Bữa nọ, đọc trên mạng câu chuyện ông cụ phu quân của “bà già giết giặc” ốm nhom (bà chỉ đủ sức giết giặc bằng cách vượt tường nhà đi biểu tình), lòng buồn rười rượi. Đỉnh cao của nỗi buồn là đoạn kể: khi nghe ông cảnh cáo “đừng ức hiếp dân quá, hãy trông gương Gadaphi đó”, gã “quần chúng tự phát (?)” đáp ráo hoảnh: “Thằng nào chết cứ chết, thằng nào còn sống cứ phải sống cái đã”. Ôi, triết lý sống thời đại các cháu cụ Hồ đã sa đọa đến mức này sao? Cái ác đã trắng trợn và bất cần đến thế là hết mức! Định viết một bài bình luận về câu nói có thể đánh dấu một thời đại kia, nhưng chưa kịp, thì hôm nay một chị bạn gửi cho chuyện này. Chuyện bên Tàu, nhưng những gì ẩn chứa trong đó cũng hoàn toàn Việt Nam. Cũng cái ác hoành hành trắng trợn, cũng sự yếu hèn, ích kỷ và vô cảm của bày cừu, sự cô độc bất lực của người tốt. Nhưng cái kết bất ngờ gây xúc động lớn quá! Hóa ra sự chịu đựng của kẻ yếu chỉ là nhất thời. Hóa ra danh dự bị tổn thương là mầm thù hận không thể lụi tàn, mà sớm muộn sẽ thành cây gậy báo thù. Hóa ra luật nhân quả vẫn mãi đúng. Hóa ra im lặng trước tội ác cũng là tội ác. Bèn dịch, trước tiên để tự an ủi sự bất lực của chính mình, và để tặng tất cả, nạn nhân không thể tự vệ cũng như người tốt cô đơn, cả số đông bàng quan, và cả những kẻ thủ ác chưa bị đền tội.
Hoàng Hưng
Hãy đọc tới
đoạn chót vì đây là một Câu Chuyện Thật đã xảy ra ở Trung Quốc vào năm 2008, và
đã được đưa lên BBC & CNN…
Một câu chuyện
thật xảy ra ở Trung Quốc
Một chiếc xe
bus chở đầy khách đang chạy trên đường đồi.
Giữa đường, ba
thằng du côn có vũ khí để mắt tới cô lái xe xinh đẹp. Chúng bắt cô dừng xe và
muốn “vui vẻ” với cô.
Tất nhiên là cô
lái xe kêu cứu, nhưng tất cả hành khách trên xe chỉ đáp lại bằng sự im lặng.
Lúc ấy một
người đàn ông trung niên nom yếu ớt tiến lên yêu cầu ba tên du côn dừng tay;
nhưng ông đã bị chúng đánh đập. Ông rất giận dữ và lớn tiếng kêu gọi các hành
khách khác ngăn hành động man rợ kia lại nhưng chẳng ai hưởng ứng. Và cô lái xe
bị ba tên côn đồ lôi vào bụi rậm bên đường.
Một giờ sau, ba
tên du côn và cô lái xe tơi tả trở về xe và cô sẵn sàng cầm lái tiếp tục lên
đường…
“Này ông kia,
ông xuống xe đi!” cô lái xe la lên với người đàn ông vừa tìm cách giúp mình.
Người đàn ông
sững sờ, nói:
“Cô làm sao
thế? Tôi mới vừa tìm cách cứu cô, tôi làm thế là sai à?”
“Cứu tôi ư? Ông
đã làm gì để cứu tôi chứ?”
Cô lái xe vặn
lại, và vài hành khách bình thản cười.
Người đàn ông
thật sự tức giận. Dù ông đã không có khả năng cứu cô, nhưng ông không nên bị
đối xử như thế chứ. Ông từ chối xuống xe, và nói: “Tôi đã trả tiền đi xe nên
tôi có quyền ở lại xe.”
Cô lái xe nhăn
mặt nói: “Nếu ông không xuống, xe sẽ không chạy.”
Điều bất ngờ là
hành khách, vốn lờ lảng hành động man rợ mới đây của bọn du côn, bỗng nhao nhao
đồng lòng yêu cầu người đàn ông xuống xe, họ nói:
“Ông ra khỏi xe
đi, chúng tôi có nhiều công chuyện đang chờ và không thể trì hoãn thêm chút nào
nữa!”
Một vài hành
khách khỏe hơn tìm cách lôi người đàn ông xuống xe.
Ba tên du côn
mỉm cười với nhau một cách ranh mãnh và bình luận: “Chắc tụi mình đã phục vụ cô
nàng ra trò đấy nhỉ!”
Sau nhiều lời
qua tiếng lại, hành lý của người đàn ông bị ném qua cửa sổ và ông bị đẩy ra
khỏi xe.
Chiếc xe bus
lại khởi tiếp hành trình. Cô lái xe vuốt lại tóc tai và vặn radio lên hết cỡ.
Xe lên đến đỉnh
đồi và ngoặt một cái chuẩn bị xuống đồi. Phía tay phải xe là một vực thẳm sâu
hun hút.
Tốc độ của xe
bus tăng dần. Gương mặt cô lái xe bình thản, hai bàn tay giữ chặt vô lăng. Nước
mắt trào ra trong hai mắt cô.
Một tên du côn
nhận thấy có gì không ổn, hắn nói với cô lái xe:
“Chạy chậm
thôi, cô định làm gì thế hả?”
The driver said
nothing, but the bus traveled faster and faster.
Tên du côn tìm
cách giằng lấy vô lăng, nhưng chiếc xe bus lao ra ngoài vực như mũi tên bật
khỏi cây cung.
Hôm sau, báo
địa phương loan tin một tai nạn bi thảm xảy ra ở vùng “Phục Hổ Sơn”.
Một chiếc xe cỡ
trung rơi xuống vực, tài xế và 13 hành khách đều thiệt mạng.
Người đàn ông
đã bị đuổi xuống xe đọc tờ báo và khóc. Không ai biết ông khóc cái gì và vì sao
mà khóc!
Bạn có biết vì
sao ông ta khóc?
Nếu bạn có trên
xe bus, bạn có đứng lên như người đàn ông kia?
Chúng ta cần
những người như ông để tạo nên và duy trì một xã hội bình thường!
Khi ta đối xử
với người khác bằng cả tấm lòng, ta sẽ nhận được hơi ấm và tình yêu từ mọi
người!
Đây là một câu
chuyện rất bi thảm. Bạn sẽ làm gì nếu như bạn là người lái xe?
Dịch giả gửi
trực tiếp cho BVN.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét