Triết Lý, để làm gì ?

Khi ta bế tắc tư tưởng, chân thật công nhận rằng những kiến thức và phương pháp suy luận của ta không cho phép ta sống, tư duy và hành động khớp với khao khát làm người của ta, ngoài vô vàn cách ứng xử khác, ta có thể:

a) Tiếp tục sống, tư duy và hành động như cũ vì, dù sao, ta cũng sống được, không đến nỗi nào

b) Lột áo cũ, khoác áo mới, một tấm áo coi lành lặn đẹp đẽ hơn nhưng cũng hàm hồ không thua gì. Điều ấy luôn luôn khả thi bằng ngôn ngữ.

c) Đi tới cùng bế tắc của chính mình. Nếu không giải quyết được nó, ta ôm nó xuống suối vàng, để lại ở đời chỉ một câu hỏi. Câu hỏi của một con người. Đích thực. Có gì nhục đâu?

Nếu ta tưởng ta đã tìm ra một phần của giải pháp, ít nhất là cho riêng mình, thì cứ viết đi, chẳng cần trích cao nhân nào cả: họ đã là một phần của ta và ta đã phải “vượt” họ để nên mình.

Thế thôi.

(Chungta.com)

Góc nhỏ của Noby Vui Vẻ

Lục lọi, tìm tòi, đọc, cóp nhặt, chia sẻ, ... OK hay không tùy bạn ! ! !

“Nước độc lập mà dân chưa tự do thì độc lập cũng không có ý nghĩa”- Hồ Chí Minh.

9 thg 1, 2011

"Việt nam cần làm gì để bảo vệ biển Đông" - chưa rõ lời khuyên. Vũ Duy Phú

"Việt nam cần làm gì để bảo vệ biển Đông" - chưa rõ lời khuyên. Vũ Duy Phú

Bình luận về bài viết của ông Dương Danh Huy (Oxford, Anh quốc) đăng trên BBC: Việt Nam cần làm gì để bảo vệ biển Đông ?

Đọc bài viết của Dương Danh Huy người ta có cảm giác rằng, ông ta muốn nói khéo loanh quanh, rất chi tiết và “khách quan”, nhưng không dấu nổi một điều, là ông đã vô tình làm cái loa thay cho TQ thuyết phục mọi người tin rằng, Trung đã mạnh lắm, quyết tâm cao và sẽ còn mạnh nữa, còn ASEAN thiếu đoàn kết, không hoàn toàn chung một lợi ích; mà dù đoàn kết, thì tổng sức mạnh cũng yếu hơn TQ; Mỹ tuy có sức mạnh, nhưng quan tâm đến Biển Đông có mức độ; các nước khác càng trong tình thế kém hấp dẫn tới Biển Đông hơn, trong khi đó TQ có ý chí và mục tiêu dân tộc cao, có thể dùng nhiều mưu kế và đối sách gạt dần sự can thiệp của Mỹ và các nước ở xa Biển Đông ra khỏi vấn đề này. Vì vậy dường như muốn khuyên Việt nam và mấy nước tranh chấp với TQ hãy “dơ tay hàng đi cho xong”. Đọc thoáng qua, có thể có nhiều người tin rằng, đó là những điều có lý. Song suy nghĩ kỹ hơn, người ta sẽ thấy, ông Dương Danh Huy lập luận chỉ hoàn toàn dựa trên một quan điểm cổ điển rất lỗi thời “mạnh được yếu thua”, hay như nhiều triết gia đã nói, trên thói quen sống, suy nghĩ và hành động hoang dã kiểu thú rừng, kết cục ông chẳng bầy được kế sách gì hay ho cho các nước yếu đang bị TQ chèn ép, mà chỉ nhằm - vô tình hay hữu ý - làm nản lòng những nước này. Ông Huy quên rằng, trong lịch sử, TQ đã từng nhiều lần đem quân sang thôn tính VN (bé nhỏ, nghèo nàn, thân cô, thế cô) với thực lực sức mạnh áp đảo tuyệt đối của họ, cũng đã từng lập luận kiểu như vậy; tại thế kỷ XX, khi Pháp, sau đó là Mỹ mở rộng chiến tranh xâm lược VN cũng dựa trên những phân tích rất hệ thống và khoa học hiện đại theo triết lý tương tự. Nói rộng ra, cuộc chiến do Hít le tạo ra đã làm thế giới điên đảo, song kết cục các cuộc chiến nói trên lại chứng minh một điều ngược lại: Sức mạnh của chính nghĩa của nhân dân, vì sự sống còn, bao giờ cũng mạnh hơn sức mạnh của sự tàn ác với những mục tiêu phi nghĩa, hy sinh vì sự giầu sang của những kẻ cầm quyền.

Vì vậy, nếu ông Huy muốn phân tích xem sự kiện ở Biển Đông kết cục cuối cùng sẽ ra sao, và khuyên VN nên làm gì, thì nên đi sâu phân tích về tính chính nghĩa, tính phi nghĩa, mục tiêu hợp lý hay phi lý mà các bên dựa vào để chuẩn đoán kết cục của sự kiện, dù rằng chuyện này có thể còn rất lâu dài và không thể dễ dàng chút nào.

Phía Việt Nam có quyết tâm cao giữ gìn bờ cõi chính nghĩa của mình, trong đó có chủ quyền hợp lý và hợp pháp ở Biển Đông, chính là dựa trên những bài học lịch sử, vào sự cố gắng dũng cảm truyền thống của mình, vào sự đồng tình ủng hộ của bạn bè khắp năm châu và trông chờ vào sự tiến hóa văn mình ngày càng rõ nét hơn khi bước sang thế kỷ XXI của cả xã hội Loài người.

Mặt khác, Trung Quốc đã học tập Phương Tây, đi theo kinh tế thị trường, nên đã đạt được sự tăng trưởng vượt bậc và xuất sắc về kinh tế (nếu bỏ qua những khuyết tật lớn đang âm ỉ tác hại), tin rằng, Trung Quốc sẽ tiếp tục học tập Phương Tây – và tránh được những khuyết tật cũ của họ - về nhà nước pháp quyền, thương tôn pháp luật trong nước và quốc tế, chỉ cạnh tranh chủ yếu bằng kinh tế, công nghệ, văn hóa, trí tuệ và đề cao tính nhân bản, khi đó, Trung Quốc sẽ có thể trở thành một cường quốc hoàn hảo hơn so với nhiều cường quốc khác, và chính Trung Quốc khi đó cũng sẽ đứng ra bảo vệ Việt Nam và những nước nhỏ yếu ĐNA , như một anh hùng hảo hán thật sự, khỏi những sự chèn ép quốc tế, nếu có.

Hy vọng, con người sẽ ngày càng có trí tuệ sáng láng hơn, đạo đức ngày càng được nâng cao, tính NGƯỜI ngày càng nổi trội hơn, hành động ngày càng hợp lý và hợp “hiến”, thì thế giới khi đó chỉ còn lo đoàn kết hiệp lực tập trung chống lại các loại giặc ngoại xâm: giặc thiếu đói, giặc bệnh tật và thiên tai mà thôi.

Vũ Duy Phú.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét


Tổng số lượt xem trang

free counters