Triết Lý, để làm gì ?

Khi ta bế tắc tư tưởng, chân thật công nhận rằng những kiến thức và phương pháp suy luận của ta không cho phép ta sống, tư duy và hành động khớp với khao khát làm người của ta, ngoài vô vàn cách ứng xử khác, ta có thể:

a) Tiếp tục sống, tư duy và hành động như cũ vì, dù sao, ta cũng sống được, không đến nỗi nào

b) Lột áo cũ, khoác áo mới, một tấm áo coi lành lặn đẹp đẽ hơn nhưng cũng hàm hồ không thua gì. Điều ấy luôn luôn khả thi bằng ngôn ngữ.

c) Đi tới cùng bế tắc của chính mình. Nếu không giải quyết được nó, ta ôm nó xuống suối vàng, để lại ở đời chỉ một câu hỏi. Câu hỏi của một con người. Đích thực. Có gì nhục đâu?

Nếu ta tưởng ta đã tìm ra một phần của giải pháp, ít nhất là cho riêng mình, thì cứ viết đi, chẳng cần trích cao nhân nào cả: họ đã là một phần của ta và ta đã phải “vượt” họ để nên mình.

Thế thôi.

(Chungta.com)

Góc nhỏ của Noby Vui Vẻ

Lục lọi, tìm tòi, đọc, cóp nhặt, chia sẻ, ... OK hay không tùy bạn ! ! !

“Nước độc lập mà dân chưa tự do thì độc lập cũng không có ý nghĩa”- Hồ Chí Minh.

30 thg 12, 2015

Mùa Noel...

Đã từng nhớ có một mùa đông
Mùa nô-el giá lạnh đôi chân trần
Tuần lộc chẳng đến xứ người Mông
Màn mưa lạnh che ánh đèn leo lét...
Và ở đây đâu chỉ mấy hộ nghèo

Cứ xây đi, những trụ sở hoàng cung
Cứ làm đi, những đường cong mềm mại
Cứ bàn đi, những con nợ tập đoàn
Cứ bầu đi, hỡi phe nhóm đua tranh ...

Ở đây chỉ cần cơm no, áo ấm
Nửa đêm không phải dậy nhóm lửa để ngủ ngon
Khách xa đến không phải bỏ giầy đi hàng cây số
Dìm đôi chân trong giá lạnh đến tê lòng

24 thg 12, 2015

Bàn tý về cái chữ vì dân

Mọi chuyện liên quan đến đất đai đều rắc rối và phức tạp. Mà nguyên do chính là nhà nước đã không vì lợi ích thực sự của người dân. Chính quyền đã quen thói quan liêu, không chịu lắng nghe ý kiến phản hồi từ người dân, cán bộ thì không làm cho dân tin. Hồ Chí Minh đã từng nói: “Nếu chính phủ hại dân thì dân có quyền đuổi chính phủ”. Cái chữ “hại dân” thì cũng có nghĩa là không đem lại lợi ích cho dân, mà lại còn làm khổ nhân dân. Vậy thì còn gì là nhà nước của dân, do dân, vì dân nữa.
Những sự kiện nổi bật về đất đai trong những năm gần đây như ở Hải Phòng, Thái Bình, Hưng Yên và mới đây là ở Vĩnh Hưng và Ninh Hiệp của Hà Nội. Và còn ở nhiều nơi khác nữa.
Đấy là về đất đai. Như đã nói, khi chính quyền không còn vì nhân dân nữa, mà vì chủ nghĩa cá nhân như HCM đã từng bảo là mọi cán bộ đều phải tránh. Nhưng phần nhiều bây giờ, cán bộ của ta đều dính chặt vào mà chẳng ai muốn thoát ra cả. Âu cũng vì nó có nhiều lợi ích, cũng vì lợi ích.
Nó giống như xung quanh cụm từ Tân Hiệp Phát gần đây. Người ta đã vì tiền thuế của doanh nghiệp thu về mà bỏ qua chất lượng của sản phẩm, bỏ qua sức khỏe của dân tộc. Mà một người yếu thì không sao chứ nhiều người yếu thì hóa ra cả dân tộc yếu. Mà yếu thì làm sao giữ được hai chữ Việt Nam trên bản đồ thế giới bây giờ...


18 thg 12, 2015

Những vụ án giết người

Trên một tờ báo có viết rằng, một người dân khi được hỏi tại sao đi xem phiên tòa xét xử vụ thảm sát ở Bình Phước đã nói rằng: “Tôi tưởng xử xong sẽ bắn, thế là đi xem”.
Đây cũng chỉ là một trong những vụ án giết người liên tục trong thời gian gần đây. Nào ở Yên Bái, Nghệ An, Hà Nội. Điều này thực sự lo ngại về vấn nạn văn hóa, đạo đức trong giới trẻ hiện nay. Mặc dù không phải đến bây giờ chúng ta mới nói đến vấn đề này. Đạo đức, văn hóa của người Việt Nam đang theo chiều hướng đi xuống. Tất nhiên chỉ là một phần nhỏ mà thôi. Nhưng cái gì đã tạo nên thực trạng như vậy. Dân gian đã có câu: “con hư tại mẹ, cháu hư tại bà”. Ở đây không phải là đổ lỗi cho người mẹ, người bà đâu. Mà ý là do sự gương mẫu của người lớn mà cụ thể là những người trong gia đình mà gây ra. Bố mẹ không gương mẫu, không tử tế để làm gương cho con thì những người con không bao giờ làm người có ích được.
Như chúng ta thấy đây chỉ là những vụ xét xử hình thức giết người trực tiếp, và được tuyên án. Còn những kiểu giết người không dao như ta vẫn nói, một cách gián tiếp thông qua thực phẩm bẩn, thông qua hàng giả, hàng lậu… Nhưng  ai xử lý, ai phán xét đây. Hay chỉ là dân ta mua sai thì dân ta chịu vậy.
Điển hình như vụ giữa anh Minh và Tân Hiệp Phát. Dưới góc độ của người tiêu dùng, ta thấy điều gì khi một doanh nghiệp tố cáo người tiêu dùng khi họ phát hiện ra sản phẩm của mình có vấn đề về chất lượng. Liệu doanh nghiệp đó có thể tồn tại? Khi mà vấn đề an toàn thực phẩm bây giờ đang là vấn nạn hiện nay.


15 thg 12, 2015

Lại về an toàn thực phẩm

Trên tờ Cafebiz.vn có một bài đăng với tít như thế này: “Nếu người Việt cứ uống cà phê như hiện tại, đường đi từ quán nước đến nghĩa địa không còn xa…”

Không phải đến bây giờ cái vấn đề an toàn thực phẩm mới được nói đến một cách nghiêm trọng như vậy. Chẳng biết từ khi nào, người Việt chúng ta cứ phải đầu độc lẫn nhau, lặng thầm giết nhau một cách tàn bạo và dã man đến như vậy. Nào trong rau, nào là thịt, bánh kẹo… và cả ngàn tỷ thứ khác nữa. Và chẳng ai trong chúng ta chịu trách nhiệm về điều đó cả. Cả những “đầy tớ” của dân cũng vậy, trong số các ông ấy, ai mạnh mồm bạo miệng thì được cái câu hỏi trên diễn đàn quốc hội. Mà hỏi cho sang mồm chứ có ai thèm để ý đến đâu. Chẳng có cái biện pháp nào được đưa ra cả, vì lỗi ở đây là do toàn dân, dân sai thì dân chịu chứ biết kêu ai bao giờ. Ai bảo dân là gian nhỉ?
Người dân mua những thứ chất độc ấy ở đâu? Tại sao mua được? Quản lý thị trường, công an kinh tế ở đâu? Nó cũng giống như việc cả một tòa nhà to đùng được xây xong, phát hiện sai phạm thì các bố ở phường bảo không biết, mà thực tế thì chỉ cần một nhà vừa mua xe gạch về chưa kịp xây thì các bố ở phường đã mò đến lập biên bản. Công lý ở đâu? Xin thưa, Công lý đã bị Lê Văn Duyệt giết bỏ năm 1821 rồi.
Trở lại cái món cà phê nguyên chất. Xin thưa rằng cái cà phê chúng ta mua ngoài siêu thị nó đúng là chả có tý cà phê nào. Cái này chúng ta nói đến nhiều lắm rồi. Cho nên nhà tớ phải tự trồng cà phê để uống đấy. Nhiều người uống họ chê là không ngon. Vì vị ngoài quán nó khác… Chắc thế!


1 thg 12, 2015

Chuyện ăn uống


Trong bản Tuyên ngôn độc lập mà Bác Hồ vĩ đại của chúng ta đã đọc trước toàn thể nhân dân có đoạn: "Tất cả mọi người đều sinh ra có quyền bình đẳng. Tạo hoá cho họ những quyền không ai có thể xâm phạm được; trong những quyền ấy, có quyền được sống, quyền tự do và quyền mưu cầu hạnh phúc". Mà để sống thì người ta phải ăn, phải uống, phải … đấy là những nhu cầu căn bản của con người. Và hôm nay chúng ta sẽ nói đến ăn uống. Tức là nói đến những bữa ăn hàng ngày của chúng ta, chứ không phải là những nghệ thuật nấu ăn ngon như ở các nhà hàng vô số sao hay như những bữa ăn ngàn đô mà giai cấp công nhân chúng ta vẫn hay ăn để rồi vô viện vì ngộ độc thực phẩm.
Tự cổ chí kim, các vua chúa vẫn luôn luôn mong muốn được trường sinh bất tử, ấy vậy mà các vị vua vẫn chết sớm vì bệnh tật, dù cho được ăn toàn cao lương mỹ vị. Thế nên cái quan niệm ăn uống bổ dưỡng xưa kia cần phải được xét lại, dưới góc độ khoa học hiện đại bây giờ.
Tất nhiên, những thực phẩm mà Nô bi nhắc ở đây là rau củ, là thịt cá. Xét về các nhóm thức ăn như tinh bột, đạm, chất béo, rau củ quả thì cho vitamin và chất xơ. Đạm (ý nói là mấy loại đạm động vật) càng nhiều thì cơ thể càng dễ bệnh, mà béo phì hay gout (gút) là chứng bệnh rất phổ biến hiện nay. Cho nên ta càng ăn ít chất đạm thì càng tốt. Cho nên, những thứ thịt như bò, dê, lợn, chó thì nên hạn chế dần, ăn ít đi. Tuần chỉ nên dăm ba bữa thôi. Những thứ như cá, rau củ quả, đỗ đậu gì đấy thì nên ăn nhiều vào. Thế mới tốt lên được. Vậy nên đừng tưởng người ta cho mình ăn nhiều thịt là người ta quý mình, đôi khi có ý cả đấy.
Chúng ta nên ăn những thực phẩm do con người chăn nuôi, trồng được. Như rau cỏ trong vườn nhà, chứ đừng vào rừng vặt cây hoang dã về ăn… chả mấy chốc mà trụi cả rừng cây. Cũng như vậy, những vật nuôi (hay còn gọi là thú cưng) thì thôi không nên ăn nữa. Chó, mèo đều là bạn của ta, ta không nên ăn thịt những người bạn của mình. Động vật hoang dã cũng không nên thịt chúng, cái gì của tự nhiên thì hãy trả nó về với tự nhiên. Ví như hươu, nai, cá sấu gì đấy chả hạn, nếu nuôi được thì hãy thịt, đừng bẫy với săn bắn làm gì. Bởi khi chúng ta tàn phá thiên nhiên, thì có nghĩa là chúng ta đang tự tàn phá chính môi trường sống của chính mình.
Người phương Tây, trong nhà thường có tủ rượu và tủ sách. Nhưng thường là rượu trắng lên men, hoặc ngâm hoa quả. Cũng đừng có uống rượu ngâm động vật, nó cũng không tốt tẹo nào cả, không như chúng ta vẫn nghĩ về nó đâu. Còn nữa, đó là tiết canh. Nô bi cũng từng chiến những món tiết canh, cơ man nào là vịt, ngan, lợn, gà… Nhưng với tình hình thế giới à lộn, tình hình chăn nuôi dùng nhiều chất hóa học như hiện nay, vi khuẩn và đồng bọn của chúng sinh sôi nảy nở quá nhiều. Chúng ta nên dừng lại món tiết canh ở đây được rồi.
Nội tạng động vật nói chung thì cũng không nên ăn nhiều. Nô bi có một người bà con bán thịt heo trong Sài Gòn (tức Thành phố Hồ Chí Minh bây giờ) có cho biết là người Hoa họ làm ba toa (thịt lợn bán) trong đó, họ không có lấy đầu và nội tạng. Họ chỉ bán thịt thôi. Âu vậy cũng có lý, bởi bộ lòng đó chưa toàn chất thải, nhất là với những thức ăn chăn nuôi bây giờ, nó cũng chả sạch sẽ gì nữa. Cũng nên bơn bớt ăn đi thôi.

Cứ tóm gọn lại là như thế này, bây giờ chúng ta cứ nên ăn rau củ quả, cá các kiểu cộng với thể dục thể thao một tý. Xong rồi các bạn có thấy cuộc đời nó mới tươi roi rói được. 

Lá cà phê giảm béo...

Vô tình hôm nay Nô bi mới biết rằng, lá cây cà phê nhà Nô bi có tác dụng để giảm cân. Được cái là Nô bi nhìn rất chi là ngon zai, lại vận động mọi bộ phận trên cơ thể rất là điều độ, nên cũng không cần giảm cân bao giờ cả. Cả gia đình Nô bi cũng thế, toàn zai xinh gái đẹp cả thôi. Nói thêm một chút là từ cái hồi mà nhà Nô bi bắt đầu trồng mấy héc-ta cây cà phê ấy, mà Nô bi lại cứ chăm chăm vào việc lấy quả cà phê, mà không biết đến công dụng của nó lại quan trọng như vậy. Thế là Nô bi bèn chạy ngay lên internet để hỏi ông giáo sư Google xem có thật như thế không… kết quả ông ấy bảo có biết, nhưng chỉ là kinh nghiệm trong dân gian. Nô bi có trách ông ấy là mình thân nhau thế mà ông không bảo cháu để nhà cháu đầu tư bán lá cà phê cho có lãi, chứ bán quả bây giờ vất lắm ông ơi.
Theo một thống kê nho nhỏ vào năm 2008, Viện Dinh dưỡng tiến hành một khảo sát tại trường Tiểu học Kim Chung (huyện Đông Anh) và trường Văn Chương (quận Đống Đa) cho thấy: 14% nam học sinh (HS) từ 9-11 tuổi ở trường Văn Chương bị béo phì, trong khi tỉ lệ này ở trường Kim Chung chỉ có 2,2%. Riêng nam HS 9 tuổi ở trường Văn Chương có tỉ lệ béo phì lên tới 22%.
Bọn trẻ bây giờ sướng quá mà, ăn uống tùm lum hết, chắc là bố mẹ chúng nó ngày xưa chịu đói, nên sợ con họ cũng bị đói như thế. Cứ đến giờ ăn, các bà, các cô, các chị cứ phải gọi là nô nức đưa con trẻ ra đường để nựng chúng nó ăn, rồi nựng chúng nó học, rồi nựng chúng nó x, rồi nựng y z… Ấy vậy mà bọn trẻ nào có chịu lớn đâu, so với cái thể xác của chúng. Cuộc sống của một gia đình như thế ấy, cuộc đời của một con người là như thế ấy. Còn cuộc sống của một dân tộc, của một đất nước sẽ ra sao?


30 thg 11, 2015

Một góc nhìn về việc những người trẻ được bổ nhiệm trong thời gian qua


Trước thềm Đại Hội Đảng XII (ĐHĐ 12), đã có nhiều cán bộ trẻ được bổ nhiệm vào BCH Đảng bộ của nhiều tỉnh, thành. Trong đó có những cán bộ trẻ, danh sách theo như Nobi thống kê thì có vài nhân vật đáng chú ý dưới đây:
- Ông Nguyễn Minh Triết, 25 tuổi (con ông Nguyễn Tấn Dũng) được bầu vào BCH Đảng bộ tỉnh Bình Định
- Ông Nguyễn Bá Cảnh, 32 tuổi (con ông Nguyễn Bá Thanh) được bầu vào BCH Đảng bộ Đà Nẵng
- Ông Nguyễn Xuân Anh, 39 tuổi (con ông Nguyễn Văn Chi) được bầu làm bí thư thành ủy thành phố Đà Nẵng.
- Ông Nguyễn Thanh Nghị, 39 tuổi (con ông Nguyễn Tấn Dũng) được bầu làm bí thư tỉnh ủy tỉnh Kiên Giang
Điểm chung của những nhân vật này là đều còn trẻ và đều là con của những người đã và đang giữ những chức vụ quan trọng của đất nước.
Chúng ta hay nghe nhiều những câu như: 4C (con cháu các cụ), hay nhất quan hệ, nhì tiền tệ, một người làm quan, cả họ được nhờ… để nói lên thế chế xin – cho trong chốn quan trường hiện nay. Chúng ta đã thấy có những tỉnh, những huyện, những xã có những vị trí mà hầu hết là đều có mối quan hệ họ hàng trong đấy. Mà huyện Mỹ Đức – Hà Nội là một ví dụ.
Có rất nhiều hệ lụy trong việc tuyển dụng 4C vào các cơ quan công quyền. Nhưng trong bối cảnh đất nước đang chất đầy những khó khăn như hiện nay. Từ việc nền kinh tế yếu kém cả về sản xuất lẫn năng lực, nguồn tiền thì đang dần cạn kiệt. Cứ nhìn vào những gia đình bỗng chốc giàu lên nhờ bán đất hay giải phóng mặt bằng, để rồi khi tiêu hết tiền thì trở lại với kiếp nghèo. Chả nhẽ đất nước cứ mãi thế thôi sao.
Trở lại vấn đề chính, những người trẻ ở trên, được bổ nhiệm vào ban lãnh đạo của những tỉnh được coi là trọng điểm của đất nước, dẫu sao cũng cho chúng ta một chút hy vọng. Bởi vì, cứ nhìn trường hợp của Nông Quốc Tuấn, khi thực tài không có thì sẽ không thể leo cao hơn được. Dẫu rằng, khoảng thời gian giữ chức cũng sẽ làm mất đi sự phát triển của tỉnh đó.
Trước tiên, hãy nói về bằng cấp của những cán bộ trẻ này.
- Nguyễn Minh Triết: Thạc sĩ ngành kỹ thuật hàng không chế tạo tại Đại học Brunel (Anh) 
- Nguyễn Thanh Nghị: Tiến sĩ ngành Kỹ sư công chính tại Đại học George Washington, Hoa Kỳ
- Nguyễn Xuân Anh:  Tiến sĩ Quản trị kinh doanh (Nobi có tìm hiểu nhưng hiện chưa biết ông nay học ở đâu, trường nào? Chỉ biết là ông này cũng đi du học nước ngoài)
- Nguyễn Bá Cảnh: Thạc sĩ quản trị công ở Anh quốc.
Như vậy, những nhân vật trên đều được đào tạo một cách bài bản, đều có khả năng, và theo đánh giá chủ quan của tôi, là có một phần thực tài ở trong đó. Họ là những nhân vật đã được đi ra nước ngoài, được chứng kiến sự phát triển và cơ chế của những quốc gia phát triển. Hơn nữa, họ cũng hiểu những mưu mô chính trị trong thể chế ở Việt Nam thông qua môi trường gia đình. Và một điều nữa, theo Nobi, đó là khi bố mẹ những nhân vật này (tiền đã không còn là vấn đề nữa- hay có thể nói là tham đã đủ rồi) đưa con cái họ vào chỉ vì danh gia vọng tộc của gia đình. Và họ sẽ có cách nhìn mới về cơ chế, về thể chế, về tương lai của đất nước. Chứ không bảo thủ, gò mình trong khuôn phép như thế hệ cha ông của họ nữa.
Nhưng THỜI GIAN mới là câu trả lời chính xác hơn cả.


Câu chuyện hội nhập TPP: Năng suất lao động và hội nhập

Câu chuyện hội nhập đã được nhắc đến từ lâu, nhưng nó chưa bao giờ cũ. Chúng ta liệu đã sẵn sàng cho việc hội nhập quốc tế. Khi mà trong bất cứ quan điểm nào của Đảng và Nhà nước ta về mọi vấn đề liên quan đến kinh tế - xã hội nói chung đều nhấn mạnh đến một điều: hội nhập quốc tế. Nhưng chúng ta hội nhập đến đâu và làm được gì trong cái công cuộc hội nhập ấy. Nobi có đọc trên vài trang báo đưa lại quan điểm của một ông nào đó rằng: Việt Nam ta đàm phán gia nhập các hiệp định thì rất giỏi, nhưng chẳng làm gì nhiều cho cái hiệp định ấy nó thực sự tốt cho người dân. Là bởi nền sản xuất của chúng ta thực sự chưa tốt, nếu không nói là quá yếu. Một chủ đề đang được nêu ra, đó là chuyện Lào và Cam-pu-chia đang vượt chúng ta trong một số tiêu chí, năng lực cạnh tranh chẳng hạn. Các vị quan chức của chúng ta có lo không, giải quyết nó như thế nào. Khi mà nền kinh tế đang dần chững lại.
Trong cuốn Tại sao các quốc gia thất bại, hai tác giả D. Acemoglu và J.A. Robinson đã cho rằng, một quốc gia kém phát triển, một nền kinh tế yếu là do thể chế chính trị đang điều hành quốc gia đó. Và sự thật đúng là như vậy.
Trở lại câu chuyện năng suất lao động, nhiều người đã phản ứng khi các thống kê cho thấy năng suất lao động của Việt Nam bằng 1/15 Singapore, 1/5 Malaysia, 2/5 Thái Lan. Nhưng dù có biện minh thế nào đi chăng nữa, chúng ta phải chấp nhận sự thật ấy và tìm cách khắc phục nó. Nguyên nhân thì có nhiều, chúng ta sẽ đề cập đến nó sau, nhưng phải đồng ý rằng, nguyên nhân chủ yếu là do thể chế điều hành đất nước của chúng ta còn quá nhiều yếu kém.
Ví dụ, trong ngành chăn nuôi chẳng hạn, tờ báo Cafebiz.vn đã dẫn ra rằng, năng suất của nông dân Việt chỉ bằng 1/20 nông dân Hoa Kỳ. Tờ báo này đưa ra ví dụ: ở Hoa Kỳ chỉ cần 1 người để nuôi 1000 con lợn, còn Việt Nam là 15 – 20 người. Rồi 1 người Thái Lan có thể quản lý trang trại 20.000 con gà công nghiệp, còn ở nước ta 1 người chỉ có thể quản lý được 5000 con.
Hay như câu chuyện thương hiệu, ông Samir Dixit - Giám đốc Vùng Châu Á – Thái Bình Dương của công ty định giá thương hiệu Brand Finance đã hỏi rằng khi mà Mỹ có Apple, Nhật có Honda, Sony, Ý có Guuci…. Vậy Việt Nam có gì để thế giới biết đến ngoài tà áo dài và chiếc nón bài thơ. Chúng ta có gì? Ngoài những thương hiệu như Trung Nguyên, Vinamilk,… Cũng theo đánh giá của Brand Finance thì tổng giá trị thương hiệu của top 50 thương hiệu Việt chưa bằng 1 nửa giá trị của 1 thương hiệu của Malaysia.
Cái khẩu hiệu "Người Việt dùng hàng Việt" có thể đem lại một chút tác động tích cực đến những doanh nghiệp Việt Nam. Cũng là hàng nhái, tại sao ta cứ dùng hàng Tàu làm gì, chúng ta cũng có ở Vĩnh Phúc cơ mà - ấy là thông tin mà một người bạn làm bên quản lí thị trường của Nô cho biết vậy. Hay trở lại chuyện cái đèn pin dạo trước, quả thật ở cái siêu thị ấy, lượng đèn pin Việt chỉ vài ba cái, quá ít so với cả trăm cái đèn TQ được bày trên kệ hàng. Ấy là chưa kể, những hàng tiêu dùng khác, Nô đi chợ chỉ chọn những cái nào made in Việt Nam mà thôi, dù nhìn nó có kém hơn một tí. Nhưng một người mua thì có thể không ảnh hưởng nhiều đến doành nghiệp, nhưng bạn thử tưởng tượng xem, con dân nước Việt hàng triệu triệu người, ai cũng chỉ mua hàng Việt Nam sản xuất (dĩ nhiên trừ những cái mà ta chưa làm được) thì kinh tế Việt sẽ vang xa đến tận đâu, không khéo lại làm cho Singapore mơ giấc mơ Sài Gòn năm nào ấy chứ. Mà khi kinh tế ta mạnh, thì liệu lão hàng xóm to xác có còn dám vác tàu vào biển của ta nữa hay không.
Đấy! Có thể người ta sẽ gọi nó là hòa nhập chứ không hòa tan là ở chỗ ấy.

Nhưng người làm kinh doanh không thể dựa vào việc khách hàng tự tìm đến được, mà là phải làm sao để khách hàng tự tìm đến mình. Có rất nhiều doanh nghiệp trẻ người Việt đã làm được điều ấy, và biết đâu mai này, Nô sẽ không còn ngồi viết linh tinh vớ vẩn thế này nữa, mà đang bận rộn cái chuyện làm nên thương hiệu nào đó cho nước Việt mình được rạng mặt nở mày ấy chứ. 



5 thg 9, 2014

2-9. VÀI ĐIỀU NÓI VỚI "ÔNG GIỜI". Vi Toàn Nghĩa

2-9.
VÀI ĐIỀU NÓI VỚI "ÔNG GIỜI".

Thưa ông giời.

Tôi là vi toàn nghĩa -với dân mạng không ai lạ về tôi.
Đã lâu lắm tôi không viết gì -sau khi tôi được PA-38 -mời lên làm việc ở tầng 2 -số 6 -QUANG TRUNG -HÀ ĐÔNG (chỗ hang ổ của ông nhanh -hay ông chậm gì đấy).
Tôi phải làm việc với họ 8 ngày liên tục. Tôi đàng hoàng -và họ cũng đàng hoàng- họ mời tôi ăn cơm cùng họ ở tầng một -6-quang trung -hà đông.Tôi đã nhận lời -nhưng hỏi ra mới biết -khi ăn cơm không được uống rượu -anh N trung tá an ninh nói với tôi :"bác thông cảm -ngành cháu cấm uống rượu trong ngày"
Trời ạ !
Không uống rượu -lấy đâu trí thông minh ?-họ là ai mà không uống rượu -cũng giỏi?
"HÒA NƯỚC SÔNG -CHÉN RƯỢU NGỌT NGÀO
NẾM MẬT NẰM GAI ĐÂU PHẢI MỘT HAI SỚM TỐI..." (lão nào viết ấy nhỉ?).
Không lan man nữa -tôi xin hỏi ông giời mấy điều nhân 2-9 -có phải mình hay gọi tết độc lập không? -hay dân tôc vẫn là nô lệ - nhưng ở đẳng cấp cao hơn-tạm gọi là "TRUNG CẤP NÔ LỆ" để phân biệt với các bác ở mức đại hoc NÔ LỆ.
.
TÔI HỎI :
Cơ chế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa là gì ? nó là giống chó -hay mèo ? cho biết để dân tộc chúng tôi cư sử cho phải phép.
MÈO hay CHÓ?.
Vì cơ chế thị trường là cung -cầu tự nẩy sinh trong quá trình tiến hóa -nó có từ khi chưa có loài người-vậy nó là TẤT YẾU KHÁCH QUAN -không có loài người nó vẫn tồn tại-tất cả các sinh vật -dù thấp hay cao cho đến nay vẫn duy trì để TỒN TẠI.Nó chấp nhận khủng hoảng để phát triển nhanh hơn khi phục hồi-nó là PHÁT TRIỂN TỰ NHIÊN
Còn kinh tế xã hội chủ nghĩa là nền sản xuất định hướng -có kế hoạch (nhớ cho là CÓ KẾ HOẠCH )-không chấp nhận quy luật "CUNG -CẦU" nên nó không bao giờ khủng hoảng -không chấp nhận công nhân tất nghiệp.nó là VÔ CÙNG TƯƠI ĐEP ?
Vậy qua tính chất 2 nền phat triển rõ ràng lá CHÓ VỚI MÈO.
Vậy thưa ông "kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa"-là gì đây ông?
CHÚNG TA LÀ CHÓ -HAY MÈO?- ÔNG NÊN NÓI CHO RÕ RÀNG -ÔNG VỪA RỒI NÓI 100 NĂM NỮA CHÚNG TA KHÔNG BIẾT LÀ CHÓ HAY MÈO -MÀ ÔNG NÓI VỚI CỬ TRI NHƯ THẾ LÀ VÔ CÙNG THIẾU TRÁCH NHIỆM ( tao dẫn chúng mày đi nhưng tao còn chẳng biết tao là chó hay mèo).ĐAU!.
Thưa ông giời-vừa rồi ông sử tù 2 đứa con gái -1 thằng con trai tội gì thế ông -trong vụ này không tìm thấy bao cao su nào -kể ra tìm được vài bao cao su  như vụ tên cù thì dễ sử hơn -đúng không ông?.Bọn thế giới sẽ câm mồm luôn.

Bọn đệ tử ông làm việc quá kém -giảm biên chế đi.
Thưa ông giời-tôi tìm hiểu ông quá rõ -biết cả chuyên ngành của ông -đó là "biến giấy lành thành giấy vun" -tôi chưa gặp ông -nhưng từ điển bách khoa toàn thư mở bảo tôi như thế.
Nó bảo thế này này:
1- lúc dân tộc đang gồng mình lên "giải phóng dân tôc" thì ông đi nước ngoài học kỹ thuật "biến giấy lành thành giấy vụn"
2-lão ấy chưa bao giờ bắn 1 viên đạn về phía kẻ thù của tổ quốc
3-ao nhà của lão ấy là hồ THUYỀN QUANG chứ không phải là biển đông.
Đây là bách khoa toàn thư nói đấy nhé -không phải của kỹ sư vi toàn nghĩa đâu (đề nghị trích dẫn nếu tôi phải ra tòa)
ÔI ông trời ơi :
TAM QUYỀN KHÔNG PHÂN LẬP -có cho ra một nhà nước PHÁP QUYỀN KHÔNG ?
NHÀ NƯỚC PHÁP QUYỀN XÃ HỘI CHỦ NGHĨA LÀ THẾ NÀO ĐÂY ?
Có phải :
Nó đã sử vụ hiếp dâm trẻ em ở HÀ GIANG ?
Có phải nó đã bắt lão VƯƠN bạn tôi đi tù.?
có phải nó bắt lão BÌNH vi na xin đi tù?
có phải dương chí dũng là anh hùng dân tộc?

có phải nó bắt cháu tôi PHƯƠNG UYÊN đi tù và đuổi học cháu?
có phải nó có công tìm ra bao nhiêu anh nuôi -chị nuôi -bố mẹ nuội -hoặc tiên sư nuôi để minh chứng cho những tài sản kếch sù của ai đó.
(hỏi nhỏ ông -ông có bao nhiêu rồi - xiu pu cha có tý nào không?)
16 tấn vàng thu được ngay 30-4 đi đâu ấy nhỉ?
có phải.....
có phải.....
có phải....
..............
Ai cho tôi thời gian để nói hết bây giờ.
Và bao giờ nó sử tôi - kỹ sư vi toàn nghĩa đi xe ôm -ông có biết trước thời gian bảo tôi với-ông biết rõ mà vì nó là "tất yếu khách quan" với chế độ này -đúng không ông -NHÌN THẲNG VÀO MẮT TÔI MÀ TRẢ LỜI MỘT KHI LÀ ÔNG TRỜI KHÔNG ĐƯỢC PHÉP HÈN.
Ông biết không :
"qua 3 điểm cho trước không thẳng hàng (NHỚ LÀ KHÔNG THẲNG HÀNG) ta có một măt phẳng -VÀ DUY NHẤT CHỈ MỘT MÀ THÔI. " Ông biết được hoc từ lớp nào không ?lớp 7 phổ thông đấy ông ạ.
Xã hội đã áp dụng quy tắc này vào " tam quyền phân lập" nó đảm bao cho chỉ có MỘT MẶT PHẢNG DUY NHẤT để sử án -bình đẳng từ thằng chăn vịt đến thằng thủ tướng -đấy gọi là pháp quyền đấy thưa ông -thủ tướng đái bậy sẽ chịu mức phat như thằng xe ôm đái bậy -không có gì khác nhau.
Ông giời ạ -đã là pháp luật thì không thể có "chỉ đạo thống nhất" đâu. 
Vậy mà 72 thầy giáo tôi đòi tam quyền phân lập để có một nhà nước pháp quyền mà ông bảo họ "suy thoái về đạo đức"
Ông nhận là ông giời rồi thì tôi không thể gọi giời nữa -tôi gọi CHÓ ƠI trên thế giới có bao dân tộc sao không chia đều lại bắt mỗi dân tộc việt nam hưởng "PHÁP QUYỀN XÃ HỘI CHỦ NGHĨA" nếu có mắt thì mở mắt ra đi ông trời ơi.
Ông là ông giời thật thì đưa tôi ra tòa nhé -NHƯNG ÔNG CŨNG PHẢI RA ĐỂ LÀM BÊN NGUYÊN -TÔI LÀM BÊN BỊ CHO đừng có sử án phiên tòa chỉ có BÊN BỊ mà KHÔNG CÓ BÊN NGUYÊN -nó khốn nạn lắm ông ơi.
Còn ông là công dân việt nam -ĐAU ĐÁU LO CHO VẬN MỆNH DÂN TỘC thì hãy điện thoại cho tôi -ta cùng tranh luận.
Tôi là kỹ sư vi toàn nghĩa số máy 0982269462.
Chào ông giời -cố làm cho tôi nể trọng đi ông.

viết song lúc 1h08 -tại thạch bàn 
hà nội.

kỹ sư
vi toàn nghĩa
0982269462

TƯ LIỆU TỦ TRỒNG RAU SẠCH "HOÀNG SA -01"


link youtbe.com: https://www.youtube.com/watch?v=xc1BrvWF70Y&list=UUP8qmRmmH7AFKSfOESYbmTQ


Tổng số lượt xem trang

free counters