“Thế giới thuộc về những ai sống có nhiệt huyết, say mê và có khát vọng cháy bỏng”. Ralph Waldo Emerson
Triết Lý, để làm gì ?
Khi ta bế tắc tư tưởng, chân thật công nhận rằng những kiến thức và phương pháp suy luận của ta không cho phép ta sống, tư duy và hành động khớp với khao khát làm người của ta, ngoài vô vàn cách ứng xử khác, ta có thể:
a) Tiếp tục sống, tư duy và hành động như cũ vì, dù sao, ta cũng sống được, không đến nỗi nào
b) Lột áo cũ, khoác áo mới, một tấm áo coi lành lặn đẹp đẽ hơn nhưng cũng hàm hồ không thua gì. Điều ấy luôn luôn khả thi bằng ngôn ngữ.
c) Đi tới cùng bế tắc của chính mình. Nếu không giải quyết được nó, ta ôm nó xuống suối vàng, để lại ở đời chỉ một câu hỏi. Câu hỏi của một con người. Đích thực. Có gì nhục đâu?
Nếu ta tưởng ta đã tìm ra một phần của giải pháp, ít nhất là cho riêng mình, thì cứ viết đi, chẳng cần trích cao nhân nào cả: họ đã là một phần của ta và ta đã phải “vượt” họ để nên mình.
Thế thôi.
(Chungta.com)
Góc nhỏ của Noby Vui Vẻ
“Nước độc lập mà dân chưa tự do thì độc lập cũng không có ý nghĩa”- Hồ Chí Minh.
24 thg 10, 2010
nhớ ban mai xanh
ban mai xanh nay đã chết rồi,
người ta dỡ quán dỡ nhà bỏ đi
trên nền cũ nay mọc căn nhà mới
không phải ban mai xanh thủa nào.
ngày nào em vẫn còn đây
cùng tôi ngồi dưới quán quen đợi chờ
nghe tôi ngâm tạm câu thơ
mai này ... nếu lỡ ... còn chờ không em.
"ồ anh này nói luyên thuyên
thế còn phải hỏi, em yêu anh nhiều
em đã thề hứa bao điều
cớ gì anh cứ hỏi nhiều mà chi"
" trừ khi anh hỡi trừ khi
quán này dỡ bỏ, bầu trời không mây"
em ơi trời thì còn mây,
nhưng mà quán đã vụt bay phương nào.
bây giờ biết nói làm sao
đứng trông nền cũ mà xôn xao lòng
giá anh chẳng đọc lời thơ,
giá mà quán cũ còn chờ đến nay.
xuân kiên - 24/10/2010
Chia sẻ:
Hay
Trả lờiXóatớ thích thơ tình!
hồi trước đi học hay thích đọc thơ Xuân Diệu và thơ của Hồ Xuân Hương
trên con đường tôi đi
đã gặp rất nhiều người
bước lướt qua tôi
và tôi cũng lướt qua họ
vô tình
để mất
một người nào đó trong đó ma có lẽ tôi luôn chờ!
Cô Chu
hi`. ngày xưa tớ cũng thích Xuân Diệu, nhưng từ hồi xuống HN học, tớ lại thích Nguyễn Bính & Hàn Mạc Tử hơn.
Trả lờiXóa"có khi nào trên đường đời tấp nập
ta vô tình lướt nhẹ qua nhau"
muốn bỏ quên nhưng không hề nhắc nhớ
kỉ niệm đầy vơi của một thủa dại khờ.