Triết Lý, để làm gì ?

Khi ta bế tắc tư tưởng, chân thật công nhận rằng những kiến thức và phương pháp suy luận của ta không cho phép ta sống, tư duy và hành động khớp với khao khát làm người của ta, ngoài vô vàn cách ứng xử khác, ta có thể:

a) Tiếp tục sống, tư duy và hành động như cũ vì, dù sao, ta cũng sống được, không đến nỗi nào

b) Lột áo cũ, khoác áo mới, một tấm áo coi lành lặn đẹp đẽ hơn nhưng cũng hàm hồ không thua gì. Điều ấy luôn luôn khả thi bằng ngôn ngữ.

c) Đi tới cùng bế tắc của chính mình. Nếu không giải quyết được nó, ta ôm nó xuống suối vàng, để lại ở đời chỉ một câu hỏi. Câu hỏi của một con người. Đích thực. Có gì nhục đâu?

Nếu ta tưởng ta đã tìm ra một phần của giải pháp, ít nhất là cho riêng mình, thì cứ viết đi, chẳng cần trích cao nhân nào cả: họ đã là một phần của ta và ta đã phải “vượt” họ để nên mình.

Thế thôi.

(Chungta.com)

Góc nhỏ của Noby Vui Vẻ

Lục lọi, tìm tòi, đọc, cóp nhặt, chia sẻ, ... OK hay không tùy bạn ! ! !

“Nước độc lập mà dân chưa tự do thì độc lập cũng không có ý nghĩa”- Hồ Chí Minh.

1 thg 8, 2010

Mong mỏi của số đông khán giả truyền hình

Mong mỏi của số đông khán giả truyền hình
Sát Thát
Kính gửi Đài Truyền hình Việt Nam.
Tối ngày 30-7-2010 vào 23h Đài Truyền hình Việt Nam kênh VTV2 có đưa một phóng sự gần 60 phút nói về cuộc sống hạnh phúc của ngư dân Trung Quốc đánh cá ở vùng hồ Bai Zan giá lạnh bên Trung Quốc. Phóng sự mô tả công việc vất vả khoét băng trên mặt hồ và thả lưới vớt cá của họ, nhưng rất dễ chịu vì hồ nhiều cá, và họ đạt thành quả lao động rất tốt. Ngư dân Trung Quốc không bị ai đánh đập cướp bóc hành hạ, họ rất tự hào và tự tin khi nói về mình.
Trạnh lòng xót xa nghĩ về ngư dân Việt Nam khốn khổ của chúng ta, khi ra vùng biển của Việt Nam đánh cá bị Hải quân Trung Quốc cướp bóc đánh giết cả hơn trăm lần nhiều năm qua… mà không có ai bảo vệ họ. Những con người cơ cực ấy vay mượn thế chấp nhà cửa để rồi trắng tay và mang bệnh tật vào thân sống dở chết dở và được vinh danh là cột mốc sống bảo vệ lãnh hải. Nhìn những ngưòi vợ người con gia đình ngư dân Trung Quốc hớn hở đón bố mang cá về đối lập với hình ảnh những người phụ nữ ngư dân Việt Nam gầy gò khóc cạn nước măt ôm con ôm cháu ngóng chồng con đang bị hành hạ bởi người Hán, không biết sống chết ra sao mà thấy sôi máu và thương xót. Ngư dân Việt Nam ta bao giờ mới hết kiếp nạn này???
Và không hiểu tại sao Đài Truyên hình Việt Nam hoàn toàn có khả năng làm một phóng sự về cuộc sống cơ cực khốn khổ của ngư dân Việt Nam do bị Trung Quốc cướp bóc bất công bất nhân đã từ rất lâu đến thân tàn ma dại trắng tay nhiều lần, để phát lên cho mọi tầng lớp nhân dân cả trong và ngoài nước đều biết đến sự thực đau lòng này, mà vẫn chưa thấy làm nhỉ? Truyền hình ngày nay với hình ảnh chân thực sống động sẽ là kênh thông tin phổ thông hữu hiệu nhất, nhanh nhất, hiệu quả nhất về Vấn Đề Nóng Bỏng Của Đất Nước đến mọi tâng lớp nhân dân. Vậy rất mong Truyền hình Việt Nam làm một phóng sự tiêu biểu phát lên cho dân Việt Nam trong và ngoài nước cũng như cho thế giới biết ngư dân chúng ta khốn khổ thế nào, đó cũng chính là việc cần thiết nhằm khẩn cấp lên án với thế giới về kẻ ác tâm hiểm độc, cũng là lời tuyên bố chủ quyền đanh thép nhất, hơn là lúc nào cũng chỉ thấy nột cái mặt bà Phương Nga hiện lên nói đi nói lại độc một câu: “Việt Nam có đầy đủ bằng chứng chủ quyền đối với hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa…”
Các Cụ nhà ta đã dạy “trăm nghe không bằng một thấy”.
Rất mong Đài Truyền hình Việt Nam làm điều gì đó thiết thực cho ngư dân đau khổ Việt Nam. Và đây cũng là lúc cần dũng cảm cho nhân loại tiến bộ biết đến những hình ảnh đáng kêu cứu của dân tộc ta trước sức ép từ bốn phía của một ông láng giềng hùng mạnh nhưng đầu óc đen thui hơn nhọ và tâm địa thì thăm thẳm như đường vào địa ngục, trên con đường đó lả tả rơi vãi nào “4 tốt” nào “16 chữ vàng”.
ST
HT Mạng Bauxite Việt Nam biên tập

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét


Tổng số lượt xem trang

free counters