Đứng oai hùng trong chờ đợi men ma
Từ hôm ấy đến bây giờ tóc bạc
Vẫn chưa thôi nhung nhớ rượu Bắc Hà.
Nay thiếu rượu tưởng như lòng vỡ mật
Dạ hoang tàn như một nhánh củi khô
Môi nóng cháy như sa mạc bỏng cát
Lưỡi quăn queo khô đến mực thấy mồ...
Và đôi mắt chao ôi sao dữ thế
Chực nuốt chừng cả thế giới vào trong
Đôi chân rượu bỗng bây giờ đứng thẳng
Khát làm sao cảnh xiêu vẹo khắp làng.
Rượu cho ta bao nhiêu niềm hạnh phúc
Khi ta buồn ta uống mãi không thôi
Rượu cho ta cả đất trời hư ảo
Lúc ta vui ta cạn với cuộc đời...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét