Với khói thuốc trong đêm,
Với chén trà nóng hổi
Với cơn mưa xuân bất chợt ...
Buông lơi ...
Liệu rằng ngày mai có tới
Theo bước chân phiêu dạt khắp nơi
Hay là đôi bàn chân ngại bước
Muốn trói mình ở một góc trời riêng...
Ta châm đây, điếu thuốc hình cột cờ
Đất Thăng Long một thời oanh liệt
Làn khói tuôn như bao điều mộng ảo
Của những ngày lãng phí đời trai.
Mà bao người mê say không bỏ
Người ta nhớ xứ Thanh, đất Cảng
Bởi hương thơm, êm say chẳng thể từ...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét