Nguyễn Tường Thụy
Hiện nay, nhiều người còn nhầm
lẫn giữa quyền biểu tình với luât biểu tình. Họ cho rằng, khi có luật biểu tình
thì mới có quyền biểu tình, nếu biểu tình là vi phạm pháp luật.
Đây là một quan niệm hết sức sai
lầm mà cả đến ông thạc sĩ, đại biểu quốc hội Hoàng Hữu Phước cũng không tránh
khỏi.
Chính vì ý nghĩ không có luật
biểu tình thì không được phép biểu tình nên ông Phước tỏ thái độ rất gay gắt
đối với biểu tình, nào là biểu tình chỉ nhằm vào chống chính phủ, nào là gây
kẹt xe, nào là làm ô danh đất nước … Từ mớ lý luận kỳ quặc đó, ông đề nghị với
Quốc hội loại bỏ Luật biểu tình khỏi danh sách dự án luật. Nghĩa là ông cho
rằng cứ treo cái luật đó lại là xong.
Những người mang quan niệm này
dường như không để ý đến việc quyền biểu tình đã được ghi vào Hiến pháp. Hiến
pháp là luật “mẹ” cho nên dù có luật biểu tình hay không thì vẫn không thể tước
đi của công dân quyền biểu tình. Không thể nói trong khi chờ luật thì không được
biểu tình. Tôi tin rằng, nếu Trung Quốc có hành động gây hấn, xâm phạm chủ
quyền của Việt Nam
như hồi cuối tháng 5 năm nay một lần nữa hoặc có sự kiện nào bức xúc thì những
người biểu tình lại xuống đường, dù Luật biểu tình có hay không.
Vì vậy, muốn tước đi quyền biểu
tình của công dân chỉ còn cách sửa Hiến pháp. Nhưng tôi đố ông nghị nào dám đề
nghị Quốc hội xóa quyền biểu tình của công dân ra khỏi Hiến pháp, nếu không
muốn nước ta đóng biên giới ở nhà chơi một mình, cho dù có ghét biểu tình đến
mấy.
Liên hệ với điều 4 của Hiến pháp
về sự lãnh đạo của ĐCSVN. Rõ ràng, hiện nay chưa có luật về sự lãnh đạo của
Đảng, thế nhưng ĐCSVN vẫn đương nhiên thực hiện quyền lãnh đạo của mình chứ
Đảng đâu chịu ngồi chờ ra Luật thì mới dám thực hiện quyền ấy.
Trong sự kiện biểu tình Mùa Hè
vừa qua, vì chưa có Luật biểu tình, chính quyền nhiều lúc tỏ ra rất lúng túng .
Không thể cấm biểu tình, vì cấm là vi hiến, chính quyền liền có “sáng kiến” đưa
ra điều khoản về việc cấm tụ tập đông người của Nghị định 38/2005/CP để giải
tán những cuộc biểu tình nào họ muốn. Việc này đúng sai ra sao không thuộc nội
dung của bài viết này.
Vậy ai là người cần luật biểu
tình? Những người biểu tình hay chính quyền? Có thể nhiều người sẽ trả lời ngay
là người biểu tình cần chứ Nhà nước thì không. Tôi lại nghĩ với ý thức công
dân, với trách nhiệm đối với xã hội, với đất nước thì cả hai bên đều cần.
Chính quyền cần Luật biểu tình để
quản lý hoạt động biểu tình, hướng hoạt động biểu tình sao cho vừa có ích cho
đất nước, vừa đảm bảo được quyền của công dân. Người biểu tình cần Luật để thực
hiện quyền công dân của mình, có căn cứ pháp luật để đấu tranh, cần thiết thì
khởi kiện nếu chính quyền vi phạm.
Luật biểu tình sẽ có những điều
khoản cụ thể bắt buộc người biểu tình và chính quyền phải tuân theo, đồng thời
kèm theo chế tài để đảm bảo cho Luật được tôn trọng.
Với các cuộc biểu tình vừa qua,
chính quyền bí quá, đành phạm luật, cứ bắt rồi thả như cóc bỏ đĩa; chẳng ai sợ
kể cả phải chịu vài cái đạp vào mặt, vài quả đấm vào mạng mỡ hay bị cho đi du
lịch khắp các ngóc ngách của trại giam dăm ngày. Cùng lắm thì bị chụp cho cái
tội gây rối trật tự công cộng hay tụ tập đông người. Tuy vậy, sự qui kết ấy khó
mà thuyết phục được ai, đâu có dễ dàng đem xét xử. Rồi chính quyền truyền lệnh
xuống các địa phương, cho người đi vận động, canh giữ, gây chuyện đối với người
biểu tình. Kết quả là, chính quyền đạt được cái gì chưa thấy nhưng tin tức và
hình ảnh được truyền đi khắp thế giới, các “thế lực thù địch” tha hồ “lợi
dụng”. Còn người biểu tình thì hình như đông hơn, can đảm hơn, đoàn kết hơn.
Dân và chính quyền xa nhau hơn.
Nhưng người biểu tình cũng coi
chừng, khi ra luật có khi người biểu tình lại không thể làm những việc tùy
thích như khi chưa có luật, lơ mơ vào tù như bỡn. Khi có Luật thì có thêm những
khoản cấm. Không có luật thì không có những khoản cấm ấy, mà đã không cấm thì
được phép làm. Vậy có khi chính quyền cần Luật biểu tình hơn ấy chứ.
Ông nghị Phước đừng tưởng ra Luật
biểu tình tức là ban cho người dân cái quyền được biểu tình mà ra sức ghìm nó
lại bằng cách“kính đề nghị Quốc hội loại bỏ Luật lập hội và Luật biểu tình khỏi
danh sách dự án luật”. Quyền ấy là quyền đương nhiên của con người, đã được ghi
vào Hiến pháp rồi, thưa ông.
23/11/2011
TƯỜNG THỤY
Dẫn theo :
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét