Còn gì để nói về Trung Quốc
Chủ nghĩa dân tộc hẹp hòi tham lam bành chướng bá quyền Trung hoa hiện nay là hiện thân của phong kiến Trung hoa từ ngàn xưa, sau khi làm cách mạng dân tộc dân chủ tư sản thắng lợi 1949, đã định hướng (lý thuyết) tiến tới xây dựng XHCN đích thực.. nhưng theo quy luật tự nhiên, không thể bỏ qua giai đoạn phát triển Tư bản chủ nghĩa như đang diễn ra.
Sự chớ trêu là ở chỗ, khi các nước tư bản chính hiệu đã trải qua hết những giai đoạn phát triển sơ khai, tích lũy tư bản ban đầu, từ thực dân cũ, thực dân mới, đến đế quốc, rồi chiến tranh dành giật thị trường, chia lại thuộc địa v.v…đã trải qua hết vinh - nhục, thắng - bại, phục hưng – suy thoái nhiều lần và nhiều dạng thức khác nhau, qua 2, 3 thế kỷ, nay đã chuyển sang thời kỳ TBCN chín muồi, liên kết hội nhập toàn cầu trên nền tảng văn minh tư sản, dân chủ nhân quyền, kinh tế tri thức và xã hội hóa doanh nghiệp và lao động, hướng tới những nhiệm vụ toàn nhân loại đang đòi hỏi giải quyết gấp rút và thiết tực hơn . . thì Trung Quốc to lớn gần 1 tỷ rưỡi dân mới bước vào thời kỳ tích lũy tư bản và tăng trưởng kinh tế, phát triển muộn theo con đường TBCN. Chính bởi vì, là một nước lớn, Trung Quốc không thể đi tắt đón đầu bỏ qua các giai đoạn phát triển cổ điển cần thiết của TBCN, nhưng Trung Quốc lại có tham vọng rất lớn muốn chiếm đoạt vị trí đứng đầu thế giới một cách nhanh chóng, nên chủ trương của một bộ phận giới tinh hoa Trung Quốc nông nổi, bồng bột, nghĩ rằng, với số dân lớn, tổng sản lượng to, có thể xây dựng lực lượng quân sự hùng mạnh . . .nên có thể vượt qua nhanh chóng những khuyết tật của TBCN cổ điển, nhanh chóng bành chướng, chiếm đoạt để xoán ngôi cường quốc đứng đầu thế giới.
Cái khó và cái dở của Trung Quốc là ở chỗ, một mặt, chính vì là kẻ đến sau, phát triển TBCN muộn, chưa từng trải nghiệm những “vinh quang cùng thất bại cay đắng” như những nước TB đi trước, nên mới dám đặt tham vọng sớm vươt qua các nước TB đi trước, bằng chính những công cụ bạo lực và thủ đoạn mà các nước TB đi trước đã từng sử dụng; mặt khác, thời thế đã thay đổi rất nhiều, văn minh thế giới đã khác hẳn thời xưa, nên ý đồ bành chướng cho nhanh, chiếm đoạt cho nhiều, tích lũy tiềm lực kinh tế lớn để có đủ khả năng chèn ép các nước khác, xoán ngôi đứng đầu thế giới hòng đem lại nhiều “lợi ích to lớn” cho bản vị dân tộc bây giờ đã không còn thích hợp. Thế giới ngày nay không chấp nhận một nước đứng đầu trên nền tảng áp đặt, cường quyền, phi nhân tính và chủ yếu lại chỉ dẫn đầu về lực lượng vật chất. Về mặt mô hình chính trị văn hóa xã hội để được thế giới thừa nhận thì còn lâu Trung Quốc mới với tới. Sự lêch pha rất lớn giữa phát triển kinh tế và chính trị xã hội tạo ra nguy cơ tiềm tàng nội sinh chính là chỗ yếu nhất, là kẻ thù bên trong của Trung Quốc bá quyền hiện nay. Và đấy lại chính là đồng minh tự nhiên cản phá trung Quốc ngang ngược lộng hành của chúng ta.
Những hành động bạo hành, bất chấp luật pháp và dư luận thế giới hiện nay của Trung Quốc ở Biển Đông chính là kết quả của tư duy sai lầm từ gốc chỉ của một bộ phận giới lãnh đạo Trung Quốc hiện đại.
Chúng ta tin rằng, những tu duy kiểu ấy, những hành động nông nổi, nóng vội mang dáng dấp cuồng vọng hùng hổ phát triển ác tính kiểu Maoist “Đại nhẩy vọt”, “cách mạng văn hóa”, “Giá Đông thổi bạt gió Tây”, thay vì đả đảo “Đế quốc Mỹ là con hổ giấy”, lại đang cố dựng lên một “Đế quốc Mỹ” mới trong lòng Trung Quốc, thì sớm muộn rồi sẽ bị chính nhân dân Trung Quốc và nhân dân thế giới chống lại, nên tất yếu sẽ thất bại. Tuy nhiên, chúng ta tuyệt nhiên không nên có một chút chủ quan lơ là trong việc chuẩn bị tư tưởng và lực lương để đối phó với những hành động bành chướng bá quyền đang lên hiện nay của Trung Quốc.
Vũ Duy Phú
Theo Vids.org.vn
thật là vãi khi thằng bạn mình lắm thời gian. Đi làm không có tg mà đọc báo nữa ông ahf
Trả lờiXóahi`, chỉ là một thú vui nhỏ thôi mà. Ông bạn thân của tôi ạ!
Trả lờiXóa