- "Chúng ta chưa từng
làm một cuộc "kiểm toán tinh thần" để xem những bức tượng đài có bao
nhiêu người tới xem, bao nhiêu người xúc động và ấn tượng, bao nhiêu người trở
lại ngắm tượng đài lần thứ hai. Nếu có, hẳn chúng ta đã thấy được hiệu quả của
những tượng đài đang tồn tại. Đừng dựng tượng đài Mẹ Việt Nam anh hùng để
rồi nó lại nằm trong nhóm đó".
LTS: Trước dư luận xung quanh tượng đài Mẹ Việt Nam anh hùng ở Quảng
Nam, TS Nguyễn Văn Huy, nguyên Giám đốc Bảo tàng Dân tộc học, Ủy viên Hội đồng
Di sản quốc gia đã đồng ý chia sẻ với Bee.net.vn những quan điểm của mình. Ông
cho rằng, vấn đề không phải là làm tượng đài cao bao nhiêu mét, tốn bao nhiêu
tiền mà quan trọng tượng đài phải đạt được các yếu tố CẢM XÚC - GẦN GŨI - SÁNG
TẠO. Để rộng đường dư luận, Bee.net.vn xin trân trọng giới thiệu bài viết.
Vĩ đại hay xa cách
|
|
|
PGS.TS Nguyễn Văn Huy. Ảnh VNN
|
Tôi vừa có chuyến công tác ở Thái
Nguyên. Tượng đài nghĩa trang liệt sĩ nằm ngay giữa thành phố. Có lẽ, trân
trọng công ơn của những anh hùng liệt sĩ, người ta đã đặt tượng đài trên một
đỉnh đồi cao. Tượng đài to, hoành tráng bao quát cả thành phố. Hiện tượng này
còn thấy ở nhiều tỉnh thành trong cả nước.
Nhưng thật buồn, không nhiều
người có thể thường xuyên lên đó thắp hướng để nhớ về những anh hùng liệt sĩ.
Tôi thấy thương bức tượng đài, cao, to, hoành tráng nhưng thật... bơ vơ.
Đi sang châu Âu, chúng ta sẽ
thấy, nghĩa trang của họ rất gần gũi với cuộc sống. Chúng được thiết kế như một
công viên, người ta có thể vào đó nhớ tới người thân, thăm một nhân vật lịch
sử, một nhà văn hóa hay khoa học. Cả những vĩ nhân, tổng thống, nhà khoa học
nếu được dựng tượng đài phần nhiều cũng là những tượng đài rất bình dị. Chúng
thường nằm trong những công viên nho nhỏ, gần gũi với cuộc sống, nơi người dân
đi dạo, chạy bộ hoặc ngồi thư giãn tận hưởng thiên nhiên...
Chẳng nói đâu xa, Hà Nội cũng
từng có tư duy như vậy. Thời Pháp, các tượng đài đều rất nhỏ nhưng hiệu quả. Ví
dụ tượng Pasteur. Xin mời hãy đến vườn hoa Pasteur, bức tượng vẫn còn đó, trong
một công viên có nhiều cây xanh rất đẹp. Người dân coi đó là một nơi thư giãn,
chuyện trò, tập thể dục... Theo tôi, đó là cách tôn vinh rất trang trọng, trang
nhã và hấp dẫn. Gần gũi con người quan trọng lắm. Cái gì gần gũi mới khiến
người ta thấm. Không phải cứ to tát, hoành tráng mới có giá trị cao.
Khi xem mô hình trên báo của
tượng đài Mẹ Việt Nam anh
hùng ở Quảng Nam,
tôi cảm thấy sự hoành tráng mà xa cách, trống trải. Chúng ta có những bà mẹ
Việt Nam
anh hùng ở khắp mọi nơi, những con người rất cụ thể và gần gũi. Tôi nghĩ, làm
thế nào phải thể hiện được sự gần gũi đó.
Người ta đang muốn tượng đài phải
vượt lên những người bình thường. Nhưng nếu tượng đài là cả một quả đồi lớn,
cái đầu người (người mẹ) sẽ nhô lên thành một khối cao to đến hơn chục mét sẽ
gây ra cảm giác không phải vĩ đại. Đó là sự xa cách.
50 năm loay hoay để "hoành
tráng"
Lại nói tới một ví dụ, tượng đài
kỷ niệm nạn nhân 11/9 tại khu vực hai tòa tháp đôi cũ (Ground Zero). Đó
là hai thác nước tại nơi trước kia là hai tòa tháp đôi, quanh đó khắc tên gần
3000 nạn nhân thiệt mạng trong vụ khủng bố ngày 11/9. Những cái tên được khắc
trên 16 tấm bảng đồng không phải là thứ tự bảng chữ cái khô khan. Những người
trong gia đình, đồng nghiệp, những gia đình ngồi cạnh nhau trên các chuyến
bay, hay những người đã cùng nhau trong giây phút cận kề cái chết được xếp ở
cạnh nhau.
Dòng nước chảy xuống hồ phản
chiếu, những cái tên được kỳ công sắp xếp..., đó là những biểu tượng hiện đại
và ý nghĩa khiến mọi người cảm động.
|
|
|
Một người phụ nữ Mỹ tại khu
tưởng niệm sự kiện 11/9
|
Một ví dụ khác là quần thể tượng
tại Bảo tàng chiến tranh Mỹ tại Washington D.C. Người Mỹ thể hiện lịch sử của
họ qua các cuộc chiến tranh: chiến tranh Triều Tiên, chiến tranh Thế giới thứ
hai, chiến tranh Việt Nam...
Mỗi cuộc chiến là một biểu tượng. Không cái nào giống cái nào là sự sáng tạo
tuyệt vời của người nghệ sĩ.
Với chiến tranh Triều Tiên, đó là
cuộc hành quân của các binh chủng Mỹ. Khoảng 70-80 người đang hành quân, gương
mặt, quần áo, ba lô nặng nề, vũ khí trên vai, trên tay, hầm hố như chúng ta
thấy ở các bức ảnh. Nhìn vào đó, người ta thấy được bóng dáng của cuộc chiến.
Hay nói về chiến tranh Việt Nam, họ làm
những bức tường đá đen khắc tên những lính người Mỹ đã chết. Những biểu tượng
đó khơi gợi cảm xúc và suy nghĩ. Thời điểm đó, đó là sáng tạo mới nhất, hiện
đại nhất.
Bên cạnh Tháp Eiffel khổng lồ ở Paris có một tượng đài
nho nhỏ kỷ niệm chiến tranh Algerie và Bắc Phi. Tượng đài không hình khối điêu
khắc nhưng lại rất ấn tượng, giản dị, gần gũi bởi tính hiện đại của nó
Tượng đài là một sản phẩm nghệ
thuật của con người, phát triển qua từng thời kỳ, từng giai đoạn. Tư tưởng
tượng đài của chúng ta hiện nay đang loay hoay ở khoảng giai đoạn 1940 - 1950.
Trong khi đó, châu Âu, Bắc Mỹ, nhiều nước Đông Á đã vượt qua giai đoạn đó từ
lâu rồi.
Tại sao những tượng đài ở châu
Âu, Mỹ gây cho ta nhiều cảm xúc? Vì nó đẹp. Tại sao nó đẹp? Vì sức sáng tạo lớn
nhưng vẫn gần gũi. Không phải ở đâu cũng công nhân, nông dân, trí thức, người
lính, bà mẹ…, không phải ở đâu cũng là bao nhiêu bậc thang biểu hiện bao nhiêu
tuổi..., đó là tư duy lười biếng và cũ kỹ. Các biểu tượng đòi hỏi không những
sự sáng tạo mà còn phải phù hợp với thời đại (về tâm lý, về kỹ thuật…) nữa
Nếu “kiểm toán tinh thần"
Nói về mục đích, tượng đài được
dựng lên trước hết cho cư dân sống xung quanh đó, địa phương đó. Thử hỏi, bao
nhiêu người tự nguyện đến thăm tượng đài ở quê hương mình? Hay chỉ là những
đoàn khách du lịch, đoàn công tác nhân một mốc sự kiện nào đó?
Chúng ta chưa từng làm một cuộc
"kiểm toán tinh thần" để xem những bức tượng đài hiện nay có bao
nhiêu người tới xem, bao nhiêu người xúc động và ấn tượng, bao nhiêu người trở
lại ngắm tượng đài lần thứ hai. Nếu có, hẳn chúng ta đã thấy được hiệu quả của
những tượng đài đang tồn tại.
|
|
|
Đừng hiện thực hóa rồi làm Mẹ
Thứ xa vời
|
Chúng ta có nhu cầu phải có các
tượng đài làm phương tiện để tôn vinh, để giáo dục, khuyến khích các truyền
thống tốt đẹp. Nhưng oái oăm ở chỗ, nhiều người thực hiện nhu cầu đó chưa đủ
trình độ hay vì nhiều lý do khác đã thiếu sự sáng tạo cần thiết để đạt được mục
đích mong muốn. Kết quả là hầu hết các tượng đài khó chấp nhận về tính nghệ
thuật, và đặc biệt tính hiệu quả.
Tôi cho rằng, trong bối cảnh làm
tượng đài chưa tốt hiện nay, cần nghĩ ra nhiều cách khác. Ví dụ, các bảo tàng
của các tỉnh tại sao không làm trưng bày về những bà mẹ Việt Nam anh hùng
với chất lượng cao nhất? Có thể dùng ngôn ngữ bảo tàng, kể những câu chuyện
người thật việc thật, những bức ảnh chụp thấy rõ đường nét, cuộc sống của mẹ,
gia đình, con cái của mẹ. Không chỉ là những hi sinh, có thể kể cả cuộc sống
đời thường hiện nay, những khó khăn, niềm vui vì sự đùm bọc của bà con, nỗi cô
đơn khi nhớ tới những người con đã ngã xuống vì Tổ quốc.
Nhiều người ước mong được nghe
những câu chuyện như thế. Ở bất cứ đâu và bất cứ địa phương nào người ta cũng
có thể dễ dàng tiếp cận với những câu chuyện về bà mẹ anh hùng ngay trong cộng
đồng của mình. Chúng ta có hàng triệu triệu tượng đài trong lòng. Xin đừng hiện
thực hóa mà làm xa vời những tượng đài tinh thần đó.
PGS.TS Nguyễn Văn Huy
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét