Triết Lý, để làm gì ?

Khi ta bế tắc tư tưởng, chân thật công nhận rằng những kiến thức và phương pháp suy luận của ta không cho phép ta sống, tư duy và hành động khớp với khao khát làm người của ta, ngoài vô vàn cách ứng xử khác, ta có thể:

a) Tiếp tục sống, tư duy và hành động như cũ vì, dù sao, ta cũng sống được, không đến nỗi nào

b) Lột áo cũ, khoác áo mới, một tấm áo coi lành lặn đẹp đẽ hơn nhưng cũng hàm hồ không thua gì. Điều ấy luôn luôn khả thi bằng ngôn ngữ.

c) Đi tới cùng bế tắc của chính mình. Nếu không giải quyết được nó, ta ôm nó xuống suối vàng, để lại ở đời chỉ một câu hỏi. Câu hỏi của một con người. Đích thực. Có gì nhục đâu?

Nếu ta tưởng ta đã tìm ra một phần của giải pháp, ít nhất là cho riêng mình, thì cứ viết đi, chẳng cần trích cao nhân nào cả: họ đã là một phần của ta và ta đã phải “vượt” họ để nên mình.

Thế thôi.

(Chungta.com)

Góc nhỏ của Noby Vui Vẻ

Lục lọi, tìm tòi, đọc, cóp nhặt, chia sẻ, ... OK hay không tùy bạn ! ! !

“Nước độc lập mà dân chưa tự do thì độc lập cũng không có ý nghĩa”- Hồ Chí Minh.

18 thg 10, 2010

thu hà nội

Hà Nội trời mưa buồn biết mấy,
mưa thu, mua lạnh, mưa hững hờ,
Còn vài đồng lẻ với gió mây,
Ba thằng cò kè chén rượu suông.

Hà Nội vào thu trời trở lạnh,
Manh áo mỏng làm sao giữ thân mình.
Thuốc lá hết rồi, tiền cũng hết,
Thuốc lào hút mãi cũng say sưa.

Hà Nội vào thu, chiều dạo phố,
Đường Nguyễn Du, hoa sữa vương đầy vai áo.
Con phố nào lá sâu rơi đầy
,Ghé quán vên đường, nghĩ chuyện bâng quơ.

" Thuốc lào hút mãi người ra khói,
Thơ dọc suông tình hết cả hay. " *
Ta cố tìm trong chiều thu lạnh,
Mà chỉ thấy đắng trong chén rượu cay.

(*) : 2 câu này của nhà thơ Nguyễn Bính.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét


Tổng số lượt xem trang

free counters