Triết Lý, để làm gì ?

Khi ta bế tắc tư tưởng, chân thật công nhận rằng những kiến thức và phương pháp suy luận của ta không cho phép ta sống, tư duy và hành động khớp với khao khát làm người của ta, ngoài vô vàn cách ứng xử khác, ta có thể:

a) Tiếp tục sống, tư duy và hành động như cũ vì, dù sao, ta cũng sống được, không đến nỗi nào

b) Lột áo cũ, khoác áo mới, một tấm áo coi lành lặn đẹp đẽ hơn nhưng cũng hàm hồ không thua gì. Điều ấy luôn luôn khả thi bằng ngôn ngữ.

c) Đi tới cùng bế tắc của chính mình. Nếu không giải quyết được nó, ta ôm nó xuống suối vàng, để lại ở đời chỉ một câu hỏi. Câu hỏi của một con người. Đích thực. Có gì nhục đâu?

Nếu ta tưởng ta đã tìm ra một phần của giải pháp, ít nhất là cho riêng mình, thì cứ viết đi, chẳng cần trích cao nhân nào cả: họ đã là một phần của ta và ta đã phải “vượt” họ để nên mình.

Thế thôi.

(Chungta.com)

Góc nhỏ của Noby Vui Vẻ

Lục lọi, tìm tòi, đọc, cóp nhặt, chia sẻ, ... OK hay không tùy bạn ! ! !

“Nước độc lập mà dân chưa tự do thì độc lập cũng không có ý nghĩa”- Hồ Chí Minh.

27 thg 6, 2010

hà nội

hà nội đất chật người đông
tranh nhau trên từng mét đất chật
đường phố chẳng bao giờ được nghỉ
bởi đua nhau xe chạy suốt đêm ngày.

những giờ tan tầm người đông như kiến
những dòng người tứ phía đổ về đấy
như đàn kiến bị người ta phá tổ
chạy ào ra, tắc nghẽn cả đường đi.

hà nội năm nay trời đỏ rực
cái nóng mùa hạ đốt cháy da người
điện cúp thường xuyên, ôi tội nghiệp !
những thân người đành phải vã mồ hôi.

hà nội mùa này ngàn năm tuổi
sống vĩnh hằng bàng những công trường
vỉa hè,cầu cống chặn lối đi
ai bảo muốn đẹp thì phải chịu đau thôi .

hà nội mùa này còn có tôi
một người trẻ tuổi, non sự đời
chập chững trong từng bước đi một ...
mập mờ như kẻ mới tập đi

từng năm tháng nơi đô thành, đô thị,
sống bon chen với người thiên hạ
tôi không quên đàn kiến chiều hoang
khắc khoải mong chờ trở lại quê hương .

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét


Tổng số lượt xem trang

free counters