Ông Lê Quang Bình, Chủ nhiệm UB Quốc phòng – An ninh của QH cung cấp cho báo chí một thực tế là vừa qua Ủy ban Quốc phòng - An ninh đi giám sát phát hiện các địa phương trước khi ký kết đều có báo cáo Chính phủ, báo cáo Thủ tướng, báo cáo Bộ NN-PTNN nhưng các Bộ trả lời rất chung chung. Ví dụ có trả lời đồng ý về chủ trương nhưng đề nghị phải hỏi thêm ý kiến Bộ Quốc phòng, Bộ Công an, rồi đề nghị phải có ý kiến của Thủ tướng Chính phủ mới được triển khai. Xem các công văn địa phương chuyển đi thì thấy hỏi đi hỏi lại tới 3, 4 lần nhưng không có câu trả lời nên tỉnh cứ ký.
Trong khi đó, khi các địa phương xin thêm ý kiến Bộ Quốc phòng lại được Bộ Quốc phòng trả lời vấn đề này đề nghị hỏi lại quân khu. Hỏi quân khu thì có những dự án quân khu không trả lời, lại bảo cái này thuộc Bộ Quốc phòng. Có những quân khu có trả lời, ví dụ như Quân khu 4 có trả lời nhưng chỉ trả lời một vài dự án chứ không trả lời hết. Quân khu 5 thì lại bảo vấn đề đó thuộc Bộ Quốc phòng. Vì vậy, các tỉnh thấy lâu quá nên cứ ký.
Rõ là “Ông Ninh ơi hỡi ông Ninh / Đi đến đầu đình lại gặp ông Nang / Ông Nang ơi hỡi ông Nang / Đi đến đầu đàng lại gặp ông Ninh”, một thiết chế mà người đứng đầu cơ quan quyền lực vô trách nhiệm đến như vậy thì sức mấy mà đất nước trụ được! Ấy thế mà vẫn chẳng ai việc gì cả, nhiều vị vẫn cứ vênh vênh váo váo như là mình đây oai quyền ghê lắm! Và cái điều hết sức đáng lo là sau khi làm “rùm beng” lên cho ra vẻ ta đây quan tâm đến việc hệ trong của quốc gia xã tắc lắm, xong đâu đấy rồi... ai bán rừng lại cứ tiếp tục bán rừng. Bánh xe độc nhất của bộ máy dù đã cũ mòn sẽ cứ việc quay theo đà quay của nó. Dám thế lắm.
Dân ta có khổ hay không?
Bauxite Việt Nam
“Thế giới thuộc về những ai sống có nhiệt huyết, say mê và có khát vọng cháy bỏng”. Ralph Waldo Emerson
Triết Lý, để làm gì ?
Khi ta bế tắc tư tưởng, chân thật công nhận rằng những kiến thức và phương pháp suy luận của ta không cho phép ta sống, tư duy và hành động khớp với khao khát làm người của ta, ngoài vô vàn cách ứng xử khác, ta có thể:
a) Tiếp tục sống, tư duy và hành động như cũ vì, dù sao, ta cũng sống được, không đến nỗi nào
b) Lột áo cũ, khoác áo mới, một tấm áo coi lành lặn đẹp đẽ hơn nhưng cũng hàm hồ không thua gì. Điều ấy luôn luôn khả thi bằng ngôn ngữ.
c) Đi tới cùng bế tắc của chính mình. Nếu không giải quyết được nó, ta ôm nó xuống suối vàng, để lại ở đời chỉ một câu hỏi. Câu hỏi của một con người. Đích thực. Có gì nhục đâu?
Nếu ta tưởng ta đã tìm ra một phần của giải pháp, ít nhất là cho riêng mình, thì cứ viết đi, chẳng cần trích cao nhân nào cả: họ đã là một phần của ta và ta đã phải “vượt” họ để nên mình.
Thế thôi.
(Chungta.com)
Góc nhỏ của Noby Vui Vẻ
“Nước độc lập mà dân chưa tự do thì độc lập cũng không có ý nghĩa”- Hồ Chí Minh.
12 thg 6, 2010
Phần lớn đất rừng cho nước ngoài thuê ở khu vực trọng yếu
Chia sẻ:
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét