Triết Lý, để làm gì ?

Khi ta bế tắc tư tưởng, chân thật công nhận rằng những kiến thức và phương pháp suy luận của ta không cho phép ta sống, tư duy và hành động khớp với khao khát làm người của ta, ngoài vô vàn cách ứng xử khác, ta có thể:

a) Tiếp tục sống, tư duy và hành động như cũ vì, dù sao, ta cũng sống được, không đến nỗi nào

b) Lột áo cũ, khoác áo mới, một tấm áo coi lành lặn đẹp đẽ hơn nhưng cũng hàm hồ không thua gì. Điều ấy luôn luôn khả thi bằng ngôn ngữ.

c) Đi tới cùng bế tắc của chính mình. Nếu không giải quyết được nó, ta ôm nó xuống suối vàng, để lại ở đời chỉ một câu hỏi. Câu hỏi của một con người. Đích thực. Có gì nhục đâu?

Nếu ta tưởng ta đã tìm ra một phần của giải pháp, ít nhất là cho riêng mình, thì cứ viết đi, chẳng cần trích cao nhân nào cả: họ đã là một phần của ta và ta đã phải “vượt” họ để nên mình.

Thế thôi.

(Chungta.com)

Góc nhỏ của Noby Vui Vẻ

Lục lọi, tìm tòi, đọc, cóp nhặt, chia sẻ, ... OK hay không tùy bạn ! ! !

“Nước độc lập mà dân chưa tự do thì độc lập cũng không có ý nghĩa”- Hồ Chí Minh.

9 thg 10, 2010

Hà Nội mừng đại lễ, trẻ em đường phố bị xua đuổi


Trẻ em đánh giày (DR)
Trẻ em đánh giày (DR)
Trọng Thành

Nhật báo Libération hôm nay, dưới hàng tựa « Việt Nam xua đuổi trẻ em đường phố », nói đến việc chính quyền thành phố Hà Nội tiến hành thu gom trẻ em lang thang để chuẩn bị cho các lễ hội nhân kỷ niệm 1000 năm Thăng Long.

Theo Libération, trước dịp đại lễ này, trong giới trẻ bán hàng rong và làm dịch vụ trên vỉa hè, có một tin đồn là sẽ có một « chiến dịch dọn dẹp đường phố ». Trên thực tế, vào tháng 5, thành phố Hà Nội đã tuyên bố lập ra các tổ công tác có trách nhiệm « chăm sóc » trẻ lang thang.

Hiện tại, theo con số thống kê của tác giả bài báo, có khoảng 1600 trẻ lang thang bán kẹo cao su và đánh giày tại thủ đô Hà Nội, làm việc chủ yếu tại các bờ hồ, nơi có đông khách du lịch. Các em nhỏ này đều buộc phải rời khỏi các khu vực kể trên trong dịp đại lễ. Một em bé đánh giày cho phóng viên biết, để tránh bị bắt, em đã quyết định trở về quê.

Libération nhận định, vào mỗi dịp có ngày kỷ niệm lớn hay có sự kiện quan trọng, dư luận cho rằng chính quyền Việt Nam đã đưa trẻ em đường phố vào các trung tâm xã hội, để che giấu cảnh đói nghèo của bộ phận dân cư này. Năm 2006, khi tống thống Hoa Kỳ George Bush công du Hà Nội, hiệp hội nhân quyền Human Rights Watch đã tố cáo các vụ bắt bớ và giam giữ vô nhân đạo kiểu này.

Một thiếu niên bán kẹo cao su 13 tuổi giấu tên, kể lại, năm ngoái, em đã bị đưa vào trung tâm Ba Vì (ngoại ô Hà Nội), trong vòng một tháng. Công an đã đánh em vì không chịu khai tên của chủ, và phạt em chỉ được ăn một bát cơm một ngày. Một em nhỏ khác cho biết, vào năm 2006, em đã bị bắt cùng với cả những người lớn, và bị đưa vào một « trung tâm xã hội » khác của Hà Nội, tại đó cả trẻ em và người lớn cùng được nhét vào chung giường.

Theo bà Lê Hồng Loan, trưởng phòng Bảo vệ trẻ em của Unicef tại Hà Nội, cho biết hiện tại ở Việt Nam, có khoảng 130 trung tâm bảo trợ xã hội, nhưng các điều kiện sống ở mỗi trung tâm một khác. Không thể nào biết được có bao nhiêu trẻ em đường phố đã bị đưa vào các trung tâm kiểu này trong những tuần gần đây. Rất có thể, nhiều em nhỏ đã được khuyến khích trở về quê, vì sợ không muốn bị đưa vào các trung tâm.

Dù sao, đại diện của Unicef tại Hà Nội nhận xét, các em này cũng thường trở lại thành phố làm việc, để có thể giúp đỡ thêm gia đình.

Libération kết luận: những đứa trẻ này sẽ chỉ trông đợi khi nào « cờ đèn » được thu dọn, đại lễ chấm dứt, để tiếp tục công việc của mình.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét


Tổng số lượt xem trang

free counters