Báo Sài
Gòn Tiếp Thị
Ngày
08.09.2011
---
o0o ---
THÂN
XÁC VÀ... TỰ DO
BÙI
VĂN NAM SƠN
SGTT.VN
- Trở lại với quan niệm về con người, ta không thể không nhắc đến René
Descartes (1596 – 1650) và Immanuel Kant (1724 – 1804). Ông trước được tôn vinh
là cha đẻ của triết học hiện đại. Ông sau cũng là một đại triết gia, đồng thời
là người thực sự khai sinh môn nhân học, tức khoa học về con người, theo nghĩa
hiện đại.
“Cỗ máy người”?
Ta thường biết rằng Descartes phân chia mọi thứ trên đời thành hai loại bản
thể: bản thể vật chất có quảng tính và bản thể tư duy, vì thế được gọi là
thuyết nhị nguyên. Vậy, sự kết hợp hai loại bản thể này nơi con người như thế
nào? Trước hết, nhờ xét thân thể con người như là một bản thể vật chất,
Descartes đã mở đường cho việc nghiên cứu khách quan về cơ thể con người và của
mọi sinh vật nói chung. Trước đây, quan niệm thân thể con người là cái gì linh
thiêng, bất khả xúc phạm có ưu điểm của nó, nhưng cũng đã cản trở không ít cho
sự phát triển của các bộ môn như cơ thể học, sinh lý học và nhất là khoa giải
phẫu. Nhiều câu chuyện ly kỳ được truyền tụng về nhiều nhà y học và thầy thuốc
trong thế giới Arập (lúc đó tiến bộ hơn châu Âu nhiều!), vì yêu khoa học và do
nhu cầu chữa trị, đã phải lén lút mổ tử thi dù biết sẽ bị trừng phạt nặng nề
theo pháp luật. Với quan niệm mới mẻ của Descartes, con đường đã rộng mở!
Descartes đã có công lao rất lớn, còn việc khắc phục sự cực đoan để hướng đến
quan niệm chẩn đoán và điều trị bệnh nhân một cách toàn diện (tâm thể kết hợp)
như ngày nay là câu chuyện khác!
Thế còn bản thể tư duy thì sao? Phải chăng con người chỉ là một khối xương thịt
– như một cỗ máy tự động – nhưng biết tư duy như có thêm một... phụ tùng?
Không, người đã cực đoan hoá và chủ trương xoá bỏ thuyết nhị nguyên của
Descartes để xem con người chỉ đơn thuần là cỗ máy biết tư duy chính là La
Mettri (1709 – 1751) trong tác phẩm L’Homme machine (Con người – cỗ máy)
(1748). Quan niệm duy vật cơ giới của La Mettri không nhận ra dụng ý tinh tế
trong thuyết nhị nguyên của Descartes. Theo Descartes, con người khác với cỗ
máy tự động ở chỗ có năng lực tư duy để, thông qua ngôn ngữ, có thể trao đổi
với người khác. Nhờ tính chất phổ quát của lý tính, con người có thể vượt ra
khỏi những hoàn cảnh nhất định, biểu lộ suy nghĩ của mình về sự vật và có sự tự
do lựa chọn. Chỉ trong tính chất ấy, con người mới có thể chịu trách nhiệm cũng
như có thể bị quy trách nhiệm về hành động của mình. Con người là tự do! Ngược
lại, thú vật và những cỗ máy tự động thì dửng dưng và trung lập về luân lý, đạo
đức. Về mặt lịch sử tư tưởng, chính từ học thuyết của Descartes, ta mới hiểu
được lý do hình thành các loại chủ trương khác nhau về con người từ thế kỷ 18
trở đi với nào là thuyết duy linh, thuyết duy tâm, thuyết duy vật, thuyết duy
vật cơ giới v.v.
Nhân học: khoa học về tự do
Từ “nhân học” (anthropology) được Magnus Hundt, người Đức, sử dụng lần đầu tiên
vào năm 1501, sau đó là Otto Casmann vào năm 1596. Vào thế kỷ 18, trong khi J.
F. Blumenbach (1752 – 1840) sáng lập môn nhân học theo hướng khoa học tự nhiên,
thì Immanuel Kant là người khai sinh môn nhân học triết học với bài giảng đầu
tiên năm 1772 về “Các chủng tộc khác nhau của loài người”. Đến năm 1798, bộ
giáo trình đồ sộ của ông về “Nhân học trong giác độ thực tiễn” mới thực sự là
công trình vạch thời đại.
|
“Triết
học theo nghĩa công dân thế giới gồm bốn câu hỏi: Tôi có thể biết gì? Tôi
phải làm gì? Tôi được phép hy vọng gì? Con người là gì? Siêu hình học trả lời
câu hỏi thứ nhất, luân lý trả lời câu thứ hai, tôn giáo câu thứ ba và nhân
học câu thứ tư. Nhưng tất cả đều có thể quy về nhân học, bởi cả ba câu trước
gắn liền với câu sau cùng” – Immanuel Kant
|
Ngay trong Lời tựa, rõ ràng theo chân Descartes, Kant phân biệt giữa nhân học
sinh lý như “những gì thiên nhiên tạo ra từ con người” với nhân học thực tiễn
như “những gì con người, với tư cách sinh vật tự do hành động, tự tạo ra hoặc
có thể và phải tạo ra từ chính mình”. Về mặt nhân học sinh lý, đúng theo thuyết
bất khả tri của ông về “vật – tự thân”, Kant không tin rằng ta có thể hiểu biết
trọn vẹn về cơ thể con người, một nhận định mà nền công nghệ sinh học ngày nay
đang cố gắng cải chính! Tuy vậy, bản thân những nghiên cứu phong phú của ông về
bản năng, tính khí, nhân tướng, giới tính, chủng tộc v.v. đã góp phần tích cực
cho môn nhân học sinh lý, nhất là các lĩnh vực tâm lý học xã hội, tâm lý bệnh
học…
Đóng góp lớn của Kant là đã nối kết các chủ đề này với tính cách và vận mệnh
triết học của con người với tư cách là sinh vật luân lý và có lý trí. Con người
không phải là sinh vật “thuần lý” như thánh thần, cũng không phải như cỗ máy
tinh vi nhưng vô tình của “trí tuệ nhân tạo”, trái lại, là sinh vật – tự nhiên
có thân xác, hữu tình, với bao dục vọng và yếu đuối, nên chỉ là sinh vật “có
năng lực lý tính” mà thôi. Vì thế, con người không có cách nào khác hơn là phải
biết sử dụng lý trí của mình để “thông qua nghệ thuật và khoa học, sống chung
trong xã hội với những người khác nhằm văn hoá, văn minh hoá và đạo đức hoá,
thoát ra khỏi bản tính thô lậu và xứng đáng làm người”. Kant đặt câu hỏi: Vậy
môn nhân học và môn sư phạm phải làm gì để phát triển tiềm lực đạo đức để nó
không xung đột với bản tính tự nhiên của con người?
Theo ông, trước hết, nhân học phải dựa trên kinh nghiệm nội tâm. Sau đó, tiến
hành khảo sát cặn kẽ mọi mặt của đời sống con người, rút ra những quy tắc tuy
không thể hoàn toàn chính xác nhưng hữu dụng. Nhân học “từ giác độ thực tiễn”
thực chất là một thứ tâm lý học và xã hội học thường nghiệm nhưng được sắp xếp,
hệ thống hoá và định hướng bằng triết học. Thật thế, nền nhân học ấy, gắn liền
với “nhận thức về con người với tư cách là công dân thế giới”, không thể tiến
hành theo kiểu tiên nghiệm, cũng không bằng thí nghiệm theo kiểu khoa học tự
nhiên, mà phải bằng con đường nghiệm sinh với mọi thông tin có thể có được, từ
du khảo, du ký, tiểu sử, văn hoá, nghệ thuật, lịch sử thế giới… trước khi có
cái nhìn thống quan của triết học.
“Thịt xương là sông núi”?
Những gợi ý của Kant được hậu thế tiếp thu và đánh giá khác nhau, nhưng dường
như ai cũng thâm cảm rằng: thân xác tự nhiên là ranh giới, nói lên sự hữu hạn
của con người, thậm chí “chia biệt người ra từng xứ cô đơn” (Huy Cận), nhưng
chính nó mới làm cho sự tự do của con người được đặt ra một cách bức thiết,
đồng thời được đặt ra trong tình liên đới xã hội giữa những phận người.
BÙI
VĂN NAM SƠN
Nguồn: http://sgtt.vn
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét