Trong bản Tuyên ngôn độc lập mà Bác Hồ
vĩ đại của chúng ta đã đọc trước toàn thể nhân dân có đoạn: "Tất cả mọi người đều
sinh ra có quyền bình đẳng. Tạo hoá cho họ những quyền không ai có thể xâm phạm
được; trong những quyền ấy, có quyền được sống, quyền tự do và quyền mưu cầu hạnh
phúc". Mà
để sống thì người ta phải ăn, phải uống, phải … đấy là những nhu cầu căn bản của
con người. Và hôm nay chúng ta sẽ nói đến ăn uống. Tức là nói đến những bữa ăn
hàng ngày của chúng ta, chứ không phải là những nghệ thuật nấu ăn ngon như ở
các nhà hàng vô số sao hay như những bữa ăn ngàn đô mà giai cấp công nhân chúng
ta vẫn hay ăn để rồi vô viện vì ngộ độc thực phẩm.
Tự cổ chí kim, các vua chúa vẫn
luôn luôn mong muốn được trường sinh bất tử, ấy vậy mà các vị vua vẫn chết sớm
vì bệnh tật, dù cho được ăn toàn cao lương mỹ vị. Thế nên cái quan niệm ăn uống
bổ dưỡng xưa kia cần phải được xét lại, dưới góc độ khoa học hiện đại bây giờ.
Tất nhiên, những thực phẩm mà
Nô bi nhắc ở đây là rau củ, là thịt cá. Xét về các nhóm thức ăn như tinh bột, đạm,
chất béo, rau củ quả thì cho vitamin và chất xơ. Đạm (ý nói là mấy loại đạm động
vật) càng nhiều thì cơ thể càng dễ bệnh, mà béo phì hay gout (gút) là chứng bệnh
rất phổ biến hiện nay. Cho nên ta càng ăn ít chất đạm thì càng tốt. Cho nên, những
thứ thịt như bò, dê, lợn, chó thì nên hạn chế dần, ăn ít đi. Tuần chỉ nên dăm
ba bữa thôi. Những thứ như cá, rau củ quả, đỗ đậu gì đấy thì nên ăn nhiều vào.
Thế mới tốt lên được. Vậy nên đừng tưởng người ta cho mình ăn nhiều thịt là người
ta quý mình, đôi khi có ý cả đấy.
Chúng ta nên ăn những thực phẩm
do con người chăn nuôi, trồng được. Như rau cỏ trong vườn nhà, chứ đừng vào rừng
vặt cây hoang dã về ăn… chả mấy chốc mà trụi cả rừng cây. Cũng như vậy, những vật
nuôi (hay còn gọi là thú cưng) thì thôi không nên ăn nữa. Chó, mèo đều là bạn của
ta, ta không nên ăn thịt những người bạn của mình. Động vật hoang dã cũng không
nên thịt chúng, cái gì của tự nhiên thì hãy trả nó về với tự nhiên. Ví như
hươu, nai, cá sấu gì đấy chả hạn, nếu nuôi được thì hãy thịt, đừng bẫy với săn
bắn làm gì. Bởi khi chúng ta tàn phá thiên nhiên, thì có nghĩa là chúng ta đang
tự tàn phá chính môi trường sống của chính mình.
Người phương Tây, trong nhà
thường có tủ rượu và tủ sách. Nhưng thường là rượu trắng lên men, hoặc ngâm hoa
quả. Cũng đừng có uống rượu ngâm động vật, nó cũng không tốt tẹo nào cả, không
như chúng ta vẫn nghĩ về nó đâu. Còn nữa, đó là tiết canh. Nô bi cũng từng chiến
những món tiết canh, cơ man nào là vịt, ngan, lợn, gà… Nhưng với tình hình thế
giới à lộn, tình hình chăn nuôi dùng nhiều chất hóa học như hiện nay, vi khuẩn
và đồng bọn của chúng sinh sôi nảy nở quá nhiều. Chúng ta nên dừng lại món tiết
canh ở đây được rồi.
Nội tạng động vật nói chung
thì cũng không nên ăn nhiều. Nô bi có một người bà con bán thịt heo trong Sài
Gòn (tức Thành phố Hồ Chí Minh bây giờ) có cho biết là người Hoa họ làm ba toa
(thịt lợn bán) trong đó, họ không có lấy đầu và nội tạng. Họ chỉ bán thịt thôi.
Âu vậy cũng có lý, bởi bộ lòng đó chưa toàn chất thải, nhất là với những thức
ăn chăn nuôi bây giờ, nó cũng chả sạch sẽ gì nữa. Cũng nên bơn bớt ăn đi thôi.
Cứ tóm gọn lại là như thế
này, bây giờ chúng ta cứ nên ăn rau củ quả, cá các kiểu cộng với thể dục thể
thao một tý. Xong rồi các bạn có thấy cuộc đời nó mới tươi roi rói được.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét