Không phải lần đầu tiên tôi đọc
những dòng này, về tình yêu đất nước, về những tấm lòng cao thượng, nhưng bất
chợt, trong một lần vào hiệu sách nhỏ trong trường tôi học, vô tình bắt gặp
cuốn Những tấm lòng cao cả của
EDMONDO DE AMICIS, tôi lại thấy mình cần phải học, phải phấn đấu nhiều hơn nữa,
trong học tập và trong cuộc sống. Tối nay tôi ngồi đánh máy đoạn văn dưới đây,
như một cách đầu tiên để ghi nhớ một khoảng khắc đáng nhớ, để thấy rằng, đọc
sách không bao giờ là vô nghĩa cả.
Tại sao tôi yêu đất nước của tôi?
Câu hỏi ấy chẳng đã gợi lên ngay
trong ý nghĩa của con vô số câu trả lời hay sao? Tôi yêu đất nước của tôi là vì
mẹ của tôi sinh ra ở đó; vì dòng máu chảy trong huyết mạch của tôi là hoàn toàn
thuộc về đất nước tôi; vì dưới mảnh đất thiêng liêng ấy đã chon những người mà
mẹ tôi thương xót và cha tôi tôn kính; vì thành phố mà tôi đã sinh ra, cái
tiếng mà tôi nói, những quyển sách dạy tôi học; vì em trai tôi, em gái tôi, bạn
bè tôi và cả dân tộc vĩ đại mà tôi đang sống trong đó, thiên nhiên tươi đẹp bao
quanh tôi; tóm lại, tất cả những gì tôi thấy, tất cả những gì tôi yêu mến, tôi
kính phục, tất cả đều là những bộ phận hợp thành đất nước tôi. Ô! Giờ thì con
chưa thể hiểu hết tình yêu nước ấy được. Sau này, khi khôn lớn, con sẽ cảm thấy
rõ hơn; sau một cuộc đi xa trở về, một buổi sáng nọ, tựa vào bao lơn của con
tàu, con trông thấy ở chân trời những dãy núi xanh biếc của đất nước con; bấy
giờ con sẽ không tài nào cầm được những giọt lệ cảm kích và môt tiếng kêu vui
mừng.
Con sẽ cảm thấy tình yêu nước,
khi ở nơi xa lạ, giữa đám đông người dửng dưng với con, con chợt nghe tâm hồn
con đẩy con lại phía một người công nhân không quen biết, khi đi qua đã nói một
vài tiếng bằng ngôn ngữ của con. Con sẽ cảm thấy qua cơn phẫn nộ đau làm con
đớn đỏ mặt tía tai, khi con nghe một người nước ngoài thóa mạ đất nước con. Con
sẽ cảm thấy lòng yêu nước mãnh liệt hơn, và tự hào hơn, khi sự đe dọa của một
nước thù địch làm nổi lên một cơn bão lửa trên Tổ quốc, và con thấy khắp nơi
những thanh niên gương cao vũ khí, những người cha ôm con và nói: Dũng cảm
lên”, và những bà mẹ vui vẻ tiễn đưa quân đội lên đường với lời chúc: “Hãy
chiến thắng!”. Con sẽ cảm thấy lòng yêu nước như một niềm vui thiêng liêng nếu
con được hạnh phúc trông thấy những trung đoàn trở về thành phố, quân số tiêu
hao, quân sĩ kiệt lực, nhưng khóe mắt chói lọi vẻ rực rỡ của chiến thắng; con
sẽ cảm thấy lòng yêu nước khi trông thấy lá cờ ba màu lỗ chỗ vết đạn; theo sau
là một đoàn dài những dũng sĩ ngẩng cao đầu quấn băng cánh tay buộc chéo vì
thương tật; họ đi giữa một rừng người nhiệt liệt tung hoa như mưa vào họ, gửi
đến họ nào lời cầu chúc, nào những cái hôn, En-ri-cô ạ, lúc đó con sẽ hiểu thế
nào là tình yêu đất nước. Đó là một tình cảm vĩ đại và thiêng liêng đến mức như
thế này, con ạ. Giá một ngày nào đó, bố thấy con từ một trận chiến đấu vì Tổ
quốc mà trở về, bình yên vô sự, nhưng lại biết rằng con, dòng máu và là đứa con
thân yêu của bố, để bảo toàn tính mạng, đã trốn tránh nguy hiểm… thì bố của con
ngày nay mỗi lần con đi học về bố đón con với một tiếng reo vui, lúc ấy bố sẽ
đón con với một tiếng nấc đau đớn; bố sẽ không con yêu con được nữa, và bố sẽ
chết với nhát dao găm ấy vào tim.
Bố của con.”
Trích cuốn “Những tấm lòng cao
cả” của tác giả EDMONDO
DE AMICIS, NXB Văn học, 2005, tr
125-128.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét