“Thế giới thuộc về những ai sống có nhiệt huyết, say mê và có khát vọng cháy bỏng”. Ralph Waldo Emerson
Triết Lý, để làm gì ?
Khi ta bế tắc tư tưởng, chân thật công nhận rằng những kiến thức và phương pháp suy luận của ta không cho phép ta sống, tư duy và hành động khớp với khao khát làm người của ta, ngoài vô vàn cách ứng xử khác, ta có thể:
a) Tiếp tục sống, tư duy và hành động như cũ vì, dù sao, ta cũng sống được, không đến nỗi nào
b) Lột áo cũ, khoác áo mới, một tấm áo coi lành lặn đẹp đẽ hơn nhưng cũng hàm hồ không thua gì. Điều ấy luôn luôn khả thi bằng ngôn ngữ.
c) Đi tới cùng bế tắc của chính mình. Nếu không giải quyết được nó, ta ôm nó xuống suối vàng, để lại ở đời chỉ một câu hỏi. Câu hỏi của một con người. Đích thực. Có gì nhục đâu?
Nếu ta tưởng ta đã tìm ra một phần của giải pháp, ít nhất là cho riêng mình, thì cứ viết đi, chẳng cần trích cao nhân nào cả: họ đã là một phần của ta và ta đã phải “vượt” họ để nên mình.
Thế thôi.
(Chungta.com)
Góc nhỏ của Noby Vui Vẻ
“Nước độc lập mà dân chưa tự do thì độc lập cũng không có ý nghĩa”- Hồ Chí Minh.
13 thg 9, 2010
xuân kiên đề bút 02
18/05/2010 00:22
Cứ mỗi ngày thức dậy,
Nhiều đứa trẻ ra đời
Nhiều cụ già chết đi
Và những chuyện ko tưởng
Vẫn diễn ra hàng ngày.
Xã hội vẫn đẩy đưa
Những cỗ xe sang giàu
Bên đôi bàn chân trần
Mà xã hội đẩy đưa
Đi về nơi gió bụi.
II
Đã ko còn những đêm trăng lạnh giá
Có em ngồi cùng tìm ánh sao
Mặc gió rít làm run cành liễu
Ta vẫn ngồi sưởi ấm tình cho nhau.
Cuộc đời đâu dành cho ta năm tháng
Hạnh phúc bên nhau trọn kiếp đâu
Khi tơ hồng đứt đoạn, khi lòng người đổi thay
Trong mùa đông, anh sống không tháng ngày.
Đã không còn những chiều thu vàng lá
Ta dìu nhau dưới ánh hoàng hôn
Em đố anh tìm được màu lá
Hình trái tim, hình tình yêu của em …
Anh vội vàng lục tìm theo cơn gió
Bới cho ra chiếc lá hình tình yêu
Nở nụ cười, em yêu khẽ bảo :
Ngốc ạ, chiếc lá đó là anh.
Xuân, hạ, thu, đông, lá cũng rời cành
Bởi thời gian, bởi những làn gió lạnh
Hay bởi chính cây không còn tha thiết
Với chiếc lá tình yêu chẳng phai màu.
…
Đã không còn chiều hoàng hôn nắng đỏ
Bên Hồ Tây, ta cùng chờ đêm xuống,
Nắm tay nhau, em anh sát vai kề
Dắt nhau đến một khung trời mơ mộng.
Và hôm nay, dù đã xa ngày ấy
Nhưng vẫn đây sóng Hồ Tây năm ấy
Vẫn còn đó chiều hoàng hôn nắng đỏ
Đợi em về xây lại cuộc đời anh.
III
Không ngọt ngào như đường như mật
Không ngào ngạt như mùi thơm hoa sữa
Không nhan sắc để nghiêng nước nghiêng thành
Không tròn trịa như ánh trăng đêm rằm.
Em vẫn là em muôn đời không đổi
Em vẫn là em thủa còn có tôi
vẫn nhẹ nhàng bên tôi lúc vui buồn
và say đắm trong khung trời lãng mạn.
yêu ư! Tình có còn như thế
để hôm nay chẳng còn nỗi vấn vương
dẫu sự đời cần những người như thế
có công danh, và chút lá cây rơi…
tôi thì không nhưng người đời thì có
và em theo, bỏ đi thủa dại khờ.
Yêu ư! liệu có được như xưa
chỉ là cay đắng phía sau những ngọt ngào.
Tôi vẫn yêu em, yêu nhiều lắm
Tôi vẫn yêu em , dù lắm những gian truân
Tôi vẫn yêu em , dẫu tôi chẳng bằng người
Tôi vẫn yêu em , bởi tôi chính là tôi.
IV
Ta đi, cho quên ngày, quên tháng,
Quên những gì ta đã phải quên.
Thủa xa xưa lòng còn ngây dại
Trót mắc vào cửa ải tình yêu,
Cứ mải miết đi, nào đâu biết đường dài
Chẳng hề mỏi mệt, chẳng hề than van
Vì tôi biết, ở nơi cuối đường
Có người hứa hẹn lời yêu đương,
Có người hứa hẹn mộng gia đình.
Ta đi, không bao giờ ngoảnh lại
Để khỏi thấy những gì tuột khỏi tay…
Ta đi, bên chén rượu đầy
Người đi bên cạnh những lời yêu ma. ..
V
lệ cô đơn rớt trên ngày tháng đó,
em xa rồi chỉ còn ngày dang dở
tôi không ước nhưng mong em trở lại
đến bên tôi như ngày đầu hạnh phúc
những yêu dấu , dẫu chẳng dám mơ xa…
tôi yêu em yêu mãi những nụ cười
lúc bên tôi chia nhỏ một khoảng trời
tôi yêu em yêu mãi đôi mắt biếc
luôn làm tôi lạc hoài chẳng lối ra.
Tháng ngày đầu say mê men tình ái
Ta bên nhau có những phút say nồng
Và em bảo người mà em yêu nhất
chỉ có tôi và tôi là mãi mãi
nhưng mà em đâu có giữ lời.
đêm nay cho hạt mưa rơi.
Thì thú thực lòng còn yêu thương lắm
Cớ sao thương cứ hoài cách xa tôi
Chắc bởi vì tôi chẳng vừa ý thương
Hay bên thương còn lắm kẻ như tôi.
Đêm qua trong giấc mơ buồn
Tôi mơ thương đã sang ngang với người
Thương ơi, thương đã xa tôi
Tôi thầm cầu chúc thương vui bên người
Dẫu lòng nghẹn đắng xót xa
Nhưng tôi cố vẫn tiễn đưa bước người
Trăng sao sóng nước, gió mây trời
Ngân hà đủ cả chỉ ta thiêu người
VI
Trang nhã mềm mượt mái tóc em ,
Là vì sao băng rớt bên thềm.
Vóc dáng kiêu sa chiều nắng đỏ,
In dấu tim tôi buổi thu tàn.
Thiên đường nổi loạn khởi tự đây,
Trái tim sao bay nhảy ngày ngày.
Ghế đá công viên nào chờ đợi,
Đôi ta đến để tự tình đây.
Trang hoàng them chút môi hôn đỏ,
Để nụ hôn đầu cháy giấc mơ.
Mái tóc em là cơn mưa tầm tã,
Để đời anh che chở cuộc đời em.
VII
Có những tháng ngày không thể quên
Những đêm gác trọ thức thi đèn
Giảng đường Đại Học, cuộc đời sinh viên
Là đâu đó trong đôi dòng chữ nhỏ
Ta viết cho đời, đời trả lại cho ta
Có những tháng ngày không thể nào quên
Xóm trọ nghèo nhưng người trọ không nghèo.
VIII
Ước một lần cùng em xây hạnh phúc
Chỉ đôi ta giữa cảnh đời thơ mộng
Không lo toan những danh lợi tầm thường
Không xa hoa, chỉ bình dị lặng yên.
Gian nhà nhỏ nhưng không thiếu tình thương
Ta dành để cho bầy con bé nhỏ
Cùng chăm lo cho chúng học hành
Giản dị vô cùng nhưng cũng là 1 giấc mơ
IX
Kỷ niệm nào 2 ta cùng gặp gỡ
Quãng đường xưa in hằn dấu chân yêu
Chuyến xe cuối ngày trong im lặng
Như định mệnh, ta đưa mắt nhìn nhau
Chia sẻ:
tớ thích câu này
Trả lờiXóaAnh vội vàng lục tìm theo cơn gió
Bới cho ra chiếc lá hình tình yêu
Nở nụ cười, em yêu khẽ bảo :
Ngốc ạ, chiếc lá đó là anh.
Xuân, hạ, thu, đông, lá cũng rời cành
Bởi thời gian, bởi những làn gió lạnh
Hay bởi chính cây không còn tha thiết
Với chiếc lá tình yêu chẳng phai màu.
và
Có những tháng ngày không thể quên
Những đêm gác trọ thức thi đèn
Giảng đường Đại Học, cuộc đời sinh viên
Là đâu đó trong đôi dòng chữ nhỏ
Ta viết cho đời, đời trả lại cho ta
đọc xong bài thơ, ta nhớ về 1 người
ta đã xa, người đã để lại một khoảng nhớ quá lớn trong tim. Dù ta biết thế giới này không chỉ có người dành cho ta và không chỉ có ta giành cho người. Nhưng tại sao xa ta vẫn nhớ?!
Nhiều ánh mắt đợi chờ ta, nhưng sao khi ta nhìn ta lại nhớ đến người....
Nhiều sự quan tâm dành cho ta, nhưng sao khi ta nhận lấy ta lại nhớ những lúc người quan tâm ta...
trên con đường tấp nập ấy
ta vô tình hay phải chăng cố ý bước qua một tâm hồn mà ta mong đợi từ muôn kiếp!
có nhiều thứ phải lựa chọn, nhưng hay tin tưởng vào quyết định của bản thân!
Cô Chu