Triết Lý, để làm gì ?

Khi ta bế tắc tư tưởng, chân thật công nhận rằng những kiến thức và phương pháp suy luận của ta không cho phép ta sống, tư duy và hành động khớp với khao khát làm người của ta, ngoài vô vàn cách ứng xử khác, ta có thể:

a) Tiếp tục sống, tư duy và hành động như cũ vì, dù sao, ta cũng sống được, không đến nỗi nào

b) Lột áo cũ, khoác áo mới, một tấm áo coi lành lặn đẹp đẽ hơn nhưng cũng hàm hồ không thua gì. Điều ấy luôn luôn khả thi bằng ngôn ngữ.

c) Đi tới cùng bế tắc của chính mình. Nếu không giải quyết được nó, ta ôm nó xuống suối vàng, để lại ở đời chỉ một câu hỏi. Câu hỏi của một con người. Đích thực. Có gì nhục đâu?

Nếu ta tưởng ta đã tìm ra một phần của giải pháp, ít nhất là cho riêng mình, thì cứ viết đi, chẳng cần trích cao nhân nào cả: họ đã là một phần của ta và ta đã phải “vượt” họ để nên mình.

Thế thôi.

(Chungta.com)

Góc nhỏ của Noby Vui Vẻ

Lục lọi, tìm tòi, đọc, cóp nhặt, chia sẻ, ... OK hay không tùy bạn ! ! !

“Nước độc lập mà dân chưa tự do thì độc lập cũng không có ý nghĩa”- Hồ Chí Minh.

1 thg 12, 2015

Lá cà phê giảm béo...

Vô tình hôm nay Nô bi mới biết rằng, lá cây cà phê nhà Nô bi có tác dụng để giảm cân. Được cái là Nô bi nhìn rất chi là ngon zai, lại vận động mọi bộ phận trên cơ thể rất là điều độ, nên cũng không cần giảm cân bao giờ cả. Cả gia đình Nô bi cũng thế, toàn zai xinh gái đẹp cả thôi. Nói thêm một chút là từ cái hồi mà nhà Nô bi bắt đầu trồng mấy héc-ta cây cà phê ấy, mà Nô bi lại cứ chăm chăm vào việc lấy quả cà phê, mà không biết đến công dụng của nó lại quan trọng như vậy. Thế là Nô bi bèn chạy ngay lên internet để hỏi ông giáo sư Google xem có thật như thế không… kết quả ông ấy bảo có biết, nhưng chỉ là kinh nghiệm trong dân gian. Nô bi có trách ông ấy là mình thân nhau thế mà ông không bảo cháu để nhà cháu đầu tư bán lá cà phê cho có lãi, chứ bán quả bây giờ vất lắm ông ơi.
Theo một thống kê nho nhỏ vào năm 2008, Viện Dinh dưỡng tiến hành một khảo sát tại trường Tiểu học Kim Chung (huyện Đông Anh) và trường Văn Chương (quận Đống Đa) cho thấy: 14% nam học sinh (HS) từ 9-11 tuổi ở trường Văn Chương bị béo phì, trong khi tỉ lệ này ở trường Kim Chung chỉ có 2,2%. Riêng nam HS 9 tuổi ở trường Văn Chương có tỉ lệ béo phì lên tới 22%.
Bọn trẻ bây giờ sướng quá mà, ăn uống tùm lum hết, chắc là bố mẹ chúng nó ngày xưa chịu đói, nên sợ con họ cũng bị đói như thế. Cứ đến giờ ăn, các bà, các cô, các chị cứ phải gọi là nô nức đưa con trẻ ra đường để nựng chúng nó ăn, rồi nựng chúng nó học, rồi nựng chúng nó x, rồi nựng y z… Ấy vậy mà bọn trẻ nào có chịu lớn đâu, so với cái thể xác của chúng. Cuộc sống của một gia đình như thế ấy, cuộc đời của một con người là như thế ấy. Còn cuộc sống của một dân tộc, của một đất nước sẽ ra sao?


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét


Tổng số lượt xem trang

free counters