“Thế giới thuộc về những ai sống có nhiệt huyết, say mê và có khát vọng cháy bỏng”. Ralph Waldo Emerson
Triết Lý, để làm gì ?
Khi ta bế tắc tư tưởng, chân thật công nhận rằng những kiến thức và phương pháp suy luận của ta không cho phép ta sống, tư duy và hành động khớp với khao khát làm người của ta, ngoài vô vàn cách ứng xử khác, ta có thể:
a) Tiếp tục sống, tư duy và hành động như cũ vì, dù sao, ta cũng sống được, không đến nỗi nào
b) Lột áo cũ, khoác áo mới, một tấm áo coi lành lặn đẹp đẽ hơn nhưng cũng hàm hồ không thua gì. Điều ấy luôn luôn khả thi bằng ngôn ngữ.
c) Đi tới cùng bế tắc của chính mình. Nếu không giải quyết được nó, ta ôm nó xuống suối vàng, để lại ở đời chỉ một câu hỏi. Câu hỏi của một con người. Đích thực. Có gì nhục đâu?
Nếu ta tưởng ta đã tìm ra một phần của giải pháp, ít nhất là cho riêng mình, thì cứ viết đi, chẳng cần trích cao nhân nào cả: họ đã là một phần của ta và ta đã phải “vượt” họ để nên mình.
Thế thôi.
(Chungta.com)
Góc nhỏ của Noby Vui Vẻ
“Nước độc lập mà dân chưa tự do thì độc lập cũng không có ý nghĩa”- Hồ Chí Minh.
29 thg 6, 2011
Australia: Phần lớn căng thẳng trên Biển Đông là do Trung Quốc
Báo cáo với tiêu đề “Khủng hoảng và lòng tin: Các nước lớn và an ninh hàng hải tại châu Á Thái Bình Dương - Ấn Độ Dương” được Viện The Lowy Institute của Australia đưa ra ngày 28/6 đánh giá. Báo cáo cũng không loại trừ khả năng xảy ra xung đột trên Biển Đông do những vụ đụng độ của Trung Quốc với các nước trong khu vực.
Theo Medcalf và Heinrichs, tác giả chính của báo cáo, cần phải có những nỗ lực mới để xây dựng niềm tin trong khu vực, các đường dây nóng về an ninh biển là cần thiết giữa Mỹ và Trung Quốc và giữa Nhật Bản và Trung Quốc để kịp thời đối phó với bất kỳ xung đột nào xảy ra.
"Có một nhu cầu cấp thiết trong việc cải thiện và thực sự sử dụng các kênh liên lạc giữa Trung Quốc với các cường quốc quân sự khác", chuyên gia Medcalf nói.
Nhận định chung của nhóm chuyên gia thuộc Viện Lowy là các tuyến đường biển tại Ấn Độ-châu Á Thái Bình Dương đang ngày càng trở nên chật chội, là chủ đề gây tranh cãi và rất dễ bị tổn thương bởi xung đột vũ trang. Các lực lượng hải quân và không quân tại khu vực này đang được tăng cường, trong bối cảnh sức nặng chiến lược trong cán cân kinh tế đang thay đổi theo hướng lệch đông.
Bản báo cáo nghiên cứu về các nước lớn và an ninh hàng hải ở Ấn Độ Dương, Thái Bình Dương được xuất bản khi Trung Quốc đang chuẩn bị chạy thử tàu sân bay đầu tiên, có thể trong tuần này.
Trong một diễn biến khác, ngày 25/6, tại Bắc Kinh, với tư cách là đặc phái viên của Lãnh đạo cấp cao Việt Nam, Thứ trưởng Bộ Ngoại Giao Hồ Xuân Sơn đã gặp Ủy viên Quốc vụ Trung Quốc Đới Bỉnh Quốc để chuyển ý kiến của lãnh đạo Việt Nam tới lãnh đạo Trung Quốc về quan hệ hai nước và tình hình Biển Đông thời gian gần đây. Theo đó, Việt Nam đề nghị Trung Quốc không có những việc làm gây phức tạp thêm tình hình, không để vấn đề Biển Đông ảnh hưởng đến quan hệ hai nước.
Thứ trưởng Hồ Xuân Sơn cho biết, vòng đàm phán thứ7 trong tiến trình đàm phán "Thỏa thuận về các Nguyên tắc cơ bản chỉ đạo giải quyết vấn đề trên biển giữa Việt Nam-Trung Quốc” sẽ được tổ chức tại Hà Nội trong thời gian sắp tới.
Minh Phạm (Theo Reuters, PR Newswire)
Nguồn: Bee.net.vn
Trích dẫn từ: http://bee.net.vn/channel/1983/201106/australia-Cang-thang-tren-Bien-dong-chu-yeu-do-Trung-Quoc-1803752/
27 thg 6, 2011
TRÍ THỨC VÀ NHÀ BÁO ĐỨNG TRƯỚC VẬN MỆNH CỦA ĐẤT NƯỚC
Nổi cộm nhất hiện nay là mối quan hệ với nước Trung Quốc khổng lồ đã có rất nhiều điều phải nghĩ, phải nói như mưu mô hành động ở biển Đông, dọc tuyến biên giới đường bộ 1500 km, khai thác tài nguyên nước sông Hồng, sông Mekong, nhà thầu Trung Quốc ồ ạt vào Việt Nam, tràn ngập hàng hóa, công nghệ thấp, thuê đất rừng 50 năm, thọc sâu, chia rẽ tác động đến chủ trương chính sách và nhân sự của Việt Nam vv…
26 thg 6, 2011
Nội tình Trung Quốc bất ổn, Biển Đông nổi sóng
Sáng Nay Tiếp Tục Biểu Tình Tại Hà Nội
Một bài bình về bài viết trên báo Vietnamnet về phim Lý Công Uẩn
Tôi bình: Cuối bài này HCM sẽ khẳng định các giá trị của phim này???
2. HCM viết: “Chưa được trình chiếu rộng rãi, chưa có ý kiến của đông đảo người xem mà đã vội bảo nó là “xấu” thì liệu đã thật khách quan và công bằng chưa?”
Tôi bình: Câu này đúng với hầu hết mọi loại sản phẩm trừ một số thứ như sản phẩm văn hóa. Đó là lý do cho sự ra đời của Hội đồng duyệt phim. Và khi đa số thành viên HĐ đồng ý và chỉ một thiểu số thành viên không chấp nhận, mà bộ phim vẫn không chiếu được thì chứng tỏ nó chẳng có giá trị xứng tầm với “Nghìn Năm Thăng Long”
Tôi bình: “Thăng long” thì chữ viết hoa chữ viết thường, Trường Thành thì viết hoa cả hai chữ (!!!). Sao báo chí dạo này cẩu thả quá. Xin nói rõ là Công ty Trường Thành và Đài truyền hình Việt Nam phối hợp sản xuất. Ai bỏ vốn ra nhiều phải nêu trước chứ hay định đá quả bóng sang sân Nhà Đài à? Khôn lõi thế.
4. HCM viết: “…nhằm hoàn thành và chiếu trong dịp mừng đại lễ “nghìn năm Thăng Long” tháng 10 năm 2010.”
Tôi bình: chữ “nhằm” để chỉ mục đích, ai lại đem dùng chỉ tiến độ. Lẽ ra phải viết: “theo dự định sẽ hoàn thành để chiếu…” nghe ổn hơn.
5. HCM viết: “Nhưng thật tiếc bộ phim này đã bị tạm dừng và không đúng hẹn với Đại lễ. Đến nay vẫn còn nằm trong “kho”.
Tôi bình: Tại sao lại tiếc. Nói rõ lý do. Lẽ ra HCM phải vui mới đúng, vì nếu phim này không lỗi hẹn câu thề với Đại lễ, thì bây giờ chẳng ai thèm cậy nhờ ông chấp bút viết bài này đâu.
Nói thêm: HCM bất nhất quá: trong câu trên ông viết “đại lễ” thì ngay câu dưới là “Đại lễ”
6. HCM viết: “Đến nay vẫn còn nằm trong “kho”.”
Tôi bình: Nghe câu này, tôi có cảm giác người viết là của TT. Lẽ ra nên nói thẳng “Đến nay vẫn còn nằm trong “kho” của chúng tôi.”
Thắc mắc: Sao lại để chữ “kho” trong dấu nháy nhỉ???
Tôi bình: Đích thị HCM chịu nhận rồi nghe. Đúng là không khảo mà khai. Thật thà thế thì làm bồi bút sao được.
Này nhé, nước lạ bỏ bao nhiêu công sức tiền của ra nếu không vì lợi ích của nước lạ mới là lạ chứ. Nếu đây là bộ phim đánh Mỹ thì nước lạ làm vô tư. Đằng này phim đánh nước lạ. “Thấy ông làm phim kể chuyện đánh tôi, tôi đã tức hộc máu rồi, chứ đừng mói chuyện xin tiền tôi mà chửi tôi. Tôi phải bỏ tiền ra để thay đổi ý đồ của phim. Tôi phải làm đạo diễn để nắn gân ông chứ.”
8. HCM viết: “Nhưng xem xét lại thì những ý kiến ấy không có cơ sở chuẩn xác bởi một điều đơn giản là nhiều “nhà” phê bình kia lại chưa bao giờ được xem phim này.”
Tôi bình: Đúng, rất có thể chúng tôi chỉ là thầy bói xem voi, nhưng cái mũi thính của những người yêu nước chúng tôi đã mách bảo cho chúng tôi cái hiểm họa văn hóa tiềm tàng trong đứa con lai lạc loài này. Nếu HCM có vinh dự được xem cả bộ “chưởng” 19 tập xin chỉ ra chân giá trị của nó cho thảo dân kém cỏi như tôi đây được dụi mắt mà thấy núi Thái Sơn.
9. HCM viết: Ngay những ý kiến của ông Lan cũng sai, và ông cũng đã thừa nhận với PV báo “Gia đình và xã hội” về mấy chi tiết lịch sử mà theo ông là chưa đúng.
Tôi bình: Chi tiết này ông nêu là đúng. Người ta có thể do xúc động mà lầm lẫn. Nhưng khi đưa lên văn bản thì đã sửa rồi. Chi tiết sai này không ảnh hưởng tới đánh giá toàn cục bộ phim của Gs Lan.
HCM viết: Tôi biết ông Lê Văn Lan là người đã có công đọc và nhớ nhiều về lịch sử của nước ta, vì thế một vài kênh truyền hình thường nhờ ông Lan “lên tivi” để nói về sử học nước nhà.
Tôi bình: Nhà sử học không phải là con vẹt mà đọc và nhớ rồi lên TV. Đúng là giọng điệu hàm hồ chỉ biết miệt thị mà không biết phê phán. Hay ông là con cháu Mao, chỉ biết coi bọn trí thức không hơn cục c… Đúng là hồ đồ. Sử gia nghiên cứu quá khứ của cộng đồng, dân tộc, nhân loại để tìm ra quy luật phát triển, rút ra những bài học cho hiện tại và tương lai, dự đoán xu thế phát triển cùng các nguy cơ và vận hội. Chỉ có hạng người ít học mới cho sử gia là con vẹt đọc sách. Sử gia là tòa án tối cao phán xét công tội của tiền nhân. Hãy đọc Napoleon để xem ông ta sợ sử quan thế nào mặc dù ông với tư cách Hoàng đế có thể chém đầu bất cứ sử gia nào. Nhưng nếu chém hết sử gia thì còn ai biết Napoleon là ai.
10. HCM viết: Sau những lần góp ý ấy ông cũng nhận được “phong bì” khá nặng kí với cái thù lao mà tôi cho rằng vượt quá mức công sức lao động chất xám của ông.
Tôi bình: HCM hãy học lại Các Mác: Trong nền kinh tế hàng hóa mọi trao đổi đều ngang giá. HCM không cho không ai bài viết này đâu. Trước khi viết chắc hẳn HCM đã ngã giá rồi. Nhưng HCM có thể lấy nặng hơn nhờ có tờ báo VNN mà nó là tài sản của ND, lợi dụng tài sản ND để tăng thu nhập. Còn Gs Lan có lấy nặng thêm thì do chất xám ông ấy giá cao. (Nếu Gs Lan là quan đầu Tỉnh hay đầu Ngành thì lại là chuyện khác)
Tôi bình: “bloger” nên sửa lại là “blogger” hay “bờ-lốc-gơ”.
Ông tự hỏi và tự trả lời rồi đấy. Không dùng cả vú lấp miệng em được đâu. Chân lý không thuộc về kẻ mạnh, không thuộc đa số mà thuộc về nhân dân. Sở dĩ ý kiến của các blogger được “nghe ngóng” không phải vì họ tài hoa, tinh anh (elite) gì đâu mà chính vì họ phản ảnh tâm tư nguyện vọng của người dân, những công dân bình thường, những người thấp cổ bé họng, những người yêu nước thương nòi, những người không nói trắng thành đen, không đổi tốt thành xấu được. Những người như vậy có vẻ như những bóng ma. Nhưng người ta vốn sợ bóng ma cơ mà. Giờ thì ông đã rõ rồi chứ?!
12. HCM viết: Có người bảo “chúng ta đang ở thời khắc nhạy cảm giữa ta và Trung Quốc, thì hãy tạm dừng phim này, vì chiếu ra có thể “bất lợi”?
Tôi bình: Không lãnh đạo nào không chú trọng tới thới điểm nhạy cảm cả, Chỉ những đứa liều lĩnh kiếm ăn mới dại dột thế thôi. Nếu tôi đang vận động xin Nhật tăng ODA, chỉ có ngu “lịch sử” tôi mới bảo bộ, ban, ngành làm phim về nạn đói năm Ất Dậu. TT chẳng có chi để lo khi chiếu bộ phim, nhưng các ông có ghế của mình phải giữ chứ. Điều gì xảy ra khi mới chiếu bộ phim được một hai tập thì dấy lên làn sóng chống đối. Tại sao phải rách việc vì TT. Nếu TT lỡ vào rừng mơ bắt con tưởng bở khi đi làm phim với TQ thì phải tự kết liễu như Liễu Thăng vậy.
Tôi bình: Chỉ những người ảo tưởng mới coi thường bà con ta ở xa quê đến vậy. Ông cứ hỏi những Việt Kiều trẻ sau này về lịch sử nước nhà và phong tục tập quán Việt Nam, hẳn ông sẽ kinh ngạc mà biết rằng, họ hiểu biết nhiều hơn một bộ phận người trong nước. Sai lầm thứ hai của ông khi nói điều này là: không ai giáo dục lịch sử bằng phim cổ trang. Tôi thiển nghĩ, nước lạ là chỗ duy nhất thích chiếu phim này!
13. HCM viết: “Người ta bảo “trang phục của Trung Quốc”, vậy các bạn thử xem, những tranh dân gian, tranh Hàng Trống, kể cả tranh Đông Hồ cũng hiện đại lắm.”
Tôi bình: Vấn đề ở đây là lượng: ông đã học quy luật này trên ghế nhà trường: sự tích lúy về lượng dẫn đến thay đổi về chất. Cả một bộ phim nếu chỉ có một số chi tiết giống TQ thì chẳng sao, thậm chí rất hay vì nó chứng tỏ có giao lưu văn hóa chứ không “đứng một” như ông nói. Nhưng chính cái lượng quá lố từ bối cảnh, nội ngoại thất, núi non, cây cỏ, nhà cửa, trang phục, trang điểm, đến đám diễn viên quần chúng đã làm cho nó đẫm ướt chất TQ rồi, chỉ còn đôi tí sót lại là VN thôi. Nhưng cái đó chưa quan trọng bằng nội dung, đặc biệt là lời thoại phản trắc. Đó chính là lý do lời thoại đã phải thay đổi rất nhiều và phải viết thêm lời dẫn vì nhiều đoạn đã phải cắt bỏ và nếu không có lời dẫn sợ người xem hiểu nhầm. Ông đã thấy tính chất nguy hiểm của nó chưa???
14. HCM viết: “Có bức tranh dân gian vẽ vua Quang Trung cưỡi ngựa, mặc áo giáp, vung đao ra trận trông rất hào khí và mãnh liệt, vậy ai bảo là mặc áo bào Trung Quốc?”
Tôi bình: Lại đánh tráo khái niệm rồi. Áo giáp của Quang Trung sao đi so sánh với áo bào. Chỗ này thực ra không biết HCM đưa vào để làm gì. Nếu viết thế này thì nghe còn được. “Có bức tranh dân gian vẽ vua Quang Trung cưỡi ngựa, mặc áo giáp, giống hệt áo giáp của Tôn Sỹ Nghị, nhưng Quang Trung vẫn là vua của Việt Nam, vung đao ra trận trông rất hào khí và mãnh liệt?” Viết thế có phải ăn tiền hơn không?
Tôi bình: Câu “Tranh “hứng dừa” váy yếm của hai phụ nữ rất “sexy” nên sửa lại “Trong tranh “hứng dừa” váy yếm của hai phụ nữ trông rất “sexy”
Xin lỗi: tôi đã đưa hai câu này lại gần nhau, nhưng nghe hợp lý hơn phải không ông HCM. Khi một bức tranh cổ được cho là hiện đại thì lý do duy nhất là nó thể hiện cái giá trị phổ niệm trường tồn của một cộng động văn hóa, của một dân tộc hay của cả nhân loại, nó phản ánh cái mọi thời đại đều quan tâm, ví như tình yêu đôi lứa… do đó không có gì là lạ cả. Lạ ở đây là tranh Đông Hồ thì đã xa xưa, tranh nude phương Tây thì mới nhập khẩu gần đây. Có đời nào quá khứ đi bắt chước hiện tại không? Không hiểu ông HCM có viết bài này sau khi nhậu với đối tác xong hay không, nhưng tôi nghi lắm.
16. HCM viết: “Ví như bây giờ quốc phục của Ta là gì, chưa ai tìm được. Trong khi chưa có một quốc phục thuần Việt, các nhà nguyên thủ của ta và các giới chức ngoại giao vẫn phải mặc theo Âu Tây là “Com lê - Cà vạt”.
Tôi bình: Tại sao lại viết hoa chữ “Ta” làm gì?
Lại đem lãnh tụ ra dọa nhau rồi. Không phải chỉ nguyên thủ đâu mà gần 100% phần trăm nam giới người Kinh mặc Âu phục, đây là sự thống trị văn hóa trong giao lưu, là lẽ bình thường. Nhưng dân ta chấp nhận vì những lợi thế không chối cãi của nó. (May có chàng Le Mur Cát Tường thiết kế cho phụ nữ cái áo dài để mà tự hào cho tới ngày nay, nếu không thì cùng chung số phận với nam giới rồi). Nhưng vấn đề là ở chỗ khi ông làm bộ phim về Bảo Đại mặc Âu phục là một chuyện rất đổi bình thường, còn khi ông làm bộ phim Gia Long mặc Âu phục đó mới là cái tát vào mặt lịch sử. Phim của TT đã là cái tát đó, nên công chúng giận tím gan, tím ruột chính vì lẽ đó. Ông hiểu chưa, HCM?
Trích dẫn xuyên tạc. Bác Hồ nói câu đó khi muốn dạy chúng ta về giữ gìn sự trong sáng của tiếng Việt. (Sau này Bác Đồng tiếp tục). Ý Bác như thế này: không nên sính dùng tiếng Hán-Việt, hễ chữ nào đã có tiếng Việt, thì nên dùng ví dụ thay vì nói “lãnh thổ”, “lãnh hải” nên nói “vùng đất”, “vùng trời” thì mọi người nghe dễ hiểu hơn. Nhưng, Bác lại nói không được cực đoan cứ cái gì cũng tìm tiếng Việt thay thể cả ví dụ như “độc lập” thì bảo là “đứng một” là không thích hợp. Thiết nghĩ dẫn lời lãnh tụ nên cẩn thận. Bác Hồ mà còn sống không biết Bác phán thế nào về hậu sinh khả… này.
18. HCM viết: Cốt yếu là nội dung là lịch sử được phản ánh sự kiện qua con mắt của nhà biên kịch, nhà đạo diễn và phương tiện hiện đại, vươn lên cái hiện đại để dần dần bắt kịp với điện ảnh khu vực và thế giới.
Tôi bình: Câu cú chỗ này xô lệch như động đất. Có lẽ tác giả muốn nói: “Cốt yếu là nội dung và sự kiện lịch sử được phản ánh qua con mắt của nhà biên kịch, nhà đạo diễn với các phương tiện và thủ pháp hiện đại. Vươn lên cái hiện đại để dần dần bắt kịp với điện ảnh khu vực và thế giới là điều cần thiết.”
Thưa ông hình thức là cần thiết nhưng nội dung vẫn quan trọng hơn. (Khi cây đã hóa trầm trong ruột, Lá đủ rồi phải đợi gì hoa). Đôi khi nội dung trống rỗng được che lấp bởi hình thức hoa mỹ. Lịch sử trong phim được nhìn nhận phản ảnh qua con mắt tác giả kịch bản và đạo diễn là lẽ đương nhiên. Nhưng tại sao lại 50% kịch bản Tàu 100% đạo diễn Tàu 100% diễn viên quần chúng Tàu. Nhiều Tàu quá dân ta dị ứng không chịu nổi. Không biết ông đã nghiên cứu về dị ứng văn hóa chưa. Một ngàn năm đô hộ đã ăn sâu vào tiềm thức dân tộc như một thứ phản ứng tự vệ để sống còn. Nó là tâm lý dân tộc, không gột bỏ được. Nếu muốn gột bỏ nó người Việt phải trải qua một ngàn năm sống hữu nghị để cân bằng. Nó đã nằm sâu trong kiểu gien dân tộc rồi, ông HCM ạ. Ông cứ ngẫm bản thân ông mà xem sẽ thấy. Ông có thể đánh nhau với thằng Tây. Sau chiến tranh bỏ súng khoác vai nhau đi uống bia, Nhưng không thể làm điều tương tự với người bạn phương Bắc. Khó lắm. Nó như là định mệnh dân tộc
Tôi bình: Nên viết cho trong sáng như sau: “Một tác phẩm nghệ thuật cần được công chúng thẩm định.” Viết “qua công chúng” là coi công chúng như công cụ, không phải là chủ thể thẩm định.
Quả đúng như ông nói phim của TT thì Hội đồng đã thẩm định rồi đấy, nhưng có ai dám chiếu đâu. Quần chúng không thích cơ mà. Đừng coi thường cộng đồng blogger chúng tôi. Chúng tôi đại diện cho văn hóa dân gian hậu hiện đại đó nhé.
Tôi bình: Nếu đem chiếu ra mà có vấn đề liệu Nhà Đài, công ty TT có trách nhiệm gì hay không? Nếu nó xấu thật, những người làm ra và phổ biến có chấp nhận bị truy tố hay không? Nếu nó gây ra bất ổn xã hội, ai sẽ có nhiệm vụ giải quyết? Đừng nói theo kiểu chỉ chăm chăm cho được việc mình. Hãy vì đại cục mà hy sinh lợi ích nhỏ nhoi. TT, nếu có tài, hãy về làm phim khác. Bà con thấy hay sẽ ủng hộ đưa công ty lên thành VLTT.
21. HCM viết: “Nếu “sợ” cái mới thì rất có thể gây phản cảm với những người luôn có ý tưởng sáng tạo, theo tôi bộ phim dài tập này hãy được trình chiếu trước các đại biểu Quốc Hội khóa XIII, để rồi chúng ta tin rằng sẽ có chính kiến thật công minh, giải thoát cho các nhà làm phim đang bức xúc bởi một cái “lý sự” ma mãnh và ác ý nào đó, chỉ vì một lợi ích nhóm mà thôi.”
Tôi bình: Ai chứ các blogger không sợ cái mới. Bởi họ đang đi theo một con đường mới, thú vị và lắm chông gai. Đại biểu QH thích thì cứ xem nhưng không được lấy giờ họp để xem. Ngoài kia biển Đông dậy song, Đại biểu QH không dư thì giờ ngồi xem mấy thứ vớ vẩn. Với lại mời QH xem thì phải miễn phí. QH không lấy tiền dân để xem phim.
Cuối bài rồi chẳng thấy HCM đưa ra cái giá trị khả dĩ gì cả. Đúng là nói lấy được. Tôi dự đoán sai rồi.
TB: Nếu TT thuê tôi, tôi đảm bảo viết hay hơn, thù lao nhẹ vì không biết nhậu.
HOA HÒE
Báo Vietnamnet tìm giá trị cho phim Lý Công Uẩn
Tướng Trung Quốc dọa cho Việt Nam “một bài học”
![]() |
Tướng Bành Quang Khiêm trên một chương trình truyền hình của Trung Quốc về Biển Đông. (Nguồn: v.ifeng.com). |
Viên tướng này nói: "Trung Quốc từng dạy Việt Nam một bài học, nếu Việt Nam không chân thành sẽ còn nhận bài học lớn hơn.
Ông Bành còn dùng những ngôn từ kích động rằng "nếu Việt Nam tiếp tục diễu võ dương oai, múa trên lưỡi dao, sớm muộn có ngày Việt Nam sẽ ngã trên lưỡi dao."
Bài xã luận của tờ Văn Hối, cộng với phát biểu vừa qua của một quan chức cao cấp phụ trách vấn đề an ninh Trung Quốc đã thể hiện thái độ không nhất quán của một số quan chức nước này xung quanh vấn đề Biển Đông.
Còn trong cuộc hội thảo về an ninh Biển Đông do Trung tâm Nghiên cứu Chiến lược và Quốc tế (CSIS) của Mỹ hôm 21/6 vừa qua, giáo sư Peter Dutton của Đại học Hải quân Mỹ cho rằng hiện có hai cơ chế là Công ước của Liên hợp quốc về Luật Biển (UNCLOS) và Tuyên bố về ứng xử của các bên tại Biển Đông (DOC).
Ông nhấn mạnh: "UNCLOS nói rõ rằng tuyên bố về quyền tài phán của một quốc gia đối với tài nguyên phải dựa trên yếu tố địa lý của đường bờ biển. Việc Trung Quốc tuyên bố quyền tài phán trong đường chữ U, hay đường 9 khúc, mà không đề cập dù là gián tiếp đến các đặc điểm địa lý từ bờ biển hay đường cơ sở là một vi phạm căn bản luật quốc tế."
Tại cuộc hội thảo quốc tế “Triển vọng hợp tác, những vấn đề hội tụ và động lực ở Biển Đông” do Trung tâm Habibie của Indonesia phối hợp với Trung tâm Nghiên cứu chiến lược châu Á (CASS) của Ấn Độ tổ chức tại Jakarta mới đây, tiến sĩ Ian Storey, thuộc Viện nghiên cứu Đông Nam Á (Singapore), cho rằng những vụ việc đã và đang xảy ra cho thấy tình hình ở Biển Đông đang diễn tiến đáng quan ngại. Theo nhà nghiên cứu về an ninh hàng hải khu vực Iskander Rehman, cách hành xử của Trung Quốc “đã dẫn tới sự căng thẳng không chỉ với tàu Việt Nam mà cả các tàu của Mỹ, Nhật Bản và Philippines.”
25 thg 6, 2011
Thú vui đọc sách*
| Italo Calvino |
Hãy tìm tư thế thoải mái nhất: ngồi, duỗi người ra, cuộn tròn lại, hay nằm thẳng. Nằm ngửa, nằm nghiêng, nằm sấp. Trên ghế bành, trên đi văng, trên ghế bập bênh, trên ghế xếp, trên đệm. Trên võng, nếu bạn có võng. Trên giường, dĩ nhiên, hoặc trong chăn. Thậm chí bạn có thể trồng cây chuối, đầu lộn ngược, tư thế yoga. Sách thì phải để ngược, cố nhiên rồi.
Dĩ nhiên, tư thế lý tưởng để đọc sách là thứ bạn không bao giờ tìm được. Ngày xưa người ta thường đứng mà đọc, nơi giá đọc. Họ quen đứng một chỗ, không nhúc nhích. Họ nghỉ ngơi như thế những khi mệt vì cưỡi ngựa lâu. Chẳng ai từng nghĩ tới chuyện đọc trong khi cưỡi ngựa; thế nhưng bây giờ bạn lại thấy cái ý tưởng ngồi đọc trên yên ngựa, sách tựa vào bờm ngựa, hoặc có thể chằng vào tai ngựa bằng một lối đặc biệt, ý tưởng đó có mòi hấp dẫn. Hai chân xỏ vào bàn đạp, hẳn bạn sẽ thấy đọc sách thật thoải mái; để chân cao lên là điều kiện đầu tiên để thưởng thức việc đọc.
Nào, bạn chờ gì nữa? Duỗi hai chân ra, cứ thế kê chân lên một cái gối, lên hai cái gối, lên chỗ tựa tay của đi văng, lên hai tay ghế bành, lên bàn cà phê, lên bàn làm việc, lên đàn piano, lên bản đồ trái đất. Trước hết là tháo giày ra. Nếu muốn, giơ hai chân lên; nếu không, kéo hai chân về. Miễn là không đứng đó một tay cầm đôi giày một tay cầm sách.
Điều chỉnh ánh sáng sao cho không phải căng mắt ra. Làm ngay đi, bởi một khi bạn đã đắm mình đọc say sưa thì sẽ chẳng có gì bắt bạn nhúc nhích được nữa. Hãy sắp xếp sao cho trang giấy không nằm trong bóng tối, một nùi con chữ màu đen trên một cái nền màu xám, chữ nào cũng hệt chữ nào như một đội quân chuột: nhưng phải cẩn thận đừng để ánh sáng hắt lên trang sách quá mạnh, sáng lóa lên trên màu trắng tàn nhẫn của trang giấy, ngấu nghiến gặm vào bóng các con chữ như vào lúc giữa trưa ở phương Nam. Cố mà tiên liệu ngay từ bây giờ tất cả những gì có thể khiến bạn phải dừng ngang việc đọc. Thuốc hút trong tầm tay, nếu bạn có hút thuốc, cả gạt tàn nữa. Còn gì không? Bạn có phải đi đái không? Thôi được, bạn biết rồi đấy.
Chẳng phải là bạn mong chờ một cái gì cụ thể từ cuốn sách cụ thể này. Bạn là loại người về nguyên tắc vốn không còn chờ đợi bất cứ điều gì từ bất cứ cái gì. Có lắm người, trẻ hơn bạn hoặc không trẻ bằng, sống trong niềm mong đợi những trải nghiệm khác thường: từ những cuốn sách, từ người khác, từ những chuyến đi, từ những sự kiện, từ những gì ngày mai dành sẵn cho họ. Nhưng bạn thì không. Bạn biết rằng điều tốt nhất bạn có thể mong đợi là tránh được điều xấu nhất. Đây là kết luận bạn đã rút ra được trong đời tư và cả trong những vấn đề chung, kể cả trong những vụ việc trên trường quốc tế. Còn sách thì sao? À, thì chính bởi đã phủ nhận điều đó trong mọi lĩnh vực khác, nên bạn tin mình vẫn còn có thể ban cho chính mình một cách hợp lệ cái niềm vui thú của tuổi trẻ là mong đợi từ một khu vực được cẩn thận khoanh vùng như là lĩnh vực sách, nơi bạn có thể may mắn hoặc không may mắn, nhưng khả năng phải thất vọng là không quá lớn.
Vậy nên, bạn lưu ý thấy trong một tờ báo rằng Nếu một đêm đông có người lữ khách vừa xuất hiện, cuốn sách mới của Italo Calvino, ông ấy không in cuốn nào đã mấy năm nay. Bạn đến hiệu sách mua cuốn ấy. Tốt cho bạn thôi.
| Italo Calvino (1923-1985) là một trong những nhà văn lớn nhất thế kỷ XX của Ý. Phần lớn tác phẩm của ông là kiệt tác: nhóm tiểu thuyết Tổ tiên của chúng ta với Tử tước bị chẻ đôi người (1952), Nam tước trên cây (1957), và Hiệp sĩ không hiện hữu (1959); Cosmicomics (1965); Những thành phố vô hình (1972), và đặc biệt là Nếu một đêm đông có người lữ khách (1979). Ông cũng là tác giả Ý được dịch nhiều nhất ở Anh và Mỹ. |
những Sách Bạn Lên Kế Hoạch Đọc Đã Nhiều Năm Nay,
những Sách Bạn Đã Săn Lùng Suốt Bao Năm Mà Không Thấy,
những Sách Đề Cập Đến Điều Gì Đó Mà Bạn Hiện Đang Suy Nghĩ,
những Sách Bạn Muốn Là Của Mình Để Nếu Cần Là Có Trong Tay,
những Sách Bạn Có Thể Để Riêng Ra Hè Này Có Khi Sẽ Đọc,
những Sách Bạn Cần Xếp Cạnh Những Sách Khác Trên Giá Sách Của Mình,
những Sách Khiến Lòng Bạn Đột Ngột Tràn Đầy Nỗi Tò Mò Không Thể Lý Giải, Không Dễ Biện Minh.
Giờ bạn đã có thể giảm bớt số quân vô tận của các lực lượng đối phương xuống còn một đội hình lớn thì lớn thật nhưng vẫn còn có thể tính đếm thành một số hữu hạn; nhưng rồi niềm nhẹ nhõm tương đối này lại bị phá hỏng vì cuộc tập kích của những Sách Bạn Đã Đọc Từ Lâu Mà Nay Đã Đến Lúc Đọc Lại và những Sách Bạn Luôn Vờ Là Đã Đọc Và Nay Đã Đến Lúc Ngồi Xuống Thực Sự Đọc.
Bằng một cú lao mình lắt léo bạn rũ bỏ chúng đi đặng nhảy thẳng vào trong pháo đài những Sách Mới Mà Tác Giả Hay Chủ Đề Là Hấp Dẫn Với Bạn. Ngay cả trong thành trì này bạn vẫn có thể gây ra tan vỡ trong hàng ngũ những kẻ cố thủ, chia cắt chúng thành những Sách Mới Của Những Tác Giả Hay Về Những Chủ Đề Không Mới (với bạn hoặc nói chung) và những Sách Mới Của Những Tác Giả Hay Về Những Chủ Đề Hoàn Toàn Chưa Biết Tới (ít nhất là với bạn), và xác định sức hấp dẫn của chúng đối với bạn trên cơ sở khát vọng và nhu cầu của bạn về cái mới hay cái không mới (về cái mới mà bạn tìm trong cái không mới và cái không mới mà bạn tìm trong cái mới).
Toàn bộ chuyện này chẳng qua chỉ có nghĩa là, sau khi đã liếc nhanh qua tên những cuốn được bày trong hiệu sách, bạn xoay về phía một chồng Nếu một đêm đông có người lữ khách mới in xong, bạn liền chộp một bản, và bạn mang nó đến quầy thu ngân đặng người ta xác lập quyền sở hữu của bạn đối với nó.
Bạn ném thêm một cái nhìn ngẩn ngơ vào những cuốn sách xung quanh bạn (hay đúng hơn, chính những cuốn sách kia đang nhìn bạn, với cái nhìn ngẩn ngơ của những con chó trong mấy cái chuồng ở trại nhốt chó của thành phố, khi thấy một con vốn là bạn cùng cảnh ngộ nay được chủ đến tháo cũi sổ lồng, cầm dây dắt ra khỏi đó), thế rồi bạn đi ra.
Bạn thấy mình có một niềm vui thú đặc biệt từ cuốn sách vừa xuất bản này, và bạn đang mang đi không chỉ một quyển sách mà còn cả sự mới nguyên của nó, sự mới nguyên mà cũng có thể chẳng qua chỉ là sự mới nguyên của một món đồ vừa xuất xưởng, sự tươi tắn thanh tân của những cuốn sách mới, vốn kéo dài cho đến khi cái bìa ngoài bắt đầu ngả vàng, đến khi một lớp màng mờ bám lấy mép trên, đến khi góc bìa quăn hết cả, trong mùa thu nôn nả của các thư viện. Không, bạn những mong luôn luôn gặp sự tươi mới đích thực, sự tươi mới hễ đã mới một lần rồi là sẽ tiếp tục mới mãi. Sau khi đọc cuốn sách vừa xuất bản, bạn sẽ nắm quyền sở hữu sự tươi mới này ngay khoảnh khắc đầu tiên, mà không phải theo đuổi nó, săn lùng nó. Điều đó có xảy ra lần này không? Bạn chả bao giờ biết được. Ta hãy xem nó mở đầu ra sao nhé.
Có thể là ngay lúc còn trong hiệu sách bạn đã bắt đầu lật lật quyển sách từ đầu tới cuối rồi. Hay bạn không làm thế được, bởi nó được gói kín mít bằng giấy bóng? Giờ bạn ở trên xe buýt, đứng giữa đám đông, một tay níu quai giữ thăng bằng, tay kia bạn bắt đầu mở gói, làm những động tác hao hao như khỉ, một con khỉ muốn bóc quả chuối trong khi vẫn bám cành cây. Cẩn thận, bạn đang thúc cùi chỏ vào mấy người bên cạnh đấy; ít nhất cũng xin lỗi người ta đi.
Hoặc có thể người bán sách không gói sách lại; anh ta đưa cuốn sách cho bạn đựng trong một cái túi nhỏ. Thế thì đơn giản hơn. Bạn đang ngồi sau vô lăng ô tô, chờ đèn hiệu giao thông, bạn rút cuốn sách ra khỏi túi, xé rách lớp giấy bóng kính, bắt đầu đọc mấy dòng đầu. Một trận còi dữ dội trút xuống bạn; đèn xanh rồi, bạn đang làm tắc nghẽn giao thông.
Bạn ngồi nơi bàn làm việc, bạn đặt quyển sách giữa đống giấy tờ công việc như thể chỉ là tình cờ; đến một lúc bạn dẹp tập hồ sơ sang bên và thấy cuốn sách nằm ngay trước mắt, bạn lơ đãng mở nó ra, bạn chống hai cùi chỏ lên bàn, bạn tì hai bàn tay nắm chặt lên hai thái dương, nom bạn như đang tập trung xem xét giấy tờ nhưng kỳ thực bạn đang khám phá những trang đầu của cuốn tiểu thuyết. Dần dần bạn ngả người vào ghế, bạn nâng cuốn sách lên ngang tầm mũi, bạn ngả ghế ra, cho nó dồn trụ lên hai chân sau, bạn kéo một ngăn kéo bên của bàn làm việc ra để kê chân lên đó; vị trí hai bàn chân trong quá trình đọc có tầm quan trọng rất lớn, bạn duỗi dài hai chân lên mặt bàn, lên mớ hồ sơ cần xử lý.
Nhưng chẳng phải làm thế xem ra có phần thiếu trọng thị sao? Không phải trọng thị với công việc của bạn (chẳng ai đòi quyền phê phán năng lực chuyên môn của bạn: chúng ta giả định rằng bổn phận của bạn là một nhân tố bình thường trong cái hệ thống những hoạt động phi sản xuất vốn chiếm một phần không nhỏ nền kinh tế quốc gia và quốc tế), mà với cuốn sách. Còn tệ hại hơn nếu như bạn - sẵn lòng hoặc miễn cưỡng - thuộc về số người xem làm việc có nghĩa là thực sự làm, là thực hiện, một cách hữu ý hoặc không suy ngẫm trước, một cái gì đó cần thiết hoặc ít nhất là không vô dụng với người khác cũng như với bản thân mình; thì cuốn sách bạn đã mang theo đến nơi làm việc như một thứ bùa hộ mệnh khiến bạn chốc chốc lại bị cám dỗ; cứ mỗi lần lại có vài giây bị trừ ra khỏi đối tượng chú ý chính của bạn, dù đó là việc đột lỗ lên những cái phiếu, hay mấy cái đầu đun của một bếp lò, bảng điều khiển một chiếc xe ủi, một bệnh nhân nằm dài trên giường mổ, ruột phơi ra.
Nói tóm lại, tốt hơn bạn hãy kìm nén cơn nôn nóng, ráng đợi về đến nhà hẵng mở sách ra. Là khi này đây. Phải, bạn đang ngồi trong phòng mình, bình tâm; bạn mở sách ra ở trang đầu, không, trang cuối, trước hết bạn muốn biết nó dài đến đâu. Không dài lắm, cũng may. Ngày nay viết tiểu thuyết dài thực là một chuyện trái khoáy: chiều thời gian bị đập vỡ tan, chúng ta chỉ có thể sống hay nghĩ trong những mẩu thời gian vụn mà mỗi mẩu tách ra xa theo quỹ đạo riêng của mình và lập tức biến mất. Chúng ta chỉ có thể phát hiện lại sự liên tục của thời gian trong những cuốn tiểu thuyết của cái thời kỳ khi thời gian chưa có vẻ đã dừng lại và chưa có vẻ đã nổ tung, một thời kỳ kéo dài không quá một trăm năm.
Bạn xoay xoay cuốn sách trên tay; bạn nhìn lướt mấy câu nơi bìa sau, những lời chung chung chả nói được gì nhiều. Thế càng hay, không có một thông điệp nào tuy úp mở nhưng lại nói hay hơn cái thông điệp mà bản thân cuốn sách phải truyền đạt trực tiếp, mà bạn phải rút ra được từ cuốn sách, dù nó nhiều hay ít thế nào đi nữa. Dĩ nhiên, việc xoay tới xoay lui cuốn sách như thế này, cả nó nữa, việc đọc trước đọc sau nó trước khi đọc vào bên trong nó, là một phần của niềm vui thú nơi một cuốn sách mới, song cũng như mọi niềm vui thú mào đầu, nó có độ dài tối ưu của nó nếu bạn muốn nó đóng vai trò như cú hích về phía niềm vui thú mang thực chất hơn, đấy là thực hiện chính hành vi đó, cụ thể là hành vi đọc sách.
Thế là bây giờ bạn đã sẵn sàng tấn công những dòng đầu của trang đầu. Bạn sẵn sàng nhận ra cái giọng không thể lẫn vào đâu được của tác giả. Không. Bạn hoàn toàn không nhận ra nó. Nhưng giờ đây nghĩ lại, đã có ai bảo tác giả này có một giọng không lẫn vào đâu được nào? Ngược lại, ông ta có tiếng là một tác giả mà cuốn sau khác cuốn trước một trời một vực. Và trong chính những thay đổi đó bạn nhận ra ông ta là chính ông ta. Tuy nhiên ở đây ông ta dường như tuyệt chẳng có liên hệ gì với tất cả những thứ khác ông ta từng viết, ít nhất là theo chỗ bạn nhớ. Bạn có thất vọng không? Xem nhé. Có lẽ ban đầu bạn hơi bối rối, như khi có một người xuất hiện, nghe cái tên thì bạn cho rằng người này với một khuôn mặt nào đó hẳn chỉ là một, và bạn cố làm cho những nét mặt mình đang thấy kia tương hợp với những nét mặt bạn nhớ trong tâm trí, nhưng không được. Song bạn cứ đọc tiếp và nhận ra rằng cuốn sách dẫu sao vẫn đọc được, không phụ thuộc vào những gì bạn từng mong đợi từ tác giả này, chính bản thân cuốn sách khơi gợi lòng hiếu kỳ của bạn; trên thực tế, khi tỉnh táo hồi tưởng lại bạn thấy thế là hay hơn, khi ta đối mặt với một cái gì đó hãy còn chưa rõ lắm là điều gì.
Trần Tiễn Cao Đăng dịch
* Phần mở đầu – Trích tiểu thuyết Nếu một đêm đông có người lữ khách của Italo Calvino (Trần Tiễn Cao Đăng dịch, NXB Văn học ấn hành tháng 5/2011) - tiêu đề do Tia Sáng đặt.
24 thg 6, 2011
LỜI CÁO LỖI VỚI BẠN ĐỌC CỦA TẠP CHÍ CỘNG SẢN
Lời cáo lỗi với Bạn đọc
Vào hồi 21 giờ 7 phút, ngày 18 tháng 6 năm 2011, Tạp chí Cộng sản (điện tử) đăng bài “Bảo đảm an ninh văn hóa - tư tưởng trong bối cảnh toàn cầu hóa và hội nhập quốc tế”. Do sai sót trong khâu đánh máy, biên tập và thực hiện quy trình biên tập, nên đã làm sai lệch nghiêm trọng nội dung câu văn thứ hai trong khổ thứ ba của bài viết. Chúng tôi đã kịp thời khắc phục sai sót trên.
Ban Biên tập Tạp chí Cộng sản đã tổ chức kiểm điểm, làm rõ nguyên nhân để xảy ra sai sót, nghiêm túc rút kinh nghiệm và sẽ xử lý nghiêm minh những tập thể, cá nhân để xảy ra sai sót này.
Chúng tôi thành thật cáo lỗi với tác giả và bạn đọc!
Nguyễn Xuân Diện:
Hoan nghênh Tạp chí Cộng sản đã đăng lời cáo lỗi với bạn đọc. Chúng tôi tiếp tục chờ xem việc này được xử lý nghiêm minh như thế nào. Và sẽ thông tin đến mọi người.Nguồn: Blog Nguyễn Xuân Diện
Trích dẫn từ: http://xuandienhannom.blogspot.com/2011/06/loi-cao-loi-voi-ban-oc-cua-tap-chi-cong.html
Chia sẻ:






