Lê Hiền Đức
 |
| Bà Lê Hiền Đức tại Phòng tiếp dân của Thanh tra Chính phủ sáng 18.4.
|
Ngày 18/4/2012, tại phòng tiếp
dân của Thanh tra Chính phủ.
Một cô gái trẻ chừng 20 tuổi ngồi
cạnh một nữ cán bộ tiếp dân. Cô ngồi rung đùi trông rất phản cảm.
Bỗng tôi giật mình bới câu nói của
cô gái trẻ. Chẳng phải vì cô nói to làm tôi giật mình mà là vì cách dùng từ ngữ
để chỉ những người nông dân lam lũ nhưng đáng tuổi ông bà, cha mẹ cô. Cô bảo
người nữ cán bộ tiếp dân:
- Chị ơi, bọn Phú Túc chúng
nó về hết từ trưa rồi.
Tôi hiểu, “bọn Phú Túc” ở đây là
những người nông dân xã Phú Túc, huyện Phú Xuyên kéo đến Thanh tra Chính phủ nộp
đơn kêu cứu.
Tôi đang ngứa mắt, bây giờ lại
thêm ngứa tai nhưng vẫn phải kìm nén. Tôi ôn tồn hỏi:
- Chị làm ơn cho biết quý
danh. Chúng tôi cần biết rõ mình đang nói chuyện với ai?
Tôi là một bà già đã 81 tuổi còn
cô ta ngang với lứa cháu gọi tôi bằng bà. Tuy vậy, câu trả lời của cô ta làm
cho tôi thêm giật mình lần nữa:
- Các người không có quyền
hỏi tên tôi.
Mặc dù cô cố giữ bí mật về danh
tính như thể sợ lộ bí mật quốc gia nhưng với nghiệp vụ học được trong những năm
công tác trong ngành an ninh, việc biết được tên cô ta với tôi không phải là điều
gì quá khó. Trong vòng mươi phút, câu hỏi của tôi, tôi đã tự giải đáp.
Cô ta có một cái tên rất đẹp: QUỲNH
ANH, sinh viên năm cuối của Học viện hành chính quốc gia ở đường Nguyễn Chí
Thanh, đang thực tập tại cơ quan Thanh tra Chính phủ.
Cô ấy là con ông cháu cha hay phải chạy bao nhiêu tiền để được thực tập ở đây,
tôi không cần biết. Tôi lo lắng: Những con người như thế này, mới đi thực tập
thôi mà đã coi thường người dân và thái độ tiếp dân như thế thì khi ra trường,
làm việc chính thức ở một cơ quan nào đó rồi thì sẽ ra sao nhỉ? Nhất là khi đã
có ít thâm niên công tác, thành cáo, thành tinh rồi thì cô ấy còn hống hách với
dân. coi dân như cỏ rác, như giun dế đến thế nào nữa đây.
Đào tạo, cho ra “lò” những “sản
phẩm” hỏng như thế này thì cơ quan nào, tổ chức nào, ngành nào phải chịu trách
nhiệm?
20/04/2012
LÊ HIỀN ĐỨC
Buồn thật, khi mà những sinh viên chăm chỉ, giỏi giang, hiểu cái khổ của những người nông dân của học viện hành chính thì đang phải làm gì? Họ là nhân viên big c bán hàng; họ là những người đi học về và mở một quán nước bình dân; họ là những người phải chật vật làm gia sư để kiếm sống một cách bấp bênh... Thế mà, những kẻ không - ra - gì thì ngang nhiên bôi nhọ phẩm chất sinh viên hành chính; ngang nhiên ngồi lên những vị trí không xứng đáng.
Trả lờiXóaTôi cũng là một sinh viên của học viện hành chính. Tôi đã ra trường, và tôi cũng biết bạn tôi, những người ra trường cùng tôi. Họ giỏi hơn vạn đứa bằng giỏi, họ hiểu người dân hơn vạn đứa đang ngồi ở văn phòng tiếp dân hay văn phòng ủy ban tỉnh, huyện... Nhưng họ phải làm gì? Làm một công việc không hề liên quan đến thứ mình học
Tại sao ư? Tôi nhớ có một thầy giáo lúc còn ở trong trường dạy tôi đã bảo với chúng tôi rằng: Các em ạ, tre già măng mọc. Nhưng tre nói, măng mày thích mọc đâu thì mọc không được mọc vào chỗ của tao, chỗ ấy là chỗ của tao, và những chỗ xung quanh tao là dành cho măng của tao và măng của những cây tre họ hàng của tao!
Thật buồn cho xã hội này!
Tôi giờ đã có một công việc khá đúng với chuyên ngành, nhưng tôi cũng là một cây măng đơn đọc, và cái giá để tôi có được cái chỗ làm ấy cũng không hề là nhỏ!