Thay phần lời nói đầu tiểu luận cũ, chỉnh trang đầu tiên của bài, phần trong thì chỉ cần chỗ bỏ, chỗ thêm, đảo đoạn, đổi tên phần, cập nhật số liệu mới nhất... Chỉ cần một tiếng đồng hồ xào xáo, những người viết tiểu luận thuê đã chế biến xong một đề tài mới. Các giảng viên nhìn nhận về hiện tượng này như thế nào?
TS Trương Thị Diễm – Trưởng khoa Ngôn ngữ, ĐH Sư phạm Đà Nẵng: Sinh viên lười, xào tiểu luận vì giảng viên... không chăm
Tôi chưa gặp trường hợp như thế, tuy nhiên đối với ngành khoa học xã hội và nhân văn đã có hiện tượng như vậy.
Theo tôi, nguyên nhân của hiện tượng đó là do cán bộ giảng dạy lười việc đổi mới ra đề. Khi đề tài trùng lặp, sinh viên có thể năm này sử dụng nội dung trả lời của năm khác. Khi mà tên đề tài na ná nhau, đặc biệt còn nặng về hình thức (yêu cầu bố cục có đủ mục như phần tổng quan, những vấn đề lý thuyết liên quan đến đề tài)… thì những tiểu luận sau cứ thế mà xào lại phần đó từ tiểu luận trước chứ khó có thể có ý gì khác.
Thường thì một giảng viên phải hướng dẫn tiểu luận cho quá nhiều SV. Giới hạn thời gian để sinh viên thực hiện đề tài (từ lúc ra đề đến lúc nộp kết quả) quá ngắn. Giảng viên phải dạy nhiều, họ không có điều kiện để đọc hết các đề tài chỉ xem lướt qua và ra kết quả. Vì vậy SV có xào nấu giảng viên không biết hoặc có biết thì cũng lờ đi.
Hơn nữa, việc ra tiểu luận còn dễ hơn ra đề thi, tổ chức thi nên giảng viên cho SV làm tiểu luận quá nhiều. Nhiều nơi SV quá tải, một học kỳ có 7, 8 môn phải làm tiểu luận, mỗi tiểu luận đòi hỏi phải có từ 20 đến 30 trang. SV nào trong một học kỳ có thể tự viết được chừng ấy tiểu luận với chừng ấy trang? Cho nên việc xào nấu là điều không tránh khỏi.
Theo tôi, giảng viên nên xem xét kỹ và hạn chế việc cho SV làm tiểu luận. Nếu có nhiều SV đăng ký làm tiểu luận quá thì cần xét xem đề tài đó, trường hợp đó có xứng đáng làm tiểu luận hay không. SV phải học thực sự và câu hỏi của tiểu luận phải có tính bao quát (ý nói khuyến khích nghiên cứu độc lập)
Khi SV nhận đề tài rồi thì giảng viên, tổ bộ môn, khoa... nên tạo điều kiện để họ không phải lên lớp mà chỉ tập trung viết tiểu luận. Nếu số lượng môn, SV làm tiểu luận quá nhiều thì tên đề tài phải đổi mới thường xuyên.
Có thể người hướng dẫn nên yêu cầu SV viết tay (thực ra một tiểu luận chỉ nên từ 8 đến 10 trang, cái đó thì SV có thể thực hiện được). Và đặc biệt, phải chặt chẽ trong khâu kiểm tra. Người chấm 1 và chấm 2 đều phải đọc qua đề tài, không có chuyện người chấm 2 chỉ thông qua...
GS. Nguyễn Văn Hiệp – Khoa Ngôn ngữ ĐHQG Hà Nội: Nên nộp kèm đĩa CD
Cho đến này, Khoa Ngôn ngữ học, Trường Đại học Khoa học Xã hội& Nhân văn đã đào tạo trên 120 Tiến sĩ và cả trăm Thạc sĩ. Tôi nghĩ thực trạng này không phải không có, nhưng tùy vào từng chuyên ngành mà việc sao chép ít hay nhiều. Như chuyên ngành ngôn ngữ học với các đặc thù của môn học và cách ra đề theo từng năm thì sinh viên rất khó sao chụp đề tài hay lấy tài liệu của khóa trước.
Trình độ của giảng viên cũng rất quan trọng. Một người hướng dẫn có chuyên môn cao, lăn lộn với nghiên cứu sẽ nhận biết được sinh viên có thực sự lao tâm với đề tài của mình hay không. Việc chấm luận văn, luận án, đồ án sẽ có sự thẩm định, xem xét của cả một hội đồng, đề tài có chất lượng tốt sẽ được chọn lọc và đạt điểm cao. Nếu phát hiện ra được trường hợp nào sao chụp tài liệu từ các nguồn khác thì sẽ có biện pháp đình chỉ ngay kết quả học tập của sinh viên đó.
Theo tôi, khi nộp tiểu luận, khóa luận… cần phải nộp theo kèm đĩa CD, các đề tài sẽ được lưu vào trong máy tính và công khai hóa trên trang web của cơ sở đào tạo. Có như vậy, việc thẩm tra, thẩm định, đánh giá, tra cứu sẽ rất dễ dàng, minh bạch. Tôi không hiểu tại sao ta lại còn e dè về vấn đề công khai các đề tài, luận án trên các phương tiện truyền thông đại chúng. Theo tôi, những vấn đề này nên công khai.
TS Nguyễn Thị Trường Giang – Giảng viên khoa Phát thanh - Truyền hình, Học viện Báo chí & Tuyên truyền: Mỗi khóa có kiểu giao bài riêng
“Tôi không dám chắc 100% các bạn sinh viên không sao chép tài liệu từ các nguồn vào bài làm của mình. Với một giảng viên có kinh nghiệm khi đọc một bài luận văn, tiểu luận… thì sẽ biết đâu là bài làm thực chất của sinh viên mình. Nhiều bài trong cùng một lớp có giọng văn na ná nhau, lập luận không chặt chẽ, logic… tức là sinh viên đó không thực chất làm bài của mình”.
Mỗi khóa, mỗi lớp chúng tôi có một kiểu giao bài riêng, khác nhau, đề tài để tránh trùng lặp, buộc sinh viên phải có sự đầu tư cho bài của mình. Giáo dục ở nhà trường không chỉ là giáo dục về kiến thức mà đó còn là việc giáo dục ý thức mỗi sinh viên. Mỗi cá nhân người học cần có sự trung thực trong học tập thì khi ra ngoài xã hội hành nghề, sinh viên đó mới là một công dân tốt.
Tuấn Anh
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét