11/21/2010
Tôi đã thấy
Hà Nội … thủ đô
Bon chen
Xô bồ
Như cái chợ … nhốn nháo
Tôi đã thấy
Sông Tô Lịch
Đậm màu…
Như mương chứa nước thải
Và nhiều dòng sông khác nữa
Cũng đen màu tương lai
Tôi đã thấy
Hà Nội … thủ đô
Kìn kịt dòng người
Đổ ra đường như thác lũ quê tôi,
Hay như đàn kiến vỡ tổ
Khi bị giội gáo nước …
Bởi lũ trẻ chăn trâu
Tôi đã thấy
Lòng người
Mải đua chen
Chỉ biết tiền
Mà quên mất tình làng nghĩa xóm,
Trời ơi ,
Quê tôi
Thiếu gì tình thương,
Thiếu mỗi tiền …( hic)
Tôi đã thấy
Không phải tất cả
Đều nghèo
Đâu đó,
Lòng tôt vẫn bon chen
Như tiếng sáo diều chiều ở Mỹ Đình, bờ đê
Những chiều lang thang trên phố
Vô tình trong giờ cơm chiều
Gia đình ai sum vầy đầm ấm
Chợt thấy mình còn thiếu
Chút tình thương cha mẹ
Nơi quê nhà.
Và Hồ Tây chiều liễu rủ
Những đôi tình nhân … họ hạnh phúc
Còn tôi
Nhớ ….
Người yêu quê nhà
Chờ mong tôi về
Tôi đã thấy
Đời sinh viên ..là khổ
Bị bòn rút …
Từ tiền nhà ,
Tiền nước, điện, …
Cái gì cũng tăng
Chưa kể móc túi, cướp giật, bọn xin đểu
Cạn kiệt sức mà chẳng dám kêu trời ( -_ - )
Tôi đã thấy
Người thầy tần tảo
Kiếm tiền từ sinh viên
Mua điểm, ….,
Tôi cũng thấy
Những người thầy
Tận tụy
Nuôi dưỡng những tâm hồn
Sinh viên tỉnh lẻ
Sống
Trước tiên
Hãy giữ mình
Cho xã hội, cuộc đời
Cho cha mẹ, gia đình
Tôi đã thấy
Những con đường
Bỗng dưng thành bãi rác
Bỗng dưng thành ao hồ
Và cạm bẫy là những sợi dây
Chằng chịt
Ai biết đây …
Lâu lâu trên mặt báo
Người ta thấy giết người
Cướp của, đâm chém , hiếp dâm
Rồi lại thấy tham nhũng, đút lót
Rồi im lặng
Chuyển công tác.
Rồi lại tham ô…
Thức lâu mới biết đêm dài
Sống lâu mới biết ở đời lắm ma.
Luật chung chẳng cậy có tài,
Muốn lên phải có ví dầy mới lên.
Người ta vẫn bảo việc làm,
Không tiền, không cơ, đố chen được vào.
Thôi thì mình cũng chẳng mơ,
Để mà luồn cúi để mà chen chân.
Thôi thì tôi cố lo toan,
Học xong mau lẹ về nuôi mẹ già.
Chẳng màng thế sự công danh
Hồ Xuân Kiên.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét