơi. Tai nạn giao thông đường bộ ở nước ta làm tử vong hơn 30 người trong một này. Cho nên trước khi leo lên xe máy đi xa, ta nên thắp nén hương trước bàn thờ tổ tiên cầu mong xác suất tệ hại đừng rơi vào mình.
Ngưỡng liều đặt ra chỉ là ngưỡng pháp lý để quản lý hành chính, và có thể rất khác nhau tùy theo từng quốc gia, từng thời kỳ, tuyệt nhiên không phải là ngưỡng an toàn. Chưa vượt ngưỡng không có nghĩa là an toàn. Liều 100 mSv trong một năm là ngưỡng đặt ra về hành chính và pháp lý cho nhân viên vận hành và cứu hộ nhà máy điện hạt nhân Fukushima. Trước diễn biến phức tạp trong mấy ngày gần đây, Chính phủ Nhật đã phải nâng ngưỡng này lên 250 mSv. Một thí dụ khác. Liều xạ cao nhất ghi được ở Fukushima là 400 mSv trong một giờ. Nhà chức trách yêu cầu sơ tán dân ra khỏi bán kính 20 km. Trong khi đó, hôm 15/3 Chính phủ Mỹ phát lệnh sơ tán mọi công dân Mỹ ra khỏi bán kính 80 km. Một số nước khác theo chân Mỹ. Trên các phương tiện thông tin đại chúng, người ta thắc mắc ai đúng, ai sai. Rất khó nói.
Ủy hội Quốc tế về bảo vệ bức xạ (ICRP) xem tác hại của phóng xạ không có ngưỡng và khuyến cáo các hoạt động gây ra phóng xạ phải được minh chứng lợi hại rõ ràng, ngoài ra phải dùng mọi biện pháp có thể để giảm thiểu tối đa cho dân chúng và nhân viên hàng nghề.
Trước tình hình trên về khoa học phóng xạ, có hai thái độ ở hai thái cực, cả hai đều gây khó khăn cho điện hạt nhân. Thứ nhất, sợ phóng xạ như sợ ma, một triệu chứng bệnh lý và tâm lý được gọi là radiophobia. Tia phóng xạ không sờ thấy, nhìn thấy, ngửi thấy, nghe thấy, thế mà gây ra ung thư, chết chóc, giống như bị ma bắt. Nhớ lại, tại cuộc họp Đại hội đồng IAEA tháng 9 năm 1986, các nhà khoa học đã ngồi lại trong một cuộc hội thảo để tìm cách giải quyết triệu chứng radiophobia đang tăng lên sau thảm họa Chernobyl xảy ra trước đó 5 tháng. Ai cũng thấy khó khăn này đang cản trở sự phát triển điện hạt nhân trên toàn thế giới.
Nhưng thái cực thứ hai còn đáng trách hơn nhiều, bởi đây là cách hành xử của một số người dán mác hạt nhân. Họ tuyên truyền điện hạt nhân hiện nay an toàn tuyệt đối. Thuyết phục những người có học này còn khó hơn thuyết phục những người sợ ma. Nhưng hoạt động theo kiểu này đã gây phản tác dụng. Có thể số người sợ ma sẽ đông hơn sau cái họa hiện hữu ở Fukushima. Tôi đã từng nói với họ, phải nói đúng sự thật và minh bạch với dân. Bảo điện hạt nhân là an toàn tuyệt đối chẳng khác nào đi vay lòng tin của dân mà không có thế chấp.
Tin giờ chót 8 giờ sáng 22.3. Khói xám bốc lên từ hai nhà lò số 2 và 3. Vẫn chưa rõ nguyên nhân. Tình hình dường như chưa được cải thiện.
P. D. H.



Một số cột mốc trên thang liều xạ hiệu dụng (đo bằng miliSivơ - mSv)
2mSv trong 1 năm: là liều nhận được từ các nguồn phóng xạ tự nhiên xung quanh ta và ngay trong cơ thể mỗi người. Không ai tránh khỏi các nguồn phóng xạ này cả. Ngồi lỳ trong nhà đóng cửa kín lại có khi còn chịu phóng xạ nhiều hơn bởi khí radon phóng xạ từ nền, trần và tường lát đá hoa cương bố ra.
1mSv trong 1 năm là liều trung bình từ những nguồn xạ do con người tạo ra như chụp X-quang, đi máy bay (tia vũ trụ), hay sống gần các cơ sở hạt nhân.
Vậy 3mSv trong 1 năm có thể xem là mốc liều phía dưới mà người dân phải chấp nhận để sống và làm việc.
100mSv trong một năm là liều tối đa cho nhân viên vận hành và cứu hộ nhà máy điện hạt nhân Fukushima. Những nhân viên này được chăm sóc y tế đặc biệt và được bồi thường nếu bị vượt ngưỡng vì lý do bất khả kháng.
6.000mSv trong một giờ là liều mà những người lính cứu hỏa trong thảm họa Chernobyl đã chịu, phần lớn đã lìa đời trong vòng một tháng.
Chúng ta chỉ biết tương đối chắc tác hại của phóng xạ ở hai cọc mốc dưới cùng và trên cùng. Về phía dưới, 2 mSv là liều “chạy trời không khỏi nắng”, 100 mSv là liều một số người hành nghề phải chấp nhận vì mục đích phát triển năng lượng hạt nhân. Về phía trên, 6000 mSv/giờ là suất liều tử vong đã xảy ra trong thực tế. Giũa hai mốc này là một khoảng rộng khá bất định. Ta chỉ có thể nói theo xác suất như thế này. Giả sử có 100 người bị chiếu xạ ở mức liều giống nhau nào đó, trong số này có m người bị nôn mửa (xác suất m%), n người bị ung thư (xác suất n%)..., nhưng không thể biết trước ai bị triệu chứng nào, vào lúc nào. Ngay cả những con số m, n cũng không chính xác. Đây là nhiệm vụ còn dở dang của khoa học.

Nguồn: sgtt.vn 


Dẫn theo : boxitvn.blogspot.com

Vụ án ”làm sao cũng chẳng làm sao”

Nguyễn Quang Minh
Trích thơ Phan Khôi:
Làm sao cũng chẳng làm sao 
Dẫu có thế nào cũng chẳng làm chi 
Làm chi cũng chẳng làm chi 
Dẫu có làm gì cũng chẳng làm sao


Phiên sơ thẩm xét xử luật gia Cù Huy Hà Vũ tại TAND Hà Nội sẽ không diễn ra vào ngày 24/3 như dự kiến mà dời đến ngày 4/4. Điều này hé lộ Nhà nước CHXHCN Việt Nam đang bối rối cho một kịch bản thuận buồm xuôi gió về vụ án Cù Huy Hà Vũ. Hay nói cách khác, họ chưa đồng thuận cho đáp án Cù Huy Hà Vũ. Họ đang mua thời gian.
Đầu vào vụ án
Vụ án Hà Vũ được khởi đi bằng màn kịch bao cao su khá rẻ tiền và lố lăng mà người có trí khôn không ai tin nổi.
Sau đó, màn kịch bao cao su được hợp thức hóa bằng khoản 1, điều 88 Bộ luật Hình sự. Tội danh: tội tuyên truyền chống Nhà nước CHXHCN Việt Nam, tức là tội phê bình công khai họ bằng ngòi bút và tư tưởng. Đây là những cáo buộc mang tính chung chung và đại khái. Có nghĩa là thích truy tố cũng được mà không truy tố cũng không sao. Do đó, vụ án này còn mang tính ba phải nữa.
Việc tạm giam và truy tố luật gia Cù Huy Hà Vũ đã vấp phải bức tường đá mà Nhà nước CHXHCN Việt Nam đã không lường hết được. Xin được tóm tắt một số điểm bất lợi cho Nhà nước VN qua vụ án mà chính họ là đạo diễn.
Trước hết là sự phản đối kịch liệt và bài bản từ chính dòng họ Cù Huy. Thứ hai, phản đối và can thiệp kín qua nhiều kênh của chính những vị công thần cũ vì họ không đồng tình vụ án này. Thứ ba, dư luận trong nước, đặc biệt giới trí thức uy tín, can đảm, công khai bày tỏ sự bất minh việc truy tố và yêu cầu trả tự do tức khắc cho luật gia Hà Vũ. Điều này hiếm thấy trong các vụ án điều 88 trước đây. Thứ tư, vụ án này lại dính đến các cơ quan truyền thông quốc tế như RFA... và RFA đã lên tiếng sẵn sàng tham gia trước tòa như “người có quyền lợi tố tụng”. Thứ năm, hồ sơ vụ án Cù Huy Hà Vũ đã được đệ trình lên Hội đồng Nhân quyền của Liên Hiệp Quốc. Một số tổ chức pháp lý quốc tế chuyên môn như Trung tâm Luật Bảo vệ Môi trường, một số nhà lập pháp Mỹ phản đối và quan ngại. Ngoài ra còn các đài, hãng thông tấn quốc tế, ký giả nước ngoài... quan tâm đặc biệt.
Đầu ra vụ án
Luật gia Hà Vũ thì đang bị giam và chờ ngày ra tòa. Lộ trình cho ông khá rõ ràng. Người đang bối rối tìm đầu ra cho vụ án lại là chính Nhà nước CHXHCN Việt Nam, mặc dù ông có đến 5 thày cãi liên hoàn trong thế trận bào chữa mà dư luận xem như chỉ để làm kiểng trước những cái tai điếc. Xin bàn đến mấy khả năng.
Tha bổng tại tòa. Điều này khó xảy ra vì Nhà nước CHXHCN Việt Nam không ngây thơ mà ”tự mình chuốc lấy đau thương”. Thuật ngữ chuyên môn gọi là ”tự sát pháp lý”. Luật gia Hà Vũ sẽ kiện ngược lại vì việc bắt giam ông vô cớ. Đồng thời, biện minh ra sao đối với những người khác đang thọ án cũng vì điều 88? Nhà nước này chưa dám liều mạng mà tha bổng luật gia Hà Vũ, dù họ đã sai ngay từ đầu khi bắt ông. Ông chỉ là người Việt Nam yêu nước Việt Nam của mình quá trớn.
Án tù vài năm. Đây là chọn lựa dở nhất cho Nhà nước CHXHCN Việt Nam. Có án tù tức còn có ngày ra. Luật gia Hà Vũ không còn trẻ nhưng chưa già. Với bản chất một người ngay thẳng và bất cơ như ông - một trượng phu tri hành hợp nhất - vết thương chỉ làm ý chí ông mạnh mẽ và khôn ngoan hơn. Với án tù trên vai, ông trở thành một trong những biểu tượng dấn thân có nhân cách cho đấu tranh dân chủ và công lý. Sau lưng ông, còn có cả một đám đông biểu lộ đồng cảm và đồng tình. Trong suốt thời gian ông bị tù, Nhà nước CHXHCN Việt Nam phải đương đầu và đau đầu với một số bế điểm nêu trên, càng bị rát mặt hơn trong việc hội nhập kinh tế và chính trị với cộng đồng quốc tế.
Án tù treo hay án tù bằng ngày tạm giam. Có thể đây là một giải pháp chọn lựa tối ưu và khôn ngoan nhất về phía Nhà nước CHXHCN Việt Nam. Luật gia Hà Vũ có kháng án thỉ cũng mang tính thủ tục và danh dự. Với chọn lựa này, nhà nước CHXHCN Việt Nam hóa giải được một số bế điểm trên mà không cần phải tìm đường tự sát pháp lý.
Hóa ra, đạo diễn ra vụ án Cù Huy Hà Vũ, Nhà nước CHXHCN Việt Nam tự trói tay mình và lại loay hoay tìm cách gỡ. Đúng là rách việc. Chẳng ra làm sao.
N.Q.M.
21/03-2011
Tác giả gửi trực tiếp cho BVN
Theo Boxitvn.blogspot.com

Tổng số lượt xem trang

free counters