Triết Lý, để làm gì ?

Khi ta bế tắc tư tưởng, chân thật công nhận rằng những kiến thức và phương pháp suy luận của ta không cho phép ta sống, tư duy và hành động khớp với khao khát làm người của ta, ngoài vô vàn cách ứng xử khác, ta có thể:

a) Tiếp tục sống, tư duy và hành động như cũ vì, dù sao, ta cũng sống được, không đến nỗi nào

b) Lột áo cũ, khoác áo mới, một tấm áo coi lành lặn đẹp đẽ hơn nhưng cũng hàm hồ không thua gì. Điều ấy luôn luôn khả thi bằng ngôn ngữ.

c) Đi tới cùng bế tắc của chính mình. Nếu không giải quyết được nó, ta ôm nó xuống suối vàng, để lại ở đời chỉ một câu hỏi. Câu hỏi của một con người. Đích thực. Có gì nhục đâu?

Nếu ta tưởng ta đã tìm ra một phần của giải pháp, ít nhất là cho riêng mình, thì cứ viết đi, chẳng cần trích cao nhân nào cả: họ đã là một phần của ta và ta đã phải “vượt” họ để nên mình.

Thế thôi.

(Chungta.com)

Góc nhỏ của Noby Vui Vẻ

Lục lọi, tìm tòi, đọc, cóp nhặt, chia sẻ, ... OK hay không tùy bạn ! ! !

“Nước độc lập mà dân chưa tự do thì độc lập cũng không có ý nghĩa”- Hồ Chí Minh.

11 thg 5, 2011

Chuyện ở Mường Nhé, Điện Biên: Một chủ ý xấu xa



 Mấy ngày gần đây, nhất là từ cuối tháng 4 đến đầu tháng 5 năm 2011, lợi dụng vào những khó khăn của số hộ đồng bào Mông di cư từ Lai Châu, Đắc Lắc, Gia Lai  đến khu vực Nậm Kè, Na Cô Sa, thuộc huyện Mường Nhé, Điện Biên. Lợi dụng sự quan tâm và chính sách hòa hợp dân tộc của Đảng và Nhà nước, một số đối tượng là người Mông đang theo cái gọi là “đạo Vàng Chứ” trên khu vực Mường Nhé, Điện Biên đã rêu rao và “làm ầm” lên cái gọi là người Mông “bạo động”.
Để phụ họa cho luận điệu này, một số phần tử ở hải ngoại, dù chỉ lượm lặt “nghe qua” những thông tin thất thiệt, không chính thống cũng cố tình té nước theo mưa để “đẩy” vấn đề người Mông ở huyện Mường Nhé thành “điểm nóng”. Rồi từ những luận điệu mang vẻ “nhân quyền”, “dân tộc” xuyên tạc, nói xấu, phản ánh sai sự thật, cho rằng Đảng, Nhà nước và chính quyền các cấp ở Điện Biên không quan tâm đến đời sống của người Mông, ngăn cản người Mông hoạt động tín ngưỡng. Vậy bản chất thật của sự việc trên là gì?
Ngay bản thân sự ra đời của cái gọi là “đạo Vàng Chứ” cũng đã là một chủ ý không lành mạnh và chân chính. Vào khoảng cuối những năm 1970, khi tướng phỉ Vàng Pao bị các lực lượng nhân dân cách mạng Lào đánh đuổi, phải chạy sang Mỹ. Ở đây, với tham vọng “một nhà nước Mông” tưởng tượng, tiếc một thời “vàng son” khi có quyền lực đè nén, cướp bóc, Vàng Pao đã lợi dụng vào những giáo lý của Tin lành để viết ra cái “gọi là đạo Vàng Chứ” nhằm tập hợp lực lượng. Để “truyền bá” cái tư tưởng của mình, Vàng Pao đã lợi dụng vào những người “nhân danh nhân quyền”, những Mông ở “xứ người” và cả bằng các chương trình phát thanh để dẫn dụ, lôi kéo, thậm chí hù dọa những người Mông ở lại bản quán quê hương đi theo.
Để có thể lôi kéo được người Mông đi theo, những đối tượng “tự phong” là “trưởng đạo”, “thừa tác viên” không từ bỏ thủ đoạn nào, nhất là lợi dụng vào trình độ nhận thức còn hạn chế của đồng bào để vẽ ra một viễn cảnh không làm cũng có ăn, từ lôi kéo đến cả thủ đoạn hù dọa, thậm chí sử dụng cả vũ khí để người dân đi theo. Bên cạnh đó, những người này cũng ra sức bôi nhọ chế độ, nói xấu các chính sách dân tộc, xuyên tạc sự thật. Thấu hiểu điều kiện lao động sản xuất và điều kiện sống của đồng bào Mông vì tập tục thói quen canh tác vùng núi, Đảng, Nhà nước đã có rất nhiều chính sách từ đầu tư xây dựng cơ sở hạ tầng như đường xá, cầu cống đến hỗ trợ kinh phí cho sản xuất, chuyển đổi cơ cấu cây trồng. Bên cạnh các chính sách của Đảng, Nhà nước, các cấp chính quyền cũng như các nhà hảo tâm đã chủ động đầu tư, ủng hộ làm nhà cho dân, xây dựng trường học cho con em đồng bào. Tuy nhiên, các đối tượng “trưởng đạo” Vàng Chứ lại tìm mọi cách ngăn cản. Khi chân tướng bị lộ rõ, các đối tượng này lại xúi dục dân bỏ bản đi lên những vùng đất khác mà chúng chỉ dẫn.
Việc một số hộ dân trở lại Nậm Kè, Na Cô Sa ở Mường Nhé vừa qua cũng chính là do nghe theo xúi dục của họ mà đã bán nhà di cư đi các nơi khác. Song vì không quen môi trường, phương thức canh tác mới nên đời sống gặp vô vàn khó khăn, không như những gì mong muốn đã phải quay về. Khi những người dân di cư về, do quá trình di chuyển xa, khí hậu lại chuyển mùa, điều kiện sinh hoạt khó khăn, những người già và trẻ em phát bệnh. Và lợi dụng vào chuyện đó, những đối tượng “trưởng” “cái gọi là đạo Vàng Chứ” đã rêu rao và cố tình bẻ cong sự việc, đổ vấy đổ vá các cấp chính quyền ngăn cản, gây khó khăn cho đời sống của đồng bào. Chúng lôi kéo những người Mông ở trong huyện Mường Nhé về khu vực Nậm Kè, cố tình tạo đám đông để gây áp lực với các cơ quan chức năng. Và việc một cháu nhỏ ốm và chết ở địa bàn Mường Nhé cũng có một phần do chính những người này gây ra. Nếu không xúi dục người Mông di cư, nếu không cố tình “gây điểm nóng”, nếu không tuyên truyền xằng bậy khi ốm đau, uống nước Vàng Chứ sẽ khỏi, nếu không ngăn cản lực lượng y, bác sĩ vào chăm sóc sức khỏe cho số đồng bào này thì làm sao người dân phải “chịu” màn trời chiếu đất và có chuyện đau lòng trên.
Trong khi các cơ quan chức năng vận động giải thích giải tán đám đông để giảm tải tình trạng khó khăn sinh hoạt cho những người mới di cư đến, tìm mọi cách nói cho đồng bào hiểu để đưa y, bác sỹ vào chữa bệnh thì những người “ở tít xa”, bên kia đại dương, chả biết nghe đâu hay quen kiểu “bắc chõ nghe hơi” cho rằng các lực lượng chức năng ở đây ngăn cản tín ngưỡng, vi phạm nhân quyền rồi rất nhiều, rất nhiều điều sai sự thật khác. Đặc biệt là “làm ầm’ lên rằng đồng bào Mông ở đây “bạo động”. Và cũng chả biết những người này đứng trên danh nghĩa gì cứ khăng khăng nói lấy được rằng các cấp chính quyền phải thế này, phải thế kia. Ơ hay. Những người này sao không “bớt chút thời gian” mà lên thăm và “ba cùng” với bà con dân tộc như những cán bộ ở đây để “mục sở thị” những điều tâm sự của đồng bào.
Trong chuyến công tác dọc tuyến biên giới Mường Nhé, khi mà sự việc “của cái gọi là bạo động của người Mông ở Mường Nhé” chưa xảy ra. Khi nói chuyện về “đạo Vàng Chứ”, ông Sình Quán Pao, người xã Nà Bủng, cho biết. Bản thân ông cũng đã có rất nhiều người đến lôi kéo, vận động đi theo đạo. Có lẽ ông Sình Quán Pao nhận rõ chân tướng của “cái gọi là đạo Vàng Chứ” nên nhất quyết một mực không theo. Nếu có ai đến vận động, ông nói chắc như đinh đóng cột: Không theo đâu. Theo “đạo Vàng Chứ” cũng chả giải quyết được gì. Vẫn phải ăn cơm và nhận hỗ trợ của Đảng và Nhà nước thôi. Cũng chung tâm sự như ông Sình Quán Pao, ông Thào A Chu, người ở bản Ham Soong 1, xã Nà Bủng cũng cho biết. Ông cũng có nhiều người đến vận động theo đạo lắm. Ông bảo, họ nói hay lắm. Họ bảo theo đạo không làm cũng có ăn. Cứ chịu khó đi cầu nguyện là Vàng Chứ cho hết. Nói thế rồi ông cười: Người Mông ta bao đời nay có bao giờ thấy người lười lao động mà đủ ăn đâu. Thế mà lại nói, không làm cũng có ăn thì chỉ có nói dối thôi. Cây rừng chặt lắm cũng hết. Đất núi đào lắm cũng mòn. Con thú bắn lắm cũng hết. Người Mông nhà nào cũng nhiều con. Không làm thì lấy gì mà ăn. Vàng Chứ có đâu mà nhiều thóc ngô đến mức cho mãi mà không hết thế. Người Mông ta khổ nhiều rồi. Không muốn khổ thêm nữa đâu. Ta không theo đạo đâu. Ta chỉ theo Đảng, tin theo Nhà nước thôi. Nhà dột khi mưa, Đảng cho cái mái lợp. Hết gạo, Đảng cho ta cái ăn. Trồng cây, Đảng cho cái giống. Hàng tháng người ở bản vẫn họp để xét nhà nào đói, nghèo để báo lên Đảng xin hỗ trợ đấy thôi. Những lúc đấy, có thấy Vàng Chứ đâu. Nói đến đây rồi ông Chu bộc bạch: Họ nói không theo cũng khổ lắm đấy. Nhà có việc họ không cho người đến giúp. Lên nương thiếu cái cày họ không cho mượn. Ngay xét xin trợ cấp khó khăn của Nhà nước họ cũng không đưa vào danh sách. Họ cậy đông người ép mình. Mình kệ thôi. Có gì mình lên xã, nhờ cán bộ đồn Biên phòng giúp đỡ, can thiệp.
Vậy chuyện “những người” cố tình bẻ cong sự thật chuyện ở Mường Nhé để làm gì? Xin thưa. Cái đạo mà họ đang lôi kéo và vẽ vời rằng không làm cũng có ăn ấy nào có ai biết, ai hay. Họ làm “to chuyện” lên chẳng qua để gây sự chú ý của dư luận, nhất là “muốn” nhờ “hơi” của các đối tượng vốn có hiềm khích với nhà nước Việt Nam để nhận viện trợ. Họ làm thế để gây sức ép với các cấp chính quyền, “tạo thanh thế” cho cái “đạo” của họ.
Một nửa cái bánh mỳ vẫn là nửa cái bánh mỳ. Nhưng một nửa sự thật thì không thể là sự thật. Dẫu có khéo léo che đậy những âm mưu, thủ đoạn đến đâu, dẫu có tìm cách này hay cách khác hòng lôi kéo, huyễn hoặc đồng bào đến đâu thì sự thật của những điều “phi giáo lý” của cái gọi là “đạo Vàng Chứ” cũng sẽ bị đồng bào “tẩy bỏ”. Chuyện xảy ra ở Mường Nhé, Điện Biên những ngày qua thực chất chỉ là sự xuyên tạc sự thật, một sự “xằng bậy” xấu xa có chủ ý của những kẻ “mang danh” chăm lo “linh hồn” của đồng bào Mông mà thôi. Những kẻ lợi dụng vào lòng tốt, sự chân thành, tính thật thà chất phác của đồng bào Mông để “vụ lợi” cho ý đồ chính trị xấu xa, nhằm chia rẽ sự đoàn kết dân tộc, gây mất ổn định để ngăn cản sự phát triển của đất nước trong quá trình hội nhập quốc tế hiện nay. Đó là chủ ý xấu xa của một số đối tượng tự phong “trưởng của cái gọi là đạo Vàng Chứ” mà thôi.
Lù Pò Khương
Theo báo Biên phòng online

3 nhận xét:

  1. Các Bác chi quân tinh nhuệ xuống bắt hết bọn phản động, đêm vào rừng cho cọp ăn đở đói

    Trả lờiXóa
  2. dạo này các Bác ấy đổ một đống tiền đầu tư vào Điện Biên rồi, nhưng đến dân không biết được bao nhiêu. Người nghèo vẫn khổ.

    Trả lờiXóa
  3. nha nuoc can co nhieu chinh sach ho tro cac dan toc vung nui phia bac dac biet la cac dan toc song o phia tay bac.nguoi dan khoc khan ko co dien duong xa di lai kho khan

    Trả lờiXóa


Tổng số lượt xem trang

free counters